Tớ Muốn Làm Bạn Tốt Với Cậu

Chương 5: Ủy Khuất

Mười sáu.

Trong đầu tiểu Miêu Miêu xoay chuyển cong cong thẳng thẳng nhiều lần, cuối cùng quyết định.

Mà lúc này, có bạn học lục tục đi vào, bởi vì lúc này vừa vặn bọn trẻ đang ở trong lớp nên các bạn nhỏ tụ thành tốp năm tốp ba, nắm tay nhau, vừa đi vừa nói đủ thứ chuyện.

"Cái răng này của mình bị lung lay rồi, mẹ nói sau khi nhổ phải ném dưới giường...."

"Mẹ mình nói phải ném lên nóc nhà, nếu không răng sẽ mọc ở trên đâu!"

"...."

"...."

Tiểu Miêu Miêu rất hâm mộ nhìn các bạn tay trong tay đi vào, tay của bé sờ tới thịt khô, sau đó lại len lén liếc nhìn Chu Viên đang vội vàng làm bài tập ở bên cạnh.

Hôm qua Chu Viên không làm bài tập về nhà, hiện đang phải phải vội vàng làm, đối với cậu mà nói hai tờ bài thi dành cho trẻ con này chỉ cần mười mấy phút là đủ rồi.

Gò má cậu cực kỳ nghiêm túc làm tiểu Miêu Miêu không có ý định đi quấy rầy.

Tiểu Miêu Miêu cứ như vậy ngồi nhìn cậu làm bài tập, nghĩ đến chờ Chu Viên viết xong bài tập thì gọi cậu, cho cậu thịt khô, sau đó làm bạn tốt.

Chu Viên giương mắt liền đối mặt với ánh mắt của tiểu Miêu Miêu, cậu cười cười rồi sau đó lại tiếp tục làm bài tập.

Tiểu Miêu Miêu xấu hổ thu hồi ánh mắt.

Tiết thứ nhất rất nhanh liền bắt đầu, tiết đầu tiên là tiết ngữ văn của cô Tạ, chính là cô Tạ bị làm cho tức đến khóc.

Sau khi cô Tạ vào lớp cũng có chút xấu hổ, nhưng không nhắc đến chuyện hôm qua mà bắt đầu giảng bài.

Chu Viên cũng không có ý định làm khó cô, dù sau đã kết thúc, chỉ cần cô ấy không tái phạm thì nhắc lại cũng không có ý nghĩa vì.

Tiết thứ hai chính là bài tập vận động mắt.

Tiểu Miêu Miêu chưa từng học qua cái này, hôm qua lúc bé đến phòng học đã là tiết thứ ba nên vừa vặn bỏ qua tiết này.

Thế là chủ nhiệm lớp cô Lý đi vào, "Tốt, các bạn học ngồi im nào, chúng ta bắt đầu làm các động tác bảo vệ mắt, các em còn nhớ rõ làm như thế nào không?"

Một đám trẻ con giòn tan đáp lại, "Nhớ kỹ ạ."

Tiểu Miêu Miêu có chút hoảng, bé không biết.

Chu Viên rất thông minh, thấy bé đứng ngồi không yên lập tức hiểu được, cậu lại gần nhỏ giọng nói, "Cậu quay đầu lại nhìn mình làm nè, mình làm như thế nào thì cậu cứ làm như thế đó." Từ trước đến giờ cậu không làm mấy động tác bảo vệ mắt đó, lần đầu tiên cậu cảm thấy may mắn vì năng lực thấy qua là không quên được của mình.

Tiểu Miêu Miêu quay đầu lại, Chu Viên làm một động tác bé cũng làm theo.

Cô Lý nhìn thấy bên này, mỉm cười gật đầu, cô cảm thấy đứa nhỏ Chu Viên này chắc chắn sẽ không bắt nạt bạn học mà.

Rất nhanh liền đến trưa, giáo viên sinh hoạt đã tới, mà lúc này Chu Viên đang quấn một cái khăn trắng trước ngực, cậu là một người đặc biệt sĩ diện, cái này là để phòng ngừa vì tuổi còn nhỏ, động tác vụng về nên đồ ăn có thể dính lên áo sơ mi trắng của mình.

Sáng hôm nay tiểu Miêu Miêu học được mấy động tác bảo vệ mắt nên bé càng ngày càng thích bạn ngồi cùng bàn, nhưng bé không có loại khăn chuyên dùng để quấn như vậy.

Tiểu Miêu Miêu nhìn một chút, cảm thấy khăn tay hình như cũng được, thế là bé lấy một khăn tay ra, học theo dáng vẻ của Chu Viên quấn trước ngực mình.

Chu Viên thấy bạn nhỏ ngồi cùng bàn cũng quấn khăn quanh cổ, nhưng khăn tay quá ngắn nên không thể che hết được.

Thế là Chu Viên hào phóng gỡ khăn của mình ra, nghiêng người tới, "Tiểu Miêu Miêu quấn cái này đi."

Cậu một bên nói một bên quấn lại cho tiểu Miêu Miêu, sau khi bé gái nhỏ đáng yêu quấn lên lại nhìn có chút giống khăn quàng cổ.

Mà lúc này giáo viên sinh hoạt đã đến đưa cơm và nước trái cây cho các bạn nhỏ.

Quả lựu trong veo như nước được đặt trên bàn để trái cây.

Cái này chính là mười sáu có thể ăn sao!

Tiểu Miêu Miêu lập tức không còn nhớ rõ chuyện khác.

Sau khi giáo viên sinh hoạt rời đi, tiểu Miêu Miêu cầm thìa bắt đầu ăn cơm nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm mấy quả mười sáu kia.

Chu Viên đặc biệt thích xem bé ăn cơm, quai hàm phình lên, rất đáng yêu.

Cho nên hôm nay cậu thỉnh thoảng lại nhìn một chút, sau đó liền phát hiện bé con len lén liếc nhìn giáo viên sinh hoạt đang đi giám sát mấy người bạn nhỏ khác, thấy giáo viên không quay đầu lại, thế là tay nhỏ lén lút lấy một hạt lựu trên đĩa trái cây.

Lúc lấy được lại đặt dưới hộc bàn, sau đó lại làm bộ như không có việc gì tiếp tục ăn cơm.

Tay của bé quá nhỏ, một lần không thể lấy nhiều được, bé cứ như vậy mà lấy nhiều lần.

Chu Viên: "...."

Mấy đứa bé khác đều đã ăn xong cơm trưa, giáo viên sinh hoạt kiểm tra bàn ăn của mọi người một chút, bao gồm cả tiểu Miêu Miêu, "Rất ngoan, tất cả đều ăn sạch sẽ."

Chu Viên thì lại phát hiện tiểu Miêu Miêu cúi đầu, mặt ửng hồng.

Lên lớp buổi chiều, tiểu Miêu Miêu có chút đứng ngồi không yên, luôn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiết cuối cùng, giáo viên sinh hoạt nói, "Tiểu Miêu Miêu, người nhà của em tới rồi, mau ra đây đi."

Tiểu Miêu Miêu đeo cặp sách chạy ra, Chu Viên lần đầu tiên thấy ốc sên nhỏ chạy nhanh như vậy.

Lúc tiểu Miêu Miêu đi ra, dì Hoa cao hứng xoa đầu bé, "Dì nghe giáo viên nói, hôm nay Miêu Miêu của chúng ta còn học được bài tập bảo vệ mắt cùng bạn học, Miêu Miêu thật tuyệt!"

Tiểu Miêu Miêu có chút ngượng ngùng ừ một tiếng, bé suy nghĩ trong lòng muốn trở về cho dì mười sáu trong cặp.

Bởi vì giáo viên sinh hoạt ở chỗ này, nếu đưa cho dì trước trường học thì sẽ bị giáo viên sinh hoạt thấy được, sẽ biết ngay bé không ngoan, không có ăn hết.

Vừa về tới nhà, tiểu Miêu Miêu liền đem cặp sách đi vào phòng ngủ của mình, sau đó bé mở cặp sách lấy khăn trắng chứa mười sáu từ bên trong ra bởi vì bé không có thứ khác để đựng đồ.

Khăn màu trắng đã hỏng, tiểu Miêu Miêu mở ra liền thấy bên trong đã không còn là quả mười sáu mộng nước trong veo đẹp mắt nữa.

Quả mười sáu biến thành màu nâu, đã hỏng rồi.

Sau khi nhìn thấy quả mười sáu đã hư thì tâm tình vốn hưng phấn chờ mong của tiểu Miêu Miêu lập tức thất lạc, cái mũi ê ẩm.

Mà lúc này bé còn thấy mấy bao thịt khô kia trong cặp mình.... Cũng chưa cho người khác.

Nước mắt tiểu Miêu Miêu rưng rưng, trong lòng ê ẩm.

Lúc này dì Hoa đến gõ cửa, "Miêu Miêu, cơm tối muốn ăn gì nè?

Tiểu Miêu Miêu cất giấu mấy quả mười sáu đã bị hỏng dưới giường, không để dì nhìn thấy bằng không dì khẳng định cũng sẽ cảm thấy buồn, bởi vì dì lại không được ăn quả mười sáu....

Sau đó bé cũng cất thịt khô đi, lúc này mới đi mở cửa.

Dì Hoa cảm thấy trạng thái của tiểu Miêu Miêu có chút không đúng, ánh mắt của bé hồng hồng, muốn khóc nhưng lại không khóc giống như chịu ủy khuất rất lớn.

Trong đầu dì Hoa lập tức nhớ đến mấy tin tức như bạo lực trường học, bạo lực lạnh ở trường học.... mình nhìn thấy trên Weibo.

~~~~

Quả lựu và mười sáu đồng âm nhau.