Cô Bé Thích Đùa

Chương 24: Chương 24

- Ta sợ thời gian làm học trò còn ngắn ngũi. Nhìn những lo toan của người lớn ta bỗng ngán ngẫm quá.

- Chuyện gì đến tự nó sẽ đến, dù mi có sợ gẵm làm được gì. Nếu sợ thì phaỉ có hành động thiết thực giữ cho tuổi trẻ của mình thật đẹp.

Thảo phì cười :

- Nếu vậy mi nên bảo anh Minh đừng làm tuổi trẻ của ta xao động nữạ

Hạnh liếc Thảo :

- Phải vậy không, dù sao một chút riêng tư cũng làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa. Đừng làm người ta buồn.

- Ta chỉ sợ...

Hạnh gạt phăng :

- Sao hôm nay mi lắm thứ sợ vậy ? Thường ngày có nghe mi nói đến bao giờ đâu ?

- Hạnh nè, anh Hai ta đối xữ với mi có tốt không ?

- Hỏi chi vậy ? Ganh tị hả ?

- Xì, ai thèm, hỏi đặng méc mẹ

Hạnh tái mặt :

- Mi định làm gì ?

Thảo cười khì khì :

- Đặng me ta mau mau sắm sính lễ rước mi về dinh chứ !

Hạnh đấm lên vai bạn :

- Ta cũng như mi, không dại gì có chồng sớm cho khổ. Phải tận dụng tuổi trẻ của mình sao cho thật vui, thật sôi động.

Hạnh thấy mặt Thảo buồn hiu liền hoỉ :

- Ủa, sao mi buồn ?

- Ta đang cần có chị dâu sớm, vì ta lười nấu ăn, giặt giũ quá !

Hạnh đấm lên vai Thảo thùm thụp :

- Con quỹ, định tìm người giúp việc i hả ?

Thảo cười phá lên :

- Nói vậy chứ anh Hai ta đâu dể gì để i cực, phải hông ?

Hạnh liếc Thảo :

- Toàn nói chuyện tầm phào, nói chơi như thật.

- Vậy chứ cũng có người vui lắm đó.

- Ai ?

- Thì mi chứ aị

Hạnh rượt Thảo chạy lòng vòng, tiếng cười rộn lên giữa trưa nắng gắt. Bỗng Hiếu xuất hiện, Thảo thấy trước reo lên :

- Anh Hai, đến rước em hả ?

Hiếu liếc Hạnh, ấp úng, Thảo nói tiếp :

- May quá, trưa na* ng mà c o anh đến đón thì còn gì bằng. Công nhận anh Hai ga lăng ghệ

Thảo quay sang Hạnh :

- Ê, chịu khó về sao nha !

Hiếu do dự rồi quay xe trở ra, bỗng Hạnh la lên :

- Anh Hiếu, nho? Thảo biết hết rồi, anh đừng bị nó lừạ

Hiếu quay lại :

- Hạnh nói sao ?

- Nho? Thảo biết quan hệ của em và anh, anh đừng bị nó lừa đó.

Hiếu quay sang em gái, Thảo ngoẻo đầu ngộ nghĩnh :

- Anh Hai, mình về thôi !

Hiếu lắc đầu :

- Anh đến đón Hạnh chứ không phải em.

Thảo trợn mắt :

- Anh dám vì nó là cho em lội bộ lúc trời nắng gắt này sao ?

Thảo vờ ho lên mấy tiếng :