Liên Quân Mobile - Cuộc Chiến Với Đế Chế Thây Ma - Phần 1

Chương 10-1: Ngoại truyện 1 Gặp gỡ cặp đôi (P1) (Krixi và Nakroth)

Lần này ad sẽ tham gia vào truyện luôn nhé.

________

Tôi là Hùng. Tôi có tình yêu sâu đậm với Liên Quân Mobile. Ngày nào tôi cũng chơi khoảng mấy tiếng. Tôi yêu thích nhất vị tướng Krixi, vì ... nó đẹp.

Một hôm, mẹ tôi đi công tác và bảo tuần sau mới về. Tôi nghĩ:

- Tối nay mẹ mới về, chi bằng mình ở nhà cày mấy ván cho sướng.

Vào game.

- Ha ha! Bố pick con Krixi cho tụi bay khỏi chọn. - Tôi vừa nói vừa cười, giọng cười mang chút tà ý.

- Ê số 1. Cho tui con Krixi đi tui best nè. - Giọng nói voice chat vang lên.

Tôi bực mình, bảo:

- Mày tưởng mày best hơn tao à? Đánh xong trận này đi Solo Krixi đi mày. - Tôi bực mình.

Vào trận.

- DM! Mày chơi kiểu gì mà chết mất 2 mạng rồi? - Giọng nói bên kia vang lên.

- Mày nhìn lại mày đi! Mày chết bao nhiêu mạng. Tao tuy chết 2 nhưng gϊếŧ 7, hỗ trợ 9 rồi nhé. Còn chú gϊếŧ 1, chết 6, hỗ trợ 2 mà nói ai? - Tôi trả lời.

Đúng lúc đó, bên ngoài cửa có ai gõ "Cốc, cốc, cốc" vào cửa. Tôi hét to:

- Đợi chút! Tôi đánh xong trận Liên quân rồi ra liền.

Bên ngoài, hai người bí ẩn đang đứng đợi. (Khỏi nói chắc mọi người cũng biết nhưng thôi, làm có vẻ bí ẩn chút cho vui). Một trong hai người bảo:

- Thằng kia! Mày chơi lẹ đi! Tụi tui mỏi chân lắm rồi.

- Ngoài kia có mấy cái ghế đó ngồi đỡ đi! - Tôi hét. Nhưng rồi tôi nhớ ra mẹ bảo hồi tuần trước.

(Tuần trước)

- Này Hùng! Con đem ra bãi ve chai đống ghế này đi! Nó mục hết rồi.

- Dạ!

(Quay lại hiện tại)

Tôi chạy vội ra cửa, nói to:

- Đừng ... đừng ngồi ...

Rầm! Ghế gãy làm người đang ngồi ngã. Còn người còn lại thì lại, đỡ người kia dậy và nói:

- Em có sao không?

- Dạ em không sao nhưng ... ê mông quá ... - Người đó trả lời lại.

Tôi đứng trầm ngâm ngắm hai người này, đột nhiên điện thoại reo. Tôi chạy vào nhà, lấy điện thoại. Tôi bảo:

- Alo!

- Alo! Chúng tôi là cảnh sát 113. Hiện tại chúng tôi đang truy tìm tội phạm. Họ là một nam một nữ. Họ đang ở khu vực cậu ở. Cậu có thấy ai khả nghi không?

Tôi mừng rỡ, đáp:

- Đây! Họ đang ở nhà tôi!

Một lúc sau, cảnh sát đến. Vừa đến, cảnh sát bảo:

- Đứng yên hai cô cậu kia! Hai người đã bị bắt. Mời hai người về đồn!

Đến lúc này, hai người cởi bộ đồ đen ra. Đó là Krixi và Nakroth. Tôi há hốc mồm vì ngạc nhiên. Cảnh sát đến chỗ tôi, nói:

- Lần sau nhóc chú ý hơn kẻo mất thời gian mấy chú. Thôi, mấy chú về đây.

- Dạ dạ ... - Tôi vừa nói vừa run, hàm đánh cập cập.

Lúc này, Nakroth bảo:

- Này thằng nhóc kia! Mày bị điên hay sao mà dẫn đồng bọn của mày đến đây! Hên là đồng bọn của ngươi chạy mất, giờ mày chết với tao vì làm vợ tao đau.

Nói rồi, Nakroth lướt đến. Với lưỡi đao sắc bén của mình, Nakroth đã khiến cho tôi phải "múa" hơi nhiều (múa ở đây có nghĩa là né). Nakroth vừa mệt, bảo:

- Mày ... mày né hay đấy. Nhưng mà ... để coi đòn này mày xử lí sao! Em! Bắt đầu!

Thế là Krixi tung bão lá khiến tôi bị hất lên và không thể né được. Nakroth chỉ việc nhào lên tấn công. Tôi quyết định đấm vào bụng Nakroth. Hắn ta ngã xuống, không nói được chữ nào. Lúc này, Krixi chạy tới, vừa nói vừa khóc:

- Chồng ơi! Chồng! Sao chồng lại bỏ em ...

- Yên tâm đi! Nó không đâu tới mức chết người đâu! Lát nữa tỉnh lại thôi mà ...

Lúc này, phần voice chat lên tiếng:

- Đậu phộng thằng Krixi! Mày đánh AFK sao tụi tao chơi! Mày đúng là thằng vô liêm sỉ!

Cô ta nổi giận, bảo:

- Cái gì đây? Sao cậu lại chửi tôi!

Tôi không kịp nói, chạy lại chỗ điện thoại, bảo:

- Xin lỗi tại cảnh sát đến nhà! Để tôi!

Thế là tôi phải đánh một trận hơi khó khăn vì địch mạnh lên nhiều, tôi không đánh nổi. Krixi vào, bảo:

- Chú em chơi gà quá. Đưa đây chị chơi cho coi này!

Nói rồi, Krixi trổ tài. Team địch mấy thằng tiến công, Krixi diệt hết. Cuối cùng, phe ta chiến thắng.

Lúc này, Nakroth đã tỉnh lại. Nhìn thấy tôi, Nakroth nói:

- Chú em có biết đường trở về Athanor không?

- ...

Tôi im lặng, bảo:

- Athanor làm gì có thật. Chỉ có trong Liên quân Mobile thôi! Mà hai người ... từ đâu ra vậy?

- Chúng tôi đến từ ...

- Thôi tôi mệt quá! Tôi đi chơi chút đây.

Krixi và Nakroth bảo:

- Cho chúng tôi đi theo với.

- Mấy người ăn mặc kiểu này đi cho bị chú ý hả. Nakroth: Cởi mặt nạ và áo giáp ra đi! Krixi cất cái cánh bướm vào.

Krixi bảo:

- Ơ ơ thế thì làm sao tôi bay?

- Ở thế giới này, người mà bay được chắc cả thế giới lạy luôn. - Tôi bảo.

- Nhưng tôi đâu phải người! Tôi là Tinh linh mà! - Krixi trả lời.

Dường như bị hack não, tôi lấy tay đặt lên trán, bảo:

- Thôi thôi mệt quá! Giờ cô muốn đi với tôi thì cất cái cánh bướm vào và đi bằng chân. Còn không thì tôi lấy kéo cắt luôn cái cánh bây giờ.

Thế là Krixi thu cánh bướm lại. Tôi bảo:

- Giờ được rồi. Đi được rồi đó. Nhưng nhớ nha Nakroth, đừng có mà dịch chuyển tức thời kẻo cậu bị mọi người bắt đấy. Để tôi lấy xe.

Thế là tôi đạp xe chở Krixi đằng sau. Nakroth thì ôm Krixi đằng sau. Nặng quá, tôi phải gồng mình mới chạy nổi qua nhà thằng bạn ...

_________________