Thiên Đường Nơi Em

Chương 6: Hẹn hò đêm Giáng Sinh 1

Ngày lễ Giáng Sinh, Thư Nhã Vọng cũng bình thường giống như mọi ngày, vừa thong thả uống sữa bò vừa híp mắt nhìn ra hành lang, trời hôm nay rất lạnh, cô không muốn đi xe đạp mà dự định ngồi xe đi học, xe đưa rước chỉ chuyên đưa đón học sinh vị thành niên, còn như Nhã Vọng đã lên đến đại học mà vẫn còn mặt dày mày dạn lên xe đưa rước ngồi, trong đơn vị này cô cũng là người đầu tiên.

Thư Nhã Vọng quen nơi quen chốn trèo lên xe, mấy đứa nhóc trong xe đều quen cô, mỗi đứa đều cười tươi rói gọi cô: “Chào buổi sáng chị Nhã Vọng.”

Thư Nhã Vọng vẫy vẫy tay, cười với bên này cười với bên kia, cuối cùng mới ngồi vào chỗ ngủ gà ngủ gật, thỉnh thoảng bên tai lại vang lên tiếng bọn nhỏ ồn ào vui vẻ, thoắt một cái cả chiếc xe đột nhiên trở nên yên lặng lại, Thư Nhã Vọng hiếu kỳ mở mắt xem, thì thấy một cậu nhóc đang bước lên cửa xe, áo khoác ngoài màu đen, cậu ta cúi đầu, tóc mái mềm mại che đi đôi mắt, để lộ cái mũi thẳng thanh tú và cái cằm thon thon, không biết tại sao, nhiệt độ trong xe vốn đang ấp áp thế nhưng từ khi cậu ta xuất hiện, trong nháy mắt bầu không khí trở nên âm u, lúc cậu ta hơi ngước lên, bên dưới đôi mắt sâu hút có một quầng thâm đen xì đập ngay vào mắt, đôi mắt cậu không chứa ai, nó trống rỗng đến đáng sợ, có vẻ như mọi hình ảnh đều không thể lọt vào trong mắt cậu, cậu đi ra chỗ ngồi phía sau, bên trong xe chỉ dội lại tiếng bước chân đơn độc của mình cậu, lúc cậu đi tới chỗ cuối cùng, trong ánh mắt trống hoác phản chiếu hình bóng của một cô gái, cô gái đó cười tươi nhìn cậu, cô kéo cậu ngồi xuống bên cạnh, ngáp một cái rồi hỏi: “Em ăn sáng chưa?”

Hạ Mộc lắc đầu.

Thư Nhã Vọng thò tay vào túi lấy một ổ bánh mì phết bơ đưa cho cậu: “Cho em.”

Hạ Mộc lại lắc đầu.

Thư Nhã Vọng nheo mắt lại nhìn cậu.

Hạ Mộc mím chặt môi, nhận lấy ổ bánh, chậm chạp gỡ giấy gói ra, gặm một miếng mà không vui vẻ gì.

Thư Nhã Vọng cười giễu: “Sợ thuốc độc à? Sao ăn mà miễn cưỡng vậy?”

“Em không thích ăn đồ ngọt.” Hạ Mộc nói nhỏ.

Thư Nhã Vọng nhìn cậu thấy hơi khó tin, coi kìa vừa nãy giọng điệu của cậu giống như là đang trách móc, nhưng trách móc mà khuôn mặt lại không biểu hiện tí cảm xúc nào, thực sự dễ thương ngộ nghĩnh quá!

Thư Nhã Vọng nheo mắt lại, thật lòng muốn ôm cậu nhóc một cái ~!

Hạ Mộc cúi đầu nhìn ổ bánh mì, không để ý đến ai đó bên cạnh đang mưu tính trong lòng, một tay cậu cầm ổ bánh, một tay ngắc ngứ đút vào trong túi áo khoác, trong túi áo có một chiếc hộp cưng cứng, cậu nắm chắc cái hộp trong tay, mím môi, nhìn ổ bánh mì, lựa một chỗ ít bơ cắn một miếng, nhai hai cái mới nói: “Hôm nay là lễ Giáng Sinh đó.”

“Ừ, phải, rồi sao?” Thư Nhã Vọng lại lấy một ổ bánh mì trong túi ra, lần này là bánh mì chà bông, cô gỡ gói giấy, đưa cho Hạ Mộc, sau đó cầm lại ổ bánh quết bơ lên ăn.

Hạ Mộc ngẩn người nhìn ổ bánh mì chà bông trong tay, lại nhìn Thư Nhã Vọng đang ăn ổ bánh mì mình vừa ăn mà không tỏ ý gớm ghiếc chút nào, bàn tay trong túi áo chầm chậm nhấc lên, chiếc hộp trong tay càng bị siết chặt hơn.

“Lễ Giáng Sinh, sau đó thì sao?” Thư Nhã Vọng vừa ăn bánh mì vừa hỏi, rất hiếm khi Hạ Mộc lại chủ động tìm đề tài để nói chuyện với cô.

Hạ Mộc ngồi bên cạnh mím chặt môi, tay lại rút ra một chút, giờ đã thấy được một góc hộp, chiếc hộp giấy màu xanh nhạt, không có giấy bao, đơn giản mà trang nhã.

“À…” Lòng bàn tay cậu đầy mồ hôi, gương mặt hơi ửng lên sắc hồng, ngay lúc cậu lấy hết dũng khí lấy chiếc hộp ra, xe bỗng nhiên dừng lại, tới Nhất Trung rồi, Hạ Mộc cứng người trừng mắt nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ xe.

Thư Nhã Vọng đẩy đẩy cậu: “Hạ Mộc, tới trường rồi kìa.”

“À.” Hạ Mộc khẽ buông tay, chiếc hộp lại rơi vào trong túi áo, cậu thấy hơi chán nản, cầm lấy cặp sách, đứng lên chầm chậm đi theo bọn nhóc xuống xe.

Đi được hai bước, bỗng nhiên cậu đứng lại, quay phắt đầu, nhìn Thư Nhã Vọng, Thư Nhã Vọng cũng khó hiểu nhìn lại cậu, tay cậu mới vừa đút vào túi áo, Thư Nhã Vọng đã kêu a lên một tiếng, hình như là nhớ tới cái gì đó nên nhìn lại Hạ Mộc hỏi: “Hạ Mộc, chiều nay mấy giờ em tan học?”

Hạ Mộc ngưng một lát, trả lời: “5 giờ 4.”

Thư Nhã Vọng vui vẻ gật đầu: “Tốt quá, hôm nay chị tới đón em tan học.”

Hạ Mộc nhìn cô thắc mắc.

Thư Nhã Vọng cười, nụ cười trên mặt đầy gian trá: “Là lễ Giáng Sinh, cùng đi xem phim với chị không?”

“Em không thích coi phim chiếu rạp.”

Thư Nhã Vọng chán nản nhìn cậu, rõ là, đơn vị của mẹ cô vừa phát cho hai vé xem phim, vừa đúng dịp lễ Giáng Sinh, vào mấy ngày thế này, bạn bè đều có hẹn hết, đâu có ai cùng cô đi coi phim!

“Nhớ tới đón em.” Hạ Mộc bỏ lại câu này rồi quay người bước đi, bước chân nhẹ nhàng thoải mái đi nhiều.

“Không phải em không thích coi phim à?” Thư Nhã Vọng hỏi với theo sau lưng.

Hạ Mộc quay lại nói: “Em nói không thích chứ đâu nói không đi.”

Trên mặt cậu vẫn không có biểu cảm gì chỉ có khóe môi khẽ nhếch lên bộc lộ tâm trạng của cậu, Thư Nhã Vọng phát hiện thì ra lúc tâm trạng Hạ Mộc vui vẻ, cậu luôn thích nhếch môi lên, giống như bản thân đang muốn nén cười vậy.

Thư Nhã Vọng bất đắc dĩ nhìn theo bóng cậu, nói khẽ: “Tên nhóc con thối tha, sao không thẳng thắn một chút, rõ là rất muốn đi còn gì.”

Xe đưa rước chỉ còn lại một mình Thư Nhã Vọng, không thể không nói, da mặt cô bé này thật sự rất dày, cho dù chỉ có một mình ngồi trên xe cũng không thèm đỏ mặt, ngược lại còn vô cùng hưởng thụ.

Tới trường, Thư Nhã Vọng đi vào lớp học, trong phòng học chỉ có mười mấy người, thời tiết lạnh lẽo nên người đi học lại càng ít hơn, chuông vào học vang lên, thầy giáo bước vào lớp, cúi đầu bắt đầu điểm danh, rõ ràng chỉ có mười mấy người nhưng mà lúc điểm danh, lớp học bốn mươi lăm sinh viên đều có người trả lời, Thư Nhã Vọng buồn cười nhìn mấy người núp sau sách vờ lên tiếng, thay đổi giọng nói, liên tục la có, có, có.

Thư Nhã Vọng nghĩ, học kì tới có phải cô cũng nên trọ lại kí túc xá, như vậy thì sáng sớm sẽ có người điểm danh thay cô, còn cô có thể lười biếng ngủ thêm rồi.

Lúc học được một nửa, điện thoại của Thư Nhã Vọng rung lên, Thư Nhã Vọng bóp chặt lấy điện thoại, có một tin nhắn đến: “Đang làm gì vậy? Đi học à.”

“Ha ha, tiểu thư hoa khôi, buổi tối có làm gì không?”

Thư Nhã Vọng thấy giọng điệu Trương Tịnh Vũ mà muốn cười, cô trả lời: “Có chứ, đi xem phim với anh đẹp trai.”

Một lát sau, điện thoại đi động lại rung lên rù rù, Thư Nhã Vọng lại bóp lấy điện thoại, nhắn: “Làm gì vậy?”

“Không thể nào, Tiểu Thiên mới đi được bao lâu mà cậu đã vượt tường rồi.”

“Đánh chết cậu bây giờ, tôi nói chơi mà cậu cũng tin.”

“Vậy thì tốt, tối nay đi chơi đi. Học cùng một trường cũng không gặp cậu được mấy lần, nhớ cậu lắm đấy.”

“Chậc, sao cậu lại hiểu tôi vậy nhỉ, bốn giờ chiều nay đi được không? Tôi có chuyện cần cậu giúp.”

“Chuyện gì thế?”

Trương Tịnh Vũ thần bí nói: “Chuyện chung thân đại sự.”

Chung thân đại sự? Không phải cậu ta để ý đến cô nào rồi đấy chứ, lôi cô đi theo đuổi giúp à? Thư Nhã Vọng cũng không nghĩ nhiều, dù sao thì 5 giờ 4 mình mới hẹn với Hạ Mộc, đi với Trương Tịnh Vũ xem sao, có thể giúp thì chắc chắn phải giúp rồi, nói gì đi nữa thì cũng là anh em cả mà.

“Được, vậy chiều liên lạc sau.”

--------------------------------------------------

Chương 6b: Hẹn hò đêm Giáng Sinh 2

Đến tận bốn giờ rưỡi, Thư Nhã Vọng mới nhận được điện thoại của Trương Tịnh Vũ, trong điện thoại cậu ta rất phấn khích bảo cô nhanh nhanh qua đi, Thư Nhã Vọng cúp điện thoại, thu dọn đồ đạc rồi đeo túi xách lên vai, không nhanh không chậm đi đến vườn hoa mà Trương Tịnh Vũ đã chỉ, quang cảnh vườn hoa vào mùa đông không có gì đẹp, luôn mang vẻ tiêu điều, hiu hắt, Thư Nhã Vọng bước lên vài bước, giẫm trên lá rụng xôm xốp, vang lên tiếng sột soạt nho nhỏ, cô quay đầu nhìn xung quanh, khẽ chau mày, cậu ta bày trò gì vậy, gọi cô ra đây mà không thấy đâu?

Lấy điện thoại đi động ra, cô cúi đầu tìm số điện thoại của Trương Tịnh Vũ, vẫn chưa ấn nút gọi thì bỗng nhiên cô cảm giác phía sau có người tới gần, vừa định quay đầu lại đôi mắt đã nhẹ nhàng bị che lại bởi một bàn tay to lớn, trước mắt trở nên đen kịt, Thư Nhã Vọng bình tĩnh gọi: “Trương Tịnh Vũ.”

Người phía sau không trả lời, có điều cánh tay đang che mắt cô hơi run run, như là đang nín cười vậy.

“Trương Tịnh Vũ, cậu lại muốn ăn đòn hả?” Thư Nhã Vọng giơ tay, cô gỡ đôi tay đang che mắt mình ra, quay người lại trợn mắt, những lời muốn chửi cậu ta nghẹn lại trong miệng, vừa định mở miệng đã ngây ngốc thần người ra, cô không thể nào tin được nhìn người đứng đằng sau, cơ thể cao gầy rắn chắc được bao bọc trong lớp quân phục sắc xanh cắt may vừa vặn, gương mặt đẹp trai có nụ cười cô yêu thích.

“Nhã Vọng.” Anh vẫn giống như trước đây bước tới gần, kéo lấy tay cô, khẽ gọi tên của cô.

Nghe được âm thanh quen thuộc làm cho người khác phải nhớ nhung bên tai, trong tay là sự thô ráp ấm áp cho người ta sinh ra cảm giác yên tâm, Thư Nhã Vọng lấy lại tinh thần, nở nụ cười: “Anh…anh, sao lại là anh?”

Thư Nhã Vọng xúc động đến nỗi không biết nên nói gì, chỉ biết nắm thật chắc lấy tay cậu, tay trong tay, trong lòng mỗi người rung lên từng hồi.

“Ha ha, ngạc nhiên chưa!” Trương Tịnh Vũ nhảy ra từ phía sau Đường Tiểu Thiên, hí ha hí hửng cười nói: “Nhã Vọng, cậu còn muốn cho tôi ăn đòn nữa không? Hà hà.”

Thư Nhã Vọng mím môi nhìn cậu cười: “Hì hì, lần sau cậu mà tìm tôi giúp nữa thì tôi sẽ cho là Thiểu Thiên quay về.”

Trương Tịnh Vũ nghe xong, lắc đầu nguầy nguậy: “Thôi đi! Sau này nếu nhờ cậu giúp thật, cậu lại tưởng bở, khi tới lại không thấy Tiểu Thiên đâu lại còn không đánh tôi nhừ tử à.”

“Sao vậy được, tôi đâu phải người như thế.” Thư Nhã Vọng nhìn cậu ta nở nự cười ngọt ngào.

Trương Tịnh Vũ lườm cô, ánh mắt như muốn nói: Chẳng lẽ lại không phải?

Thư Nhã Vọng không thèm để ý tới cậu ta nữa, kéo Đường Tiểu Thiên ra hỏi: “Sao anh đã về rồi?Không phải anh nói lính mới thì không được nghỉ phép sao?”

Đường Tiểu Thiên cúi đầu nhìn cô, trong đôi mắt sáng ngời toàn là nụ cười của cô: “Ừ, trong đội phái bọn anh đến quân khu thành phố T biếu quà, lẽ ra sau khi giao đồ đạc xong thì phải nghỉ lại quân khu thành phố T một đêm, nhưng mà anh muốn gặp em một lát thôi, nên đã lén trốn ra đây một lúc.”

“À, thì ra thế.” Thành phố T cách thành phố S chỉ có một tiếng đi xe.

Thư Nhã Vọng gật đầu hỏi: “Nói vậy thì anh phải đi ngay rồi sao?”

“Ừ, bốn giờ sáng sớm ngày mai thì phải lên xe lửa về thành phố T, sau đó bảy giờ sáng sẽ quay về đơn vị với bọn người đại ca.”

“Vậy anh cũng chỉ ở lại đây một đêm thôi à?” Thư Nhã Vọng không nỡ rời, hai tay bất giác lắc lắc cánh tay cậu.

Đường Tiểu Thiên chưa kịp nói thì Trương Tịnh Vũ đã xen vào, cười dâm đãng nói: “Một đêm cũng đủ để làm được nhiều chuyện lắm đấy, ha ha ha.”

Nói xong còn đập đập lên vai Đường Tiểu Thiên, nháy mắt cười.

Đường Tiểu Thiên quýnh quáng đẩy tay cậu ta ra, khuôn mặt đỏ lên bừng bừng giận dữ: “Cậu…cậu đừng có nói bậy.”

“Mờ ám mờ ám ~ mình nói bậy cái gì? Không lẽ cậu chưa nghĩ tới à, coi mặt cậu đỏ lên kìa.” Trương Tịnh Vũ lấy tay thụi vào người cậu, ra sức chế nhạo cậu.

Mặt Đường Tiểu Thiên ngày càng đỏ tợn, nhìn Thư Nhã Vọng khẩn khoản, lắc lắc đầu huơ tay: “Nhã Vọng, anh không…”

“Gì? Thật sự không có hả?” Trương Tịnh Vũ làm vẻ mặt không thể nào tin được sau đó lại như là chợt hiểu ra: “À! Phải rồi, Thư Nhã Vọng, tại vì cậu không có tí hấp dẫn nào!”

“Trương Tịnh Vũ, cậu thật lòng muốn tôi đập cậu phải không?” Thư Nhã Vọng bước lên một bước, vừa vội vừa tức kéo Đường Tiểu Thiên, trừng mắt bực mình nhìn Trương Tịnh Vũ, trỏ một ngón tay chỉ vào cậu ta nói: “Đi ngay, đi ngay, đi ngay, tên bóng đèn này! Tối nay chúng tôi yêu cái gì, thế nào không cần cậu phải chiếu sáng cả đêm đâu!”

Chuyện giỡn chơi hả, khuôn mặt đỏ bừng bị chòng ghẹo của Đường Tiểu Thiên là độc quyền của cô đấy, được không? Ngoài cô ra thì không ai được phép sử dụng.

“Ôi này! Thư Nhã Vọng, cậu hơi quá đáng đấy nhé, chỉ có cậu nhớ Tiểu Thiên chắc? Tôi cũng nhớ cậu ấy đấy nhé, tối nay tôi còn muốn mời cậu ấy đi ăn nữa kìa!”

“Tiểu Thiên không thèm đi đâu.”

“Tiểu Thiên.”

“Tiểu Thiên.”

Cả hai người đồng thời nhìn về phía Đường Tiểu Thiên chờ đợi.

Đường Tiểu Thiên chau mày, đưa mắt nhìn họ, không có xíu xiu do dự gật đầu: “Ừ, mình không đi.”

Trương Tịnh Vũ nắm tay thành đấm run run, rõ thật là trọng sắc khinh bạn! Cậu ta đau lòng nhìn Đường Tiểu Thiên nói: “Người anh em, cậu làm mình quá thất vọng rồi đấy! Cả đời này mình không muốn qua lại với cậu nữa!”

Đường Tiểu Thiên chẳng có chút áy náy nhìn cậu ta cười: “Đi thong thả, không tiễn.”

“Hai người được lắm! Tôi sẽ nhớ kỹ đấy!” Trương Tịnh Vũ trưng ra vẻ mặt bị tổn thương sâu sắc, ôm trái tim ê chề bỏ đi, thật ra trong lòng lại nghĩ, quá tốt, không đi đúng là quá tốt, tiết kiệm bớt tiền cơm!

“Có phải chúng ta hơi quá đáng không?” Thư Nhã Vọng nhìn bóng lưng Trương Tịnh Vũ quay đi thì thấy hơi băn khoăn.

“Không đâu, cậu ta không phải loại người yếu đuối thế.” Đường Tiểu Thiên hiểu rất rõ tên bạn thân của mình, không chừng vì tiết kiện được tiền cơm mà cậu ta còn đang khấp khởi vui mừng ấy chứ.

“Ồ, thì ra là vậy, lần sau đùa thêm một chút nữa mới được.” Thư Nhã Vọng xoa xoa cằm, nở nụ cười gian xảo.

“Em ăn hiếp cậu ta quá đấy.”

“Ai bảo lúc nãy cậu ta ăn hiếp anh.”

Đường Tiểu Thiên nhớ tới chuyện lúc nãy Trương Tịnh Vũ nói, khuôn mặt bỗng chốc lại đỏ lên.

Thư Nhã Vọng nhìn hai gò má ửng hồng của cậu, chợt hỏi: “Anh nghĩ cái gì thế?”

“Đâu, đâu có nghĩ gì đâu.” Đường tiểu Thiên sờ sờ mũi, che giấu vẻ bối rối của mình.

Thư Nhã Vọng bật cười, nhìn cậu nói: “Anh không nghĩ cái gì, vậy buổi tối nay chúng mình phải làm cái gì đây? Đứng ở đây hóng gió hay sao?”

Đường Tiểu Thiên cười cười xấu hổ: “Tìm một chỗ ngồi cho ấm cái đã rồi mình tính tiếp.”

“Vâng.” Thư Nhã Vọng gật đầu, bèn kéo cánh tay Đường Tiểu Thiên đi vào trong thư viện trường, ngoại trừ sân vận động ra thì thư viện của trường đại học T là công trình kiến trúc tốt nhất, toàn bộ thư viện bao gồm chín tầng, tầng một, hai, ba là khu tự học, tầng năm, sáu, bảy là phòng đọc sách báo, tầng tám, chín là phòng đọc điện tử.

Một thư viện sang trọng như thế này từ khai giảng cho đến giờ Thư Nhã Vọng đã đi ngang qua vô số lần nhưng vẫn chưa bước vào lần nào, cô kéo Đường Tiểu Thiên đi tìm một buồng tự học không có ai vào ngồi, phòng tự học có hệ thống lò sưởi đang mở, Thư Nhã Vọng và Đường Tiểu Thiên chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, hai người ngồi rất gần nhau, mặt đối mặt nhìn nhau, khóe môi còn vương nét cười ấm áp, đối điện với khung cửa sổ sát đất là con đường chính trong trường học, từng cơn gió lành lạnh thi thoảng thổi đùa nhánh cây xào xạt trên con đường, bên ngoài sinh viên qua lại quần áo muôn màu vui đùa rộn rã, nhưng khung cảnh đó vẫn không mảy may thu hút được ánh mắt của họ. Bởi vì, trong mắt họ lúc này chỉ có hình bóng của nhau, khi cậu nói chuyện thì cô chăm chú lắng nghe, lúc cô nói chuyện cậu lại đăm đắm nhìn cô.

Cậu nói về chuyện cậu cảm thấy hứng thú,

Cô nói về những điều cô trải qua,

Cậu nói đến những nhớ nhung của cậu,

Cô nói những đợi mong của cô,

Tỉ mỉ từng điều, từ những vụn vặt đến những chuyện to lớn, dù cho có nói đến bình minh cũng không nói hết chuyện.

Tay cậu lén nắm lấy tay cô bên dưới gầm bàn, khóe môi cô nhẹ nhàng nhướn lên, trong lòng ngập đầy vui vẻ, cô thích sự thân mật của cậu, thích độ ấm của cậu, thích hương vị của cậu, thích khuôn mặt tuấn tú của cậu, cô nhắm mắt lại, hàng mi run rẩy cho thấy cô đang căng thẳng, mấy chốc cô đã nghiêng đến gần…trong khi cậu vẫn chưa kịp phản ứng, vội vàng đặt một nụ hôn lên một bên mặt tuấn tú cương trực của cậu.

Cậu ngẩn người đờ ra, nhìn cô ngơ ngác, quên cả phải đỏ mặt.

Bị cậu nhìn khiến cô thấy xấu hổ bèn cúi đầu, trong lòng chợt mắng cậu, tên ngốc tên ngốc tên ngốc.

Bàn tay được cậu cầm đột nhiên bị siết chặt một cái, cô ngẩng đầu nhìn cậu, chỉ thấy trong mắt cậu là ánh sáng lấp lánh rực rỡ, cậu nắm lấy bờ vai của cô, gương mặt đẹp trai càng ngày càng tiến gần hơn, nụ hôn đã đến gần trước mắt.

Mặt Thư Nhã Vọng đỏ rực ngăn bờ môi của cậu lại nói: “Này, anh đừng như thế.”

Tuy rằng trong phòng tự học không có ai nhưng bên ngoài cửa sổ sát đất có rất nhiều người đấy, bị bắt gặp sẽ không tốt chút nào.

Nhưng Đường Tiểu Thiên vẫn còn xao động, dù sao cũng phải hôn cô một cái mới được, cô lấy tay ngăn cậu, cậu lại hít hà lòng bàn tay cô, lòng bàn tay Thư Nhã Vọng ngứa ngáy không chịu nổi cô đành phải buông ra, ngay lập tức môi cậu đã đặt lên bên mặt cô một cách chính xác, sau khi dùng hết sức hôn một cái rồi cậu mới cảm thấy thỏa mãn buông cô ra.

Thư Nhã Vọng trợn mắt liếc cậu, Đường Tiểu Thiên sờ sờ mũi, rất ngượng ngùng cười với cô.

Quả nhiên không được trêu ghẹo đàn ông con trai, ngay cả Đường Tiểu Thiên mà còn như vậy.

Ngay lúc này điện thoại di động lại vang lên “Tí tách, tí tách”, đây là tiếng chuông dành riêng cho Hạ Mộc, vừa nghe thấy tiếng chuông reo Thư Nhã Vọng đã biết mình lại phạm phải chuyện sai gì rồi, thế mà cô cũng quên mất tiêu cái hẹn với Hạ Mộc.

Thư Nhã Vọng nhận điện thoại, chột dạ nói: “Alo, Hạ Mộc.”

“Sáu giờ.” Giọng nói trong điện thoại vẫn lạnh nhạt như vậy, nhưng Thư Nhã Vọng có thể nhận ra trong đó còn có phần bất mãn.

“Ôi, đã sáu giờ rồi à. Ha ha, chị quên xem đồng hồ.”

“Chị đến đây, em đang ở trường.”

Thư Nhã Vọng nhìn thoáng qua Đường Tiểu Thiên, bối rối đáp: “Tối nay chị có công chuyện rồi, không đi được, hay là tối mai chị mời em xem phim nha?”

Bên đầu kia điện thoại im lặng mất một lúc mới trả lời: “Tối mai em không rảnh?”

“…Vậy tối ngày mốt nhé.”

“Tối mốt cũng không rảnh.”

“Ôi cha, thì ra em bận như vậy à, thật sự chị không nghĩ tới.” Thư Nhã Vọng mắc cười nói, thằng nhóc này mà không rảnh, ngoài việc nhóc ta phải đến trường cũng chẳng có đi đâu, thế mà dám nói với cô là không rảnh.

Người bên đầu dây bên kia không nói gì, Thư Nhã Vọng đoán là cậu nhóc chắc đang giận dỗi đây, không biết làm sao đành phải dịu giọng nói: “Tối nay chị thật sự có công việc, có lỗi với em rồi.”

“Việc gì?” Giọng điệu của Hạ Mộc đã êm ái một chút.

Thư Nhã Vọng thấy hơi ngại cười nói: “Hà hà, khó khăn lắm Tiểu Thiên mới về được một lần, chị phải đi với anh ấy.”

Thư Nhã Vọng vừa định nói tiếp thì đầu dây bên kia không nói tiếng nào đã dập điện thoại.

Nhìn cái di động cô cảm thấy hơi băn khoăn, không phải là giận đấy chứ?

“Ai thế?” Đường Tiểu Thiên đến gần hỏi.

“Hạ Mộc.”

“Chuyện gì vậy?”

“Chẳng là có mời thằng bé đi xem phim, nhưng mà…” Cô nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Không phải là đã đi chung vời anh đấy sao.”

“Vậy dẫn nó đi luôn đi, thằng bé cũng tội nghiệp.” Đường Tiểu Thiên cũng có nghe nói đến chuyện của Hạ Mộc, cậu biết cậu bé này rất thích dính lấy Nhã Vọng, nhưng cũng không thấy khó chịu lắm chỉ cảm thấy quả nhiên là Nhã Vọng của mình ai gặp cũng phải thích, thật dễ thương, ngay cả một đứa trẻ như Hạ Mộc cũng không ngoại lệ.

“Vậy anh tính làm sao bây giờ?”

“Cùng đi chung thôi, lại mua thêm một vé nữa là được.”

“Thông minh! Thư Nhã Vọng giơ ngón tay cái lên khen ngợi cậu.

Đường Tiểu Thiên cười, cầm lấy ngón cái của cô, nắm thật chặt trong bàn tay, hai người nhìn nhau mà không thể nói đâu cho hết những ngọt ngào ấm áp. Thư Nhã Vọng bấm điện thoại gọi cho Hạ Mộc, gọi hai lần cậu mới nghe máy: “Hạ Mộc, chị quyết định sẽ cùng em đi xem phim.”

“Há.”

Chỉ một chữ há, thằng nhóc này không ngay thẳng chút nào, rõ ràng nó rất thích thú còn gì?

Thư Nhã Vọng lại nói tiếp: “Anh Tiểu Thiên của em cũng đi cùng đấy.”

“Tu tu…Tu tu…”

Thư Nhã Vọng nhìn điện thoại, khóe môi muốn giật giật, xem ra chỉ có lúc tức giận cậu ta mới thẳng thắn như vậy.

“Thằng nhóc nói sao?” Đường Tiểu Thiên hỏi.

“Cúp máy, hoàn toàn chẳng thèm bận tâm.” Thư Nhã Vọng lắc đầu, quan sát Đường Tiểu Thiên rồi mới hỏi: “Anh đã mích lòng gì thằng bé thế, sao nó lại ghét anh như thế nhỉ?”

Đường Tiểu Thiên rũ mắt nghĩ một lát mới lắc đầu: “Ai biết được, hay thằng bé thầm thích em.”

Thư Nhã Vọng đập bàn cười: “Ha ha ha. Chuyện cười này thật sự buồn cười đó nha.”

“Thôi được, nếu nó không đi thì chúng ta đi thôi.” Đường Tiểu Thiên cầm lấy túi xách của Thư Nhã Vọng khoác lên vai, dắt tay cô nói: “Đi ăn trước đã, sau đó đi xem phim nhé.”

Thư Nhã Vọng gật đầu đứng lên, cười tươi rói đi theo cậu, đêm Noel này khó khăn lắm cậu mới về được dĩ nhiên là cô muốn vui vẻ trải qua cùng cậu rồi, Hạ Mộc không đi lại tốt, cô đâu cần đem theo một cái bóng đèn bên cạnh chứ.

Đúng lúc này điện thoại lại vang lên, vừa nghe tiếng chuông đã biết là Hạ Mộc, Thư Nhã Vọng nghe điện thoại chưa nói được hai câu đã cúp máy.

“Thằng bé nói gì đấy?”

“Nó nói chúng ta đi đón nó.” Thư Nhã Vọng phồng miệng, khó chịu nói: “Tên nhóc thất thường này.”

---------------------------------------

Chương 6c: Hẹn hò đêm Giáng Sinh 3

Cuộc hẹn tối hôm đó trở thành một cuộc hẹn thật kỳ quái, Hạ Mộc chỉ cần đứng một bên không cần làm chuyện gì trên người cậu cũng đã tản ra khí lạnh âm u đến nỗi khiến cho bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh như băng, cho dù Thư Nhã Vọng và Đường Tiểu Thiên đã cố gắng hâm nóng bầu không khí nhưng bao giờ cũng ôm lấy thất bại bởi không gian đầy áp lực của Hạ Mộc, cả hai liếc mắt nhìn nhau, quệt quệt mũi không biết phải xử lý thế nào, họ đều cảm thấy thật hối hận vì sao ban nãy mình lại bảo cậu nhóc này đi cùng.

Hạ Mộc hoàn toàn không có tí ý tứ gì cả mà cứ đi giữa hai người, ba người giống như khúc gỗ, máy móc đi ăn, máy móc đi xem phim, máy móc đi dạo phố, đã mấy lần Thư Nhã Vọng nói bóng gió để Hạ Mộc biết đường về nhà, nhưng mà tên nhóc này giống như là không hiểu gì hết, vẻ mặt thản nhiên nhìn cô.

Thư Nhã Vọng bị đối xử như vậy thì chỉ còn biết thở dài hết cách, mãi cho đến hơn chín giờ tối, người qua lại trên đường càng ngày càng ít đi, trời nhanh chóng trở lạnh, một cơn gió lạnh buốt thổi qua, Thư Nhã Vọng lạnh run cả người, Đường Tiểu Thiên dừng bước nghiêng người nhìn Thư Nhã Vọng nói: “Không còn sớm nữa, để anh đưa bọn em về.”

Thư Nhã Vọng rụt cổ lại, mũi lạnh cóng đến đỏ bừng lên, cô giậm giận hai chân lạnh ngắt hỏi: “Vậy còn anh? Anh về nhà à?”

Đường Tiểu Thiên lắc đầu: “Anh không có về, nếu như để ba anh biết anh lén chạy về đây, chắc chắn sẽ lột da anh.”

“Vậy một mình anh lang thang trên đường cho tới sáng sao?”

“Sao vậy được, anh đưa các em về trước, sau đó thì đi tìm Trương Tịnh Vũ, tối sẽ ở lại trong kí túc xá của cậu ta.”

Thư Nhã Vọng đưa tay ra kéo lấy cậu, cảm thấy không nỡ, lắc lắc người cậu: “Đừng đi mà, khó khắn lắm anh mới trở về, em với anh đi đến chỗ đợi xe ở trạm xe lửa ngồi đêm nay đi.”

“Nhưng mà, em không về nhà liệu có ổn không?”

“Tìm một cái cớ nói dối mẹ em là được.”

Đường Tiểu Thiên nghĩ một lát, lắc đầu: “Không được, 4 giờ sáng ngày mai anh phải đi rồi, một mình em ở ngoài anh sẽ lo.”

“Không có chuyện gì đâu, em ngồi đợi ở phòng chờ với anh đến tản sáng thì đi là được rồi.” Thư Nhã Vọng đong đưa cánh tay cậu, cô không muốn xa cậu, cho dù chỉ bên nhau một phút thôi cũng tốt lắm rồi.

Đường Tiểu Thiên thấy Thư Nhã Vọng như vậy, thật sự không đành lòng từ chối cô, cậu cũng không muốn từ chối, mím miệng cười gật mạnh đầu, cậu không phải không muốn ở bên cạnh cô nhiều hơn một chút.

Thư Nhã Vọng thấy cậu đã đồng ý, rất hài lòng nhìn cậu cười, tay hai người cũng tự nhiên nắm chặt lấy nhau, trong mắt của họ bây giờ chỉ thấy được toàn những cảm xúc ngọt lịm.

Hạ Mộc cụp mắt xuống, nhìn lướt qua mười ngón tay đan vào nhau của họ, ánh mắt càng thêm phần lạnh lùng.

Thư Nhã Vọng quay người, nhìn Hạ Mộc nói: “Bọn chị đưa em về nhà trước nhé.”

“Không cần đâu.” Hạ Mộc hờ hững từ chối.

“Em sao thế?”

“Em biết đường.” Giọng của Hạ Mộc rất khẽ, nghe có vẻ rất mệt mỏi.

Thư Nhã Vọng không biết làm sao đành nhìn Đường Tiểu Thiên, Đường Tiểu Thiên cười: “Vậy để tự cậu ấy trở về đi, Hạ Mộc cũng 15 tuổi rồi, em cũng không cần bảo vệ cậu ấy quá.”

“Cũng phải, Hạ Mộc đã là một tiểu nam tử hán rồi đấy nhỉ.” Thư Nhã Vọng giật ống tay áo Hạ Mộc, cười dặn: “Hạ Mộc, ngồi xe tuyến số 16 về nhé, biết chưa? Đừng đi quá trạm đấy.”

Hạ Mộc ngước lên nhìn cô thật sâu, sau đó không nói gì cả, gật đầu rồi quay người đi về phía trạm xe buýt công cộng, Thư Nhã Vọng và Đường Tiểu Thiên đứng bên cạnh cậu, lúc xe số 16 tới, Thư Nhã Vọng đẩy nhẹ cậu một cái: “Xe tới rồi.”

Xe buýt trờ tới trước mặt họ, cửa xe tự động mở ra, Hạ Mộc bước lên, ngồi ở một chỗ gần cửa sổ, Thư Nhã Vọng đứng bên ngoài xe, phất tay cười với cậu, Hạ Mộc lẳng lặng nhìn cô và Đường Tiểu Thiên, hai tay đút trong túi áo, nắm chặt chiếc hộp trong túi áo bên phải đến phát đau, xe chậm rãi lăn bánh, cậu không quay đầu lại, mặc cho cảnh vật trước mắt có thay đổi, mặc cho cô gái kia đã rơi lại phía sau đuôi xe, tối đó, cậu về đến nhà lại lấy hộp quà ra, nhẹ nhàng mở hộp, dưới ánh đèn, sợi dây chuyền bằng bạc chiếu những tia sáng lấp lánh đẹp đẽ, hai con cá hôn môi đáng yêu châu môi sát vào nhau, cậu nhìn một lúc, ngay sau đó liền ném cả dây chuyền và hộp đựng vào thùng rác, mắt hững hờ nhìn về phía trước, qua rất lâu rất lâu, cậu lại đứng dậy, lấy chúng ra khỏi thùng rác, nhìn một cái, cắn cắn môi, lại cất vào trong ngăn kéo.

Thư Nhã Vọng tìm đại một lý do nói với mẹ, cô nói bạn học nằm viện, gia đình không ai ở thành phố S nên cô đến bệnh viện tiện việc giúp đỡ bạn. Có lẽ bình thường Thư Nhã Vọng cũng tốt tính như thế nên bà Thư hoàn toàn không có nghi ngờ gì, dặn dò cô chăm bạn cho tốt, bản thân cũng phải chú ý nghỉ ngơi.

Thư Nhã Vọng thấy mẹ đồng ý rồi nên mau chóng cúp điện thoại, cô rất sợ mẹ sẽ tìm ra kẽ hở nào đó.

Đường Tiểu Thiên đợi tin của cô cũng rất hồi hộp, Thư Nhã Vọng tinh nghịch giơ tay ra dấu chiến thắng để cậu nhìn thấy.

“Nhã Vọng, Nhã Vọng.” Đường Tiểu Thiên xúc động ôm lấy cô, cậu rất hạnh phúc rất hạnh phúc ôm cô vào lòng. Mặt Thư Nhã Vọng đỏ rần để mặc cho cậu ôm mình, cả người lẽ ra lạnh cóng thế nhưng trong nháy mắt đã nóng như lửa đốt, trái tim cũng đập nhanh hơn.

“Tiểu Thiên.” Thư Nhã Vọng khẽ gọi cậu.

Đường Tiểu Thiên không động đậy, chỉ khẽ “Ừm?” một tiếng.

“Em thích anh ôm em như thế này.” Cô thích cái ôm của cậu, ấm áp và vững chãi, sạch sẽ lại yên bình, nó làm cô mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, muốn dựa vào lồng ngực cậu trọn đời.

Cánh tay Đường Tiểu Thiên lại thít chặt hơn một chút nữa, cậu vùi mặt vào tóc cô, môi cậu vờn bên tai cô, nói nho nhỏ: “Anh ôm em thế này mãi được chứ? Như thế này, mãi cho đến bình minh nhé.”

Trong lòng Thư Nhã Vọng rung mạnh lên một cái, cảm giác miệng lưỡi như khô khốc, cô mím môi, nhắm mắt lại ngoan ngoãn gật đầu.

Trong đầu Đường Tiểu Thiên vang lên âm thanh ầm ầm như tiếng trống, cậu không biết nên hình dung cảm giác bây giờ là như thế nào, ngọn lửa tình yêu trong trái tim bùng cháy mãnh liệt.

Thanh niên tuổi trẻ thường không thể kiềm chế được những cảm xúc mạnh mẽ của mình, họ đã yêu thì tình yêu đó sẽ rất sâu sắc, họ muốn gần gũi với người mình yêu, muốn được ôm người mình yêu, muốn được giữ lấy người mình yêu, họ muốn ôm lấy nhau, họ muốn được là duy nhất, họ muốn khắc ghi thật sâu tình cảm đó.

Trong một quán trọ rẻ tiền, hai người trẻ tuổi vừa căng thẳng lại lúng túng đứng trước quầy tiếp tân, sau khi người nhân viên không lạ lẫm gì cảnh này xem xong chứng minh thư, mặt cứng ngắc như khúc gỗ dẫn họ lên phòng rồi quay người đi ra ngoài, tiếng đóng cửa làm cho Đường Tiểu Thiên và Thư Nhã Vọng khẽ run lên, họ nắm chặt lấy tay nhau, lòng bàn tay hơi ẩm ướt, cả hai cùng nhìn thấy một chiếc giường đôi duy nhất trong phòng, ga trải giường và áo gối đều màu trắng, trông rất cũ, không phải quá sạch sẽ nhưng cũng xem như tươm tất.

Cả hai đỏ mặt đứng bên cạnh giường, mắt cũng không dám nhìn nhau, Đường Tiểu Thiên nhếch miệng hơi hồi hộp nói: “Ngồi…ngồi đi.”

Thư Nhã Vọng mặt đỏ bừng gật đầu, đi đến ngồi xuống giường, vừa định ngồi xuống, Đường Tiểu Thiên đã vội gọi cô lại, Thư Nhã Vọng nhìn cậu thì thấy cậu đã cởi áo khoác của mình ra, Thư Nhã Vọng càng đỏ mặt không dám nhìn cậu, Đường Tiểu Thiên thấy biểu hiện của cô, ngay lập tức trở nên bối rối: “Không phải đâu, không phải.” Vừa nói vừa trải áo khoác lên giường, đỏ mặt nói: “Giường bẩn.”

Thư Nhã Vọng đỏ mặt cười xùy một tiếng, nhìn cậu ngốc nghếch như thế đâu có giống bộ dạng đầy khí thế vừa nãy kéo cô đi thuê phòng?

Đường Tiểu Thiên bị cô cười càng thêm đỏ mặt, sờ sờ mũi, ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường, Thư Nhã Vọng cũng ngồi lên cái áo khoác quân phục mà cậu trải. Đường Tiểu Thiên muốn làm dịu cảm giác xấu hổ nên hỏi: “Muốn xem phim không?”

“Không muốn.” Thư Nhã Vọng, ngáp một cái vẻ mệt mỏi.

“Mệt lắm hả?” Đường Tiểu Thiên dịu dàng hỏi cô.

Cô gật đầu, cậu lại quệt mũi nói: “Vậy em ngủ đi.”

Thư Nhã Vọng dụi dụi hai mắt sắp mở không nổi hỏi: “Anh không ngủ hả?”

“Anh…anh canh cho em ngủ.”

“Đồ ngốc!” Thư Nhã Vọng cười mắng cậu một câu rồi cởi giày và vớ chân ra, cô vừa giơ tay cởi áo khoác thì Đường Tiểu Thiên đã đỏ bừng mặt quay đầu chỗ khác, Thư Nhã Vọng buồn cười nhìn cậu, bên trong áo khoác vẫn còn có 3 lớp áo khác nữa, cậu có cần phải như vậy không?

Thư Nhã Vọng đắp áo khoác lên người mình, lại đắp chăn của quán trọ lên trên áo khoác, sau đó nhìn sang bộ quân phục của Đường Tiểu Thiên hỏi: “Anh không lạnh à?”

Trong phòng không lắp điều hòa, cậu ấy không mặc áo khoác nên lạnh cóng cả rồi.

Đường Tiểu Thiên liếm môi, lắc đầu: “Không lạnh.”

Vừa nói xong đã hắt hơi hai cái.

Thư Nhã Vọng nhìn cậu thấy hơi bực: “Sao nào? Còn đợi em mời anh sao? Đâu phải chưa từng ngủ cùng nhau bao giờ.”

Trước năm bảy tuổi, hai người vẫn thường ngủ cùng nhau đấy thôi.

Đường Tiểu Thiên cười hì hì, co người lại gần, cởi giầy ngồi lên giường, cậu đặt áo khoác sang một bên, xốc một góc chăn lên cuộn người chui vào, chân cậu thật sơ ý đụng vào chân cô, chân cô lạnh như băng, thật lạnh. Cậu chau mày, yêu thương nói: “Sao chân em lạnh vậy?”

Thư Nhã Vợng nghiêng người nhìn cậu, lắc đầu: “Em không biết.”

Đường Tiểu Thiên đưa chân qua kéo chân của cô lại, dùng hai chân mình chà sát chân của cô, cậu muốn làm cho chân cô ấm một chút, Thư Nhã Vọng nở nụ cười ngọt ngào với cậu, nũng nịu dựa lại gần nói: “Tay em cũng lạnh nữa.”

Đường Tiều Thiên kéo lấy tay cô, ủ trong lòng bàn tay, cẩn thận xoa xoa, không ai biết là ai nhích đến gần trước, hai người chầm chậm, chầm chậm ôm chặt lấy nhau, cậu nắm lấy tay cô, cuốn lấy chân cô, nhẹ nhàng đến gần đặt một nụ hôn lên mặt cô, giống như nụ hôn trong buổi chiều hôm đó, vừa chạm vào đã rời ra, cô ngước mặt lên, trong mắt toàn là ý cười, cậu không kiềm được lại hôn lên đôi mắt xinh đẹp của cô, khóe miệng giương lên, khẽ chạm vào sau đó tách ra, nhưng cũng không biết thế nào nụ hôn lại ngày càng trở nên dữ dội, thân thể cô trở nên mềm mại hơn để mặc cậu tùy ý tiếp cận, dùng răng mà cắn, dùng đầu lưỡi để hình dung, cố gắng muốn khắc sâu nụ hôn này, cậu cảm thấy có một ngọn lửa đang thiêu đốt mình, tay chân lạnh băng của cô nhanh chóng ấm hơn, cô nhìn cậu chẳng biết làm sao, cậu đặt những nụ hôn lên cơ thể cô, bàn tay cậu chậm rãi chuyển động, trái tim cô nảy lên thật mạnh, cô không biết làm sao bây giờ, chỉ còn biết nhìn cậu như thế.

------------------------------------------------------------

Chương 6d: Trưởng thành

Ngay lúc bầu không khí trong phòng đang nóng lên hừng hực, điện thoại di động của Thư Nhã Vọng bỗng nhiên vang lên tiếng chuông ting tang gấp gáp, giống như hai đứa trẻ vừa làm chuyện có lỗi họ hoảng hồn luống cuống tay chân tìm điện thoại, cuối cùng Đường Tiểu Thiên chui ra khỏi chăn, trở người lấy điện thoại di động trong túi áo khoác của Thư Nhã Vọng ra đưa cho cô, Thư Nhã Vọng vội vàng cầm lấy, cô quay lưng lại đỏ mặt, thở hổn hển, cô hít sâu một hơi rồi mới nghe điện thoại.

“Alo, mẹ ạ.”

“Con đang ở đâu?”

“Con …con đang ở bệnh viện mà.” Thư Nhã Vọng hơi chột dạ đáp.

“Con còn dám nói dối nữa! Con quá lắm rồi! Bây giờ còn dám nói dối mẹ nữa! Rốt cuộc là con đang ở đâu!” Giọng bà Thư rống lên, vang ra tới bên ngoài.

“Con …Con.” Thư Nhã Vọng sợ quá không biết nên trả lời sao mới tốt.

“Có phải con đang ở chung với Đường Tiểu Thiên không?” Bà Thư lớn tiến hỏi.

Thư Nhã Vọng thấy chuyện bị lộ nên đành gật đầu thừa nhận: “Dạ.”

“Con về đây ngay cho mẹ! Con mới mấy tuổi! Mới mấy tuổi chứ hả! Con ở đâu! Nói ngay!”

Thư Nhã Vọng nhăn mày nghe tiếng la của mẹ, cô giơ điện thoại xa lỗ tai một chút, chờ mẹ mắng xong sau đó mới nói tên một quán McDonald’s gần nhà trọ.

Bà Thư thở hổn hển bảo Thư Nhã Vọng chờ trong quán, bà sẽ đến đón cô ngay.

Thư Nhã Vọng hoảng sợ nhìn Đường Tiểu Thiên, nóng vội nói: “Thảm rồi, lần này chết chắc mất thôi, em chưa bao giờ thấy mẹ giận đến như thế.”

Đường Tiểu Thiên cũng thấy hơi hoang mang, nhưng vẫn nhìn cô cười an ủi: “Không có gì đâu, chút nữa em lại đổ hết trách nhiệm lên người anh là được rồi, em nói là vì anh không cho em về nhà. Tất cả là do anh sai, muốn đánh thì đánh anh, muốn mắng thì mắng anh này.”

Thư Nhã Vọng lo lắng liếc nhìn cậu không có ý kiến gì.

Cả hai chậm chạp mặc áo khoác vào, sửa sang cho thật tề chỉnh, Thư Nhã Vọng còn buộc lại tóc lần nữa, đèn trong nhà nghỉ rất tối, hai người cũng không phát hiện thấy có điểm nào bất thường, nhưng lúc tới quán McDonald’s, dưới ánh đèn sáng trưng, do nụ hôn lúc nãy nên trong mắt vẫn còn lóng lánh, trên khuôn mặt yêu kiều ửng lên sắc đỏ hây hây, tất cả mọi thứ đều chứng tỏ mới vừa rồi cậu đã thế nào với cô.

Đường Tiểu Thiên thấy Thư Nhã Vọng như thế cũng âm thầm đỏ mặt, trong lòng dù có hơi sợ nhưng cũng rất vui vẻ, sợ là vì lúc nữa thôi là ba Nhã Vọng sẽ tới, sẽ mắng cô ấy, nhưng cảm giác lo sợ cũng chỉ đến chừng mấy giây, sau đó lại là niềm vui, vui chính vì vừa rồi có thể cùng cô thân mật như thế, nháy mắt đó quả thật giống như một giấc mơ. Vui hơn nữa là cậu đã có thể tuyên bố quan hệ của họ trước mặt người lớn. Nếu như mẹ của Nhã Vọng bắt cậu chịu trách nhiệm, chắc chắn cậu sẽ gật mạnh đầu đồng ý.

“Còn cười, anh còn cười được nữa sao.” Thư Nhã Vọng lườm mắt nhìn Đường Tiểu Thiên đang mím môi cười trộm.

Đường Tiểu Thiên cào cào tóc, lại cười hô hô ngốc nghếch.

Một lúc sau, một chiếc xe jeep quân dụng chạy đến trước cửa quán McDonald’s, người xuống xe trước tiên chính là ông Đường, Đường Tiểu Thiên thấy ba của cậu tới, trong lòng hơi căng thẳng, chợt đứng nghiêm lại, cậu hơi sợ khi nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ dọa dẫm của ba.

Đi sau chú Đường là ba của Nhã Vọng, sắc mặt cũng rất khó coi, chú Đường đi tới, chưa nói câu nào đã đá một đá, Đường Tiểu Thiên bị đá lui về sau một một bước, cậu còn chưa đứng vững thì ông Đường đã lại vung một nắm đấm tới, Đường Tiểu Thiên bị đá té nhào xuống mặt đường đụng vào phía sau thân xe.

Thư Nhã Vọng mở to hai mắt, đau lòng khóc nấc lên: “Đừng đánh nữa, chú, đừng đánh cậu ấy nữa.”

Ông Đường chỉ vào mũi Đường Tiểu Thiên: “Mày là một tên đào ngũ! Mày dám làm một tên đào ngũ!”

“Con…Con không có.” Đường Tiểu Thiên bụm mặt giải thích.

“Không báo cáo, không xin phép, tự ý rời khỏi đội chính là đào ngũ! Nếu đang trong chiến tranh, mày muốn cho người ta bắn chết mày phải không!” Chú Đường nổi giận đùng đùng bước lại đá một đá: “Mày trốn về đây làm gì! Trong đầu chỉ biết nghĩ đến đàn bà con gái, mày là một quân nhân tồi!”

Thư Nhã Vọng đứng bên cạnh, khóc thút thít, nước mắt rơi không ngừng, ba Nhã Vọng cũng thở hổn hà hổn hển kéo cô đi: “Khóc! Con còn biết khóc à, thật mất mặt! Lên xe cho ba! Về nhà cho mẹ con trị con!”

Thư Nhã Vọng kéo giật tay ba lại, khóc lóc van xin: “Ba, ba ơi, ba nói chú Đường đừng đánh Tiểu Thiên nữa.”

Ông Thư không quan tâm tới cô, đẩy cô vào trong xe, hầm hầm nói: “Nếu nó không phải là con của lão Đường thì ba mày đã dần nó nhừ tử rồi! Dám lừa gạt con gái nhà người ta! Tên nhóc con!”

Buổi tối hôm đó, hai người lớn nhà Thư Đường đều vô cùng bực bội, bà Thư phạt Thư Nhã Vọng quỳ ngoài sân của đại viện cả đêm, chú Đường bắt Đường Tiểu Thiên chạy suốt đêm quanh sân tập của đại viện, hai đứa chúng bây muốn ở bên nhau phải không? Vậy họ sẽ tác thành cho cả hai, để hai đứa được ở cạnh nhau cả buổi tối.

Ngày hôm sau, Thư Nhã Vọng bị trúng gió lạnh cả đêm nên ngã bệnh, Đường Tiểu Thiên bị chú Đường tống cổ lên xe, đóng gói đuổi về đơn vị không chút nương tay.

Thư Nhã Vọng đáng thương nằm trên giường nhìn Hạ Mộc đến thăm bệnh, Hạ Mộc vẻ mặt hờ hững ngồi trên giường vừa ăn táo mà bà Thư gọt cho cậu, vừa liếc nhìn Thư Nhã Vọng, thản nhiên nói: “Đáng đời.”

Thư Nhã Vọng cũng chẳng còn sức trừng trị cậu ta, chỉ còn biết trừng đôi mắt dữ tợn lên: “Đồ nhóc con, uổng công thương em, vậy mà còn nói chị đáng đời.

“Đồ ngốc.”

“Em còn nói nữa.”

“Không biết xấu hổ.”

“Chị bóp chết em.” Ai đó không nhịn nổi nữa, nhào tới túm chặt khuôn mặt tuấn tú của Hạ Mộc.

Bà Thư vừa bưng thuốc đi vào, trợn mắt nhìn Nhã Vọng quát: “Nhã Vọng, con lại ăn hiếp em, trừ hai tháng tiền tiêu vặt!”

“Mẹ, mẹ, con sai rồi, mẹ đừng trừ tiền của con mà.” Ông trời ơi, thêm bốn tháng vì đêm qua không về nhà, vậy là có đến nửa năm có không có tiền tiêu vặt rồi.

Thư Nhã Vọng còn thảm hơn cả thảm, Đường Tiểu Thiên cũng chẳng khả quan hơn, bị đơn vị phê bình kiểm điểm và phạt giam.

Lần đầu tiên xao xuyến của hai thanh niên còn đương xuân cứ thế đã bị bóp chết ngay từ trong nôi, từ nay về sau không còn can đảm lén lút đâm chồi nữa.

Cứ như vậy, mọi chuyện lại đâu vào đấy, còn chưa kịp phát giác thì thời gian đã vụt trôi qua, trong chớp mắt Thư Nhã Vọng đã tốt nghiệp đại học, Hạ Mộc cũng đã bước vào cấp ba, Đường Tiểu Thiên suông sẻ thi đậu vào học viện quân sự Tây An.

Đường đời của mỗi người dường như đều bình anh thuận lợi tiến về phía trước.

Tuy rằng Đường Tiểu Thiên và Thư Nhã Vọng yêu xa nhưng vẫn rất ngọt ngào. Ngày nghỉ của Đường Tiểu Thiên không nhiều, mỗi lần cậu về, cả hai người chỉ hận không thể ở bên nhau từng giây từng phút. Thư Nhã Vọng cũng nghĩ, chờ sau khi Đường Tiểu Thiên tốt nghiệp, cậu được phân vào một đơn vị nào đấy, cô sẽ cùng cậu đi đến đó, dù sao cô cũng không muốn chịu nỗi khổ xa nhau nữa.

Thư Nhã Vọng lắc lắc đầu, bắt mình đừng nghĩ nhiều nữa, bây giờ bản thân nên bắt đầu làm việc cho tốt, đúng rồi! Làm việc.

Cô được bạn học giới thiệu vào làm việc trong một công ty thiết kế cảnh quan, chuyên ngành của Thư Nhã Vọng là nghệ thuật thiết kế, chủ yếu là sửa chữa và trang trí nội thất, thật ra là không liên quan nhiều đến thiết kế cảnh quan nhưng bây giờ công việc tốt không dễ tìm, có thể nhận được một công việc thì cô cứ làm trước đã.

Gần đây công ty mới đấu thầu được quyền thi công xanh hóa một đoạn đường cao tốc xây dựng mới, toàn bộ nhân viên trong công ty đều bận rộn hơn, ngay cả một nhân viên mới như cô cũng không có ngoại lệ.

Hôm nay, lúc quản lí điều cô ra công trường còn nhân tiện bảo cô đi lấy một bản thiết kế hợp tác của tập đoàn công thương nghiệp Hải Đức, Thư Nhã Vọng tìm được văn phòng mà quản lí đã chỉ, cô gõ cửa, bên trong có một người đàn ông trông có vẻ rất bận rộn, Thư Nhã Vọng chào: “Xin chào, tôi đến lấy bản thiết kế đường quốc lộ số 3.”

Người nọ tìm trên bàn một lúc, không ngẩng đầu lên mà chỉ đặt bản vẽ trên bàn, lại lấy ra một tờ giấy giao nhận, nói: “Ký tên.”

Thư Nhã Vọng nhận lấy bản thiết kế, rồi ký cái tên đã viết vô số lần lên giấy giao nhận.

Nói lời cám ơn xong, lúc quay người đi cô bỗng nghe thấy người giao bản thiết kế cho cô, phía sau lưng cô anh ta dùng một giọng nói thật êm đọc tên của cô: “Thư Nhã Vọng.”

Thư Nhã Vọng ngạc nhiên quay đầu nhìn anh ta, người nọ ngẩng đầu, hiện ra một khuôn mặt rất đẹp trai, cặp kính mắt không gọng càng làm cho anh ta toát ra một thứ phong thái khôn khéo và chín chắn, anh ta nhìn cô khe khẽ cười, trong nụ cười lại có chút suy nghĩ sâu xa: “Thư Nhã Vọng của Đường Tiểu Thiên?”

“Anh là ai?” Thư Nhã Vọng nheo mắt lại.

“Em nói thử xem?” Người nọ cười nửa miệng, im im không nói.

Ngón tay suông dài của anh ta nhẹ nhàng lướt qua chỗ tên Thư Nhã Vọng, rồi đứng dậy đi đến bên cạnh cô, vóc dáng anh ta rất cao, khi anh ta đến gần, Nhã Vọng có một cảm giác bị chèn ép, cô chau mày tự động nhích về phía sau, hai người cách nhau chưa đến một thước, anh ta lại cúi đầu, tròng kính phản quang nên cô không nhìn thấy rõ ánh mắt anh ta, chỉ có cảm giác có trêu ghẹo và ngả ngớn trong đôi mắt ấy.

“Chưa đoán được tôi là ai nữa à?” Anh ta cười khom cả lưng, lại nhích đến gần cô một chút, lúc anh ta đến gần cô cảm thấy rất khó chịu, giống như có thứ gì đó bóp chặt lấy hơi thở của cô, giống như là, có thứ áp lực vô hình làm cô thở không nổi.

Thư Nhã Vọng né tránh ánh mắt sắc sảo của anh ta, hơi bực mình nói: “Làm sao tôi biết được anh là ai!”

“Em biết rất rõ, chứ nhỉ?” Anh ta lại đến gần thêm một ít nữa, cô càng bối rối hơn, cô muốn lùi lại nhưng lại sợ anh ta biết mình đang hoảng, chỉ đành kiên trì hỏi lại: “Khúc Uất Nhiên?”

Người đàn ông nọ nở nụ cười, trong nụ cười có chút ít sự thích thú nào đó không rõ ràng, anh ta khẽ giơ tay lên, nghiêng nghiêng đầu, vuốt lấy một ít tóc của Thư Nhã Vọng, bàn tay chỉ khe khẽ xát, giọng nói trầm thấp: “Nhã Vọng à, rất vui vì được gặp em.”

---------------------------------------------------------

Chương 6e: Tên đàn ông đáng ghét

Trống ngực Thư Nhã Vọng đập thình thịch, rõ ràng cô đang rất sợ, hai má hơi nóng lên, từ sau lúc tạm biệt Đường Tiểu Thiên, ít có người đàn ông nào tới gần cô như vậy, khiến cho tâm trí người ta hoảng loạn, Thư Nhã Vọng thụt lùi về phía sau một bước, nghiêng đầu kéo tóc trở lại, trong lòng cảm thấy không vui vẻ gì nhưng cô cũng không nổi giận, chỉ nhìn lại anh ta khách sáo nói: “Rất vui được gặp anh, anh Khúc. Xin lỗi, tôi còn phải đen bản thiết kế về, tôi đi trước đây.”

Vừa nói xong cô đã quay người định đi, không ngờ Khúc Uất Nhiên lại sải bước lên chắn trước mặt cô, Thư Nhã Vọng chững lại không kịp, đụng ngay vào trước ngực anh ta, cô bật lùi về phía sau, anh ta vô cùng tự nhiên vươn tay ra kéo lấy eo cô, Thư Nhã Vọng vừa đứng vững lại đã đẩy ngay tay anh ta ra, cô tức giận trừng mắt nhìn anh ta: “Anh làm gì đấy?”

Đôi mắt Khúc Uất Nhiên lấp lánh ánh cười, khóe môi nhếch lên một chút: “Anh chỉ muốn đưa em về, thế thôi.”

Thư Nhã Vọng thụt lùi lại mấy bước, đi lướt qua không thèm nhìn tới anh ta: “Khỏi phiền anh, tôi tự ngồi xe về được rồi.”

Khúc Uất Nhiên Nhìn cô như có nhiều suy nghĩ lại hỏi: “Em đề phòng anh như thế làm gì?”

“Không có chuyện đó.”

“Anh có thể gọi điện cho em chứ?”

“Tôi không có điện thoại.”

“Anh biết số của em.”

“Anh sẽ không gọi đâu.”

Khúc Uất Nhiên bỗng nhiên bật cười, tiếng cười không lớn nhưng lại rất rõ, nghe tiếng cười xem chừng có vẻ tâm trạng đang rất vui vẻ, Thư Nhã Vọng ngẩng đầu, trợn mắt lên với anh ta, rồi quay lưng đi ra ngoài, lần này Khúc Uất Nhiên không ngăn cô nữa nhưng cô có cảm giác ánh mắt của anh ta đang dán chặt vào cô, mãi cho tới khi cô rời khỏi.

Thư Nhã Vọng đi thẳng một đường không dám quay đầu lại, đến lúc ra khỏi công thương nghiệp Hải Đức cô mới thở hắt ra một hơi, cô không ngờ lại chạm mặt Khúc Uất Nhiên ngay tại nơi này, cô từng nghe Tiểu Thiên kể, trước đi Khúc Uất Nhiên nhập ngũ đã từng là sinh viên năm ba của một trường đại học nổi tiếng nào đó, cũng có thể nói là một nhân vật hô mưa gọi gió trong trường, trên có sinh viên năm tư dưới có sinh viên năm nhất, chưa có cô gái nào không qua tay anh ta, sau đó anh ta lại không còn hứng thú chơi trò chơi tình ái với các cô gái ấy nữa, thế là nhất thời đầu óc không suy nghĩ nên nghỉ học đi nhập ngũ, sau ra xuất ngũ cầm được tấm bằng đại học lại quay trở về giúp đỡ công ty của dòng họ.

Xì! Thế giới này đúng là nhỏ thật, vậy mà cũng gặp phải anh ta.

Không biết vì cớ gì, Thư Nhã Vọng lại không thích cái tên Khúc Uất Nhiên này lắm, không thích điệu bộ lúc anh ta cười với cô, không thích cả ánh mắt anh ta nhìn cô, cô nghĩ, người như anh ta thì rất nguy hiểm.

Thời tiết tháng chín nóng kinh khủng, công trường lại cách rất xa, Thư Nhã Vọng xuống xe lại còn phải đi bộ nửa tiếng mới đến nơi, Thư Nhã Vọng giao bản vẽ cho kỹ sư, mới ngồi trong phòng có máy điều hòa được năm phút, cô lại bị người kỹ sư gọi ra công trình phụ giúp, lấy thước dây ra đo đạc các khoảng cách thật chính xác sau đó dùng phấn trắng đánh dấu xuống đất, chia mỗi khoảng đều nhau xong, sau đó lại đánh dấu bằng nhiều cọc kí hiệu khác nhau ở mỗi chỗ trồng cây khác nhau.

Trên công trường hầu như là không thấy bóng dáng phụ nữ, trừ những bác gái phụ nấu cơm ra thì cũng chỉ có kế toán Tiêu Tuyết ngồi trong phòng làm việc, Thư Nhã Vọng phát hiện, thì ra cô thường hay làm việc ở những nơi mà nam thì nhiều nữ lại ít thế này, các công nhân đối xử với cô rất nhiệt tình, họ vừa khoét đất trồng cây vừa dăm ba câu trò chuyện với Thư Nhã Vọng, Thư Nhã Vọng cũng rất vui vẻ, ai hỏi gì cũng trả lời, trên mặt luôn thường trực nụ cười. Một ngày làm việc đã xong, cô mệt muốn không đi nổi.

“Nhã Vọng, đi thôi, hết giờ làm rồi.” Tiêu Tuyết cầm túi xách đứng ở cửa, quay lại gọi cô.

Thư Nhã Vọng gật đầu, gom đồ đạt rồi đi theo, vừa đi cô vừa hỏi: “Tiêu Tuyết, ngày mai chúng ta vẫn phải đến công trường à?”

Tiêu Tuyết lớn hơn Nhã Vọng hai tuổi, đến công ty đã hơn một năm rồi.

“Ừ, trước khi công trình hoàn thành đều phải có mặt, sao thế? Mệt muốn chết hả?” Tiêu Tuyết cười quay sang hỏi.

Thư Nhã Vọng gượng cười nói: “Có một chút xíu.”

“Công việc này với em đúng là hơi cực, làm thiết kế cảnh quan này thông thường đều là đàn ông cả, con gái hẳn là chịu không nổi nhỉ?”

Thư Nhã Vọng cười: “Cũng được, em cảm thấy rất có hứng thú với nó.”

Hai người lại đi dọc theo con đường lớn, một lúc sau điện thoại của Thư Nhã Vọng chợt vang lên, cô mở điện thoại ra xem thì lại là một dãy số lạ, cô không nghĩ gì đã bắt máy.

“Xin chào.”

“Chào, Nhã Vọng.”

Thư Nhã Vọng vừa nghe ra giọng nói của Khúc Uất Nhiên trong điện thoại thì cô đã muốn cúp ngay điện thoại, nhưng nghĩ lại làm như thế thì có hơi quá nên vẫn cố hỏi: “Có chuyện gì thế?”

“Anh muốn mời em một bữa cơm.”

“Xin lỗi, tôi mới vừa tan ca, mệt muốn chết đây, tôi muốn về nhà nghỉ ngơi.”

“Vậy à?”

“Ừm.”

“Anh có thể đưa cái người mệt chết ấy về nhà không?” Vừa dứt câu, một chiếc xe con màu ngọc lam chầm chậm từ phía sau cô trờ tới, cửa sổ xe hạ xuống, Khúc Uất Nhiên từ bên trong nhìn về phía cô.

Thư Nhã Vọng cúp điện thoại, cảm thấy rất phiền: “Sao anh lại ở đây?”

“Đi ngang thôi.” Anh ta đáp rất trôi chảy, trên mặt còn gắn thêm một nụ cười thân thiện: “Lên xe đi, mặt trời gắt như thế sẽ làm cho da dẻ của hai cô gái xinh đẹp đây bị nám đi mất.”

Tiêu Tuyết dùng ánh mất vô cùng tha thiết nhìn về phía Thư Nhã Vọng, cô ta thật lòng không muốn đi bộ nửa tiếng đồng hồ đâu, có thể được đi nhờ xe, rõ ràng là không còn gì tốt hơn.

Thư Nhã Vọng nhíu mày, cô cũng mệt lắm đây, cũng không muốn đi bộ nhưng cho cô lên xe thì cô quả thật không muốn.

Khúc Uất Nhiên bước xuống xe, đi vòng đến bên cạnh hai bọn cô, lịch sự mở cửa xe cho cả hai, Tiêu Tuyết oang giọng cảm ơn, thích chí chui vào trong xe, Khúc Uất Nhiên chớp mắt nhìn Thư Nhã Vọng, làm động tác mời cô lên xe.

Thư Nhã Vọng hơi do dự nhưng cũng vẫn lên xe, làm một cả một ngày, thật lòng là cô mệt muốn xong luôn rồi.

Tâm trạng Khúc Uất Nhiên rất vui vẻ, quay trở lại ngồi vào ghế lái, thành thạo khởi động xe, đưa Tiêu Tuyết về nhà trước, giờ trong xe chỉ còn lại anh ta và Thư Nhã Vọng, anh ta cười tủm tỉm nhìn Thư Nhã Vọng ngồi phía sau từ trong gương, lúc ánh mắt hai người chạm nhau trong gương, cô vội vàng tránh đi, anh ta càng cười khoái trá hơn.

Lúc xe chạy đến đại viện quân khu thì bị bảo vệ chặn lại, Thư Nhã Vọng nhanh nhẹn nói cám ơn anh ta, sau đó cầm giỏ xách xuống xe.

Khúc Uất Nhiên cũng xuống theo cô, cản cô lại, Thư Nhã Vọng nhìn anh ta hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”

“Anh tiễn em vào.”

“Khỏi cần, trong đó không thể tùy tiện ra vô được.” Thư Nhã Vọng hơi gật đầu cho phải phép, nói chào tạm biệt, rồi nhanh chóng nghiêng người đi ngang qua anh ta, Khúc Uất Nhiên vươn tay ra giữ lấy cô, trêu ghẹo: “Không đi ăn với anh thật sao?”

Thư Nhã Vọng muốn gạt tay anh ta ra nhưng anh ta lại giữ chặt lấy cô.

Thư Nhã Vọng vừa vung tay vừa trợn mắt nói: “Buông ra!”

“Em đừng đi vội, anh còn có chuyện muốn nói với em.”

“Anh muốn gì? Sao hay động tay động chân thế?” Thư Nhã Vọng tức giận giậm chân, vừa định mở miệng gọi binh sĩ đang gác cổng lại giúp đỡ thì một chiếc xe đạp đã xông thẳng về phía Khúc Uất Nhiên, Khúc Uất Nhiên phản ứng nhanh nhạy, ngay lập tức buông Thư Nhã Vọng ra tránh đường, nhưng chiếc xe đạp vẫn xông thẳng đến trước mặt anh ta, đuôi xe xoay ngang còn quẹt trúng người anh ta một cái.

“Đồ nhóc con, chạy xe kiểu gì thế?” Khúc Uất Nhiên bực mình trừng trừng nhìn cậu thiếu niên cưỡi xe đạp chắn giữa anh ta và Thư Nhã Vọng.

Nhưng ánh mắt của cậu thiếu niên đang mặc đồng phục mùa hè của trường Nhất Trung lại không nhìn đến anh ta, chỉ dửng dưng nhìn Thư Nhã Vọng: “Lên đi.”

Thư Nhã Vọng nhìn cậu thiếu niên ở trước mặt, nở nụ cười: “Hạ Mộc.”

Cậu thiếu niên tên Hạ Mộc đó có gương mặt sắc nét tuấn tú còn hơn cả những minh tinh Hàn Quốc đã chỉnh sửa nhan sắc trên truyền hình, cậu ta hơi vểnh môi, chỉnh lại bàn đạp cho vững, Thư Nhã Vọng bước tới, ngồi vào sau xe của cậu ta như rất quen thuộc, hai bàn tay vịn vào sau lưng áo, cậu ta nhấp bàn đạp, chiếc xe vượt qua mặt Khúc Uất Nhiên.

Khúc Uất Nhiên bị cả hai người phớt lờ, tức đến nỗi bật cười, đúng vào lúc này, người thiếu niên quay đầu lại liếc nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo đến phát sợ.

“Ánh mắt hung hăng thật đấy.” Khúc Uất Nhiên nhìn họ rời khỏi mà trong mắt toàn là ý cười, anh ta nhẹ mân mê cánh môi: “Thú vị, thật thú vị.”

“Tên vừa nãy là ai vậy?” Hạ Mộc đạp xe, mắt nhìn ra phía trước hỏi.

Thư Nhã Vọng ngáp một cái, mệt mỏi nói: “Một kẻ đáng ghét.”

“Đáng ghét mà chị còn để hắn ta đưa về?”

“Đâu còn cách nào, làm việc mệt quá, lười đi bộ.” Thư Nhã Vọng bóp chân, mặt mơ tưởng nói: “Nếu như trong đại viện có xe đưa rước thì tốt.”

Hạ Mộc cười khì nói: “Chị tưởng hay quá đi.”

“Ôi, số khổ mà.” Thư Nhã Vọng thở dài.

“Sao vậy?”

“Sao chị tốt nghiệp đại học mà phải làm cùng với mấy chú công nhân nhỉ?” Thư Nhã Vọng giả bộ chùi chùi nước mắt cá sấu, tỏ ra đáng thương: “Ngày nào mặt trời vừa lên cũng phải bán lưng cho trời, đào đất trồng cây, rồi lại đào đất trồng cây, chậc! Khổ quá đi! Ôi da, bé con, em phải học cho thật giỏi đó nha, nếu không là chịu chung số phận với chị đó.”

Nhìn thấy đã tới dưới nhà Nhã Vọng, Hạ Mộc dừng xe lại hỏi: “Mệt thế thật à?”

Thư Nhã Vọng nhảy xuống xe, đứng trước mặt cậu nói: “Em ngửi thử xem.”

Hạ Mộc cụp mắt, nghe lời cô nghiêng tới ngửi thử.

“Ngửi ra mùi gì chưa?”

Hạ Mộc lắc đầu.

Thư Nhã Vọng khẽ đập cậu một cái: “Ngốc quá, mùi mồ hôi nồng như thế mà cũng không nghe ra được?”

Hạ Mộc hơi ngạc nhiên, thế nên lườm cô: “Nhảm nhí.”

------------------------------------------------------

Chương 6f: Ngây thơ và xấu xa

Về đến nhà, trong nhà không có ai cả, ông Thư và bà Thư thì không biết đã đi đâu, Thư Nhã Vọng ném túi xách lên sofa, quay qua Hạ Mộc nói: “Chị đi tắm, chút xíu nữa sẽ làm cơm cho em ăn.”

“Vâng.” Hạ Mộc từ lâu đã là khách quen của nhà họ Thư, cậu đến đây mà cũng giống như ở nhà của mình vậy, cậu cởi giày, mang dép lê đi trong nhà dành riêng cho mình vào, bước đến ngồi xuống sofa.

Thư Nhã Vọng cũng đã quen thuộc với chuyện Hạ Mộc hễ rảnh rỗi theo mình về nhà thế này, cô cầm quần áo từ trong phòng đi ra nói: “Trong tủ lạnh có táo, em rửa đi rồi ăn.”

Lúc cô đi vào nhà vệ sinh còn quay lại nói: “Lấy cho chị một trái luôn.”

“Ờ.” Hạ Mộc mở tủ lạnh, lấy hai trái táo đến bồn nước rửa, sau đó mang vào phòng khách, lúc này trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nước xả, cậu khom lưng đặt hai trái táo lên bàn uống nước, sau đó ngồi xuống sofa mở sách ra xem.

Thư Nhã Vọng tắm sữa tắm cho thơm người xong, lại thay một bộ váy ngủ thắt dây lưng rộng thùng thình, để chân trần, xõa mái tóc còn âm ẩm bước từ trong phòng tắm ra, trong phòng khách Hạ Mộc đang cúi đầu chăm chỉ học, Thư Nhã Vọng đi đến ngồi xuống bên cạnh cậu, vén mái tóc ra trước ngực, những giọt nước trong suốt từ trong ngọn tóc nhỏ xuống, có mấy giọt rơi trên người Hạ Mộc, ánh mắt Hạ Mộc chợt lấp lánh, thản nhiên lấy mu bàn tay quệt vệt nước đi, Thư Nhã Vọng nhìn hai trái táo trên bàn hỏi: “Còn chờ chị cùng ăn à? Hì hì.”

Cô cười gập cả người, nghiêng mình ra trước cầm lấy hai trái táo trên bàn, bàn tay vừa rồi vuốt tóc còn hơi ẩm, ngón tay trượt một cái, một quả táo rơi khỏi tay rớt xuống sàn nhà.

“Ôi!” Thư Nhã Vọng kêu một tiếng, Hạ Mộc quay sang nhìn cô, cô lại đang cúi mặt xuống, ánh mắt cậu bỗng nhiên ngây ra, hoảng hốt nhìn sang chỗ khác, khuôn mặt bỗng nhiên lại phơn phớt đỏ.

Thư Nhã Vọng nhặt táo lên, lại lấy quả không bị rơi đưa cho Hạ Mộc: “Đây, cho em.”

Mắt Hạ Mộc cũng không dám nhìn cô, chỉ cúi đầu đáp lời nhận lấy quả táo, có vẻ hơi căng thẳng nắm chặt nó trong tay. Thư Nhã Vọng thấy là lạ nhìn cậu: “Sao vậy?”

“Không.” Hạ Mộc lắc đầu.

“Không? Sao mặt em đỏ lên thế?”

“Không…không có.” Hạ Mộc bối rối lắc đầu.

Thư Nhã Vọng buồn cười kề sát vào cậu, nghi ngờ nhìn cậu hỏi: “Thật là không có sao? Mặt càng ngày càng đỏ lên rồi.”

Cô và cậu vốn dĩ đã ngồi rất gần, lúc cô dựa vào, cậu nghe thấy một mùi hương trên người cô, là một mùi hương thơm ngát của sữa tắm.

Hạ Mộc mím môi, lúng túng cúi đầu, bỗng nhiên cầm lấy quả táo, tiếng gặm rôm rốp rôm rốp vang lên.

Thư Nhã Vọng lại nghiêng đầu, cảm thấy không hiểu, nhìn quả táo trên tay thắc mắt, táo này ăn ngon vậy sao?

Cô cắn một miếng, cũng không ép hỏi cậu nữa, cầm lấy remote tivi nói: “Muốn học thì vào phòng chị ấy, chị phải xem tivi.”

“Ừm, được thôi.” Hạ Mộc nói nhỏ, có một chút chột dạ và ngại ngùng, cậu cuống cuồng nhặt sách vở đứng lên đi vào phòng Thư Nhã Vọng, đóng cửa phòng rồi, cậu cúi đầu dựa sát vào cửa phòng, cậu dùng mu bàn tay quệt lên môi, trên mặt nóng như đốt lửa.

Qua một lúc lâu sau cậu mới ngẩng đầu lên, quan sát căn phòng quen thuộc, rõ ràng đã tới đây cả trăm nghìn lần, nhưng không biết phải nói sao, nháy mắt này, trong căn phòng, mùi hương của cô lại rõ ràng đến thế, làm cho, làm cho…trái tim cậu đập thật nhanh.

Thư Nhã Vọng nửa nằm nửa ngồi trên sofa, bấm chuyển vài kênh, dừng lại ở chương trình tin tức giải trí, chuyện tai tiếng của ai với ai, chuyện người nào chia tay người nào vì một người nào khác, bộ phim nào đó bao giờ sẽ công chiếu, xem rồi xem, Thư Nhã Vọng mệt mỏi, chậm rãi khép mi mắt lại, cả người thả lỏng nằm trên lớp đệm sofa bọc da chìm vào mộng đẹp.

Ngày hôm nay, cô nằm mơ thấy Đường Tiểu Thiên, trong mơ anh hôn cô, bờ môi của anh rất mềm, giống như lông chim nhẹ nhàng nâng niu, ngứa ngáy, cô cảm thấy thật thoải mái, thật chân thực giống như không phải đang mơ.

Lúc ông Thư bà Thư trở về, Thư Nhã Vọng vẫn còn đang ngủ trên sofa, trên người cô đắp một tấm chăn mỏng, tivi được chỉnh chế độ im lặng, nhiệt độ máy điều hòa trong phòng được chỉnh vừa phải, không nóng không lạnh, bà Thư đi qua gọi Thư Nhã Vọng đứng lên: “Nhã Vọng, về phòng ngủ đi.”

Thư Nhã Vọng khẽ dụi mắt, ngồi dậy nói: “Mọi người về rồi ạ? Mấy giờ rồi ạ?”

“Chín giờ, con ăn tối chưa đấy?”

“À, chưa ạ.”

“Con nhỏ này, lớn thế mà còn, mẹ không ở nhà, cả cơm cũng không ăn?”

“Đâu ạ, đã chuẩn bị nấu rồi, kết quả ngủ mất.” Thư Nhã Vọng vặn eo đứng lên, bỗng nhiên nhớ ra Hạ mộc cũng chưa ăn, cô quay lại hỏi với vào phòng: “Hạ Mộc?”

Lúc mở cửa phòng ra, trong phòng không có bóng người, Thư Nhã Vọng cào cáo tóc khó hiểu: “Đi lúc nào thế nhỉ? Sao không có động tĩnh gì cả?”

Trong trung tâm thành phố rất náo nhiệt, có một cậu thiếu niên đẹp trai mặc đồng phục học sinh mùa hè một mình ngồi trên phố, có lẽ vì đêm mùa hè trời hanh nóng, nên trên mặt cậu ửng lên nhàn nhạt, dưới ngọn đèn sáng, cậu thất thần đưa mắt nhìn ra dòng xe cộ chạy như mắc cửi, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó cậu bật dậy đi vào một siêu thị to lớn phía trước cách đó không xa.Cậu đi thang máy lên trên, xung quanh thang máy là cửa sổ bằng kính lớn sát đất phản chiếu hình ảnh gầy gầy của cậu, cậu đi đến khu đồ dùng vệ sinh, nhìn thấy có đến mấy trăm loại sữa tắm bày trên kệ hàng hóa của siêu thị, đủ màu sắc, hương vị, đến nỗi có thể làm cho người ta hoa cả mắt.

Cậu bước lên một bước, cầm lấy một chai, mở nắp ra, cậu khẽ ngửi một chút, lại trả về chỗ cũ, lại cầm lấy một chai khác, mở nắp, khẽ ngửi một chút, lại đặt về chỗ cũ.

Cứ làm như thế, từ kệ sữa tắm thứ nhất, vẫn ngửi ngửi, đến khi tới chỗ kệ hàng hóa cuối cùng, cậu cầm lấy một chai sữa tắm thường hay xuất hiện trong chương trình quảng cáo trên tivi, sau khi ngửi thử, mắt chợt ánh lên một chút, khóe môi đẹp bỗng nhiên hơi mím lại, cả người như được tắm dưới làn ánh sáng dịu nhẹ, thu hút những rực rỡ vào trong lòng.

Ngồi trong phòng, Thư Nhã Vọng ăn bừa vài thứ rồi lại nằm lên giường tiếp tục ngủ, mơ mơ màng màng thế nào lại nghe được tiếng điện thoại kêu, mí mắt chợt mở bừng, vừa nhìn thấy một dãy số xa lạ, cô vẫn ấn phím nghe: “Alo.”

“Em đang làm gì đấy?”

Thư Nhã Vọng trở mình, miễn cưỡng nói: “Ngủ.”

Có tiếng cười nhẹ nhàng bật ra bên đầu dây bên kia: “Không thể nào, sao lại ngủ sớm như vậy?”

“Không có gì tôi cúp máy đây.” Thật sự không muốn nói chuyện với anh ta chút nào.

“Sao em luôn lạnh nhạt với anh vậy nhỉ?”

“Anh là con vua bị bệnh chắc? Tôi niềm nở với anh làm gì?”

“Nhã Vọng à.” Giọng nói của Khúc Uất Nhiến rất êm, trầm trầm gọi tên của cô, làm cho lòng cô khẽ run lên.

“Chuyện gì?”

Khúc Uất Nhiên nói khẽ, giọng lôi cuốn: “Chúng ta chơi tình một đêm đi.”

Thư Nhã Vọng bị bất ngờ, hoàn toàn không phản ứng ngay lại được, cô quả thực không thể tin được mình vừa nghe thấy cái gì! Tức đến nỗi run lên, cô thề, cái tên đàn ông này nếu như đang đứng trước mặt cô mà nói thế, nhất định cô sẽ thưởng cho gã ta hai cái tát! Vả cho cái nụ cười tự đắc của gã ta rớt ra mới thôi!

“Anh…Anh…Anh chết đi!”

Thư Nhã Vọng nhỉn cái điện thoại thét ra câu chửi độc ác nhất trong đời, tức giận cúp điện thoại, ném điện thoại ra giường, gớm ghiếc ghê tởm! Đồ chết tiệt!

Gã ta coi cô là người thế nào chứ? Đồ xấu xa! Đồ tồi! Cô chưa từng gặp phải người đàn ông nào xấu xa như vậy! Thế mà Tiểu Thiên còn gọi gã ta là đại ca! Còn nói tốt về gã! Tôn sùng gã!

Thư Nhã Vọng giận run cắn cắn ngón tay! Lúc này điện thoại lại rung lên, Thư Nhã Vọng mở ra xem thì là Khúc Uất Nhiên, cô tức giận ấn phím nghe sau đó mắng to: “Anh có bệnh à! Có phải anh bệnh tâm thần rồi không! Nếu anh đói khát quá thì đến quán bar mà tìm gái thì được rồi! Tôi chúc anh trúng giải! Giải thưởng lớn luôn nhé!”

“Chà. Chỉ một câu của anh mà làm cho em tức giận đến thế kia à?” Khúc Uất Nhiên bên đầu kia điện thoại cười khoái chí: “Ngốc thật đấy.”

“Khúc Uất Nhiên!” Thư Nhã Vọng tức giận hét lên!

“Nhã Vọng à, không phải em vẫn còn là xử nữ chứ?”

“Có liên quan gì tới anh?”

“Vậy là thật rồi, giữ cho Đường Tiểu Thiên sẽ rất đau đấy.”

Thư Nhã Vọng hít một hơi, cố gắng kiềm chế cơn tức lại, run giọng nói: “Khúc Uất Nhiên, sau này anh đừng gọi điện thoại cho tôi nữa, Tiểu thiên dù sao cũng là anh em chiến hữu của anh, anh ra tay với tôi, anh còn có tính người còn có đạo đức không, hả? Tôi đâu đáng để anh nhìn tới, anh cũng không vừa mắt tôi, đừng nói là tình một đêm, tôi thấy anh thì đã mắc ói, anh làm ơn, tránh xa tôi ra một chút.”

Thư Nhã Vọng nói xong câu đó, không đợi gã trả lời đã cúp điện thoại ngay tức khắc, ngắt điện thoại rồi, cô không bao giờ muốn tiếp điện thoại của tên đàn ông này nữa! Đồ độc ác! Buồn nôn, đáng ghét.