Ảnh Hậu Của Chàng Tổng

Chương 47: Ngạc nhiên vui mừng

Nhìn dáng vẻ đó của cô ta, Bùi Lạc Phong đành bước đến an ủi: "Em đừng khóc nữa, vừa nãy là anh nặng lời, nhưng em hãy suy nghĩ thật kỹ, mỗi sắp xếp của anh đều là vì em, vì con của chúng ta. Em đừng ngốc nữa, trong lòng anh làm sao có thể có người thứ hai chứ, trong lòng anh chỉ có em thôi."

"Chỉ là, em không được càn quấy như vậy nữa."

Bùi Lạc Phong ý vị sâu xa liếc nhìn trợ lý của Dương Vũ Mịch đang đứng bên cạnh: "Chăm sóc Vũ Mịch thật tốt, nếu còn để xảy ra chuyện như vậy nữa thì cô lập tức từ chức cho tôi."

Bùi Lạc Phong rời đi rồi, Dương Vũ Mịch nghiên chặt răng.

Thấy ánh mắt cô ta lóe lên vẻ âm độc, trợ lý bên cạnh không dám hé răng nói nửa lời.

"Dựa vào cái danh hiệu ảnh hậu cũ nát mà cũng dám tranh với tôi à? Tôi sẽ khiến cô ta hoàn toàn biến mất khỏi showbiz."

Một nơi khác, chị Hy đang cùng Tống Như chuẩn bị chụp hình quảng cáo sản phẩm. Nhiều năm như vậy, hai người vẫn luôn phối hợp ăn ý, mật thiết.

"Nghĩ lại chuyện vừa rồi, trong lòng chị cảm thấy rất sảng khoái, mặt Dương Vũ Mịch tái mét, đoán chừng bây giờ cô ta đang ôm Bùi Lạc Phong mà khóc đấy." Chị Hy vui vẻ cười lớn, rồi thở dài nói: "Rốt cuộc chị đã nhịn được đến ngày này, Tống Như, chị vui thay cho

em."

Tiêu Dĩnh bên cạnh phụ họa theo: "Không sai, vừa nãy quá khí thế!"

"Em chỉ làm những việc mà em cho là đúng thôi. Những năm qua, không phải em nhẫn nhịn mà là cảm thấy không cần thiết làm như thế. Bây giờ em đã có lý do để tiếp tục kiên trì, nên em sẽ không từ bỏ, em sẽ dùng thực lực bản thân để đứng vững."

Biệt thự Lan Đình.

Tổng Như nằm cuộn trong lòng Dương Gia Cửu xem tạp chí, bị râu ở cằm anh khẽ cọ vào mặt, cô trầm giọng hừ một tiếng: "Đường đường tổng giám đốc tập đoàn Đại Thiên, sao lại lôi thôi đến mức không cạo râu chứ?"

"Anh tưởng em thích kiểu người đàn ông thô ráp một chút." Anh làm bộ sờ lên cằm, cố ý cọ thêm vào mặt Tống Như: "Như thế này chẳng phải rất đặc biệt sao?"

Bị anh chọc cười, Tống Như buông tạp chí xuống, quay người ôm chặt anh, hai người cuộn nằm trên ghế sofa, vô cùng thoải mái.

"Thích, cho dù anh có dáng vẻ gì em đều thích."

"Thật sao?" Anh đưa tay khẽ nâng cằm Tống Như: "Nhưng em sắp phải đi xa một tuần, anh sẽ chăn đơn gối chiếc, nếu... anh cô đơn mà không nhịn được thì phải làm sao bây giờ?"

"Anh đang thầm ra ý cho em phải không?" Tổng Như híp mắt lại, tỏ vẻ nguy hiểm: "Đã như vậy, em đành phải đóng gói anh mang theo thôi."

"Anh cầu còn không được."

Dương Gia Cửu cười, ôm cô chặt hơn.

"Gia Cửu, em sẽ rất nhớ anh." Tống Như dựa vào lồng ngực anh, thấp giọng nói.

Dù đến giờ hai người mới kết hôn chưa lâu, nhưng cô đã quen ở cùng anh, quen lúc nào cũng nhìn thấy bóng dáng anh trong nhà, cảm giác an toàn này không ai có thể mang đến cho cô.

Cô đã bắt đầu ỷ lại vào Dương Gia Cửu rồi.

"Hay là em nhắm mắt lại đi, nhớ thật kỹ dáng vẻ của anh." Anh khẽ nói rồi kéo tay Tống Như đưa lên mặt mình.

Bàn tay cô mềm mại, trắng nõn, chậm rãi sờ từng ngũ quan trên mặt Dương Gia Cửu, khắc sâu cảm giác đó trong lòng.

"Gia Cửu, em sẽ mãi không quên giây phút hạnh phúc này."

Sáng hôm sau, Chị Hy và Tiêu Dĩnh đã tới đón Tống Như từ sớm.

Nhìn thấy biệt thự xa hoa như thế, Tiêu Dĩnh không khỏi khiếp sợ: "Đã sớm nghe nói Tống Như là con gái lớn nhà họ Tống, bối cảnh hùng hậu, không ngờ..."

"Em ở đây đợi một chút, chị đi giúp Tống Như xách đồ, nếu trong xe không có ai, bảo vệ sẽ đến hỏi.”

Dặn dò xong, chị Hy đi vào biệt thự.

Dương Gia Cứu từ đối diện đi tới. Dù anh mặc áo sơ mi màu xám đơn giản và quần vải, nhưng vẫn khó che giấu khí chất vương giả trên người anh. Anh thân mật kéo tay Tống Như: "Hãy chăm sóc cô ấy thật tốt, hành lý tôi đã phải người đưa đến sân bay rồi."

"Tổng giám đốc Dương, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tống Như."

Chị Hy vừa cười vừa nghĩ, cô vợ nhỏ của anh không yếu đuối như vẻ bề ngoài đầu, sau này, chắc chắn anh sẽ bị cô ấy bắt nạt.

Nhưng cô không dám nói lời này với Dương Gia Cửu.

Hai người một trước một sau ra khỏi biệt thự, cùng Tiêu Dĩnh lái xe rời đi.

Dương Gia Cửu đứng trên ban công tầng hai, dặn dò cấp dưới: "Chuẩn bị một chút, tôi muốn tặng cô ấy một niềm vui bất ngờ."

"Vâng, Tổng giám đốc Dương." Trợ lý đáp lời, rồi lập tức đi làm.

Một giờ sau, mọi người đang ở sân bay, chờ Dương Vũ Mịch đang lững thững tới muộn.

Chỉ thấy cô ta đi giày cao gót, mặc váy màu hồng, giống hệt một con gà tây kiêu căng. Vì muốn nổi bật, đúng là chuyện gì cô ta cũng dám làm.

"Lạc Phong, em đến rồi."

Dương Vũ Mịch cười nhào vào ngực Bùi Lạc Phong, cô ta đắc ý hừ một tiếng, khoác chặt cánh tay Bùi Lạc Phong.

"Người đã đến đủ rồi, lên đường thôi."

| Bùi Lạc Phong cách vali hành lý lên, lại nhìn thấy Tống Như không có hành lý, mà hành lý của chị Hy và Tiêu Dĩnh cũng không nhiều, lông mày anh ta hơi nhíu lại: "Tống Như, không phải cô lại muốn..."

| "Lạc Phong, anh quan tâm cô ta làm gì?" Cô ta không thích ánh mắt Bùi Lạc Phong nhìn Tống Như, hai người đó chỉ nói với nhau một câu thôi cũng sẽ khiến cô ta cảm thấy không thoải mái.

Lúc này, sáu vệ sĩ cao lớn, mặc âu phục bước nhanh đến trước mặt Tống Như: "Hành lý của cô đã được đưa lên máy bay trước rồi, cửa kiểm tra an ninh ở phía Đông, mời cô đi bên này."

Không đợi Tống Như lên tiếng, Dương Vũ Mịch cười tủm tỉm nũng nịu với Bùi Lạc Phong: "Lạc Phong, đây là anh sắp xếp cho em sao, quá tốt rồi, bằng không ở trên máy bay gặp phải fan hâm mộ thì phải làm sao, anh đúng là chu đáo, chúng ta đi thôi."

Cô ta thích nhất được mọi người vây xung quanh, nên lập tức tỏ vẻ vô cùng kiêu ngạo.

Bùi Lạc Phong lắc đầu, kéo cô ta lại: "Không phải anh sắp xếp."

"Được." Tống Như bình tĩnh lên tiếng. Cô không hề nhìn họ, đeo kính râm lên, rồi dẫn Chị Hy và Tiêu Dĩnh đi.

Dương Vũ Mịch tức giận dậm chân: "Cô ta."

"Tống Như không phải người như vậy, có thể là nhà họ Tống sắp xếp, đi thôi. Chương mới nhất tại utruyen.com " Bùi Lạc Phong ý tứ sâu xa nhìn theo bóng lưng Tống Như, lo lắng trong lòng dần dần tăng lên.

| Mấy ngày nay, Tống Như thay đổi thực sự quá lớn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh ta lúc nào cũng như người trên mây. Dương Vũ Mịch thì càng ghen tị ra mặt, cho rằng Bùi Lạc Phong quan tâm tới thái độ của Tống Như với anh ta, có cơ hội là lấy cớ trút giận.

Tiến vào cabin, cô ta phát hiện không thấy bóng dáng Tống Như đầu: "Cô ta đâu?"

Dương Vũ Mịch chỉ vào một cô tiếp viên hàng không, vênh váo tự đắc hỏi.

| Căn cứ tôn chỉ phục vụ, tiếp viên hàng không dịu dàng trả lời: "Hành trình của vị khách này tạm thời có thay đổi, cô ấy đã hủy bỏ chuyến này rồi."

"Cái gì?" Bùi Lạc Phong vội bấm điện thoại cho Tổng Như, lại là chị Hy nghe điện: "Các cô hủy bỏ chuyến bay rồi sao? Chuyện lớn như thế sao lại có thể tự tiện quyết định? Nếu Tống Như dám hủy lần quay này, tôi sẽ không bỏ qua cho cô ta, cô ta ở đâu?"

Anh ta tưởng Tống Như chỉ đi lối đi đặc biệt, không ngờ cô lại không lên máy bay.

Nếu cô giở quẻ, chẳng phải sẽ khiến giải trí Huy Hoàng bọn họ mất hết thể diện sao.

"Tổng giám đốc Bùi, anh yên tâm, Tống Như chỉ ngồi máy bay riêng thôi, hơn nữa sẽ đến sớm hơn mọi người một tiếng."

Vẻ mặt Bùi Lạc Phong rất khó coi: "Cô ta không hài lòng với khoang thương gia mà công ty sắp xếp sao?"

Trên thực tế, mới đầu họ cũng muốn đặt trước khoang hạng nhất, nhưng mà không đặt được.

"Cũng không phải, nhưng bây giờ danh tiếng của Tống Như càng ngày càng lớn, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, làm sao tham gia quay chương trình thực tế được, đúng không?" Nói xong chị Hy cũng cúp luôn điện thoại, căn bản không cho Bùi Lạc Phong cơ hội phản ứng.

Tiêu Dĩnh ở bên cạnh mở to mắt, đây là lần đầu tiên cô được hưởng đãi ngộ như vậy, chuyên cơ, vệ sĩ, còn thêm đồ vật xa hoa trong cabin: "Chị Hy, nhà họ Tống có thực lực như thế sao Tống Như còn muốn làm nghệ sỹ?"

| Làm nghề này, cô rất rõ nhiều thiên kim tiểu thư chỉ là vui chơi thôi, nên gia đình đầu tư để họ diễn chơi. Mà diễn viên có thực lực, bối cảnh lại lợi hại như Tống Như, nếu không phải bị Bùi Lạc Phong làm trì hoãn mấy năm, thì danh tiếng cô ấy đã vươn xa hơn trong giới nghệ sĩ rồi.

"Chuyện này... đúng là nhà họ Tống rất có thực lực, nhưng hôm nay những thứ này..."

Chị Hy vừa nói được nửa câu, cửa cabin được mở ra, Dương Gia Cửu toàn thân dát đầy hàng hiệu cao cấp đi đến, đôi mắt đen sắc lạnh, vẻ kiêu ngạo trên gương mặt tuấn tú như có như không, quanh người tản ra khí thế lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy Tống Như, sự kiêu ngạo lập tức mất đi, môi mỏng nhếch lên mỉm cười, anh đi tới nắm tay Tống Như: "Em ăn cơm trưa chưa?"

| Giọng điệu quen thuộc và thái độ thân mật như thế, hai người đứng cạnh nhau đẹp như một bức tranh.

"Chưa, em đang chờ anh, em biết anh sẽ đến." Tống Như khoác tay lên tay anh, hai người cùng sóng bước đi vào phía sau cabin.

Họ luôn là người hiểu tâm ý đối phương nhất.

Nhìn hành động thân mật của họ, Tiêu Dĩnh bối rối.

Cô không hoa mắt nhận lầm chứ, người đàn ông vừa nãy hình như là tổng giám đốc của giải trí Đại Thiên. Người đàn ông quyền lực nhất giới showbiz.

| Không ngờ cô có cơ hội được nhìn thấy anh ở khoảng cách gần như vậy, hơn nữa quan hệ giữa anh ấy và Tống Như hình như không bình thường: "Chị Hy, chị véo em một cái, không phải em đang nằm mơ chứ? Vừa rồi là... Dương... Gia Cửu sao?"

"Chị không cần véo em, không phải em đang nằm mơ đâu, hôm nay tất cả đều là do anh ấy sắp xếp cho Tống Như, hai chúng ta chỉ hưởng sái mà thôi." Chị Hy giải thích.

Tiêu Dĩnh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì: "Chẳng lẽ ngay cả Dương Gia Cửu cũng bị quy phục dưới váy Tống Như, muốn theo đuổi cô ấy sao?"

"Chính xác mà nói, anh ấy đang cưng chiều vợ mình."

Một câu khiến đầu óc Tiêu Dĩnh trống rỗng, lỗ tai ù đi, nghệ sĩ mà Bùi Lạc Phong để cô phụ trách lại là phu nhân tổng giám đốc của giải trí Đại Thiên.

Hơn nữa họ lại còn để cho cô giám sát cô ấy, cản trở con đường tái xuất của cô ấy.

Trời ạ, có lầm hay không, người phụ nữ của Dương Gia Cửu muốn đóng phim chẳng phải chỉ cần một câu nói thôi sao... Ở trước mặt đế quốc giải trí như Đại Thiên, giải trí Huy Hoàng căn bản chẳng là gì cả.

"Dương Vũ Mịch còn luôn lo lắng Tống Như sẽ tái hợp với Bùi Lạc Phong?" Tiêu Dĩnh họ khan hai tiếng, hai người đàn ông này căn bản không thể so sánh với nhau, nếu Dương Vũ Mịch biết thân phận của Tống Như bây giờ, đại khái sẽ ghen tị đến ngất đi.

Chị Hy nín cười: "Chị cũng chờ ngày mọi việc công khai, muốn nhìn vẻ mặt họ một chút."

Cô chú ý tới ánh mắt Tiêu Dĩnh, nhìn bốn phía một chút.

| "Khi Bùi Lạc Phong chạy theo Dương Vũ Mịch, Tống Như tổn thương rất sâu sắc. Lúc đi đến ủy ban cô ấy đã gặp được Dương Gia Cửu, hai người họ hợp nhau nên đã đăng ký kết hôn ngay cùng ngày, nhưng Tống Như tạm thời không muốn công khai chuyện này. Hôm nay em được đưa lên chuyến bay này, cũng đủ chứng minh Tống Như tin tưởng em, hi vọng em suy nghĩ kỹ một chút, xem rốt cuộc nên đứng về phía nào."

Chị Hy ý tứ sâu xa, vỗ vỗ bả vai Tiêu Dĩnh, rồi đi xem lịch trình quay phim lần này. Đám người Bùi Lạc Phong đã không nể mặt Tổng Như, không cho cô cơ hội tái xuất, lần này ra ngoài quay chắc chắn sẽ gặp khó khăn trùng trùng, thân là trợ lý Tống Như tin tưởng nhất, cô nhất định phải nắm bắt thời cơ.

Tiêu Dĩnh đứng sững ở đó thật lâu, rồi mới đi đến bên cạnh chị Hy: "Chị Hy, em biết mình nên làm như thế nào, sau này mặc kệ xảy ra chuyện gì, em đều sẽ ủng hộ Tống Như, xin chị hãy tin tưởng em."

Chị Hy hờ hững ừ một tiếng, không nói gì, chỉ giao một tư liệu khác cho cô.

Tiêu Dĩnh vội vàng nhận lấy, hai người bận tối mắt tối mũi.

Ở chỗ ngồi riêng biệt phía trước, Tống Như nép vào cánh tay Dương Gia Cửu, cô rõ ràng hơn bất cứ ai, lúc này thời gian họ ở bên nhau ít ỏi đến mức nào: "Thật ra em có thể chăm sóc tốt bản thân."

"Anh không nỡ xa em, huống hồ, du lịch thế này rất có ý nghĩa." Dương Gia Cửu nâng cằm cô lên, hôn nhẹ.

"Gia Cửu..." Tống Như dịu dàng hôn lại.

Nếm được mùi vị ngọt ngào của Tống Như, Dương Gia Cửu buông ra: "Sau khi tới sẽ có rất nhiều việc phải làm, em ngủ trước một lát đi."

"Vì đi theo giúp em, anh đã gác lại bao nhiêu công việc?" Tống Như hỏi anh.

"Anh cũng là tiện đường đi công tác... em yên tâm đi." Anh nhẹ giọng an ủi. Vì cô, có làm gì anh cũng can tâm tình nguyện.

| Mà trên một máy bay khác, Dương Vũ Mịch hết sức tức giận. Cô ta không ngừng nổi cáu với tiếp viên hàng không, kéo theo sự chú ý của không ít hành khách.

| "Được rồi, đừng làm khó các cô ấy nữa, sắp hạ cánh rồi, em hãy yên tĩnh một chút đi." Bùi Lạc Phong cố gắng kéo cô ta: "Ngộ nhỡ có người nhận ra em..."

Vừa dứt lời, đã nghe thấy có người kêu lên.

"Đây không phải là Dương Vũ Mịch sao?"

"Ai? Ngôi sao nữ hạng ba làm người thứ ba đó phải không?"

Mọi người lập tức nhìn về hướng này, còn có người giơ điện thoại lên chụp ảnh, Dương Vũ Mịch vừa tức vừa buồn bực: "Đều tại anh, tại sao em không thể ngồi máy bay riêng chứ? Em đang mang thai, còn phải ngồi cùng những người này ở khoang thương gia."

"..." Bùi Lạc Phong bị cô ta trách mắng một trận, tâm trạng cũng không tốt lắm, anh ta ghi món nợ này lên đầu Tống Như.

Khi đi cùng anh ta, có khi nào Tống Như rêu rao như thế đâu? Xem ra cô cố ý muốn để anh ta chú ý tới cô, muốn tìm thời gian tâm sự.

Tống Như và Dương Gia Cửu đến sớm một tiếng, Chị Hy và Tiêu Dĩnh đều cảm thấy hết sức nhẹ nhõm, dù làm thêm trong quá trình bay, nhưng không có ai làm phiền các cô, mọi việc tiến hành vô cùng thuận lợi.

Ngược lại người của Bùi Uyển Linh - chị gái của Bùi Lạc Phong phái tới sốt ruột đến đỏ mắt. Khi thấy Tống Như một thân một mình dẫn theo trợ lý và người đại diện xuất hiện, trong lòng Bùi Uyển Linh hơi hồi hộp, chẳng lẽ mánh khóe đã bị Tống Như nhìn ra, cô xuất hiện sớm là có ý gì?

Trong lòng đủ loại lo nghĩ, cô ta đi về phía Tống Như.

"Tống Như, đã lâu không gặp" vóc người cô ta cao gầy, mặc một bộ váy vest kẻ caro đen trắng. Bùi Uyển Linh từng là người mẫu quốc tế, dáng người vẫn rất thướt tha, lời nói cử chỉ đều lộ vẻ kiêu kỳ.

Thoạt nhìn, khí thế Tống Như bị áp chế.

Nhưng cách đối nhân xử thế của Tống Như dịu dàng như nước, cô vẫn đeo kính râm, chẳng thèm để ý đến Bùi Uyển Linh, sau khi bình tĩnh từ một tiếng thì không nói thêm gì nữa, phản ứng như vậy khiến Bùi Uyển Linh không nhìn thấu ý nghĩ của cô.