Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế

Chương 16: 16 Tôi Sẽ Cân Nhắc Để Anh Đi

Lúc dấu ấn đầu tiên được in xuống, Lục Tước cảm nhận được mối liên hệ không thể giải thích được giữa hắn và Đường Ẩn và hắn dường như đã tiến gần hơn một bước với huyết tộc này.

Loại cảm giác này thật huyền diệu khó giải thích.

Quản gia tỉnh dậy từ trạng thái mất kiểm soát, ông quỳ xuống đất nói nhỏ: "Tôi đã xúc phạm ngài, sẵn sàng chịu phạt"

Vẻ mặt Đường Ẩn rất nhợt nhạt, cậu chống đỡ đầu suy nghĩ một hồi: "Vậy thì tháng này phạt ông mất tư cách hầu hạ cá nhân."

Hầu hạ cá nhân bao gồm một loạt các công việc phức tạp như pha trà, mát xa, đánh thức...!nói theo nghĩa nào đó của Đường Ẩn thì cậu đang giảm bớt gánh nặng cho quản gia nhưng quản gia lại lộ ra vẻ mặt long trời lở đất.

Trong lâu đài tối tăm và không có sự sống này, mỗi ngày chỉ có cách gần nhìn khuôn mặt của ngài thân vương thì mới có thể khiến ông cảm nhận được hơi ấm.

"...!Vâng." Quản gia run giọng nói: "Vậy tiếp theo ai sẽ hầu hạ ngài?"

"Lục Tước."

Dù trong lòng quản gia đã đoán trước việc này nhưng vẫn không kiềm chế được lòng ghen tị, ông vô cùng đau đớn nhìn Lục Tước như một con chó già nhìn một con chó đi lạc từ bên ngoài chiếm ổ chó của mình, ăn thức cho chó của mình, đeo vòng cổ cho chó mà nó không có mà cuối cùng chiếm luôn chủ nhân của mình!

"Lục Tước không có kinh nghiệm hầu hạ ngài." Quản gia cố thay Lục Tước.

Cho dù là ai ở đây phục vụ ngài ấy không quan trọng, xin đừng cho Lục Tước chiếm được lợi!

Đường Ẩn lại nằm ở trên giường, cậu lười biếng nói: "Vậy ông dạy anh ấy đi như bây giờ dạy cho anh ấy xoa bóp như thế nào."

Quản gia muốn tát cho mình một bạt tai khi nghe vậy, nếu ông không nói như thế thì có lẽ Lục Tước tay chân vụng về chọc cho ngài thần vương ghét, ngài thân vương sẽ thay Lục Tước!

Mà ngài thân vương bây giờ yêu cầu ông dạy Lục Tước, nếu Lục Tước không làm tốt thì Lục Tước đúng thật bị ngài thân vương ghét nhưng ông là người dạy cho Lục Tước cũng sẽ bị giận chó đánh mèo.

Sao lại như thế!

Cho bây lắm miệng!

Quản gia nhìn Lục Tước bằng ánh mắt vừa đau khổ vừa phẫn nộ: "Tôi làm mẫu cho cậu xem trước, cậu thấy rõ chưa."

Nói rồi ông đấm vai cho Đường Ẩn, vẻ hạnh phúc mơ hồ lơ đãng xuất hiện trên khuôn mặt chết lặng.

Lục Tước: "..."

Khi đến lượt Lục Tước vẻ mặt của quản gia lại chết lặng trở lại, ông đã sẵn sàng chuẩn bị vạch lá tìm sâu chỉ cần Lục Tước phạm sai lầm nhỏ nhất, ông lập tức lao vào thay thế Lục Tước.

Lục Tước đứng ở bên giường, hắn vươn tay đặt lên trên vai Đường Ẩn, Lục Tước không biết Đường Ẩn đang mặc chất liệu gì nhưng sờ vào rất mịn, làn da xuyên qua lớp vải này thậm chí còn tinh tế là mềm mại hơn.

Lục Tước cụp mắt xuống, làm lại hoàn hảo động tác của quản gia.

Nhiệt độ cơ thể của con người so với huyết tộc cao hơn rất nhiều đối với Đường Ẩn mà nói vừa lúc là nhiệt độ dễ chịu, kề sát vào lưng rất thoải mái.

Đường Ẩn rất gầy, Lục Tước sờ tới xương bả vai trên lưng, làn da nhẵn nhụi dường như lúc nào cũng có thể sẽ bị xương cốt sắc bén này đâm thủng bất cứ lúc nào, mọc ra đôi cánh lộng lẫy.

Lục Tước không khỏi nghĩ đến cảnh Đường Ẩn đưa hắn bay đêm đó, ánh mắt hắn trở nên nên dịu dàng mà bản thân hắn không hề nhận ra được.

Quản gia: "..."

Biểu hiện hạnh phúc ghê tởm...!

Một con côn trùng đang bay rơi vào mạng nhện trắng trên bệ cửa sổ, con nhện quấn chặt con mồi của nó như vàng.

Đường Ẩn mở mắt ra: "Người anh muốn đánh đến rồi."

*

"Chúng ta thật sự có thể tìm thấy anh ta ở đây không?" "Anh ta bị hút khô chưa?"

Bốn con người đang ngồi trong khu vực huyết thực thì thầm to nhỏ, bọn họ lẻn vào lâu đài bằng một cơ giáp loại nhỏ đặc biệt, trước mắt thân phận hiện tại của bọn họ cũng không phải là huyết thực của ngài thân vương huyết tộc chủ lâu đài này mà là huyết thực trong lâu đài khác.

Vị thân vương huyết tộc này có uy vọng rất cao trong lâu đài cổ, khẩu vị của cậu thay đổi nhanh như chong chóng, gần đây vị thân vương này tỏ ra ưu ái khác thường đối với một con người, một đám chó hùa trong lâu đài cổ chắc chắn sẽ đi theo xu nịnh.

Đám huyết thực mới mua này đều là tóc vàng mắt xanh, trông chúng chỉ ở độ tuổi ngoài hai mươi, phù hợp với thẩm mỹ của thân vương, Gia Mẫn sờ lên mái tóc vàng vì để lẻn vào mà mới nhuộm màu của mình, quyết định hỏi thăm mấy huyết thực khác một chút.

Ngay sau đó cậu ta đã hỏi thăm được những đánh giá mơ hồ về tên con người Lục Tước kia.

"Chiếm lấy sủng ái của ngài thân vương, anh ta khiến ngài ấy yêu thương mỗi một mình!"

"Không biết dùng thủ đoạn gì quyến rũ ngài ấy khiến cả lâu đài đều lắp bóng đèn."

"Anh ta mỏng manh và rắc rối còn cần một đám con người khác phục vụ mình, công tước Hestia đã cử mấy người đến chăm sóc ẩm thực và cuộc sống hàng ngày của anh ta!"

"Nếu có cơ hội tôi phải đánh cho thằng cha đó một trận tơi bời để xem anh ta quyến rũ ngài thân vương như thế nào."

Gia Mẫn nghe xong rơi vào im lặng.

Tên con người là huyết thực kia được nuông chiều nên sinh kiêu ngạo trong miệng mọi người không giống Lục Tước lắm.

Cách đó không xa xảy ra một vụ náo loạn, nói công tước Hestia mang thứ gì tới, Gia Mẫn đứng dậy và nhìn thấy một vật thể to lớn bọc vải đen đang được mấy thú nhân cẩn thận di chuyển.

Gia Mẫn nghe ai đó nói đây là món quà lấy lòng ngài thân vương của Hestia, món quà đặc biệt dành tặng cho tên con người là huyết thực được ngài thân vương yêu thương kia.

Sau khi đám huyết thực nói xong đều lộ ra ánh mắt hâm mộ, mong muốn có thể thế chỗ.

Gia Mẫn khinh thường cười một tiếng.

Một đám huyết thực bị nhốt rồi bị chăn nuôi như heo trong lâu đài cổ còn có thứ gì muốn theo đuổi nữa, chẳng lẽ ý nghĩa cuộc đời của bọn họ chỉ muốn có được yêu thương của vị thân vương kia thôi?

"Trời ơi, Gia Mẫn cậu nhìn kìa! Đó là Frost Snow!! Đó là cơ giáp Frost Snow bị một người thần bí mua với giá cao trên trời!!!: Một tên con người kích động nắm lấy vai Gia Mẫn.

Gia Mẫn: "...!!!"

Khoảnh khắc khi tấm vải đen được cởi ra, cơ giáp màu bạc dưới ánh đèn chói lóa, nó giải thích hoàn hảo ý nghĩa của thẩm mỹ máy móc và bạo lực là người tình trong mộng của mọi chiến sĩ cơ giáp, Gia Mẫn nhìn bộ giáp trong mơ của mình, khoang chiếc cơ giáp mở ra dưới ánh nhìn chăm chú của cậu ta để lộ một đôi mắt xanh thẳm ——

Là Lục Tước!

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Gia Mẫn khó tránh khỏi rơi vào hỗn loạn, trước khi bất tỉnh, cậu ta nghĩ đến khả năng thôi miên của Lục Tước, nghiến răng kích hoạt thiết bị thủ nhỏ mà cậu ta mang theo, nghe nói khả năng thôi miên của Lục Tước rất mạnh nhưng cũng không phải là không thể chống lại.

Giống như người chết chìm nếu được thuyền cứu nạn thì người đó nhất định có thể sang bờ bên kia và thoát khỏi dòng sông thôi miên này.

Nhưng khi Gia Mẫn kích hoạt thiết bị để kích thích thần kinh của mình, cậu ta chợt phát hiện mình không phải rơi vào dòng sông mà là một đại dương vô tận.

Trước hàng trăm cặp mắt, bốn tên con người ẩn nấp trong lâu đài đều kinh ngạc, báo ra một loạt con số.

Đó là nơi mà đội khác đang ẩn nấp.

Cơ giáp màu bạc nhẹ nhàng nhảy ra, nhảy ra khỏi lâu đài như một con chim bạc, cơ giáp lạnh lẽo giẫm lên mặt đất phát ra âm thanh dồn dập như tiếng trống chiến tranh, làn khói bụi bay theo chân hắn, Lục Tước đột nhập vào tuyến phòng thủ của kẻ thù bằng một thái độ thẳng thắn nhất.

Hắn giơ nắm đấm lên và va chạm với các chiến sĩ cơ giáp, lực lượng mạnh mẽ khiến mỗi lần đối đầu đều kết thúc trong vòng ba giây, hình dạng cơ giáp màu bạc như một lưỡi dao sắc bén bay tới bay lui.

Cơ giáp cấp cao, cảm giác máy móc tuyệt đối và cội nguồn sinh mệnh của thân vương huyết tộc khiến hắn trở nên mạnh mẽ đến mức tình trạng nghiêng về một bên.

Trận chiến không chút hồi hộp nào nhanh chóng kết thúc, Đường Ẩn nhớ tới kiếp trước, Lục Tước đã dùng khả năng thôi miên tóm lấy cơ giáp của kẻ ẩn úp, sau đó giải quyết gọn gàng đám người này.

Khi đó Đường Ẩn vừa đi xem thủy quốc với Yuanna, nghe thấy tiếng đánh nhau mới nhớ tới còn có một người như Lục Tước.

Khi đó trên người Lục Tước dính máu của kẻ thù làm cho mùi thơm hấp dẫn kia đè lại để Đường Ẩn lần đầu tiên tỉnh táo không bị quấy nhiễu bởi mùi thơm nhìn nhận lại con người này.

Cậu nhìn thấy Lục Tước đang đứng nghiêm rất phù hợp với thân phận quân nhân của hắn, mỗi tất da thịt lộ ra đều toát ra sức nóng rực rỡ, đôi mắt xanh thẳm và mái tóc vàng của hắn phù hợp với lâu đài cổ bóng tối.

Hắn nói với Đường Ẩn: "Công ơn cứu mạng của ngài thân vương với họ Lục này sẽ ghi mãi trong lòng, nếu tôi chỉ lẻ loi một mình thì tôi sẽ bằng lòng hầu hạ ngài suốt đời, làm ngọn giáo sắc bén và tấm khiên vững chắc nhất trong tay ngài."

"Nhưng trước khi tôi gặp ngài tôi đã thề sẽ hiến thân và đổ giọt máu cuối cùng vì tương lai của loài người."

Đôi mắt xanh thẳm giống như sóng biển lăn tăn trên mặt biển, Đường Ẩn nhìn thấy mình trong đôi mắt đó, cậu như bị trúng thuật thôi miên của hắn trong thoáng chốc gật đầu, từ bỏ dễ dàng đồ ăn ngon trong tay.

Huyết tộc luôn sống trong bóng tối không nhìn thấy ánh mặt trời, thỉnh thoảng nhìn thấy bầu trời trong xanh thì Đường Ẩn sẽ nghĩ đến con người đã nguyện đổ giọt máu cuối cùng cho loài người.

Cậu nghe nói tên con người kia lại làm một số việc nguy hiểm, có lẽ hắn thật sự sẽ mất mạng vì cái gọi là lý tưởng và sự nghiệp, ôm suy nghĩ muốn nhìn đối phương một cái vì sợ đây có thể là nhìn thấy lần cuối hoặc là đi xem lúc đối phương chảy máu có thể nếm được chút máu hay không, cậu bí mật theo dõi con người kia vài lần.

Dù lúc đầu Lục Tước có mạnh cỡ nào nhưng không mạnh đến mức bất khả chiến bại, Đường Ẩn bí mật giúp đỡ con người kia một vài lần nhưng lần đó giúp sớm quá nên Lục Tước còn chưa kịp bị thương thì Đường Ẩn đã ra tay cứu.

Sau đó Đường Ẩn chuẩn bị kiên nhẫn chờ Lục Tước bị thương rồi mới ra tay, kết quả tốc độ Lục Tước phát triển nhanh đến mức không ai có thể làm tổn thương Lục Tước nữa.

Về sau ánh mắt trong mắt Lục Tước dần dần không còn sáng như lúc mới gặp, ánh sáng vẫn còn tồn tại nhưng bị sự trầm ổn nội liễm của người bề trên che đi.

Đường Ẩn quan sát Lục Tước rất lâu, cậu phát hiện Lục Tước càng ngày càng hấp dẫn, lúc vừa mới gặp chỉ là một quả xanh, cậu nhìn quả này lớn lên từng ngày, khát vọng trong lòng cậu càng ngày càng tăng, cuối cùng Đường Ẩn phát hiện mình vẫn muốn nếm thử hương vị Lục Tước thế là bắt đầu theo đuổi Lục Tước.

Nhưng từ đầu đến cuối Lục Tước không đồng ý với cậu.

Lục Tước là thần bảo hộ của loài người, dường như hắn đã cống hiến tất cả xương máu và lòng trung thành của mình cho chủng tộc của mình, không còn tình cảm dư thừa nào dành cho cậu.

Nhìn Lục Tước nhảy ra khỏi cơ giáp đi về phía mình, Đường Ẩn nắm chặt pháp khí ngăn cản thôi miên, cậu chắc chắn lần này không có nhìn vào mắt Lục Tước rơi vào trạng thái bị thôi miên nhưng cậu suy nghĩ vẫn nói: "Lục Tước, khi mọi thứ tôi muốn làm đã sắp xếp xong..."

"Tôi sẽ cân nhắc để anh đi."

Lục Tước: "?"

Tác giả có lời muốn nói:

Lục Tước: Thì ra so với kiểu đàn ông lực lưỡng, em ấy càng thích kiểu trà xanh yếu đuối..