Nhặt Được Một Nhân Ngư

Chương 1: Nhân ngư lên bờ

Lần đầu tiên dùng đến hai chân, chỉ việc đứng thẳng thôi cũng làm Nolan cảm thấy rất khó khăn.

Đuôi cá to lớn mạnh mẽ bị tách đôi tạo thành hai cái chân dài, vảy cá bao trùm bên ngoài tiêu biến hết, lộ ra da thịt trơn bóng, lòng bàn chân non nớt đứng trên mặt đất bị mài đến phát đau.

Nolan chậm rãi ngồi xuống tảng đá bên bờ biển, biểu tình có chút khổ sở mà xoa bóp đôi chân chưa thể thích ứng. Nữ phù thủy, cũng là nhũ mẫu của cậu nổi lên trên mặt biển, tám xúc tu đùa nghịch từng ngọn sóng. Bà đầy lo âu nhìn Nolan uống xong thuốc nước biến thân, giữ tay cậu nói: "Hay là con đừng đi tìm anh ta, thân thể biến thành như vậy, lên bờ chắc chắn không chịu nổi."

Nolan ngẩng đầu, ánh sáng trong đôi mắt cậu lấp lánh như những vì sao. Cậu lộ ra hàm răng trắng muốt, kiên định nói: "Không sao, chỉ cần tìm được người kia, một chút đau này không là gì cả. Thật vất vả mới thoát ra được, con không thể từ bỏ cơ hội lần này."

Phù thủy nhũ mẫu thở dài một tiếng, huýt sao, từ chân trời xanh thẳm xuất hiện một cái vali da chim hải âu, ánh mắt bà bất an đưa vali cho Nolan, đau lòng xoa đầu cậu.

"Lên bờ, tất cả chỉ có thể dựa vào chính con, chú ý an toàn."

----------------------------

Trung tâm thành phố H.

"Điểm dừng tiếp theo là ga Hoàn Vũ, khách hàng xuống tàu xin chuẩn bị sẵn sàng."

Âm thanh nhắc nhở của tàu điện ngầm vang lên, Nolan từ từ mở đôi mắt còn đang ngái ngủ. Cậu xuất phát từ thị trấn Tiểu Ngư, tới đây đã hết 1 giờ đồng hồ. Việc biến thân tiêu hao quá nhiều thể lực khiến cậu vô tình thiếp đi trong sự chuyển động nhịp nhàng của đoàn tàu.

Nolan ôm vali vào trong ngực, đứng lên, hành khách bốn phía len lén đánh giá cậu, tự động nhường một lối đi nhỏ, giúp cậu dễ dàng tiến về phía cửa ra.

"Cảm ơn". Nolan cong cong khóe mắt cười với nữ hành khách nhường đường cho mình.

"Không có gì, không có gì." Đột nhiên người đẹp cất lời cảm ơn, nữ hành khách đỏ bừng mặt, vội vã xua tay.

Ra khỏi trạm tàu điện ngầm, Nolan cầm một chiếc điện thoại thông minh, dựa vào phương pháp phù thủy nhũ mậu hướng dẫn, mở bản đồ định vị công ty của Sở Mộc Tự.

Đây là công ty môi giới người mẫu lớn nhất thành phố H, cung cấp nhân lực cho giới giải trí. Trước mắt Nolan là tổng bộ công ty, bên trong không thiếu tuấn nam mỹ nữ cùng với đông đảo nhân viên, thêm cả Nolan đứng ngốc trước cửa quả thực là một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp.

Nhìn dòng người đi qua đi lại không dứt, Nolan đột nhiên hoang mang. Cậu chỉ biết Sở Mộc Tư làm trong một công ty, còn lại đều không biết, "người mẫu" là cái gì, "môi giới" là cái gì, cậu càng nghe càng cảm thấy mơ hồ.

"Nhiều người như vậy nên bắt đầu tìm từ đâu đây?"

Nolan nhíu mày, đứng giữa quảng trường nhìn cửa lớn của tổng công ty giải trí. Dưới ánh mặt trời chói chang, một đầu tóc xanh lam xoăn sóng nhẹ nhàng của Nolan cực kì gây chú ý, lưng rộng eo thon mông mẩy, cậu chỉ tùy ý đứng một chỗ đã thu hút không ít ánh mắt của mọi người. Chưa kể đến chiều cao của nhân ngư so với người thường chênh lệch không ít.

Edwin uốn éo đi từ cửa lớn ra ngoài lấy tài liệu, nhìn ánh mắt người đi đường còn nghĩ rằng phía trước công ty có dự án tuyên truyền nghệ thuật, mà khi bắt gặp Nolan, anh ta không khỏi biểu tình khoa trương tán thưởng.

"Gorgeous (Tuyệt diệu)! Tôi không hoa mắt đấy chứ!" Bệnh nghề nghiệp khiến Edwin lập tức che miệng thét trong lòng, sự yêu thích cái đẹp thôi thúc anh ta uyển chuyển như mèo bước về phía Nolan. Anh ta nhẹ nhàng kéo ống tay áo Nolan, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, tươi cười chào hỏi: "Hi~"

Nolan nhìn người đàn ông xa lạ trang điểm lộng lẫy này, nghi hoặc nghiêng đầu, lễ phép nói: "Xin chào."

"Bên ngoài mặt trời gay gắt như vậy, sao không vào công ty ngồi một chút nhỉ?" Edwin vội vã tiếp lời.

"Tòa nhà này quá lớn... Tôi chưa nghĩ ra khi vào trong thì nên làm gì để tìm được người." Nolan chớp mắt nhìn.

"Yes, I know (Tôi biết mà)." Edwin ngầm hiểu gật đầu, nghĩ rằng người đẹp này muốn đăng ký làm người mẫu nhưng không có kinh nghiệm nên chưa biết bắt đầu từ đâu.

Anh ta tỉ mỉ đánh giá vẻ bề ngoài của Nolan, chỉ thấy da Nolan trắng bóng, ngoài mái tóc xanh biếc đẹp đẽ, đôi mắt dị đồng lam lục phối hợp với nhau rất hài hòa, sống mũi cao thẳng, ngũ quan tuyệt diệu tựa như một vị thần Bắc Âu. Bên trên Nolan mặc chiếc áo sơ mi trắng tay phồng, bên dưới là quần dài màu đen ôm sát, trang phục mặc dù đơn giản nhưng kết hợp với ngoại hình và khí chất cá nhân lại vô cùng thu hút mắt người nhìn.

Quả thực giống như một viên ngọc trai, không cần trải qua mài giũa đánh bóng đã tỏa sáng lộng lẫy.

Dựa vào trực giác, Edwin biết mình nhặt được bảo bối, anh ta hỏi Nolan: "Cậu có hứng thú với việc trở thành người mẫu không? Tôi hiện là người môi giới tại công ty này, Edwin."

"Người mẫu?" Trong trí óc Nolan nỗ lực tìm kiếm ý nghĩa của từ ngữ này, cậu chỉ mơ hồ nhớ, dường như Sở Mộc Tự cũng là môi giới người mẫu, "Tôi cũng tìm người môi giới, anh có thể giúp tôi tìm anh ấy không?"

"Đương nhiên có thể." Con ngươi Edwin chuyển động, có tính toán đối với Nolan, "Cậu muốn ký kết với tôi không? Trong công ty này cậu muốn tìm ai tôi cũng có thể giúp."

Nolan không biết trước mặt mình là người môi giới nổi bật trong công ty, vì ít khi giao tiếp với nhân loại, Nolan cảm thấy nửa hiểu nửa không, mơ mơ hồ hồ. "Ký kết", "người mẫu", từ ngữ này nọ đối với cậu đều không có gì khác nhau, nhưng câu cuối cùng nói rằng có thể giúp tìm người hình như đúng ý cậu muốn.

Trái phải trước sau đều không có biện pháp khác, Nolan hạ quyết tâm, gật gật đầu. "Vậy thì làm phiền anh."

Edwin tâm trạng suиɠ sướиɠ gọi một cuộc điện thoại từ chối cuộc hẹn kế tiếp, dẫn Nolan vào thang máy đi thẳng tới tầng 24.

Tầng 24 chủ yếu là khu tạo hình, các nhân viên ăn mặc thời thượng, khí chất lạnh lùng đi qua đi lại giữa các gian, thời điểm Nolan theo Edwin ra khỏi thang máy, vẫn nhận được không ít ánh mắt chú ý từ nơi không thiếu sắc đẹp này.

Edwin vô cùng hài lòng với sức hấp dẫn của Nolan, anh ta giải thích: "Hiện tôi muốn dẫn cậu đi chụp một tấm ảnh đơn giản, một là kiểm tra khả năng thích nghi với ống kính của cậu, hai là ký kết hợp đồng người mẫu, toàn bộ quá trình đều cực kỳ easy (dễ dàng), cậu không cần lo lắng."

Nolan rũ mắt xuống, hàng lông mi cong dài như cánh quạt trêu trọc tâm tư người nhìn, "Tôi không hiểu những điều anh nói, nhưng mà tôi sẽ học rất nhanh."

Sắc đẹp quả nhiên là thứ thần thánh có thể hóa giải tất cả mâu thuẫn của con người. Edwin đột nhiên cảm thấy mình rất có kiên nhẫn dẫn dắt người mới như vậy, nhìn gương mặt Nolan, tay già đời như anh ta cũng cảm thấy ngại ngùng. Anh ta đẩy cửa gian phòng hóa trang ở cuối hành lang, chưa thấy người đã vội lên tiếng: "Lại đây tạo hình cho cậu ấy giúp tôi. Tôi muốn loại trang điểm cảm giác vừa ngông ngênh vừa làm nổi bật ngũ quan đặc biệt của cậu ấy."

"Anh lại đưa ai tới thế?" Chuyên gia trang điểm Cody đang nằm trên ghế salon chơi điện thoại hứng thú ngồi dậy, tinh thần uể oải nhìn Edwin.

Edwin kéo Nolan vào phòng hóa trang: "Ầy, tôi mới tìm được hoàng tử."

Cody – người đã thấy qua vô số mỹ nhân khi bắt gặp Nolan lại không khỏi sững sờ. Cô đứng lên nhường chỗ cho Nolan, mở đèn trang điểm, tỉ mỉ quan sát gương mặt cậu.

"Trời ạ, làn da này!" Cody gào thét đầy ghen tị. Nolan thường ngày ở trong nước sâu không thấy ánh mặt trời, làn da trơn bóng như phủ một lớp men sứ trắng, không trải qua mưa gió bão táp nên lỗ chân lông nhỏ đến không thể nhìn ra.

Từ đầu đến giờ nhận quá nhiều chú ý khiến Nolan có chút không quen. Cậu bất an hơi di chuyển thân thể trên ghế ngồi. Thời điểm Cody mở hộp trang điểm, buộc tóc cậu lên, cậu không nhịn được co rúm lại, hỏi: "Đây là làm gì vậy?" Tại sao trong hộp lại có nhiều đồ vật giống như bàn chải quét gia vị lên thịt nướng?

"Đang trang điểm cho cậu. Yên tâm, kỹ thuật của tôi cực tốt." Cody động viên Nolan, động tác trên tay chưa từng chậm lại. Khi mọi việc gần xong, cô định gỡ lens mắt hai màu của Nolan xuống, lại phát hiện ra đây là dị đồng bẩm sinh.

"Ôi mẹ ơi, vẻ đẹp của cậu quá tinh xảo!" Cody ôm tim, lần thứ hai bùng nổ vì sắc đẹp.

Nolan không có quá nhiều cảm xúc với lời thán phục của cô ấy, dù sao nhân ngư cũng dựa vào nhan sắc và tiếng ca đi mê hoặc dụ dỗ con mồi. Khen nhân ngư xinh đẹp, đơn giản là tán thưởng cậu có năng lực săn mồi đỉnh cao.

Nolan yên tĩnh ngồi mặc cho Cody bày bố, ngược lại Cody không biết làm thế nào với khuôn mặt này, không biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng chỉ đánh khối để làm sâu thêm đường viền ngũ quan.

"Làn da của cậu còn hoàn hảo hơn Tôn Dật Linh." Cody thật lòng tán thưởng.

"Tôn Dật Linh là ai?" Nolan vẻ mặt ngây thơ.

"Cậu muốn làm người mẫu mà ngay cả Tôn Dật Linh là ai cũng không biết sao? Cậu ta là người mẫu hot nhất công ty chúng tôi, gần nhất còn đóng phim và tham gia chương trình thực tế, cực kì nổi tiếng."

Nolan không quá hứng thú ồ một tiếng, nghĩ thầm nhân loại duy nhất mình quen chỉ có Sở Mộc Tự.

Quá trình quay chụp khiến Edwin cực kỳ hài lòng, tuy nói toàn bộ đều do người khác bài trí, nhưng loại cảm giác ngây thơ không hiểu chuyện đời của Nolan vô cùng kíƈɦ ŧɦíƈɦ cảm hứng của thợ chụp ảnh, đôi mắt dị đồng của cậu dưới ánh đèn flash tạo nên sự thần bí kì ảo, tựa như Nolan là vị thần lạc bước xuống thế gian.

Càng ngày càng cảm thán vận may của chính mình, Edwin đăng bức ảnh lên nhóm nội bộ công ty để khoe khoang. 【/.img/ hãy nhìn người tôi mới khai quật được đây. 】

Bình thường thông tin đăng lên đều như đá chìm trong biển lớn, nhưng lần này nháy mắt bùng nổ, từ phó giám đốc tới người môi giới đều dồn dập hỏi bên trong ảnh là thần thành phương nào, ngay cả người vạn năm bơi lặn như Sở Mộc Tự cũng không nhịn được hỏi anh ta: 【Người này từ đâu tới? 】

Edwin vênh váo cười một tiếng 【 Nhặt được ở cửa lớn công ty, đúng là thời tới cản không kịp mà.】

【 Bây giờ anh còn ở công ty à? Hi vọng anh chưa vội ký hợp đồng với cậu ta】 bên kia chậm rãi trả lời.

Edwin đen mặt, không kịp chờ Nolan thay trang phục đã kéo tay cậu tới phòng nhân sự.

Đùa à, trong công ty môi giới anh ta chỉ có thể khuất phục ở vị trí thứ hai vì con rùa Sở Mộc Tử chặt chẽ ngồi trên đầu anh ta, thật vất vả lần này phát hiện nhân tố nổi bật, không thể để Sở Mộc Tự cướp mất.

Không may thay, lúc Edwin chuẩn bị đóng dấu hợp đồng, con rùa thối trong miệng anh ta vừa vặn đến phòng nhân sự.

Sở Mộc Tự dáng vẻ thoải mái đi vào phòng làm việc, mỗi bước chân như đạp vào đầu quả tim Edwin, anh thả lỏng cổ tay áo sơ mi đen, đẩy gọng kính trên sống mũi, khóe miệng đầy ý cười không tốt, chỉ vào bóng lưng Nolan hỏi "Này con chim công lòe loẹt kia, người cậu nói tới chính là cậu ta nhỉ?"

Edwin như con chim bị đạp đuôi, thiếu chút nữa nhảy lên đánh người, Anh ta tức nổ phổi nói: "Anh lại đến cướp người của tôi?? Đã ký hợp đồng với Tôn Dật Linh còn chưa đủ sao, cẩn thận không tiêu hóa nổi tự làm mình bội thực chết."

"Đối với khả năng của cậu chắc chắn không tiêu hóa nổi, nhưng tôi thì thừa sức. Hợp đồng này cậu còn chưa kí, chúng ta vẫn tính là cạnh tranh công bằng." Sở Mộc Tự trên mặt còn ý cười, yên lặng quét mắt qua Nolan, âm thầm tính toán giá trị thương mại.

Nolan nghe thấy âm thanh hơi quen thuộc, khi xoay người nhìn thấy Sở Mộc Tự, ánh mắt cậu đột nhiên sáng ngời.

Editor: Chúng mình xin phép giữ nguyên những từ tiếng Anh Edwin sử dụng để thể hiện đúng đặc điểm nhân vật, thân ái ~