Nữ Phụ Bỏ Chồng

Chương 48: 48 Chỉ Có Thể Làm Bạn Bè

Qua một thời gian.

Cái biệt thự mơ ước của Lệ Ngọc cuối cùng cũng đã xây xong.

Cô cũng không ngờ, cái ước mơ ở thế kỷ 21 tưởng chừng như không thể thực hiện được, lại dễ dàng thực hiện được ở thế giới này như vậy.

Nhưng nói thì nói như vậy, chứ không phải dễ dàng đâu nha! Cô còn mắc một số nợ kìa.

Và ông chủ nợ đang hí hửng chạy tham quan khắp ngôi biệt thự, xem xét từng phòng ốc và còn có ý định… khụ… lấy nhà trừ nợ.

Biệt thự này Lệ Ngọc cũng cho xây dựng theo phong cách hiện đại.

Kiểu mái thái, một trệt, hai tầng lầu, một tầng hầm, bên trong cũng trang trí theo phong cách thế kỷ 21 luôn, nên nhìn rất mới mẻ và độc đáo.

Đặc biệt là sân vườn, một bên Lệ Ngọc tạo một ngọn đồi giả mô phỏng theo đồi thông ở Đà Lạt, một bên thì tạo một ngọn núi giả.

Xung quanh đồi thì tạo một dòng suối nối liền với núi giả.

Nước từ trên đỉnh núi chảy xuống hồ nhỏ, hồ nhỏ mới chảy ra suối tạo thành một vòng tuần hoàn rất là bắt mắt.

Trong hồ trồng hoa sen, dưới suối thả cá.

Chỉ cần nhìn cá bơi lội từ hồ sang suối rồi từ suối sang hồ cũng thấy mê rồi.

Trên mặt hồ cũng có làm các cột đá nổi trên mặt nước thay cho cầu, để tiện từ bờ sang bên núi giả.

Tất nhiên là sẽ không làm thành đường thẳng rồi, làm đường thẳng thì sao mà ngắm cá cho đã.

Còn dòng suối cũng có làm một cây cầu hình cung để đi sang đồi, đứng chụp ảnh thì khỏi chê luôn.

Tiếc là hiện tại không có điện thoại cảm ứng, nếu không cô đã chụp tự sướng nó đã rồi.

Tuy mảnh đất này chỉ có hơn 500m2, cô dùng 200m2 xây biệt thự, còn bao nhiêu đều tạo sân vườn nhưng đâu cũng là điểm nhấn đặc biệt có một không hai, khiến cho những người hiện tại có mặt ở đây là Hiếu Minh, Dương Nguyên, Khôi Nguyên, Thu Trang, Ngọc Hiếu có cả Dạ Thảo và Minh Quân đều mê tít cả mắt.

Dạ Thảo tiếc tới tiếc lui là quên đem máy chụp ảnh đến chụp.

Không lẽ bây giờ cô ấy chạy ra mà kêu thợ vào chụp đấy.

Thật ra với Lệ Ngọc thì nó cũng chỉ bình thường, bởi vì thế kỷ 21 còn nhiều biệt thự sân vườn đẹp như khu du lịch có rất nhiều, thế này thì tính cái gì.

Chỉ tại nơi đây hiện tại chưa có nên mới thấy lạ thôi.

Hiếu Minh bèn hỏi.

- Chừng nào cô đãi tân gia vậy Lệ Ngọc?

Lệ Ngọc lắc đầu.

- Thì hôm nay tôi dọn qua nhà mới mời mọi người đến ăn tiệc thì cũng gọi là tân gia nè.

Còn tân gia gì nữa chứ?

Thu Trang lắc đầu.

- Cô nói vậy là không đúng nha! Hôm nay chúng tôi đến chỉ để cho biết nhà, không có mang quà cáp gì sao gọi là tân gia được.

Với lại tân gia gì mà người đến chưa đủ một mâm thế này chứ?

Lệ Ngọc phất tay.

- Đối với tôi tân gia như thế này là được rồi! Toàn bạn bè thân quen không phải câu nệ khách khứa nó mệt.

Với lại tôi vẫn còn đang mắc nợ mà.

Hiếu Minh gõ nhẹ đầu cô một cái.

- Làm như trên đời này có mình cô mắc nợ không bằng.

Có ai mà không mắc nợ đâu.

Lệ Ngọc nhún vai.

- Nhưng tôi sợ nhất là nợ người khác đấy! Đặc biệt là...!nợ ông chủ Minh đây a! Chưa gì đã muốn lấy nhà trừ nợ rồi.

Hic…

Hiếu Minh nhe răng cười.

- Ai bảo nhà cô thiết kế đặc biệt quá làm chi.

Nếu không thì tôi dọn qua ở chung với cô cho vui.

Biệt thự rộng thế này, cô ở một mình sẽ rất cô đơn.

Ừ…quyết định vậy đi.

Tôi đã chọn căn phòng đẹp nhất rồi.

Coi như trừ tiền lãi.

Lệ Ngọc: "..."

Sau một hồi vô ngữ.

Lệ Ngọc bèn bĩu môi.

- Bởi vậy! Đúng là ông chủ có khác.

Tôi phải tranh thủ trả nợ mới được nếu không không biết sẽ phát sinh thêm cái gì?

Hiếu Minh cười to nói.

- Ha ha ha...!cô không cần phải trả cũng được! Thế thân trừ nợ được rồi.

Lệ Ngọc liếc xéo Hiếu Minh.

- Xin lỗi à! Thân tôi nó đâu có rẻ vậy! Ít nhất cũng phải bằng 10 căn biệt thự như thế này chứ! Ha ha ha...!

Tuy rằng biết Lệ Ngọc là nói đùa nhưng ở đây ai cũng ngầm đồng ý là cô nói quả thật không sai.

Đột nhiên, Dạ Thảo lên tiếng.

- Chị Lệ Ngọc bây giờ đã có nhà có của, có sự nghiệp vững vàng trong tay.

Vậy chị có nghĩ đến...!sẽ lập gia đình không?

Mọi người đều rất mong chờ nghe câu trả lời của cô, đặc biệt là Hiếu Minh và Khôi Nguyên.

Còn Dương Nguyên thì cũng mong chờ nhưng cái anh mong chờ là cô sẽ đáp "không".

Bởi có như vậy anh mới có thể lại tiếp tục bên cạnh cô được.

Anh có số sát thê, nếu như anh làm chồng cô thì cô sẽ chết, anh không muốn cô chết.

Cho nên, cô và anh chỉ có thể như hiện tại ở chung nhà như bạn bè thì cô mới không có chuyện gì.

Dương Nguyên biết mình như vậy là quá ích kỷ, nhưng mà, thử hỏi có ai yêu mà không ích kỷ không.

Tuy nhiên, nếu như Lệ Ngọc nói muốn lập gia đình thì anh cũng sẽ sẵn sàng ra đi để cho cô được hạnh phúc, dù điều đó có thể một lần nữa khiến anh phải đau đớn.

Lệ Ngọc làm sao lại không hiểu tâm tư này của Dương Nguyên.

Nhưng cô cũng không biết làm sao giúp cho anh đập tan cái ý nghĩ, anh có số sát thê đó.

Nó là cú sốc quá lớn đối với anh, là nỗi ám ảnh trong anh khó mà phai mờ được.

Có đôi khi cô nghĩ, cô sẽ mặt dày mà tấn công anh.

Tuy nhiên, khi suy nghĩ kỹ lại với tính tình của Dương Nguyên, nếu cô làm như vậy thì anh nhất định sẽ vì bảo vệ tính mạng của cô mà ra đi.

Có lẽ, anh sẽ đứng ở trong một nơi khuất nào đó mà quan sát, bảo vệ, chăm lo cho cô nhưng anh tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt cô.

Lệ Ngọc chỉ có thể thờ dài mà nói "Aiii...!Thật tiếc cho một chàng trai tốt."

Nhưng nói đi phải nói lại, tuy rằng cô có chút thích Dương Nguyên nhưng dù sao Dương Nguyên cũng là anh Khôi Nguyên.

Cô đã bỏ thằng em, mà giờ lại đi nhảy vô thằng anh thì chẳng phải cô lại về làm dâu cho cái nhà đó nữa à.

Không nhé! Khó khăn lắm cô mới thoát được nên không ngu mà nhảy vô nữa đâu.

Thà rằng cô và Dương Nguyên cứ làm bạn như thế này mãi mãi, cô có thể ở vậy suốt đời, chứ tuyệt đối sẽ không trở về kiếp làm dâu nữa.

Cô mệt mỏi rồi!

Có điều cô cũng rất hy vọng, có ngày Dương Nguyên sẽ dẹp bỏ tự ti tìm cho mình đối tượng khác.

Chứ cô và anh, kiếp này chỉ có thể làm bạn bè mà thôi..