Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười

Chương 045

45. "Lẻ đổi chẵn không đổi."

Toàn thân người thanh niên dính máu, bị thương nặng, không phải là khác mà là ảnh vệ bên cạnh Tiêu Tranh, Thẩm Hoài Thức.

Nhìn kỹ lại, Lâm Thanh Vũ mới biết Thẩm Hoài Thức còn bị thương nghiêm trọng hơn so với y đoán: Vết dao hằn sâu trên ngực là vết thương trí mạng nhất, miệng vết thương còn nhiễm đen. Trừ cái đó ra, còn có các vết kiếm to to nhỏ nhỏ khác. Người bình thường bị thương như thế này, sớm đã bất tỉnh vì mất máu, Thẩm Hoài Thức lại như không có chuyện gì đứng trước mặt y, không hổ là ám vệ xuất thân từ Thiên Cơ doanh Hoàng gia.

Lâm Thanh Vũ chỉ mới gặp người này một lần. Lần gặp trước là ở linh đường của Lục Vãn Thừa, Thẩm Hoài Thức gác một thanh kiếm lên cổ y. Nếu là người khác làm với y như thế, có lẽ tên của kẻ đó sẽ đứng đầu trong danh sách mang thù của y. Nhưng họ Giang đã nói, ảnh vệ tướng mạo thường thường trước mặt, tương lai sẽ là uy hiếp duy nhất của Tiêu Tranh.

Thẩm Hoài Thức bị thương thế này, hẳn là đi làm việc cho chủ tử, sau khi bị thương thì đến Thái y thự lấy kim sang dược cầm máu. Ánh mắt hắn dừng trên mặt Lâm Thanh Vũ hồi lâu, không nói lời nào, tay che vết thương trước ngực, muốn đi vòng qua Lâm Thanh Vũ.

Lâm Thanh Vũ nói: "Vết thương của Thẩm thị vệ, không phải chỉ dùng kim sang dược một hai lần là hết."

Thẩm Hoài Thức mím môi nói: "Không nhọc Lâm thái y lo lắng."

"Chăm sóc người bị thương là thiên chức của thầy thuốc. Tốt nhất ngươi nên tận dụng mức độ nhiễm độc bây giờ chưa sâu, loại bỏ chất độc. Nếu độc vào tim, phế võ công, thì sao ngươi có thể tiếp tục làm việc cho Thái tử."

Nghe thấy câu cuối cùng, sắc mặt của Thẩm Hoài Thức thả lỏng hơn. Lâm Thanh Vũ lại nói: "Độc ngươi trúng là ngũ độc tán của Tây Vực. Vừa hay ta biết giải độc như thế nào, muốn thử chút không."

Dù Thẩm Hoài Thức có võ công cao cường thế nào thì cũng chỉ là con người, ráng chống đỡ đến bây giờ đã là nỏ mạnh hết đà. Nếu từ chối Lâm Thanh Vũ, chỉ sợ hắn không thể đủ tỉnh táo để trở lại Đông cung. Sau khi cân nhắc, hắn nói: "Đa tạ Lâm thái y."

Đèn thắp sáng một góc Thiên thảo đường. Thẩm Hoài Thức cởϊ áσ, để lộ phần ngực và lưng đầy vết chém, vết thương mới vết thương cũ chồng lên nhau, nhìn rất kinh khủng.

Khi đi cầu học, Lâm Thanh Vũ đã từng chữa thương cho người trong giang hồ, phần lớn người tập võ đều có rất nhiều vết thương. Nhưng nếu so Thẩm Hoài Thức với người trong võ lâm kia, chỉ có hơn chứ không kém, hẳn là bán mạng không ít cho chủ tử.

Nếu Tiêu Tranh yêu hắn, thì sao có thể để hắn chịu khổ nhiều thế này. Có lẽ giống như họ Giang nói, những kẻ cặn bã sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới người xông pha khói lửa vì mình, mà lại nhớ thương tới người mặc kệ hắn.

Lâm Thanh Vũ xử lý vết thương cho Thẩm Hoài Thức, đắp thuốc giải độc: "Sẽ hơi đau."

Thẩm Hoài Thức lắc đầu, chút đau đớn này chẳng là gì với hắn. Dung nhan như ngọc của Lâm Thanh Vũ đang ở ngay trước mặt, nốt ruồi nơi khóe mắt càng thêm động lòng người dưới ánh nến chiếu soi.

Nhận thấy tầm mắt của hắn, Lâm Thanh Vũ nâng mắt: "Ngươi nhìn ta làm gì."

"Lâm thái y tao nhã như trăng, dung mạo như thiên nhân. Khó trách..." Giọng của Thẩm Hoài Thức rất thấp, mang theo vẻ cực kỳ hâm mộ nhưng tự ti, "Khó trách điện hạ nhớ mãi không quên."

Lâm Thanh Vũ ngừng động tác trong tay, ngắm nghía hắn: "Gương mặt này của ngươi, sao Thái tử lại sủng hạnh ngươi?"

Tiêu Tranh phong lưu là thật, nhưng hoặc là gã thích loại giống Tĩnh Thuần, hoặc là sủng hạnh mỹ nhân chân chính. Dung mạo của Thẩm Hoài Thức lại cực kỳ bình thường, nhìn lâu cũng rất bình thường, nhiều nhất chỉ có thể miêu tả bằng khí hái hào hùng.

Thẩm Hoài Thức kinh ngạc: "Sao ngươi..."

"Sao ta biết ư?" Lâm Thanh Vũ quét mắt nhìn vết tích mập mờ trên xương quai xanh của Thẩm Hoài Thức, "Trên người ngươi, không chỉ có mỗi vết thương."

Thẩm Hoài Thức chợt đứng lên, ánh mắt cảnh giác: "Ta vốn không quen biết Lâm thái y, vì sao lần trước ở Hầu phủ, Lâm thái y có thể gọi tên ta?"

Lâm Thanh Vũ hỏi một đằng nói một nẻo: "Còn chưa bôi thuốc xong đâu."

Thẩm Hoài Thức biết Lâm Thanh Vũ không muốn trả lời, hờ hững nói: "Tự ta làm là được."

Lâm Thanh Vũ cũng không ép buộc, đứng dậy lui qua một bên. Thẩm Hoài Thức có vết thương ở sau lưng, tự hắn khó mà bôi được. Lâm Thanh Vũ nhìn động tác gian nan của hắn, cười lạnh: "Ngươi ở đây chịu hết khổ sở, còn Thái tử thì sao? Có lẽ là đang ôm ai đó tiêu dao khoái hoạt."

Thẩm Hoài Thức nghe vậy, cứng đờ cả người, trầm giọng nói: "Hắn là Thái tử, muốn sủng hạnh ai cũng được - Bao gồm cả ngươi, Lâm thái y. Ngươi tránh được mùng một, không tránh được mười lăm."

Lâm Thanh Vũ cười cười: "Cũng phải."

Thẩm Hoài Thức chỉ cảm thấy nụ cười của Lâm thái y vừa quyến rũ, vừa mang theo vẻ trách trời thương dân, rất khó giải thích. Có thể khiến cho Thái tử để trong lòng, có lẽ chính là loại mỹ nhân này.

Thẩm Hoài Thức bôi thuốc qua loa, nói cảm ơn với Lâm Thanh Vũ lần nữa: "Trời tối đường cũng tối, Lâm thái y hồi phủ nhớ cẩn thận. Tại hạ cáo từ."

Lâm Thanh Vũ nói: "Thuốc hết tác dụng thì đến Thái y viện tìm ta, ta đổi thuốc cho ngươi."

"Không được." Thẩm Hoài Thức nói, "Ám vệ bị thương, càng ít người biết càng tốt."

"Vậy thì để ta đến Đông cung tìm ngươi." Lâm Thanh Vũ nói xong thì cúi người thổi tắt nến, Thiên thảo đường chìm vào bóng tối lần nữa.

Mấy ngày sau đó, Lâm Thanh Vũ không thấy Chử Chính Đức trong Thái y viện. Chứng đau đầu của Thánh thượng nặng hơn, đã đến tình trạng không thể vào triều, Chử Chính Đức theo hầu Thánh giá, vẫn luôn ở Cần Chính điện chờ lệnh.

Lúc Hồ Cát nói đến việc này, Lâm Thanh Vũ đang giã thuốc. Trước mắt y chỉ là y quan thất phẩm, so với đến tận nơi khám bệnh, y sẽ dành nhiều gian hơn ở Thái y viện.

Lâm Thanh Vũ hỏi: "Có phải Thánh thượng hay bị đau đầu không?"

Hồ Cát đáp: "Một khi thánh thượng vất vả quá độ với chuyện quốc sự thì sẽ đau đầu, lần này thì nặng rồi, ngay cả thượng triều cũng không đi được, chỉ có thể để Thái tử giám quốc."

Hoàng đế lớn tuổi, lại có bệnh nan y đau đầu không chữa khỏi, e rằng sau này thời gian Tiêu Tranh giám quốc sẽ càng nhiều hơn.

Lâm Thanh Vũ bỏ thuốc đã giã vào trong hộp: "Ta ra ngoài một chuyến."

Tiêu Tranh trời sinh đã đa nghi, Đông cung cũng đề phòng nghiêm ngặt. Cho dù Lâm Thanh Vũ mặc quan phục, mang hòm thuốc, vừa nhìn đã biết là thái y, nhưng vẫn bị thị vệ Đông cung ngăn lại: "Ta chưa nhận được tin điện hạ truyền thái y, mời Lâm thái y trở về."

Lâm Thanh Vũ nói: "Ta không đến chẩn trị cho điện hạ."

"Bất kể ngươi chẩn trị cho ai, không có khẩu dụ của điện hạ, cũng được vào Đông cung nửa bước."

Quả nhiên, lòng phòng bị của Tiêu Tranh rất mạnh, không phải đẳng cấp những thứ ngu xuẩn trong Nam An Hầu phủ kia có thể so sánh. Lâm Thanh Vũ đang nghĩ ngợi nên làm thế nào cho phải, thì nghe có người gọi y: "Lâm thái y."

Sau khi được chăm sóc vài ngày, sắc mặt của Thẩm Hoài Thức đã khá hơn trước rất nhiều. Hai thị vệ nhìn thấy hắn thì chắp tay hành lễ: "Thẩm đại nhân."

"Lâm thái y đến tìm ta." Thẩm Hoài Thức nói: "Ta sẽ dẫn y đến phòng ta."

"Có Thẩm đại nhân ở đây, đương nhiên chúng ta yên tâm." Thị vệ nói xong, tránh đường cho Lâm Thanh Vũ.

Có thể thấy, Tiêu Tranh đối xử khác biệt với Thẩm Hoài Thức. Có lẽ chưa đến mức thích, nhưng ít ra cũng là tín nhiệm.

Lâm Thanh Vũ đi theo Thẩm Hoài Thức vào một gian phòng ở hậu điện. Thẩm Hoài Thức đẩy cửa: "Mời Lâm thiếu quân."

Trong phòng đơn giản mộc mạc, một món đồ thừa cũng không có, nói rõ chủ nhân căn phòng trầm tính, ít khi về phòng. Thẩm Hoài Thức rót một chén trà cho Lâm Thanh Vũ: "Ta không nghĩ ngươi sẽ thật sự đến đây."

"Sao lại nghĩ vậy."

Thẩm Hoài Thức do dự rồi nói: "Không ai quan tâm đến thương thế của ám vệ."

Lâm Thanh Vũ cũng không để ý, y tiếp cận Thẩm Hoài Thức chẳng qua là vì muốn mệnh của chủ tử hắn mà thôi. "Một khi đã thế, ngươi có thể tự mình quan tâm mình." Lâm Thanh Vũ mở hòm thuốc, "Đừng mãi nghĩ cho Thái tử, cũng phải đối xử tốt với bản thân."

Thẩm Hoài Thức hạ mắt: "Nhưng mạng của ta, là Thái tử ban cho." Tầm mắt của hắn vừa hay rơi vào góc khuất của hòm thuốc, hắn biến sắc, đột nhiên nắm chặt tay Lâm Thanh Vũ đang để trước mặt, "Sao ngươi lại biết ám hiệu của Thẩm gia?"

Lâm Thanh Vũ nhíu mày: "Ám hiệu?"

"Cái này." Thẩm Hoài Thức chỉ vào hoa văn kỳ lạ khắc trên góc hòm, giọng run rẩy, "Sao ngươi lại biết..."

Lâm Thanh Vũ im lặng không nói. Y không biết, là người kia biết.

Cho nên, đây là lý do người kia đưa hòm thuốc cho y? Vì Thẩm Hoài Thức?

Lâm Thanh Vũ bình tĩnh nói: "Ngươi buông tay trước đã."

Hai người ai cũng có những suy nghĩ riêng, không chú ý đến tiếng bước chân ngày càng gần bên cửa, chỉ nghe 'cạch' một tiếng, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Tiêu Tranh mặc long bào nhanh chân đi vào, nhìn thấy tay của hai người thì híp mắt đầy nguy hiểm: "Xem ra cô đến không đúng lúc."

Thẩm Hoài Thức tỉnh người lại, quỳ xuống đất hành lễ: "Điện hạ."

Tiêu Tranh không để ý đến hắn, mặc hắn quỳ đó: "Sao tiểu Thanh Vũ lại ở đây. Cô không đi tìm em, em đã tự đưa mình đến cửa. Nhưng mà, có phải em đi nhầm chỗ rồi không? Tẩm điện của cô không nằm ở đây."

Lâm Thanh Vũ đáp: "Hạ quan đã là thái y, đến chỗ của Thẩm thị vệ đương nhiên là để trị thương cho hắn."

"Thương?" Cuối cùng tầm mắt của Tiêu Tranh cũng nhìn về phía Thẩm Hoài Thức, "Ngươi bị thương?"

Thẩm Hoài Thức cúi đầu thưa: "Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi... Là thuộc hạ vô năng."

"Ngươi quả thật vô năng." Tiêu Tranh xoay vòng nhẫn ngọc trên tay, "Chút chuyện nhỏ cũng có thể làm ngươi bị thương, cô cần ngươi để làm gì - còn không mau lui xuống."

Thẩm Hoài Thức nhìn Lâm Thanh Vũ, môi run rẩy: "Điện hạ, đây là phòng của ta..."

Tiêu Tranh nhìn chằm chằm vào mặt Lâm Thanh Vũ, cười nói: "Cô là muốn để tiểu Thanh Vũ ở trong phòng ngươi... xem mạch cho cô."

Hai tay Lâm Thanh Vũ giấu trong tay áo siết chặt thành quyền, nhàn nhạt nói: "Điện hạ nhàn nhã như thế, là Tây Bắc lại đại thắng hay sao."

Nhắc đến Tây Bắc, Tiêu Tranh tự nhiên nghĩ đến Cố Phù Châu, cũng nhớ tới vị mỹ nhân trước mắt là nghĩa đệ của Cố Phù Châu. Mắt gã hiện lên vẻ không cam lòng, đang muốn nói gì đó thì một tên thái giám đã vội vàng đến bẩm: "Điện hạ, có cấp báo tám trăm dặm từ Ung Lương, chư vị đại thần đều đang chờ ngài ở Cần Chính điện."

Quốc sự quan trọng, Tiêu Tranh biết cái nào nặng cái nào nhẹ. Gã liếc nhìn Thẩm Hoài Thức, "Hôm nay đến ngươi trực, lại đây." Nói rồi phẩy tay áo bỏ đi.

Thẩm Hoài Thức loạng chà loạng choạng đứng dậy, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Thanh Vũ rồi đi theo. Thái giám nói: "Lâm thái y, ngài cũng về đi thôi."

Thẩm Hoài Thức nói đúng, y tránh được mùng một, không tránh được mười lăm. Chỉ khi Tiêu Tranh vĩnh viễn biến mất, y mới có thể hoàn toàn yên tâm.

Tiêu Tranh bước vào Cần Chính điện, phất tay miễn lễ cho chúng thần: "Sao vậy, Cố Phù Châu lại muốn từ chức à?"

"Bẩm điện hạ, kể từ khi bệ hạ nói với hắn 'đánh bại' rồi về, Cố đại tướng quân không nhắc đến chuyện từ chức nữa." Binh bộ Thượng thư nói, "Lần này, trên tấu sớ hắn nói, hắn chặn được một phong mật hàm của quân Tây Hạ mang đến nước Tây Hạ. Trên mật hàm có một câu ám ngữ, hắn hoài nghi trong đó cất giấu cơ mật của quân Tây Hạ. Nhưng trong quân Chinh Tây không ai hiểu, Cố đại tướng quân muốn bệ hạ thông báo rộng rãi, tìm kiếm người tài ở kinh thành, giải ám ngữ này cho hắn."

"Còn có chuyện này." Tiêu Tranh nửa tin nửa ngờ, "Là ám ngữ gì, nói nghe xem."

Binh bộ Thượng thư hắng giọng, trịnh trọng nói: "Lẻ đổi chẵn không đổi."

Tác giả: Đại mỹ nhân mới là main, còn nếu cực kỳ cực kỳ sốt ruột trông ủn ỉn online thì chờ mấy ngày để nuôi mập đã =3=