Anh Hướng Đạo, Em Hướng Anh

Chương 43: - Đi núi Phong Hoà

Editor: Yuri Ilukh

Mã Nhã thấy hạt châu bị móng vuốt của một con chim màu đen đạp lên, lại nghe Nhất Diệp gọi là quạ đen thì lập tức bước nhanh tới trước, giọng nói cầu xin nói: "Tiền bối quạ đen, có thể trả hạt châu cho tôi không?"

"..." Quạ đen, không, là Lôi Viêm Thần Điểu dưới ánh nhìn của hai nữ tu hậu bối, hai đôi mắt một chân thành một tò mò làm anh không thể tức giận nổi, anh há miệng thở dốc, ôn hoà nói, "Ta không phải quạ đen".

Có lẽ vì thân yêu này là do nguyên thần hoá ra nên khi nói chuyện ngữ khí của Vũ Quân tuy giống xưa như đúc nhưng âm thanh lại ma mị hơn vài phần.

"Vậy... vậy phải xưng hô với tiền bối thế nào?" Mã Nhã lễ phép hỏi.

"Hai người không cần biết" Vũ Quân đã ở gần tế đàn này trước khi hai người đến nên đã thấy được toàn bộ quá trình Mã Nhã lấy linh châu ra, biết hạt châu đang tản ra sức mạnh kỳ quái dưới móng vuốt anh có chút liên hệ với cô nhóc trước mặt. Vũ Quân không định lấy hạt châu đi mà chỉ muốn hỏi, "Hạt châu này có một sức mạnh rất kỳ lạ, cô dùng nó để làm gì?"

Mã Nhã có chút do dự, cô không muốn làm lộ sự tồn tại của gia tộc, cô vô thức nhìn về Nhất Diệp bên cạnh.

Tròng mắt Nhất Diệp chuyển động, đi về trước hai bước rồi lén lút lấy trong túi Càn Khôn ra một thứ rồi nói, "Tế đàn này là dùng để cầu phúc, sức mạnh trong hạt châu này là sức mạnh cầu nguyện".

"Nói dối" Vũ Quân không chút nghĩ ngợi nói.

"Thật, tôi không lừa ngài..." chữ ngài cuối cùng vừa nói ra thì Nhất Diệp cũng bay lên, tung ra một tấm lưới màu vàng hướng về phía quạ đen. Chiếc lưới giữ chặt quạ đen bên trong, Nhất Diệp thấy vậy thì vui vẻ nói với Mã Nhã, "Bắt được rồi".

Vũ Quân nhìn cái lưới màu vàng đang phủ đến người mình thì dùng cánh động một chút, trên đôi cánh lập tức hiện ra một chuỗi sét màu tím, bùm bùm một lát thì cái lưới màu vàng đã bị cháy đen. Vũ Quân nhẹ nhàng phẩy cánh, quạt hết chiếc lưới đã cháy đen ra ngoài, rồi bình tĩnh thong thả nhìn về phía người nào đó đang cười mà lại im bặt.

Hmm, có chút buồn cười.

"Chị Nhất Diệp..." Mã Nhã cảm thấy tình hình có chút không ổn.

"Thì ra là quạ đen linh căn hệ lôi" Nhất Diệp cúi đầu nói nhỏ với Mã Nhã, "Con quạ đen này chị đánh không lại".

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Nhất Diệp mà đánh không lại thì Mã Nhã tu vi kém hơn càng đánh không nổi.

"Chúng ta chạy đã rồi tính, đợi khi chị tìm được chồng thì quay về tìm nó tính sổ sau" Vừa rồi khi ném chiếc lưới ra thì Nhất Diệp đã dùng hết toàn bộ công lực, kết quả con quạ đen kia không cần tốn nhiều công sức đã phá tan toàn bộ, thực lực chênh lệch nhiều như vậy thì chạy là thượng sách.

Nhất Diệp vừa kéo tay Mã Nhã vừa lùi về sau, vẻ mặt thì đầy tươi cười nói với quạ đen: "Vậy, hạt châu kia chúng tôi từ bỏ, tặng ngài đó, tạm biệt".

Nhất Diệp nói xong thì kéo Mã Nhã, nhanh chân chạy về phía Truyền Tống trận.

Không đánh được thì bỏ chạy à, cũng có vài phần thông minh. Nhưng mà... Vũ Quân dùng móng vuốt nâng hạt châu lên bay về phía hai người nhẹ nhàng quắp lấy, mang hai người đã bước vào trận pháp kéo trở lại.

Trên người Nhất Diệp không có gì ngoài bảo bối, lúc linh lực bị hút về thì cô biết con quạ đen này không định buông tha cho hai người nên lập tức móc từ túi Càn Khôn ra một cái pháp khí phòng thủ.

Một tiếng bùm lớn vang lên, một chiếc khiên thật lớn che chắn hai người thật kỹ.

"Càn khôn đỉnh" Vũ Quân nhướng mày, khụ, quạ đen không có lông mày, hẳn là trợn tròn mắt chim.

"Tiền bối quạ đen, lúc nãy tôi.... tôi nói đùa thôi, ngài đừng để ý" Nhất Diệp bây giờ đang hối hận muốn chết, sao tự nhiên lại muốn dùng lưới vàng đi đánh lén con quạ đen này chứ.

"Ta không phải quạ đen" Vũ Quân lại tốt tính giải thích thêm lần nữa.

"Thật xin lỗi" Nhất Diệp vô cùng thức thời nhận sai.

Lúc chiếc lưới rớt xuống Vũ Quân cũng không cảm nhận được sát khí, anh biết nữ tu trước mặt chắc chỉ muốn giam anh lại để lấy linh châu, cũng không muốn làm tổn thương anh. Nhưng cách làm này không sáng suốt, đối với một người coi kẻ ác là kẻ thù như yêu tộc thì hai cô nhóc này gặp phải phiền phức lớn rồi, nhưng mà càn khôn đỉnh...

"Cô có quan hệ gì với Cửu Liên chân quân?" Càn khôn đỉnh là quà tặng bái sư do Thường Tùng chân nhân tặng cho Cửu Liên chân quân khi anh ấy vừa gia nhập Thượng Ngu Tiên Môn, pháp khí cấp 9, cả Tu chân giới không có quá 10 cái.

"Anh ấy là anh trai tôi" Nhất Diệp trả lời.

"Cô là em gái Cửu Liên chân quân?" Sự tích chiều em gái như điên của Cửu Liên chân quân cho dù trạch nam ngàn năm như Vũ Quân cũng đã từng được nghe qua.

"Vâng!" Nhất Diệp lớn tiếng trả lời.

Vũ Quân thấy đôi mắt Nhất Diệp sáng rực thì cảm thấy cô nhóc này chắc là đã được anh trai bảo vệ thành quen, cảm thấy ai cũng sẽ cho cô vài phần mặt mũi. Vũ Quân thấy tư chất Nhất Diệp không tồi, nếu ngã xuống thì thật đáng tiếc nên chỉ muốn hù doạ đối phương một chút, để sau này cô làm việc gì cũng không được quá xúc động. Vũ Quân cố ý gằn giọng nói, "Cửu Liên chân quân đã phi thăng 200 năm trước rồi, bây giờ không thể bảo vệ cô nữa".

Nhất Diệp nghe thế thì thấy đối phương quyết tâm thu thập cô, tuy càn khôn đỉnh rất chắc cũng không biết tu vi của quạ đen này cao đến đâu, và cũng không thể cứ đứng mãi ở đây được. Tuy rằng cô có pháp bảo chạy trốn nhưng quá mạo hiểm. Nhưng mà quạ đen này nếu nể mặt anh trai cô thi chắc cũng sẽ đề phòng chồng cô, vì vậy Nhất Diệp nói thêm, "Tuy anh trai tôi đã phi thăng nhưng tôi cũng có chồng, chồng tôi là Phong Hoà sơn..."

"Phong Hoà sơn?" Nghe tên sư môn của mình thì Vũ Quân có vài phần hiếu kỳ.

"Đúng, chồng tôi là tu sĩ Hoá Thần của Phong Hoà sơn" Nhất Diệp thấy đối phương nể mặt nên lập tức nâng cao âm lượng.

Tu sĩ Hoá thần ở Phong Hoà sơn chỉ có ba sư huynh đệ nhà anh, chẳng lẽ dưới tình huống anh không biết thì hai vị sư huynh đã có sư tẩu ư? Khả năng này không lớn.

Nhất Diệp thấy đối phương im lặng thì cho rằng đối phương sợ, lập thức nói tiếp: "Tiền bối, vừa rồi vãn bối mạo phạm, vãn bối xin lỗi ngài. Nhưng lúc nãy chắc ngài cũng cảm giác được vãn bối không có ác ý, vãn bối chỉ muốn lấy hạt châu về".

"Tiền bối, chúng tôi không có ác ý, chỉ muốn lấy lại hạt châu thôi" Mã Nhã cũng giải thích theo.

Vũ Quân nhìn hạt châu dưới chân rồi lại nhìn về phía Mã Nhã hỏi, "Hạt châu này rốt cuộc là dùng để làm gì?"

Mã Nhã biết cô và chị Nhất Diệp không đánh thắng vị tiền bối trước mặt này nên đành phải nói thật: "Tế đàn này là tổ tiên của vãn bối dùng linh châu để bố trí, sức mạnh trên đó là phương pháp bí mật của gia tộc, có thể dùng để bói toán và cầu phúc, sẽ không gây hại cho người khác".

"Sư đệ, hãy trở về một chuyến".

Một tiếng gọi truyền tới từ thân thể làm Vũ Quân ngẩn người, đại sư huynh có việc tìm anh.

Vũ Quân nhận tin tức xong thì giương mắt nhìn về hai cô gái, tuy rằng một cô có nhiều tâm tư nhưng lại không có ý xấu, một người còn lại đơn thuần như tờ giấy trắng giới tu chân khó mà có được. Vũ Quân nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Cô lấy viên linh châu này đi thì có phải tế đàn này sẽ thành đồ bỏ đúng không?"

"Vâng" Mã Nhã gật đầu.

"Vậy trận pháp trên đó cũng không có tác dụng gì?" Vũ Quân lại lần nữa xác nhận nói.

"Đúng vậy" Mã Nhã nhìn trận pháp rồi lần nữa gật đầu nói.

Vũ Quân hiểu rõ gật đầu, móng vuốt ném ra viên linh châu, Mã Nhã đầy kinh ngạc đón được viên linh châu nhìn về phía Nhất Diệp.

Vũ Quân giương cánh từ cột đá bay xuống dừng trên trận mắt của tế đàn rồi nhẹ nhàng cào một cái, một vật thể màu đen từ mắt trận bay ra.

Nhất Diệp nhìn thấy thì hô lên, "Huyền Vũ Xác".

Vũ Quân kinh ngạc quay đầu nhìn lại, "Cô biết?"

"Đó là của chồng tôi" Nhất Diệp vội la lên.

"Toàn lời nói dối" Vũ Quân không để ý tới hai người nữa, cất Huyền Vũ Xác rồi tung cánh biến mất trong không gian.

Trước đây khi Vũ Quân đến du lịch gần Quý La Thành thì bỗng nhiên cảm nhận được gần đó có hơi thở của anh nên theo hơi thở này tìm thấy tế đàn. Tới nơi rồi mới phát hiện có Huyền Vũ Xác, Huyền Vũ Xác này là Vũ Quân tìm được trong một bí cảnh hơn ngàn năm trước, vẫn luôn giữ ở bên người chưa từng dùng. Không biết tại sao nó lại ở chỗ này, anh muốn lấy ra nhưng một cảm giác bản năng nói cho anh biết chỉ cần tế đàn này còn ở đây thì anh không thể lấy Huyền Vũ Xác ra, cho nên anh mãi không xuống tay. Còn vì anh mãi không nhớ nổi mình dùng Huyền Vũ Xác phong ấn trận pháp này khi nào nên anh vẫn luôn ở đây tự hỏi, đến tận hôm nay thì thấy Nhất Diệp và Mã Nhã đi vào.

"Chị Nhất Diệp, hình như tiền bối kia đi rồi" Mã Nhã chờ một lúc mới lên tiếng.

"Hình như vậy" Vũ Quân đã đi khoảng 15 phút rồi mà Nhất Diệp vẫn chưa hạ càn khôn đỉnh xuống, cô sợ đối phương dùng thuật che mắt lừa cô cất càn khôn đỉnh.

"Chúng ta cũng ra ngoài thôi" Mã Nhã nói.

"Ừm!" Nhất Diệp xác định không có nguy hiểm gì nữa thì mới thu càn khôn đỉnh lại, hai người từ trận pháp truyền tống ra ngoài. Khi hai người vừa bước ra thì trận pháp Mã Nhã bố trí lúc nãy bỗng biến mất ngay lập tức.

Nhất Diệp nhìn nhìn sắc trời có vẻ gần sáng thì dẫn Mã Nhã về Quý La Thành.

"Mã Nhã, chị muốn đi núi Phong Hoà, chắc là khoảng 1 tháng mới có thể trở về, khoảng thời gian này em cứ ở đây, có việc gì thì đi tìm Tằng Kỳ, chị đã trao đổi với cậu ấy rồi" Nhất Diệp nói với Mã Nhã vào lúc ăn sáng.

"Chị Nhất Diệp, chị muốn đi tìm chồng sao?" Mã Nhã hỏi.

"Ừm" Nhất Diệp nói, "Thực lực của chị quá yếu, đến khi tìm được chồng chị rồi thì lần sau gặp lại quạ đen kia chúng ta không cần sợ nữa".

"Vậy chị đi nhanh về nhanh nha" Mã Nhã cười thúc giục.

"Càn không đỉnh chị cho em, khi nào gặp phải nguy hiểm thì lấy ra dùng, sau đó đi tìm Tằng Kỳ" Nhất Diệp không yên tâm về Mã Nhã nên đem càn khôn đỉnh trong túi càn khôn đưa cho Mã Nhã.

"Chị yên tâm đi, em sẽ không đi đâu đâu, trong khoảng thời gian này em sẽ ở trong phòng luyện hoá vu cụ" Mã Nhã nói.

"Ừm".

Nhất Diệp sắp xếp xong thì không chần chừ tí nào bay ra khỏi quán trọ, pháp khí phi hành hình đám mây bay một mạch về núi Phong Hoà.

Pháp khí đám mây này là quà Cửu Liên chân quân đưa cho khi Nhất Diệp đạt Kim Đan Kỳ, là pháp khí có tốc độ bay nhanh nhất của Nhất Diệp. Nhất Diệp vội vàng bay đi núi Phong Hoà, một lòng đứng trên đám mây, dùng linh lực không ngừng thúc giục pháp khí bay đi.

Cuối cùng sau 10 ngày bay Nhất Diệp cũng đến được núi Phong Hoà.

Ngọn núi nào là của chồng đây? Nhất Diệp dừng trên không trung sốt ruột đánh giá.

Vũ Quân đang ở đỉnh núi nhà mình nghỉ ngơi, khi Nhất Diệp còn chưa tới gần núi Phong Hoà thì anh đã phát hiện ra đám mây kì quái kia, trên trời có nhiều đám mây như vậy nhưng không có đám mây nào bay nhanh và có tính mục đích như vậy nên anh có chút tò mò nhìn nhiều hơn một chút.

Khi tới gần thì anh mới phát hiện thì ra là người quen, đây không phải là em gái Cửu Liên chân quân, người mà anh vừa gặp nửa tháng trước sao? Sao cô ấy lại tới đây?

"Chồng tôi là tu sĩ Hoá Thần của Phong Hoà Sơn">

Nhớ tới lời nói ngày đó của Nhất Diệp, Vũ Quân có chút nghi ngờ, cô nhóc này không phải nói thật đó chứ.

"Thiên Huyền?" Thanh Phong chân nhân bỗng dừng bên cạnh Vũ Quân nhìn lên chim chóc đang kêu trên cánh cây đen như mực.

"Sư huynh" Vũ Quân nhìn về phía Thanh Phong chân nhân.

"Lại nghĩ về chuyện phi thăng hả?" Thanh Phong chân nhân an ủi, "Không phải đại sư huynh đã nói rồi sao, thời cơ của đệ đã xuất hiện, không cần quá sốt ruột".

"Vâng" Huyền Uyên chân nhân triệu hoán Vũ Quân trở về lần này là để nói kết quả bói toán cho anh.

Thanh Phong chân nhân đưa ra một cái bình sứ màu xanh lá nói, "Đây là thuốc huynh mới luyện xong, có thể áp chế yêu lực trong cơ thể đệ".

"Để sư huynh lo lắng rồi" Vũ Quân nhận lấy bình sứ, sau đó nói chuyện phiếm, "Đúng rồi, sư huynh".

"Sao vậy?"

"Mấy ngày trước đệ đi du lịch bên ngoài có gặp được một nữ tu tự xưng là vợ của một tu sĩ Hoá Thần của Phong Hoà Sơn" Vũ Quân nói.

Đầu tiên Thanh Phong chân nhân ngẩn ra, sau đó cười ha ha nói, "Tu sĩ Hoá thần chắc là đệ đó".

Vũ Quân nghĩ tới lời nói của nữ tu kia khi anh lấy Huyền Vũ Xác ra, nhịn không được hỏi, "Tại sao?"

"Thiên Huyền à, đệ không biết đó, đại lục tu tiên này có bao nhiêu nữ tu sĩ mong ước có thể gả cho đệ đó" Thanh Phong chân nhân cười nói, "Ở cửa sơn môn mỗi năm đều xuất hiện mấy nữ tu tự xưng muốn gả cho đệ".

Vũ Quân trước đây chưa bao giờ nghe tới việc này, hôm nay nghe thấy thì có chút xấu hổ. Thanh Phong chân nhân thấy tiểu sư đệ có chút ngại ngùng thì không trêu chọc nữa, quay người trở về động phủ của mình luyện thuốc.

Nhất Diệp bối rối cả buổi, cuối cùng quyết định chính thức đi hỏi từ cửa sơn môn, tuy rằng cô muốn tạo cho chồng cô một bất ngờ nhưng kết giới của núi Phong Hoà không dễ phá vậy được.

Nhất Diệp hạ từ trên trời xuống, đứng ở cửa sơn môn nói với đệ tử canh cửa, "Hoa Nhất Diệp, muốn gặp Phong Hoà Sơn Vũ chân nhân".

"Xin lỗi, Vũ chân nhân bế quan tu luyện không gặp khách" Đệ tử trả lời.

"Hả?" Nhất Diệp sửng sốt một chút, "Có thể thông báo một chút hay không".

"Xin lỗi tiên tử, tình huống có chút đặc biệt, không thể tuỳ ý quấy rầy chân nhân tu luyện".

"Nhưng mà... tôi là vợ của Vũ Quân, cũng không được sao?" Nhất Diệp vội vàng la lên.

"Xin lỗi, Vũ chân nhân không có vợ" Đệ tử canh cửa mỗi năm đều gặp mấy tiên tử tự xưng như vậy, mày không nhăn một chút đáp lại.

"..." Đúng rồi, lúc đó chồng nói muốn mang cô về Phong Hoà sơn cử hành song tu đại điển mà cô lại từ chối.

"Vậy, tôi muốn cầu kiến trưởng môn" Nhất Diệp chưa từ bỏ ý định.

"Xin lỗi, trưởng môn công việc bận rộn, sẽ không tuỳ ý gặp người không rõ lai lịch".

"Sao lai lịch của tôi lại không rõ, tôi là....em gái Hoa Nhất Diệp của Cửu Liên chân quân ở Thượng Ngu Tiên Môn" Nhất Diệp vội vàng nói.

"Cả giới tu tiên đều biết em gái của Cửu Liên chân quân, Nhất Diệp tiên tử đã sớm hồn tiêu phách tán" Đệ tử canh cửa thong thả vạch trần lời 'nói dối' của Nhất Diệp.

"Tôi..." Sao chết mà cả thiên hạ đều biết vậy hả!!!

Nói cả buổi cũng không vào được, Nhất Diệp lượn vòng vòng ngoài núi, tâm trạng vội vàng muốn tìm chồng làm cô quyết định mạo hiểm xông vào, vì vậy pháp khí lần nữa bay lên bầu trời.

Vũ Quân đứng trên đỉnh núi thấy hết toàn bộ mọi chuyện, thấy Nhất Diệp không từ bỏ mà còn muốn xông vào kết giới của núi Phong Hoà thì nhăn mày bay ra ngoài.

"Tôi khuyên cô không cần hành động thiếu suy nghĩ"

Nhất Diệp bị âm thanh bỗng nhiên xuất hiện bên tai làm cho hoảng sợ, vừa quay đầu thì phát hiện sau lưng cô có một con quạ đen vô cùng quen mắt, Nhất Diệp hoảng loạn nói, "Quạ đen tiền bối"

"..." Nữ tu này thật là làm người khác không thích nổi.