Tự Cẩm

Chương 827: Sinh tử không gặp💕

“Buông tha tộc của ta.”

“Không có khả năng!” Cảnh Minh Đế quả quyết cự tuyệt.

Lang nhi, Phúc Thanh, Thập Tứ, Thập Ngũ, còn có vợ chồng lão Thất suýt nữa bị tính kế, từng chuyện từng chuyện đều do những người này làm ra, ông sao có thể buông tha.

Hoa trưởng lão nhìn Cảnh Minh Đế một cái thật sâu, nhắm hai mắt lại.

Cảnh Minh Đế chán nản: “Ngươi đã nhận tội, đến lúc này còn muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống lại hay sao?”

Hoa trưởng lão lần nữa mở mắt, bình tĩnh nói: “Ta chính là người sắp chết, đã không có gì không thể mất, nếu như ngài không đáp ứng thì cứ như vậy đi.”

Cảnh Minh Đế tức giận đến cả người run rẩy.

Nếu Hoa trưởng lão thú nhận quân cờ là người khác, có thể xác nhận hay không đều không sao, thà rằng giết nhầm không thể bỏ sót là được.

Nhưng người này là Thái Hậu, là Thái Hậu đã nuôi dưỡng ông, dạy dỗ ông, một tay đưa ông thượng đế vị!

Ơn sinh thành không lớn bằng ân dưỡng dục, làm một người mẫu thân, Thái Hậu tuyệt đối đã xứng chức, huống chi còn mang đến cho Cảnh Minh Đế quyền lợi và địa vị chí cao vô thượng.

Với Cảnh Minh Đế mà nói, không có bất kỳ chứng cứ thực tế nào khiến cho ông nhận định Thái Hậu là quân cờ dị tộc, ông rất khó để tiếp thu.

“Được, trẫm đáp ứng ngươi.”

Hừ, đáp ứng rồi thì thế nào, đến lúc đó ông sẽ đổi ý.

Đừng nói cái gì mà miệng vàng lời ngọc, đối phương đều tính kế ông như vậy, ông có nói dối thì làm sao? Cái này gọi là binh bất yếm trá!

Hoa trưởng lão hiển nhiên tin, trầm mặc một lát rồi nói: “ Phần mông bên trái của Thái Hậu có một cái bớt màu đỏ nhạt, cánh hoa giống nhau……”

Cảnh Minh Đế nghe mà có vài phần xấu hổ, mà nhiều hơn là nặng nề.

Đã chứng thực rằng kẻ gian Đóa ma ma ở Từ Ninh cung cũng không phải cung nhân hầu hạ cận thân của Thái Hậu, nếu như Thái Hậu không có quan hệ với mấy người Đóa ma ma, Đóa ma ma sẽ không có cơ hội biết được việc bí ẩn cỡ này của Thái Hậu, Hoa trưởng lão càng không thể nào biết được……

Cảnh Minh Đế trầm mặc một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng: “Trước dẫn bà ta đi.”

Hoa trưởng lão nhanh chóng bị mang đi, trong điện chỉ còn lại ba người Cảnh Minh Đế, Phan Hải, Hàn Nhiên.

Trán Hàn Nhiên toàn là mồ hôi lạnh, muốn lau cũng không dám lau, Phan Hải thì tận lực giảm xuống cảm giác tồn tại.

Lúc này Hoàng Thượng không có phát tiết, ai mà đụng vào kẻ đó xui xẻo.

Không biết qua bao lâu, giọng nói lạnh lùng cứng rắn của Cảnh Minh Đế vang lên: “Phan Hải ——”

Phan Hải run lên một cái suýt nữa ngã quỵ, căng da đầu nói: “Có nô tỳ.”

“Lặng lẽ truyền cung tì hầu hạ thân cận của Thái Hậu ở Từ Ninh Cung tới hỏi chuyện, xác nhận một chút…… Lời Hoa trưởng lão nói là thật hay giả.” Cảnh Minh Đế nói ra lời này, vô cùng gian nan.

“Dạ.”

Cảnh Minh Đế thở sâu, nói: “Chớ có quấy nhiễu Thái Hậu.”

Đến lúc này trong lòng ông vẫn ôm một hy vọng xa vời, nếu như chứng minh Hoa trưởng lão là cắn bậy cắn bạ, ít nhất cũng không để cho Thái Hậu biết ông đã từng hạ mệnh lệnh như vậy mà thất vọng buồn lòng.

Phan Hải lĩnh mệnh mà đi.

Cảnh Minh Đế nhìn nhìn Hàn Nhiên.

Hàn Nhiên tê cả da đầu, cúi đầu càng thấp.

Cảnh Minh Đế than một tiếng: “Ngươi hãy ở đây cùng trẫm chờ.”

Thời gian chậm rãi trôi đi, sau khi Phan Hải rời đi, hai quân thần trong điện chỉ cảm thấy dày vò vô cùng.

Không biết qua bao lâu, Phan Hải rốt cuộc vội vàng trở về.

Cảnh Minh Đế nhất thời không dám mở miệng hỏi.

Phan Hải khắc chế sóng to gió lớn trong lòng hành lễ: “Hoàng Thượng, đã hỏi ra rồi.”

Cảnh Minh Đế hòa hoãn, mới hỏi: “ Thế nào?”

Phan Hải rũ mắt nói: “Nô tỳ đặt nghi vấn với hai cung tì hầu hạ Thái Hậu tắm gội, hai cung tì xác nhận lời Hoa trưởng lão nói là đúng.”

Gọi cung nhân hầu hạ thân cận của Thái Hậu sẽ dễ gây chú ý, mà dò hỏi cung tì hầu hạ Thái Hậu tắm gội thì đơn giản hơn nhiều.

Những cung tì này chỉ xuất hiện vào lúc Thái Hậu tắm gội, cách cung nhân thân cận của Thái Hậu còn kém xa.

Tay Cảnh Minh Đế run lên, một trái tim dần dần rơi xuống vực sâu.

Lời Hoa trưởng lão nói là sự thật, Thái Hậu thật sự là người dị tộc.

Về phần đến tột cùng là người Tuyết Miêu hay là người Ô Miêu, lại có gì quan trọng đâu? Quan trọng là từ lúc nhỏ cho tới bây giờ, tất cả những gì nhìn thấy, nghe được, cảm nhận được từ chỗ Thái Hậu đều là giả. 

Đều là giả!

“Các ngươi đi ra ngoài đi.”

Phan Hải rất lo lắng, nhịn không được mở miệng: “Hoàng Thượng ——”

“Đi ra ngoài!”

Hàn Nhiên cho Phan Hải một ánh mắt, trước một bước lui ra ngoài.

Hai người đứng ở dưới hành lang ngoài điện ngẩn người.

Phế Thái Tử cho Hoàng Thượng đội nón xanh, Thái Hậu là giả……

Hai người bọn họ hình như đã biết quá nhiều, làm sao bây giờ?

Trong điện rất yên tĩnh, mãi cho đến khi trời tối Cảnh Minh Đế đều không ra ngoài.

Ngày thứ hai, Cảnh Minh Đế không có thượng triều, làm chúng thần cho ra vô số suy đoán.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm……

Các đại thần bắt đầu hoảng sợ, nề hà cả mặt Hoàng Thượng cũng không thấy, chỉ có thể nhìn thấy Phan Hải mỗi ngày xuất hiện ở Càn Thanh Môn, dắt cuống họng hô to với bọn họ một câu “Hoàng Thượng thân thể không khoẻ, các vị đại nhân mời trở về đi”.

Văn võ bá quan càng thêm bất an.

Hoàng Hậu không thể không kết thúc chiến tranh lạnh, chủ động đi đến Dưỡng Tâm Điện tìm tòi thực hư.

Cảnh Minh Đế đang nhốt mình ở trong phòng ngẩn người, nghe Hoàng Hậu hỏi thăm, mặt không biểu cảm nói: “Hậu trở về đi, ta cần yên lặng một chút, suy xét một quyết định.”

“Hoàng Thượng ——”

Cảnh Minh Đế liếc nhìn bà một cái, ngữ khí lạnh hơn: “Trẫm không muốn để cho bất luận kẻ nào quấy rầy.”

Hoàng Hậu chỉ đành uốn gối cáo lui, chờ đi ra Dưỡng Tâm Điện, không khỏi nhìn về phương hướng Từ Ninh Cung.

Hoàng Thượng như thế là có liên quan đến Thái Hậu đi? Có lẽ là chuyện tốt cũng chưa biết chừng.

Hoàng hôn ngày đó, ráng chiều rọi đầy trời, Cảnh Minh Đế rốt cuộc bước ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, đi về phía Từ Ninh Cung.

Trong Từ Ninh Cung, Thái Hậu đang lo sợ bất an.

Hoàng Thượng bởi vì thân thể không khoẻ bãi triều, bà ngày ngày phái người đi hỏi thăm, lại ngay cả mặt Hoàng Thượng cũng không thấy, việc này trước kia chưa từng có.

“Hoàng Thượng giá lâm ——”

Thái Hậu không khỏi đứng dậy, đi ra ngoài.

Cảnh Minh Đế bước vào, đảo qua trái phải: “Các ngươi lui ra cả đi.”

Rất nhanh trong phòng chỉ còn lại có hai người Cảnh Minh Đế và Thái Hậu.

“Hoàng Thượng thoạt nhìn vẫn tốt, ai gia rốt cuộc yên tâm rồi.” Thái Hậu từ ái như cũ.

Cảnh Minh Đế nhìn Thái Hậu chằm chằm, thật lâu không có mở miệng.

“Hoàng Thượng làm sao vậy?”

Cảnh Minh Đế quay lưng, không đối mặt với khuôn mặt quen thuộc kia nữa, lúc này mới mở miệng nói: “Ngài ở Đại Chu, đã quen chưa?”

Trong lòng Thái Hậu rung mạnh, thất thanh nói: “Hoàng Thượng nói gì cơ?”

Cảnh Minh Đế bỗng nhiên xoay người, thấy được tia hoảng sợ không kịp rút đi trên mặt Thái Hậu.

Thái Hậu nhanh chóng bình ổn cảm xúc, hoảng sợ chuyển thành quan tâm: “Hoàng Thượng làm sao vậy? Nếu như thân thể không khoẻ phải nghỉ ngơi thật tốt, chính vụ có thể giao cho Thái Tử phân ưu.”

Cảnh Minh Đế tự giễu bật cười: “ Hưng suy của Ô Miêu có cùng một nhịp thở với huyết mạch con vợ cả của thiên tử Đại Chu, đây là ý nghĩa mà ngài tồn tại sao?”

Thái Hậu hoàn toàn thay đổi sắc mặt: “Hoàng Thượng ——”

“Ta đều đã biết, ngài không cần phải ngụy biện nữa, hao hết chút tình cảm cuối cùng của ta đối với ngài.” Cảnh Minh Đế nói đến đây, thanh âm run rẩy, “Từ nay về sau, ngài không cần bước ra khỏi gian phòng này một bước nào nữa, cho đến lúc quy thiên.”

Cảnh Minh Đế dứt lời, xoay người rời đi.

Thái Hậu muốn gọi người lại, nhưng đến lúc này rồi còn có thể nói gì, vẻ mặt suy sụp ngã ngồi ở trên giường, tựa như trong nháy mắt dầu hết đèn tắt.

Cảnh Minh Đế đi tới cửa quay đầu, run giọng hỏi: “Nhiều năm như vậy, ngài đối với ta…… Đã có lúc nào xem ta là nhi tử chưa?”

Thái Hậu trầm mặc một chớp mắt há mồm muốn nói, Cảnh Minh Đế lại không muốn nghe đáp án, cười thảm nói: “Ngài không cần phải nói, chỉ là trẫm vẫn luôn lừa mình dối người thôi.”

Cảnh Minh Đế cũng không quay đầu lại rời đi, rất nhanh những cung nhân hầu hạ thân cận của Thái Hậu đều bị thay đổi, các cung nhân khác lại không động đến, người bên ngoài nhìn Từ Ninh Cung gần như không có bất luận biến hóa gì, những cung nhân không bị thay đổi lại biết nay đã khác.

Bọn họ không còn nhìn thấy Thái Hậu nữa.