Hoán Thê

Chương 5: 5 Nam Háo Sắc

Hôm nay đi đường đã một đoạn dài, lại xảy ra vài chuyện khiến ai nấy đều mệt mỏi, nhân tiện có việc liên quan đến cô nương kia nên Tiêu Chấn quyết định nghỉ lại đây một đêm, ngày mai lên đường tiếp.

Khách điếm này tuy không sang trọng hay bày trí bắt mắt như những khách điếm khác nhưng lại là khách điếm duy nhất tại nơi này, Tiêu Chấn cùng Ninh Tĩnh không có chọn lựa nào khác, đành thuê bốn phòng tại đây nghỉ ngơi, Tiêu Chấn cùng Ninh Tĩnh mỗi người một phòng, hai phòng còn lại là của Tiểu Ly và gia đinh A Tài của hắn.

Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, Tiêu Chấn cùng Ninh Tĩnh xuống sảnh khách điếm dùng bữa tối.

Vì là khách điếm duy nhất ở nơi này nên khách lưu đến cũng khá nhiều, khi hai người họ xuống chỉ còn một bàn duy nhất, nếu chậm trễ xem chừng tối nay xem như bỏ đói bao tử rồi.

Gọi một vài món thanh đạm xong thì không lâu sau tiểu nhị đã đem thức ăn lên, thức ăn nóng hổi nghi ngút khói, hương thơm ngào ngạt đánh thức chiếc bụng đang sôi sùng sục của Ninh Tĩnh.

Cũng phải thôi, hôm nay đi đường nhiều, vì khá gấp rút nên gia đinh của Tiêu Chấn chỉ mong giục ngựa đi nhanh nhất có thể, bữa trưa chỉ là ăn vội cho đủ bữa cho nên bây giờ nàng mới đói như thế.

Cầm một chiếc bánh bao nóng hổi lên, theo thói quen định đưa tay bẻ đôi chiếc bánh ra nhưng ai ngờ Tiểu Ly bên cạnh huých tay nàng một cái nhẹ như ra hiệu.

Đúng rồi, tiểu thư khuê các đâu có ai ăn bánh bao vụng về cùng khoa trương như nàng, mấy cô nương đó chỉ là đưa miệng cắn nhỏ từng miếng, nhai chậm nuốt kỹ, nàng khi ở Tô phủ đã được chỉ dạy tận tình, chỉ là bây giờ có chút đói nên nhất thời quên mất, cũng may có Tiểu Ly bên cạnh nhắc nhở.

Lần này đóng giả đại tiểu thư Tô Thanh Nguyệt gả đi xa, Tô đại nhân cùng Tô phu nhân bên cạnh xiêm y, trang sức cùng của hồi môn thì còn đặc biệt chuẩn bị một nha hoàn thiếp thân cho nàng, chính là Tiểu Ly này.

Nha hoàn Tiểu Ly trước giờ theo hầu bên viện của Tô phu nhân, bây giờ bà lại sắp xếp để Tiểu Ly theo nàng gả đi, khỏi phải nói thì nàng cũng nhận ra mục đích thật sự của việc này là gì.

Tô gia có lẽ nghĩ nàng dù sao cũng chỉ là một nha hoàn nho nhỏ, vì muốn giúp Tô Thanh Nhật thoát khỏi hôn sự tồi tệ này mà buộc lòng phải dùng đến nàng.

Họ sợ nàng gả đến Nam Cương, rời xa khỏi Tô gia họ sẽ ăn cháo đá bát, làm bại lộ sự thật sẽ chuốc nhục nhã cho Tô gia, chính vì vậy đặc biệt đưa Tiểu Ly đến là muốn giám sát nàng, trông chừng nàng, nhắc nhở nàng rằng rốt cuộc là ai, có thân phận gì, nên biết điều một chút mà đừng gây bất cứ tai hoạ gì cho Tô gia.

Ninh Tĩnh hiểu chứ, chính vì thế trước mặt Tiểu Ly nàng luôn tỏ vẻ ôn nhu hoà nhã, cẩn trọng hành xử, đợi đến khi có cơ hội sẽ đưa Tiểu Ly đi, lúc đó không còn ai kềm cập nàng nữa.

"Tối nay nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai chúng ta sẽ lên đường sớm.", Tiêu Chấn gắp một miếng thịt xá xíu cho vào chén, đưa mắt nhìn Ninh Tĩnh phía đối diện đang ngây người suy nghĩ gì đó mà không chịu dùng bữa, cố tình nhắc nhở nàng một phen.

"Vâng.", Ninh Tĩnh như hoàn hồn, gật đầu đáp lời.

"À, chuyện lúc chiều thật đa tạ Tiêu thiếu gia.", Ninh Tĩnh vô tình nhớ đến chuyện cô nương bán thân kia, không nhờ có Tiêu Chấn đồng ý cho nàng theo hầu Ninh Tĩnh thì có lẽ mọi chuyện đã không được giải quyết êm xuôi thế này.

Dù sao thì lời đa tạ này cũng phải nói với hắn.

.

Ngôn Tình Sắc

Thế nhưng Tiêu Chấn chẳng nói gì, im lặng tiếp tục dùng bữa tối tiếp, hành động này xem như là chấp nhận lời đa tạ của Ninh Tĩnh đi?

Cạch...!

Đúng lúc này, tự dưng có một vật gì đó rơi trúng vào chân Ninh Tĩnh, nàng giật mình, buông đũa trong tay xuống rồi khom người nhặt lấy, là một cây quạt xếp dài có cán làm bằng gỗ, xem chừng cũng có chút giá trị.

Nhưng mà, cây quạt này là của ai cơ chứ? Nàng ở cùng Tiêu Chấn cả buổi hôm nay chưa từng thấy hắn động đến một cây quạt nào?

"Cô nương, là của tại hạ."

Đúng lúc này có một nam nhân vận xiêm y màu tím than đi đến bên cạnh Ninh Tĩnh, vóc người cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng lại mang theo sự phong lưu đa tình của những nam nhân hay đi trêu hoa ghẹo nguyệt.

Hắn ta dừng bước, đôi môi nhếch lên, ánh mắt chăm chú dán chặt lên cô nương thanh tú, nhan sắc thanh lệ kiều diễm đang ngây ngốc cầm cây quạt của mình nhìn ngắm, cuối cùng mới cất giọng nhận vật.

"A, là của công tử sao? Thật ngại quá, đây, trả lại cho ngài."

Ninh Tĩnh đứng lên, nhất thời không để ý đến ánh nhìn của nam nhân kia, chỉ nhất mực cảm thấy ngại ngùng khi giữ vật của người khác lâu như thế, cuối cùng hai tay đưa ra, nâng cây quạt lên, từ tốn đưa đến trước mặt nam nhân kia làm động tác hoàn trả.

Nam nhân kia nhìn thấy giai nhân xinh đẹp động lòng người, lại còn đang e lệ cầm lấy cây quạt kia thì không thể kiềm lòng, đưa tay lên nhận lại quạt, nhân lúc đó còn giở chút thủ đoạn, cố tình chạm vào bàn tay nhỏ nhắn non mịn kia của Ninh Tĩnh.

Ninh Tĩnh cảm nhận được sức nóng từ bàn tay ấy liền run người, vội vã thu tay lại ngồi xuống ghế, tránh đi ánh nhìn đầy hứng thú của tên nam nhân kia.

"Còn có việc gì sao?"

Tiêu Chấn ngồi ở phía đối diện chứng kiến toàn bộ sự việc, đôi mày kiếm không khỏi nhíu chặt lại, nét mặt rõ ràng không vui nhìn về phía Ninh Tĩnh.

Biết bản thân bị người khác lợi dụng, khi dễ như vậy mà còn yên lặng không đáp trả, nên nói nàng ngốc nghếch hay là quá thiện lương đây? Còn tên nam nhân không biết lượng sức mình này nữa, có mắt như mù sao? Không thấy hai người họ đang dùng cơm, còn có nha hoàn gia đinh đứng phía sau, vừa nhìn đã biết hai người họ có mối quan hệ không bình thường rồi, còn cố tình giở trò trước mắt như vậy, thật khiến người khác phải buồn bực, vì thế hắn đưa ánh mắt sắc bén nhìn trực diện tên nam nhân kia, lạnh lùng lên tiếng chất vấn.

"Không còn gì, đã làm phiền hai người rồi."

Rồi tên nam nhân ấy rời đi, đi được một đoạn còn không quên xoay lưng, ánh mắt dán chặt lên bóng lưng cô nương một thân xiêm y màu xanh ngọc kia, nhếch môi cười đầy ý vị sâu xa, dường như là đang tính toán điều gì đó.

Dùng bữa tối xong, mọi người đều trở về phòng của mình, Ninh Tĩnh muốn tắm rửa liền sai Tiểu Ly đi chuẩn bị thùng tắm.

Nàng đứng bên cạnh nhìn Tiểu Ly lần lượt châm nước nóng vào thùng, cột khói bốc lên liền thu hút nàng.

Ninh Tĩnh xuất thân nha hoàn, bây giờ dù có được đóng giả tiểu thư khuê các thì thói quen cũng khó mà thay đổi, trước giờ việc tắm gội giặt giũ đều một tay nàng tự thực hiện, bây giờ tắm rửa cũng thế, nói đa tạ rồi bảo Tiểu Ly ra ngoài đợi, nói bản thân nàng tự tắm là được rồi.

Thấy Tiểu Ly ra ngoài rồi đóng cửa, Ninh Tĩnh mới bắt đầu tháo xiêm y, từng lớp từng lớp một rơi xuống đất, cuối cùng nàng mới đặt chân vào thùng tắm, ngâm mình trong làn nước nóng, dễ chịu vô cùng.

Mệt mỏi cả một ngày, đây chính là giây phút khiến nàng thoải mái và có cảm giác được thư giãn nhất.

Đưa tay rẽ dòng nước rồi xoa xoa lên làn da mịn màng của mình, Ninh Tĩnh không khỏi thích thú mỉm cười, mãi đắm chìm trong cảm giác khoan khoái đó mà không hề hay biết cửa phòng đã bị mở ra khi nào, có người lẻn vào, hơn nữa còn là một nam nhân!

Tên nam nhân khi nãy nhận lại quạt, từ lúc đó đến giờ trong tâm trí chỉ toàn là hình ảnh một cô nương xinh đẹp kiều diễm, bộ dáng thướt tha yểu điệu làm hắn say đắm.

Qua một hồi theo dõi, hắn mới biết Ninh Tĩnh ở một mình một phòng, nha hoàn cùng tên nam nhân liếc nhìn hắn lúc nãy ở phòng khác, vậy thì càng dễ dàng thuận tiện ra tay hơn.

Mà hình như ông trời cũng muốn giúp hắn thì phải, hắn đến đây đúng lúc nàng đang tắm, còn nha hoàn kia thì lại đang rời khỏi vị trí của mình.

Qua bức bình phong mai lan cúc trúc kia, một thân hình mảnh mai, đầu vai nhỏ nhắn đang tựa vào thùng tắm, mái tóc dài suông mượt buông thả dọc theo thành thùng, nàng vừa tắm vừa ngâm nga vài câu hát, tất cả đều như quyến rũ hắn, làm hắn một thân khô nóng đến tột cùng, phía dưới cũng dần dần nổi lên phản ứng.

Không nhịn được nữa, hắn ta xoay người khẽ đóng cửa, sau đó nhanh chân đi đến nơi bình phong kia, giây phút tuyệt vời nhất sắp đến, hắn sẽ được ôm mỹ nhân trong tay, thế thì còn điều gì tuyệt vời bằng cơ chứ?

"Mỹ nhân!"

Hắn la lớn lên, vừa nhào đến muốn ôm chầm lấy nàng, có điều trên sàn có vũng nước khiến hắn trượt chân ngã sấp xuống đất, gây ra tiếng động lớn.

Còn Ninh Tĩnh vừa nghe thấy thế liền xoay người, thấy trên sàn là một người đàn ông lạ mặt liền với tay lấy áo che đi thân thể, miệng thì không ngừng lớn tiếng kêu cứu.

"Cứu, Tiểu Ly, cứu ta...."

Giọng nói vừa cất lên, ngoài cửa liền "ầm" một cái, cánh cửa đáng thương bị đạp mạnh đến độ rơi lộp bộp xuống sàn, lúc này Tiêu Chấn vội vã chạy vào, theo sau là gia đinh A Tài, mãi đến một lúc sau Tiểu Ly mới vội vàng chạy đến.

Tiêu Chấn sải vài bước lớn vào trong, nhìn cảnh tượng trong phòng không khỏi tức giận, phẫn nộ.

Hắn cúi người một tay xách tên nam nhân đồi bại, háo sắc này lên, mạnh tay đấm thẳng vào mặt hắn mấy phát làm mũi cùng miệng hắn xịt máu, cuối cùng giao cho A Tài lôi hắn ra ngoài, lệnh ném hắn đi trong khuất mắt.

Bên cạnh Ninh Tĩnh được đỡ đứng dậy, Tiểu Ly vội chạy đến khoác thêm áo cho nàng, tuy nhiên vừa mới đứng dậy từ thùng tắm, nước còn vương nhiều nên làm ướt sũng áo lụa, cuối cùng còn dán sát vào thân người của nàng.

Tiêu Chấn thấy vậy liền xoay người tránh né, không thể để bản thân trở thành loại người lợi dụng tình thế mà chiếm tiện nghi được.

Sau đó hắn còn tháo áo choàng bên ngoài của mình ra, ném đến cho Tiểu Ly ý bảo nàng khoác thêm cho Ninh Tĩnh, dặn dò một câu rồi mới lập tức rời khỏi phòng.

"Mau thay quần áo cho chủ nhân của ngươi, xong rồi thì đưa nàng sang phòng ta.".