NGƯỜI ĐẸP TRONG TAY

Người Đẹp Trong Tay
Người Đẹp Trong Tay
Tác giả
Tình trạng
Đang ra
Thể loại
Ngôn Tình Khác
Nguồn
bidoteamwordpress
Lượt xem
870
Đánh giá
1 2 3 4 5
Đọc truyện Người Đẹp Trong Tay tại itruyen.net. Cập nhật Full nhanh nhất Người Đẹp Trong Tay tác giả Điềm Thố Ngư trên iTruyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Khác. iTruyen.net | Web Đọc truyện online Kho Truyện Full hay mới nhất
Tên truyện: Người đẹp trong tay

Tác giả: Điềm Thố Ngư

Edit/beta: Bido’s project no.1

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, giới nhà giàu, HE.

Văn án 1:

Năm ấy, ở bên đường, lần đầu tiên Trần Điệp gặp Văn Lương là vào năm mười sáu tuổi, thiếu niên đang thưởng thức chiếc mũ trên tay, đôi con ngươi đen nhánh, đứng đối diện nhìn cô từ trên cao xuống. Hồi lâu sau, anh cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Đi theo tôi không?” Thiếu niên nói.

Trần Điệp thật sự đi theo anh, đi một lần đã sáu năm.

Thiếu niên lớn lên thành đàn ông, nuôi cô ăn nuôi cô uống, nuôi cô đi học, mà Trần Điệp lại bò lên giường của anh.

Văn án 2 by Sườn:

Mọi người đều biết Văn Lương bướng bỉnh khó trị, bất cần đời, nhưng nghe đồn trong nhà anh có một người đẹp là hoa khôi trường Điện ảnh, xinh đẹp rực rỡ, nhẹ nhàng thoát tục, tính tình bị anh chiều hư đến độ kiêu căng tùy hứng.

Hai người ai cũng có lòng riêng, đều ngầm hiểu rõ dù ngoài mặt vẫn ân ái khăng khít suốt bao năm.

Sau đó, Trần Điệp tốt nghiệp Đại học, phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt.

Còn cương quyết hơn cả lúc cô gật đầu đi theo anh.

Văn Lương châm thuốc, trong làn khói mịt mùng, anh ngước mắt lên, nhếch môi lạnh lùng khen cô: “Giỏi lắm.”

Sau khi Trần Điệp đi, Văn Lương vẫn hô mưa gọi gió, cuộc sống chẳng hề bị ảnh hưởng.

Ai nấy đều than cậu chủ nhà họ Văn quá đỗi bạc tình, ở chung với nhau bao năm mà chẳng hề để tâm.

Nhưng một ngày nọ, tin tức về hai người đứng bên đường bị tung ra…

Trên phố khuya, nữ diễn viên đang nổi tiếng Trần Điệp cho nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim mới ăn một bạt tai, bị người ta quay phim lại.

Trần Điệp tát xong, nhàn nhã đưa tay vuốt tóc, dùng giọng cực kỳ ngọt ngào, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Văn, tôi nhớ chúng ta đã chia tay lâu rồi cơ mà.”

Người kia chẳng những không giận mà còn dựa vào xe, liếm môi một cái, khen ngợi cô: “Báo con của anh ngay cả tát mà cũng giỏi vậy.”

Trần Điệp lạnh mặt nhìn anh, không nói chuyện.Văn Lương xưa nay có tiếng bất cần đời trong mắt người khác, cũng im lặng một chốc, sau đó khóe mắt từ từ đỏ lên.

Đôi tay anh run run, dè dặt kéo người kia vào lòng, gọi cô bằng cái tên thân mật chỉ mình anh biết: “Linh Linh, em đi theo anh đi.”

“Tất nhiên là tôi sẽ không cố hái trăng, tôi muốn ánh trăng phải chạy đến với tôi.”- Audrey Hepburn