Mây Họa Ánh Trăng (Moonlight Drawn By Clouds)

Chương 49: "Bởi vì từ bây giờ, ngươi là của ta"

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lee Young bước vào phòng với bộ dạng như một con thú dữ đang nổi điên. Sát khí đằng đằng phát ra từ người hắn đang lan tỏa ra tứ phía không khỏi làm Mộc thái giám bàng hoàng.

Nhưng chỉ một chút sau.

"Thế tử điện hạ, giữa đêm khuya thế này không biết người có chuyện gì?" Mộc thái giám ngay lập tức lấy lại bình tĩnh lại đối diện với Lee Young như không có chuyện gì xảy ra.

Lee Young cũng nhìn chằm chằm vào hắn ta.

"Người làm sao vậy?"

Lee Young đưa ánh mắt nhìn về phía Ra On như thay cho câu trả lời: "Hong Ra On, lại đây!"

Sau tiếng gọi ấy, Ra On tiến đến gần bên cạnh Lee Young.

"Ngươi không sao chứ?"

"Dạ?"

"Ta hỏi ngươi không sao chứ?"

"Vâng, không... không sao."

Không giống với câu trả lời chút nào, người Ra On đang run lên bần bật. Có lẽ là trong người đầy sự lo lắng. Còn Lee Young bây giờ trong mắt như đang hiện lên những tia lửa. Ra On thì toàn thân run bần bật, sắc mặt như đang chuyển sang màu xanh.

Lee Young liếc mắt giận dữ nhìn Mộc thái giám. Trong chốc lát, Lee Young hùng hổ tiến đến và nắm chặt lấy cổ áo của Mộc thái giám.

"Ặc... Thế, thế tử điện hạ. Tại, tại sao vậy? Ặc, Ặc..."

Gần như ngạt thở, Mộc thái giám vùng vẫy thật mạnh, nhưng làm sao có thể thắng được sức mạnh của chàng trai trẻ ấy.

Trong mắt Lee Young bây giờ dường như không thấy bộ dạng vùng vẫy của Mộc thái giám. Hắn kéo cổ áo và đẩy mạnh thái giám kia vào tường. Và rồi với ánh mắt với ánh mắt sắc lạnh, hắn nói: "Nhà ngươi... dám đụng vào người của ta hả?"

Vừa nhìn chằm chằm như thể muốn giết chết tên thái giám kia, Lee Young vừa hét lên: "Hong Ra On!"

"Dạ."

"Hắn ta đã làm gì ngươi?"

"Dạ? Cái đó......Vẫn chưa có... chuyện gì..."

"Chắc chắn là không có chuyện gì không?"

"Dạ. Không có chuyện gì xảy ra cả. Có hơi kì lạ nhưng mà thật sự là chưa có chuyện gì xảy ra cả!"

Nói xong câu đấy, nàng nói lẩm bẩm chỉ đủ để mình nghe: "Đúng lúc đó thì điện hạ đã tới đây....."

Ra On nắm chặt lấy dây áo của mình từ lúc nào không biết nữa. Giả sử, nếu như bây giờ Lee Young không đến, thì có lẽ nàng đã bị nguy hiểm thêm một lần nữa và có rơi vào tình cảnh khôn lường rồi.

Lee Young lại ném ánh mắt của mình về phía Mộc thái giám. Rồi dùng giọng điệu như một con thú dữ đang gầm gừ gào thét: "Hãy biết cảm ơn vì đã không có chuyện gì xảy ra với đứa bé ấy. Nếu như có bất kể chuyện gì dù là nhỏ nhất xảy ra thì ta sẽ không để yên cho nhà ngươi đâu"

"Người đang chỉ vì một tên thái giám thối tha mà xúc phạm ta như thế này sao?"

"Tên thái giám thối tha...." Lee Young nhắc lại câu nói "tên thái giám thối tha" của hắn với vẻ mặt lạnh lùng một cách đáng sợ.

Mộc thái giám cũng chẳng thèm để ý đến những điều đó, hắn cao giọng: "Thế tử điện hạ, người có biết người vừa gây ra chuyện gì không? Ta là sứ thần thay thế hoàng đế bệ hạ đến Joseon này. Người làm những việc lăng mạ ta như thế này thì cũng không khác nào khinh thường hoàng đế bệ hạ của nhà Thanh đâu."

"Thì sao?"

"Điều này làm ảnh hưởng như thế nào đến hai nước chắc chắn người cũng biết rồi đấy."

"Nhà ngươi dám đe dọa ta sao?"

"Dạ thưa, không phải là đe dọa mà chỉ nói lên sự thật mà thôi. Nếu người có lỡ làm điều gì không tốt thì nhà Thanh cũng sẽ không để yên đâu!"

"Ngươi muốn ta nhắc lại cho ngươi nghe tình hình hiện tại à? Bây giờ đất nước của nhà ngươi vẫn còn khả năng để gây chiến với Joseon hả?"

"Người, người nói, nói gì vậy?"

"Các đại thần của triều đình thì không cần nói đến rồi. Cái đất nước mà toàn bách tính hầu như sống chung với thuốc phiện như thế thì lấy sức đâu mà gây chiến tranh hả? Suốt ngày đi xin chi viện của các nước khác để xây dựng nơi cai nghiện thuốc phiện mà còn dám đề cập đến hiện thực với ai hả?

"Cái...cái đó..."

"Ngươi nói là tên hoạn quan thối tha ư?"

"........"

"Đứa bé ấy không phải phải chỉ là một tên hoạn quan vô danh tiểu tốt đâu. Hãy nghe cho rõ đây! Đứa bé ấy..... là bằng hữu của ta!" Lee Young giận dữ nghiến chặt răng và nói ra từng từ từng từ một. Nghe những lời ấy, Mộc thái giám rùng mình đến lạnh cả sống lưng.

Trước sát khí bừng bừng toát ra từ thân thể của Lee Young, Mộc thái giám chỉ còn biết cúi người sợ hãi. Cái sát khí không thể nhìn thấy bằng mắt thường ấy như đang đâm xuyên thấu qua làn da của hắn. Mộc thái giám nhắm nghiền mắt từ lúc nào mà hắn cũng không biết. Thế rồi hắn nhanh chóng mở mắt ra. Lee Young giờ đây như một con mãnh thú đói lâu ngày đi vồ mồi. Trong ánh mắt nhìn Lee Young của Mộc thái giám thể hiện đầy vẻ sợ hãi trong con người hắn. Hắn đang hối hận biết bao nhiêu khi nghe Lee Young nói rằng Ra On là bằng hữu của thế tử.

"Xin, xin hãy thứ tội cho thần." Cuối cùng thì lời cầu xin thứ tội đã được tuôn ra từ miệng của Mộc thái giám.

Tuy nhiên, Lee Young vẫn ghì chặt cổ hắn mà không buông tha. Mộc thái giám đau đớn, mặt đỏ hết cả lên, đến thở cũng khó khăn, cảm giác như cái chết gần kề.

Không thể đứng nhìn lâu thêm nữa, Ra On nắm lấy tay của Lee Young: "Điện hạ..."

Khi nghe thấy tiếng gọi của Ra On, Lee Young quay lại nhìn.

"Ta không sao."

Vì vậy nên điện hạ hãy dừng tay lại đi.

Ra On khẽ lắc đầu và cố gắng nở nụ cười nhìn Lee Young. Như hiểu được ý nàng, hắn từ từ buông tay ra.

"Ặc! Ặc! Ặc! Ặc!" Khi được thoát khỏi tay của Lee Young, Mộc thái giám ngồi phịch xuống và ho lấy ho để một hồi lâu.

Một lúc sau.

Chờ tiếng ho của thái giám họ Mộc lắng dần xuống. Lee Young gằn giọng nói với hắn: "Rời khỏi Joseon ngay bây giờ. Nếu xuất hiện trước mắt ta một lần nữa, ta sẽ không để cho ngươi sống sót đâu."

Khi nghe thấy lời uy hiếp ấy, Mộc thái giám chỉ còn biết gật đầu mà không dám cả nhìn lên.

Rời ánh mắt khỏi hắn ta, Lee Young quay về phía Ra On: "Đi thôi, Hong Ra On."

Lee Young đưa bàn tay về phía Ra On. Không thể nào chống cự được, Ra On cũng đã nắm chặt lấy tay của Lee Young từ lúc nào không biết. Lee Young nắm lấy tay của Ra On và cứ thế mà kéo đi.

"Điện... điện hạ"

"Mau đi thôi. Ta không muốn ở lại nơi này một chút nào nữa."

Lee Young nhanh chóng kéo Ra On ra khỏi chỗ ở của Mộc thái giám. Và cũng không quên siết chặt bàn tay Ra On như thể sẽ không muốn rời bàn tay ấy ra một lần nào nữa vậy.

***

Ra On cứ bước đi như thế với bàn tay được nắm chặt bởi Lee Young. Rời khỏi Thái Bình Quán, rồi về đến cung nhưng Lee Young vẫn không buông bàn tay nàng ra. Hắn cứ như thế, chẳng dừng bước cũng không thèm quay lại nhìn lấy một lần. Chỉ có bước đi như thể đang rất giận dữ.

"Điện hạ, điện hạ. Người làm sao vậy? Điện hạ..."

Ra On nói như vậy nhưng Lee Young cứ bước đi như không nghe thấy gì cả. Cho đến khi Ra On tự mình đứng lại thì Lee Young mới chịu quay lại nhìn nàng.

"Tại sao vậy?"

"Cái gì?"

"Người quát mắng ta đi. Tại sao lại nổi giận bằng cách như thế này?"

"....."

"Thực sự là không có bất kì chuyện gì xảy ra cả. Không có chuyện gì xảy ra cả là được rồi đúng không? Nhưng vì lẽ gì điện hạ lại nổi giận thế này? Điện hạ làm thế này thật không giống với người chút nào cả."

"Không giống với ta?"

"Vâng. Mộc thái giám đã nói đúng đấy. Người không cần làm như thế vì một tên hoạn quan vô danh tiểu tốt như ta đâu."

"Ngươi nói cái gì?"

"Người không phải là thế tử của đất nước này sao? Không phải người sẽ gánh vác đất nước này sao? Ta cũng không thích ở cái nơi ấy đâu. Nhưng ta đã nhẫn nhịn. Ta nhịn vì tình hữu nghị của Joseon và nước Thanh. Một đứa hoạn quan nhỏ bé như ta cũng cố chịu đựng được, tại sao điện hạ lại có thể nổi nóng như vậy?

"Ai... ai bắt ngươi chịu đựng như vậy?"

"Thế nhưng..."

"Ai bắt ngươi suy nghĩ cho tình hữu nghị của hai nước hả?"

"Điện hạ."

"Vì là hoạn quan nên tự mình dấn thân vào nguy hiểm à?" Lee Young siết chặt lấy vai của Ra On, mắt thì nhìn chằm chằm giận dữ rồi nói: "Kể từ bây giờ không được làm như thế nữa. Nếu còn tái phạm ta sẽ không tha thứ cho ngươi đâu."

".... Điện hạ."

"Đừng nhẫn nhịn vì bất cứ điều gì khác. Biết chưa hả?"

".... Điện hạ."

"Trả lời ta. Ngươi hứa đi. Sẽ không cố chịu đựng nữa..."

"....Ta hứa." Ra On gật đầu khẽ nói.

Đối diện với ánh mắt đầy giận dữ nhưng không kém buồn rầu đang nhìn mình đó, nàng chỉ còn biết làm như thế mà thôi.

"Ngươi và ta đã hứa là sẽ làm bằng hữu của nhau rồi. Vậy nên không được làm trái lời hứa đâu đấy!" Nói ra hết được những lời ấy, Lee Young bỏ tay ra khỏi vai Ra On.

Ra On lấy hai tay xoa bóp đôi vai của mình. Đôi vai đau tê tái bởi bàn tay như muốn nghiền nát cả thế giới của Lee Young. Nhưng thật kì lạ là nỗi đau ấy lại không ghê gớm gì cả. Ngược lại, nàng cảm thấy nó như là một hơi ấm huyền bí nào đó toát ra mà khó có thể giải thích bằng lời được.

Ra On chăm chú nhìn Lee Young. Còn Lee Young thì ngước lên nhìn bầu trời đêm với khuôn mặt đã lấy lại được sự bình tĩnh từ lúc nào không hay.

Nhưng Ra On có thể cảm nhận được tia sang màu xanh nhỏ đang ánh lên trong mắt của hắn.

Đêm nay con người ấy thật khác biệt. Con người thường ngày lạnh lùng hơn cả tảng băng ấy.... đêm nay, hoàn toàn không thể tìm thấy hình đó ở thế tử. Rốt cuộc là sao vậy nhỉ?

"Nhưng mà, tại sao thế tử lại nổi giận vậy?" Ra On lấy hết dũng khí liếc nhìn thế tử và hỏi.

"Ta không biết"

"Dạ?" Trước câu trả lời đầy thẳng thắn ấy, Ra On lại không khỏi bàng hoàng thêm lần nữa.

"........"

Ta thật sự không biết nữa. Ta không biết chính xác tình cảm này là gì. Ta cũng không thể biết được tại sao ta lại nổi giận. Nhưng ta vẫn cứ thấy tức giận. Dù biết là may mắn khi không có chuyện gì xảy ra với ngươi, nhưng ta vẫn không thể dừng tức giận được. Tại sao lại như vậy nhỉ?

"Dù thế nào đi chăng nữa thì có lẽ chính ta là kẻ đã khiến thế tử nổi giận."

Lee Young gật đầu khi nghe lời tự trách mình ấy của Ra On: "Đúng vậy. Có lẽ chính ngươi đã khiến ta nổi giận đấy."

"Vậy, vậy sao?" Ra On mặt tỏ ra vẻ có chút oan ức trong đó.

Lee Young đưa mắt nhìn xuống nàng rồi nói: "Từ giờ, nếu chưa có sự cho phép của ta thì không được đi gặp ai cả. Nghe chưa?"

"Nhưng...... Tại sao lại phải làm như vậy ạ?"

Lee Young mỉm cười suy nghĩ tìm câu trả lời phù hợp cho câu hỏi ấy của Ra On: "Bởi vì..."

"Vâng."

"Bởi vì từ bây giờ, ngươi là của ta."

"Dạ?"

"Kể từ hôm nay, người chính thức là người của ta. Vậy nên, sau này ngươi chỉ được phép nghe lời ta nói, chỉ được phép tin lời của ta, và chỉ được làm những việc mà ta cho phép mà thôi."

"Cái nguyên tắc đó ở đâu ra vậy?"

Lee Young liếc mắt nhìn Ra On khi nàng nói lời phản kháng đó: "Ngươi dám!"

Ra On ngay lập tức cúi thấp đầu xuống: "Nhưng ta cũng có nguyên tắc riêng của mình. Dù cho có là mệnh lệnh của thế tử điện hạ đi nữa thì mệnh lệnh đó cũng phải hợp lý chứ."

"Ngươi quên rồi à? Ta là thế tử của đất nước này. Thế tử của đất nước này là người nắm giữ mệnh lệnh và nguyên tắc mà ngươi phải thực thi đấy."

"Nhưng thưa thái tử..."

Ra On vừa định phản kháng lại thì Lee Young đã nhanh chóng chuyển chủ đề khác.

"Nhưng mà, kẻ nào đã đưa ngươi đến chỗ đó vậy."

"Cái đó......"

Không thể trả lời được, Ra On cứ đứng đó mà ậm ừ mà không nói được hết câu.

"Là Ma Jong Ja nội quan." Jang nội quan bất thình lình xuất hiện sau lưng Lee Young và Ra On.

"Hức!" Ra On phát ra tiếng như cầu xin.

Cái người này, không biết đã ở đây từ bao giờ chứ?

"Nhà ngươi nói Ma Jong Ja phải không?"

Jang nội quan hướng mắt về phía Lee Young đang hạ giọng xuống hỏi và gật đầu trả lời.

"Nhà ngươi hôm nay đã thực hiện được công lớn rồi đấy."

Nghe được lời khen ngợi ấy, khuôn mặt của Jang nội quan rạng rỡ như một nụ hoa đang vươn mình nở to ra vậy: "Tiểu nhân, xin dâng hiến mình để hầu hạ thế tử cho đến khi xương cốt trở thành cát bụi."

"Không cần đến mức phải dâng hiến bản thân đâu."

"Không đâu. Xả thân mình vì điện hạ là lý do tồn tại duy nhất của thần từ trước đến nay đấy."

"Thôi bỏ đi mà."

"Không. Nếu điện hạ cần, tiểu nhân, sẽ chuẩn bị bất cứ thứ gì, làm bất cứ việc gì ạ."

Lee Young quay ngoắt lưng đi trước khuôn mặt đột nhiên đỏ hết cả lên của Jang nội quan.

Jang nội quan cứ đứng đấy như hòn vọng phu mà nhìn theo bóng dáng đang khuất dần của Lee Young. Rồi đột nhiên quay lại nhìn Ra On: "Hong nội quan, không có chuyện gì chứ?"

"Dạ. Nhưng nội quan có chuyện gì mà..."

"Ta đang đi tìm nội quan Hong thì vô tình nghe được ngươi và Ma nội quan nói chuyện, ta thấy bầu không khí có điều gì đó không bình thường."

"Bầu không khí có điều gì đó không bình thường?"

"Mộc thái giám là kẻ đồng tính nổi tiếng mà."

"Vậy sao?"

Hèn gì thấy bất thường. Suýt chút nữa thì lớn chuyện rồi.

"Nhưng mà chắc chắn là không có chuyện gì đấy chứ? Hắn ta làm điều xấu rất nhiều nơi rồi đấy."

"Lúc đầu cũng có một chút, nhưng sau đó thì không có chuyện gì xảy ra cả."

"Đấy. Hắn ta chỉ cần gặp một cậu trai trẻ nào có ngoại hình một chút là đã không thể rời mắt rồi. Huống hồ gì một người xinh đẹp như ngươi thì làm sao mà hắn có thể dễ dàng bỏ qua được." Jang nội quan cứ nghiêng đầu nhìn chăm chú một cách lạ thường. Và rồi phá lên cười: "Nhưng cũng thật là may mắn. Vì không có chuyện gì xảy ra với ngươi cả."

"Vâng. Đúng là may mắn thật. Nhưng mà huynh là người đã nói với thế tử điện hạ rằng ta gặp chuyện phải