Vợ Yêu Hào Môn Bị Ruồng Bỏ

Chương 6: 6 Không Chịu Nổi Chính Bản Thân Mình

“Đây là bạn gái của anh? Nghiên Nghiên, đây là sự thật hay sao? Nói cho anh biết đi, đây là sự thật hay sao?”Tiêu Khả Nghiên nghe thế cũng choáng váng, cùng lắm là lợi dụng việc này để nhanh chóng dứt khoát với Lý Thần, chẳng phải là ý hay sao?“Lý Thần, anh nghe rõ rồi đấy.”‘Xoảng.

’ - Lòng Lý Thần như tan nát như ai đó đập một hình hoa hòe tan thành từng mảng vụn vương vãi đầy đất: “Tiêu Khả Nghiên.

Bốn năm.

Bốn năm trời đấy.

Tôi vẫn luôn đem em nâng ở lòng bàn tay sợ nát, ngậm ở trong miệng lại sợ tan.

Lý Thần tôi rốt cuộc có chỗ nào không tốt với em, để em phải đi tìm người khác? Còn giả bộ đau khổ để lừa gạt tôi, em biết tôi có cảm giác thế nào không? Tôi hận em.”Lý Thần thở hắt ra một hơi dài, như muốn chặn lại sự tuyệt vọng đang dân trào trong lòng, nhặt cõi lòng đã tan nát vương vãi đầy đất kia lên.

Anh quay người cố gắng bước thật nhanh, trong phút chốc đã biến mất trong dòng người đông đúc.Biết.

Biết.

Cô hoàn toàn hiểu tâm trạng của anh, chính là…Nhìn Lý Thần bước đi với dáng vẻ bi thương như thế, nước mắt cô không kìm được lại không ngừng tuôn chảy.

Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, nắm chặt nắm tay mình lại.Nhưng câu nói “Tôi hận em” của Lý Thần lại như một mũi tên nhọn cắm sâu trong lòng Khả Nghiên, có cố gắng tới đâu cũng không rút ra được.“Tiên sinh, vừa rồi thật cảm ơn anh.” – Cô không thể ngẩng đầu lên, ngay cả lúc nói lời xin lỗi cũng cúi gằm mặt xuống.

Cô không muốn bất kỳ ai nhìn thấy bộ dạng yếu đuối như thế này của mình.Hình Thiên Nham cũng không nói gì, chỉ cùng với Uông Dương Minh rời đi.

Anh cũng không biết làm như vậy là đúng hay là sai, chỉ là trực giác của Hình Thiên Nham cho biết người phụ nữ này rất cần mình đứng ra trợ giúp, cho nên mới không kìm lòng được mà giả mạo thành bạn trai của cô ấy.“Ôi trời, Nham thiếu, mới gặp mặt cậu đã biết diễn cảnh anh hùng cứu mỹ nhân rồi đấy.

Chắc không phải là do người trước kia chứ, ha ha ha…” – Chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện vừa rồi, Uông Dương Minh lúc này mới lên tiếng.“Ít nói nhảm lại.” - Hình Thiên Nham lạnh lùng liếc liếc mắt nhìn Uông Dương Minh đi bên cạnh.

Anh đút tay vào túi quần, sau đó cất bước đi thẳng đến tòa cao ốc văn phòng của nhà họ Hình mà không thèm quan tâm Uông Dương Minh nữa.Vừa nhìn thấy Hình Thiên Nham bước tới cửa, hơn mười thanh niên nam nữ từ trong tòa ra đã vội chạy ra, đứng thành hai hàng bên cửa, chính giữa nhường ra lối để Hình Thiên Nham bước đi.

Họ đồng thanh hô: “Thái tử gia…”, đầu cúi thấp về phía Thiên Nham đang bước đi, tỏ vẻ vô cùng cung kính.

Đây chính là hành động tôn kính mà họ dành cho vị Thái tử gia đứng đầu công ty tài chính lớn nhất nước này.Mà người này vốn dĩ sở hữu dung mạo thật điên đảo.

Biết bao cô gái nhìn thấy anh sẽ có thể hồn bay phách lạc, ngay lập tức si mê vẻ đẹp đó.

Đàn ông nhìn thấy anh lập tức giảm nhuệ khí, không còn đủ tự tin với chính mình nữa.Trong giới kinh doanh có câu đồn đãi: Chỉ cần Hình Thiên Nham kế thừa vị trí Tổng giám đốc của Công ty Hình gia, thì những công ty tài chính khác chỉ e là phải đóng cửa rồi.

Chỉ cần Hình Thiên Nham dậm chân một cái, sợ là thế giới tài chính đều chịu ảnh hưởng.Có thể thấy sức ảnh hưởng to lớn của Hình Thiên Nham, cũng có thể thấy anh có tài năng xuất chúng đến nhường nào.Có thể cảm thấy, nhóm nam nữ kia vừa mới thấy Hình Thiên Nham bước tới đã vội vàng chuẩn bị tư thế nghênh tiếp, chỉ sợ mình chậm trễ một chút thì có thể sẽ đắc tội với vị sếp tổng tương lại của công ty Hình gia này rồi.Lúc này, một cô gái đứng cuối hàng, vì tò mò với người đàn ông như truyền thuyết này, không nhịn được mà ngẩng đầu lên nhìn trộm anh.

Ngày thường chỉ có thể thấy anh ấy trên Tivi mà thôi, hôm nay mới được tận mắt nhìn thấy người vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng.

Thái Tử gia mình vừa thấy, so với lời đồn đãi, thực sự là chấn động hơn rất nhiều, bất kể là khí chất hay tướng mạo đều vô cùng xuất sắc.“Này…” - Một người đứng bên cạnh thấy vậy vội túm lấy cô gái nhỏ đang ngây người nhìn Hình thiếu gia.“A?” - Cô gái bị làm cho giật mình, hô lên một tiếng.

Cô vô thức bước lên phía trước một chút, đúng lúc lại chắn trước mặt Hình Thiên Nham.“Ôi trời đất…”Nhìn tình huống ấy, mọi người không khỏi hít một hơi lạnh.

Cô gái cũng kinh hoảng ngẩng đầu lên, đối diện với mắt nhìn của Hình Thiên Nham.Chỉ thấy trong đôi mắt sâu thẳm kia toát ra một tia lạnh, khiến cho người đối diện bỗng chốc có cảm giác sợ hãi.

Bất kể là ai cũng không nhìn thấy được tâm trạng anh thế nào, họ chỉ cảm thấy việc đối diện với người đàn ông này sẽ khiến cho mình sợ đến sởn tóc gáy mà thôi.Thật là một khí thế mạnh mẽ đáng sợ.

Trong đầu cô gái kia đang nghĩ như vậy, sau đó cô vội vàng cúi thấp đầu, miệng lắp bắp: “Thực… thực xin lỗi, Thái tử gia… tôi…”.