Ái · Đãng Dạng

Chương 8

Vài ngày trôi qua, Lâm Mộ Tình từ hôm đó vẫn chưa gặp qua Tiêu Dương lần nào, đương nhiên là không nhận được cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Tiêu Dương rồi, nàng không biết số điện thoại của Tiêu Dương, theo lý thì Tiêu Dương cũng không thể nào biết số của nàng.

Mấy ngày nay, Lâm Mộ Tình rất không thoải mái, nhưng Lâm Thanh Hủ lại rất hớn hở.

Cuối tuần cùng đi ra ngoài dạo phố, Lâm Mộ Tình thường xuyên ngẩn người, Lâm Thanh Hủ ở bên nàng liên tục cười ha hả, tiếp theo lại trêu chọc nàng: "Còn đang nghĩ đến Tiêu Dương sao? Xem ra buổi tối hôm đó thật sự làm ai kia mất hồn rồi ~"

Rất khác thường, Lâm Mộ Tình lúc này lại không giết người, mà chỉ thản nhiên trả lời một câu: "Chuyện như vậy đối với cậu ấy mà nói chắc là rất bình thường......"

Lâm Thanh Hủ liền nổi lên sự nghi ngờ về những việc xảy ra tối hôm đó, rốt cuộc là ai ở trên: "Mộ Tình, cậu nói thật cho mình biết, chuyện giữa cậu và Tiêu Dương, cậu không gạt mình chứ? Thật ra thì cho dù cậu bị gì đi chăng nữa, cậu nói ra, mình sẽ không bao giờ chê cười cậu."

"Đương nhiên là mình ở trên!" Lâm Mộ Tình trừng mắt nhìn, loại chuyện này còn có gì để hoài nghi sao? Nàng không vì mặt mũi mà nói dối vấn đề này nha.

"Ừ, nhưng là......!sao so với cô ấy, cậu mới là người không buông bỏ được? Chẳng lẽ thật sự ứng câu kia: Bình thường trải qua tình một đêm, chỉ đàn ông là không bỏ xuống được.

Cho nên lời này dùng trên người cậu, cũng có phần đúng." Lâm Thanh Hủ cúi đầu trầm tư.

Lâm Mộ Tình nghe Lâm Thanh Hủ nói những lời này, trong lòng càng thêm phiền não.

Cho đến nay, nói thật, nàng đúng là có rất nhiều đêm không ngủ được, đều miên man suy nghĩ về buổi tốt hôm ấy ở cùng Tiêu Dương.

Chưa từng gặp qua một Tiêu Dương quyến rũ như vậy, một Tiêu Dương ôn nhu như vậy, làm cho nàng không thể nào buông tay Tiêu Dương như vậy......!Nói thật, nàng thật đúng là rất hoài niệm cái cảm giác này.

Hay là mình nên chủ động đi tìm Tiêu Dương? Con tim Lâm Mộ Tình bắt đầu không an phận.

××××

Đảo mắt một cái lại đến tháng chín, trường học khai giảng, vẫn như cũ, không có tin tức gì từ Tiêu Dương, thậm chí khi Lâm Mộ Tình và Khang Kiến ngẫu nhiên cùng nhau ăn cơm cũng không nhắc gì tới cô ấy.

Nhưng ở trong lòng, Lâm Mộ Tình vẫn luôn thường xuyên nhớ đến cô.

Từ sau học kỳ trước, khi biết được Tống Nhiên có liên lạc qua lại với người bên Dương Trình, Lâm Mộ Tình luôn luôn tìm cơ hội tìm kiếm một ít tin tức từ Tống lão sư, bởi vì vô duyên vô cớ đi hỏi, sợ Tống lão sư sẽ sinh nghi, nàng cũng không giỏi giải thích, cho nên nàng một mực đợi chờ cơ hội.

Cuối cùng, cơ hội này cũng đến vào một buổi chiều thứ tư.

Lâm Mộ Tình nghe thấy Tống Nhiên nói chuyện trong điện thoại, gọi cho ai hay nói chuyện với ai nàng cũng không rõ, chỉ là nghe được Tống Nhiên nói: "Mấy hôm nay chương trình học bên em rất sát, bên công ty cũng bận việc sao, cho nên không đến được, nhưng mấy ngày nay em thật sự là không đi được, hay là cuối tuần em sẽ trực tiếp đến Dương Trình, à, không sao, không rắc rối......"

Nghe thấy hai chữ "Dương Trình" kia, Lâm Mộ Tình liền chủ động tự giác đi lại gần Tống Nhiên, chờ đối phương kết thúc cuộc gọi, ra vẻ không quan tâm mà nói: "Tống lão sư có người quen bên Dương Trình sao?"

"Ừ, là học tỷ, chuyến du lịch vừa rồi, có mua tí quà lưu niệm, tính đưa qua, nhưng không có thời gian, a......" Tống Nhiên nói xong còn lắc lắc đầu, học tỷ nói sẽ đến lấy, nhưng làm thế bản thân sẽ cảm thấy rất xấu hổ, nên mình đợi có thời gian nữa mới đích thân đưa qua.

Lâm Mộ Tình liếc mắt một cái nhìn về phía bàn làm việc của mình, Tống Nhiên ở trấn Cảnh Đức về cũng có tặng nàng món quà lưu niệm, con mắt nhìn vòng vo, bỗng nhiên nói: "Tống lão sư, tôi buổi chiều không có lớp, vừa đúng lúc có chút việc gần đó, hay để tôi giúp cô đưa qua."

"Như vậy rất bất tiện." Tống Nhiên khách khí nói.

"Cô với tôi còn khách khí gì nữa chứ, tôi cũng là tiện đường thôi." Lợi dụng lý do giúp Tống Nhiên tặng quà, là có thể quang minh chính đại đến Dương Trình rồi, không biết có được gặp Tiêu Dương không? Ừ, chỉ là tiện đường đến nhìn cậu ấy một cái thôi.

Tống Nhiên tuy cảm thấy làm phiền Lâm Mộ Tình có chút không tiện, nhưng cũng thật sự rất muốn đưa món quà đi, cô không phải sợ học tỷ sốt ruột, mấu chốt là học tỷ, tự nhiên lại gọi điện thoại đến thúc giục, mình không đi được, nếu Lâm Mộ Tình giúp mình đưa, cũng đỡ phải nghe học tỷ càm ràm nữa.

Vì thế cô đưa cho Lâm Mộ Tình tấm danh thiếp nói: "Học tỷ tên Hướng Nghiên, là tổng giám tài vụ của Dương Trình, nếu tìm không thấy thì gọi điện thoại cho học tỷ.

Làm phiền cô đi một chuyến như vậy, thật sự là......"

Lâm Mộ Tình nhận tấm danh thiếp, cười nói: "Đừng khách sáo như vậy......" Tống Nhiên nếu còn tiếp tục khách sáo như vậy, người nên cảm thấy ngượng chính là nàng đây, rõ ràng là đang trục lợi riêng......!

Đến công ty kiến trúc Dương Trình, Lâm Mộ Tình đang nhớ lại Tống Nhiên dặn nàng đến quầy tiếp tân hỏi đường, cô gái bên quầy nói: "Mời cô theo hướng này đi lên, thang máy bên đó, lầu mười lăm chính là phòng tài vụ."

Lâm Mộ Tình liền theo hướng cánh tay tiếp tân mà nhìn qua, ngay sau đó, một bóng người xâm nhập vào tầm mắt của nàng, chỉ thấy người đó mặc bộ vest công sở đen trên người, giày cao gót nhọn màu đen cao 6 cm, người đó vừa đi vừa kéo tay áo vest lên, lại xoắn tay áo sơmi, tay áo vest và áo chemise cùng lúc được kéo cao lên đến khuỷu tay, sau đó giơ tay vuốt vuốt mái tóc nâu dài có chút rối, thêm vài động tác liền trở thành một búi tóc.

Toàn bộ động tác đều rất liền mạch, lưu loát.

Lâm Mộ Tình đứng ở nơi đó nhìn, suýt vỗ tay tán thưởng.

Đợi người kia đến gần, đầu tiên Lâm Mộ Tình là để ý thấy điểm lóe sáng trên tai trái, trong lòng đã có đáp án, lại nhìn vào khuôn mặt người kia, còn ai khác ngoại trừ Tiêu Dương nữa chứ?

Tiêu Dương lơ đãng quay đầu nhìn về phía Lâm Mộ Tình, Lâm Mộ Tình liền lấy hộp quà che che nửa khuôn mặt mình lại, đợi Tiêu Dương đi vào thang máy, rồi mới chậm rãi hướng về phía thang máy bước đến.

Lúc này Lâm Mộ Tình mới phát hiện, sao nàng phải trốn? Không phải là bởi vì muốn gặp Tiêu Dương nên mới đến đây sao? Nàng âm thầm hối hận một trận, mới nhớ tới việc cần phải làm.

May là vừa nãy lấy cái hộp ra che nếu không thì......!

Thang máy dừng ở tầng mười lăm, ra thang máy, Lâm Mộ Tình soi soi mình trong gương thang máy, bởi vì là gặp Tiêu Dương, nàng cố ý về nhà thay cái váy rất ư là thục nữ này.

Đi qua hành lang dài, lại hỏi hướng đến văn phòng của Hướng Nghiên, Lâm Mộ Tình gõ cửa phòng đi vào, liếc mắt một cái thấy mỹ nữ ngồi đó đối diện với nàng khẽ mỉm cười.

Lòng nàng liền rối rắm hẳn lên, nếu không phải đã sớm thích Tiêu Dương, vị tỷ tỷ trước mắt này, tuyệt đối là khẩu vị của nàng a! Thấy nụ cười ôn nhu kia, tim liền nhộn nhạo lên.

Hết chương 8.

- ---------------

Chúc m.n cuối tuần vui vẻ ;))).