Bà Chủ Cửa Hàng Thú Cưng

Chương 20: Mèo garfield 1

Vụ bắt cóc kết thúc đã một tuần, mấy ngày qua Sơ Ngữ đều yên lặng đợi trong tiệm, không ra ngoài. Giản Diệc Thừa gọi điện thoại nói cho cô biết người trong cục đã chú ý tới Nhị Lang Thần, có thể họ sẽ hành động.

Liên tiếp là các vụ báo án, lại còn trợ giúp bọn họ tìm tên bắt cóc, trinh sát trong đội không phải mù, họ đã sớm chú ý tới con chó thông minh dị thường này.

Giản Diệc Thừa cũng nói cô không cần lo lắng quá mức, đồn cảnh sát cũng sẽ không làm chuyện gì quá mức, huống chi là đối với đại công thần nhiều lần trợ giúp bọn họ. Cho dù làm gì, họ cũng sẽ hỏi ý kiến cô trước.

Tuy là nói như vậy nhưng Sơ Ngữ vẫn bận tâm, đối với việc có thể nghe hiểu động vật nói chuyện chính cô còn cảm thấy không tin được, không có biện pháp giải thích với người khác. Hơn nữa ban đầu khi vừa biết mình có năng lực này, cô đã nghĩ quá phức tạp, băn khoăn quá nhiều, đưa chuyện này trở thành bí mật sâu kín, không dám để cho người khác biết.

Khoảng thời gian này Sơ Ngữ lên mạng có tra cứu tài liệu, thật ra cô cũng không cần cẩn thận quá mức. Trên cái thế giới này có nhiều người nghiên cứu ngôn ngữ của động vật, không tính những nghệ nhân dân gian giấu mình cũng có nhiều người hiểu ngôn ngữ động vật. Nhân viên sẽ nghiên cứu động vật thông qua bước sóng, tần số để biết bọn chúng muốn nói gì.

Tuy nói những cái này không giống tình huống của cô lắm nhưng lấy nó làm bia đỡ đạn còn tốt hơn so với lý lẽ bịa đại đầy sơ hở.

Một lời nói dối khi nói ra cần dùng nhiều lời nói dối hơn để bảo vệ. Nếu như lúc đầu Sơ Ngữ thẳng thắn nói cho bọn họ chuyện cô có thể nghe động vật nói chuyện, có lẽ bây giờ không khó khăn che giấu như vậy!

Sơ Ngữ nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy mình nên thừa sự thật bản thân "hiểu sơ" tiếng động vật thì sẽ khá hơn một chút. Như vậy sau này có chuyện gì thì có thể nói thẳng, không cần vòng vo phí hết tâm tư nghĩ cớ, cũng không cần lo lắng lỡ sau này bại lộ thì phải làm như thế nào. Có một số việc, càng thản nhiên thì người khác càng không thể nghi ngờ. Che giấu ngược lại còn khiến người khác sinh lòng hiếu kỳ.

Vừa nghĩ vậy, trong lòng Sơ Ngữ giống như tháo xuống một tảng đá lớn, dễ thở hơn. Cô quyết định lần sau khi gặp Giản Diệc Thừa, mình nên tiết lộ một chút.

Lúc xế chiều, trong tiệm có hai người tới, chính là đứa trẻ lần trước bị bắt cóc Trần Sơ Dương và mẹ Hạ Xảo.

"Dương Dương biết cô cứu nó nên nó vẫn đòi muốn tới cảm ơn cô, có thể xuống giường được là đòi đi liền." Hạ Xảo cười giải thích mục đích hai người tới đây.

Trần Sơ Dương bệnh nặng mới khỏi, trên mặt còn có chút tái nhợt, giờ phút này đứa nhỏ đang ngước đầu, trợn mắt lanh lợi nhìn cô, "Chị, cám ơn chị đã cứu em và Mao Mao."

Sơ Ngữ sờ đầu thằng bé, cười nói, "Đừng khách khí."

Dương Dương có chút xấu hổ nhưng vẫn không tránh, ngoan ngoãn cho cô sờ đầu. Khi nhìn thấy hai con chó sau lưng Sơ Ngữ thì ánh mắt lập tức sáng lên, "Chị thật là lợi hại, chị có tận hai con chó!"

Một con là Nhị Lang Thần, một con là A Bố, sau khi dưỡng thương xong thì chủ của nó cũng đã ở tù, không có nhà để về, được Sơ Ngữ thu nuôi.

Sơ Ngữ ngồi chồm hổm xuống, "A Bố của chị cũng là giống chó labrador, giống Mao Mao của em đó, tụi nó có thể kết giao bằng hữu."

"Thật không ạ? Vậy lần sau em dẫn Mao Mao đến chơi với nó."

"Được."

Hạ Xảo ở bên cạnh nhìn Dương Dương, mỉm cười, "Lần này cũng may là gặp được cô, nếu không Dương Dương xảy ra chuyện gì chúng tôi cũng không biết phải sống sao. Hên một cái là lúc bị bắt cóc Dương Dương đang hôn mê, không để lại bóng đen trong đời thằng bé." Ở nhà dưỡng sức mấy ngày lại vui vẻ như trước.

"Còn có chuyện của Mao Mao nữa, cũng phải cám ơn cô đã đưa nó đi bệnh viện."

"Chị đừng khách sáo, Mao Mao là một con chó rất dũng cảm, em cũng rất thích nó." Sơ Ngữ cười nói.

"Đúng vậy, bọn chị cũng không biết Mao Mao dũng cảm trung thành như vậy. Năm chị sinh Dương Dương đã mang nó về nuôi, lớn lên cùng thằng bé, Dương Dương rất thích nó, ăn cơm đi ngủ cũng không rời, Dương Dương có một miếng bánh quy thì chia nó một nửa. Nó còn mỗi ngày đưa thằng bé đi học, về nhà... Lần này cũng may lúc ra ngoài hai đứa đi cùng nhau, nếu không thì..."

Nếu không thì Sơ Ngữ cũng không thể phát hiện chuyện Dương Dương bị bắt cóc, cô càng không thể kịp thời báo cảnh sát để cứu đứa nhỏ.

"Một nhà bọn chị đặc biệt cảm ơn Mao Mao, sau này nó chính là con trai thứ hai của chị, nhất định phải đối xử với nó thật tốt mới được."

Nghe vậy, Sơ Ngữ cũng vui mừng thay Mao Mao, chó là động vật trung thành nhất, nó liều chết để cứu chủ nhân, không nghĩ tới việc muốn được báo đáp. Bây giờ được chủ nhân coi trọng cũng là nhờ nó ở hiền gặp lành, hy vọng sau này nó có thể sống thật hạnh phúc.

Đối với sự trả ơn bằng vật chất của Trần gia cô kiên quyết từ chối, Sơ Ngữ cũng giống như Mao Mao vậy, lúc cứu người không nghĩ tới chuyện báo đáp, chỉ làm theo tâm ý của mình thôi.

Trần gia cũng không kiên trì, mạng của con trai nhà họ không phải sử dụng tiền là trả hết được, đối với ân nhân cứu mạng đương nhiên muốn khắc trong tim. Sau này có gì cần giúp thì cứ tới tìm bọn họ.

Sơ Ngữ cũng không nghiêm túc suy nghĩ tới vấn đề này, cô chỉ nghe sơ qua, không nghĩ mình sẽ thật sự tới tìm họ.

Hạ Xảo và Dương Dương ra về, nửa ngày sau Đại Miêu mới bước vào cửa.

"Em đi đâu đấy? Cả ngày không chịu về nhà."

Đại Miêu chột dạ nhìn cô, thấy Sơ Ngữ không tức giận mới ưỡn mặt sáp lại gần, "Em có đi đâu đâu, em chỉ ở cửa tiểu khu khoác lác thôi." Ngôn Ngôn nhà nó lại lập công lớn, có câu chuyện rõ ràng còn không thể phóng đại lên sao?

Sơ Ngữ không nói nổi, khoác lác mà còn nói lý dễ sợ.

"Được rồi, sau này đừng có ra ngoài bịa chuyện nữa."

Dưới miệng lưỡi cao thâm của Đại Miêu, Sơ Ngữ bây giờ đã là idol của giới động vật ở Giang Thành, rất nhiều mèo hoang chó hoang tò mò tới vây xem cảnh cô nói chuyện cùng bọn chúng, mỗi ngày ngoài cửa tiệm đều đông như trong Thế giới động vật. Sơ Ngữ vừa ra khỏi cửa thì có một đám động vật lưu lạc tới hỏi, "Chị có thể nghe hiểu chúng em nói chuyện thật à?"

Dưới tình cảnh kia người khác không biết còn tưởng rằng đây là nơi cái bang họp. Mà cô chính là bang chủ cái bang.

Mệt mỏi vô cùng!

Nhưng Sơ Ngữ cũng sẽ không xua đuổi bọn chúng, có động vật tới cô sẽ cầm thức ăn chó mèo ra. Đa số tụi nó không ăn, cho dù ăn thì cũng chỉ ăn một bữa rồi đi.

Động vật hoang cũng có lòng tự trọng, nó không muốn bị nghĩ là tới để xin ăn. Bọn nó chỉ tò mò, không muốn ỷ lại hay kiếm lợi từ cô, chỉ đơn thuần là tò mò mà thôi.

Một buổi chiều ánh nắng chói chang, Sơ Ngữ đang vùi mình trên ghế lướt Weibo, xem bát quái, thức ăn cho thú cưng cô đều nhìn qua, không chú ý tới việc cửa tiệm bỗng nhiên bị đẩy ra.

Một con mèo garfield nhảy lên trên cửa sổ, ưu nhã tự nhiên hất cằm, cao ngạo lạnh lùng mở miệng, "Chị chính là người có thể nghe hiểu meo nói chuyện?"

Con garfield này giá trị nhan sắc cực cao, toàn thân trắng như tuyết, không lẫn tạp sắc, chỉ có trên chóp đuôi có một đốm màu vàng quýt. Mắt to, mũi nhỏ, con ngươi một màu xanh sẫm, một màu xanh lam, màu mắt vô cùng đậm, một số gần như với màu đen. Rõ ràng là kiêu ngạo ngẩng đầu nhưng tròng mắt ướt nhẹp, lộ ra mấy phần ủy khuất, dễ thương đến tận tim.

Sơ Ngữ không nhịn được đưa tay sờ một cái.

Mặt garfield khinh bỉ nhưng thân thể rất thành thực, nó lại gần để được... vuốt ve.

Sơ Ngữ cười khẽ một tiếng, từ khi cô có khả năng kì lạ dường như sự tương tác với động vật cũng tăng lên. Mấy con mèo con chó hung hãn khi đến trước mặt cô đều ngoan ngoãn cho sờ.

Sơ Ngữ sờ thêm mấy cái rồi dừng. Con garfield này lông trắng như tuyết, mềm mại tỏa sáng, nhìn một cái là biết nó rất được chủ nhân quan tâm. Có chủ, không thể sờ nhiều.

Garfield đang híp mắt hưởng thụ ai ngờ cô lại ngừng. Nó bất mãn nhìn Sơ Ngữ một cái —— tiếp tục đi, đừng có ngừng!

Không thể nhịn được nữa, Đại Miêu dùng móng vuốt kéo nó xuống, "Ở đâu lòi ra tên yêu tinh này vậy? Tự tưởng mình là đại gia cần được hầu hạ à! Ngôn Ngôn thích nhất là Đại Miêu ta! Là ta!"

Garfield liếc nó một cái rồi lại khôi phục vẻ cao ngạo lúc đầu, khinh thường không thèm cạnh tranh với Đại Miêu.

Sơ Ngữ nhịn cười, ho khan một tiếng, hỏi garfield, "Em đến tìm chị có chuyện gì?"

Garfield rốt cuộc nhớ nó tới là có chuyện quan trọng.

Con ngươi xinh đẹp nhìn cô, nói, "Chị thật cái gì cũng có thể làm?"

Nó nghe nói con người này rất lợi hại, cái gì cũng có thể làm được, giang sơn một khối này do cô cai trị, có khó khăn gì cứ đến tìm cô là được.

Sơ Ngữ: "?"

Đại Miêu chột dạ đi ra sau ghế salon né tránh, nó không có nói vậy đâu, đều là những tiểu đệ bên ngoài truyền đi đó! Lúc này Sơ Ngữ cũng chưa nghĩ tới chuyện do Đại Miêu gây ra. Cô hỏi garfield, "Em nói trước là chuyện gì đi, nếu có thể thì chị sẽ giúp, không làm được thì nghĩ cách."

Vì vậy garfield nói, "Xẻng xúc phân nhà em bỏ trốn rồi, ảnh yêu người khác, không thèm meo nữa! Chuyện này chị có giúp được không?"

Sơ Ngữ: "..."

Chuyện này đúng thật là cô không giúp nổi.