Baba Thay Thế

Chương 33

Ngô Thế Huân lái xe quay về cao ốc EXO, ở tầng cao nhất anh có một phòng nghỉ nho nhỏ, kỳ thật thường ngày vì chăm sóc cho Ben Ben cũng không thường dùng, nhưng thỉnh thoảng cũng vào trong đó nghỉ ngơi.

Anh gọi điện thoại cho Lộc Hàm, ở đầu bên kia Lộc Hàm hơi ngập ngừng, cậu cho rằng Ngô Thế Huân là bởi vì mình ở đây cho nên ngại về nhà, nhân tiện nói luôn: “Kỳ thật nếu như cảm thấy bất tiện, những lúc anh tăng ca, có thể cho Ben Ben đến chỗ tôi cũng được mà.”

Ngô Thế Huân trầm mặc, nhíu mày ngồi ở bên giường, cảm thấy Lộc Hàm có suy nghĩ dè dặt tỉ mỉ như vậy, là bởi vì từ nhỏ cậu đã sống trong một hoàn cảnh như thế, sau này trưởng thành lại có một đoạn kí ức không thể chịu đựng nỗi hay sao?

Ngô Thế Huân nói: “Không đâu, vừa lúc tôi có chút công việc chưa xong, có cậu ở đó tôi không cần bắt buộc phải trở về.”

Lộc Hàm nói: “Vậy à.”

Sau khi cúp điện thoại Ngô Thế Huân mở máy tính xem email, anh ngồi trầm mặc trước máy tính mất mười phút, hút hết một điếu thuốc rồi mới mở tập tin đính kèm.

Tất cả đều giống như Lý Hồng Bình đã nói, điều này có thể giải thích rõ hoàn toàn tư liệu vì sao Lộc Hàm đi mang thai thuê, tuy rằng rất ngắn gọn, nhưng nhìn ra được người làm phần tư liệu này thật dụng tâm, đem tiền căn hậu quả trình bày vô cùng rõ ràng, thậm chí cả tình trạng khôi phục thân thể cùng tâm lý của Lộc Hàm sau khi sinh xong đều được lưu ý.

Ngô Thế Huân lập tức nghĩ đến nhân vật Rose mà Lý Hồng Bình nhắc tới, có thể hiểu biết rõ ràng như vậy, hẳn là chỉ có người tên Rose kia.

Ngoài phần miêu tả trong văn kiện điện tử này, rốt cuộc Lộc Hàm còn trải qua những chuyện nào nữa không? Ngô Thế Huân nghĩ phần tư liệu này đơn giản trình bày rõ ràng, nhưng thứ anh muốn biết tuyệt đối không phải chỉ bấy nhiêu.

Không chỉ muốn biết có bấy nhiêu mà thôi!

Ben Ben ăn tối xong thì ủ trong ngực Lộc Hàm xem tv, hai cha con tựa vào nhau, xem phim hoạt hình “Cừu vui vẻ và sói xám” đang chiếu trên tv, kỳ thật Ben Ben cảm thấy cái phim hoạt hình này rất nhàm chán, một đám cừu quá thông minh cộng thêm hai con sói ngốc nghếch, nhóc thật sự không rõ vì sao nhiều trẻ em đều thích xem như vậy, kỳ thật nhóc chẳng thích chút nào.

Nhưng nhóc hưởng thụ thời gian được ôm ở trong ngực Lộc Hàm, chẳng cần suy nghĩ gì, có thể thả lỏng tay chân tựa vào trên người ba, có thể cảm giác được người đang ở ngay bên cạnh, miệng khô cũng không cần động đậy, chỉ cần ngẩng đầu yếu ớt nói một câu: “Ba! Con khát nước!” Là có người đem nước đến tận miệng, nếu muốn đồ ăn vặt, ôm đùi ba nũng nịu lắc lắc vài cái, là món gì cũng có nha!

Lộc Hàm ôm con, vuốt mái tóc mềm mềm của Ben Ben, cùng nhóc xem phim hoạt hình. Trong TV sói xám bị sói vợ mắng cho một câu “thật vô dụng!” Sau đó bị một đáy nồi đập lên đầu chạy mất!

Ben Ben xem đến đây thì bả vai nhỏ run lên vì cười, Lộc Hàm cúi đầu, thấy bờ mi thật dài của con rung động.

Ben Ben thật sự cảm thấy thật nhàm chán, nhóc nghĩ rõ ràng trong xã hội cá lớn nuốt cá bé, tại sao phim hoạt hình lại làm cho động vật vốn yếu đuối trở nên mạnh mẽ, còn động vật hùng mạnh lại trở nên yếu đuối chứ? Loại phim hoạt hình này người lớn làm là để cho trẻ con nhìn nhận vạn vật, nhưng rõ ràng sai với sự thật, tại sao lại làm phim hoạt hình theo kiểu như này chứ?

Ben Ben không thích xem kiểu phim này, nhưng mà nhóc thích xem sói xám vợ và sói xám chồng đấu võ mồm, còn thích sói xám con nữa, nhóc cảm thấy sói xám con thật hạnh phúc a, tuy sói ba ba luôn không bắt được cừu, sói vợ cũng đánh sói xám hoài, nhưng bọn chúng ba con ở chung một nhà rất vui vẻ, sói ba và sói mẹ đều rất thương yêu sói con, ngay cả đám cừu là đối thủ một mất một còn với vợ chồng sói xám cũng rất yêu sói con nữa.

Ben Ben dựa vào người Lộc Hàm ngồi xem, cảm thấy sói con thật hạnh phúc!

Buổi tối Lộc Hàm tắm rửa cho Ben Ben, Ben Ben la hét muốn Lộc Hàm cùng tắm với nhóc, bằng không nhóc sẽ không tắm rửa gì cả.

Lộc Hàm đành phải cởi quần áo ngồi vào trong bồn tắm cùng con, may mà bồn tắm trong nhà Ngô Thế Huân rất lớn, một người lớn và một đứa bé ngồi vào rồi mà vẫn còn rộng, thêm một người nữa cũng không chật.

Lộc Hàm thích chết cái loại biểu cảm nghiêm túc mà lại láu lỉnh dễ thương này của Ben Ben, hận không thể ôm con vào trong ngực hôn và vuốt ve khắp toàn thân, còn đang nghĩ có nên ôm con vào ngực mà vuốt ve hay không, đột nhiên nghe được tiếng đập cửa bên ngoài.

Lộc Hàm sửng sốt, Ben Ben cũng tương tự. Nhóc con quay đầu ra ngoài cửa, kêu to một tiếng: “Ba ba?”

Ngô Thế Huân không biết trở lại khi nào, đứng ở ngoài cửa hỏi: “Đang tắm hả?”

Ben Ben ở bên trong la lớn: “Đúng vậy, cả hai tắm chung.” Dừng một chút: “Ba đừng vào a, không cho ba tắm chung!”

Lộc Hàm cười xoa đầu Ben Ben, biết Ngô Thế Huân có lời muốn nói. Nếu không có việc gì, cho dù trở về anh cũng sẽ chờ ở dưới lầu.

Lộc Hàm từ trong bồn nước đứng lên, quấn quanh hông bằng một cái khăn tắm lớn, không nghĩ gì nhiều, nghiêng người mở cửa, thấy Ngô Thế Huân đứng ngay bên ngoài.

Hai người ngước lên chạm tầm mắt nhau, Ngô Thế Huân thiếu chút nữa bị hơi nước đột nhiên ập tới cùng với một khoảng trắng nõn ở ngay trước mắt khiến cho mù lòa, anh không nghĩ tới Lộc Hàm mở rộng cửa, bên hông lại chỉ quấn một cái khăn tắm mà thôi.

Lộc Hàm nhìn anh, đầu óc Ngô Thế Huân hơi lộn xộn, rốt cục cũng thốt lên được điều mà mình đang định nói: “Tôi phải đi công tác mấy ngày! Cậu coi chừng con nhé, nhanh thì hai ba ngày, chậm có khả năng tới một tuần.”

“Được!” Lộc Hàm gật đầu.

Lộc Hàm đưa tay kéo cửa đứng ở bên ngoài, hành lang không có bật đèn, ánh sáng trong phòng vệ sinh chiếu vào sau lưng Lộc Hàm, gương mặt Lộc Hàm trong một khắc kia trở nên có chút mơ hồ.

Ngô Thế Huân nhìn Lộc Hàm, hơn nửa ngày mà không cất nổi bước chân, anh không biết giờ phút này trên mặt mình là biểu cảm gì, nhưng trong lòng thì rất muốn kéo Lộc Hàm vào trong ngực ôm một chút, tuy nhiên cuối cùng anh vẫn không làm gì cả, anh biết Lộc Hàm căn bản không cần sự thương hại hay an ủi trấn an linh tinh.

Nhưng tình cảm này chỉ là thương hại và muốn an ủi thôi sao?

Không phải, loại tâm tình này rất phức tạp, căn bản anh không thể nào phân biệt được những ý nghĩ đang giày vò trong lòng, dường như là đau lòng hối tiếc lại cảm thấy rất hối hận phẫn nộ và không cam... Đủ loại cảm xúc.

Từ sinh ra cho tới bây giờ Ngô Thế Huân sống hơn hai mươi năm, thuận buồm xuôi gió xuôi chèo mát mái, đến trường, xuất ngoại, du học xong trở về nước làm việc, cho dù là come out rồi nhờ người đẻ thuê có con, tất cả dường như thực thuận lợi bình an, không có một gợn sóng lớn, đời này anh có thể gặp gỡ sóng to gió lớn cơ hồ đều trên thương trường, còn trong cuộc sống bình thường chưa hề gặp chuyện gì lớn cả. Tâm trạng của anh chưa bao giờ phập phồng bất định giống như hôm nay vậy.

Ngô Thế Huân nhìn Lộc Hàm, hơn nửa ngày mới dời tầm mắt, mang theo cặp im lặng xoay người đi xuống lầu, thậm chí quên luôn nói mấy câu với Ben Ben.

“Ba ba đi rồi sao?” Ben Ben ngồi trong bồn tắm lớn ngoái cổ nhìn ra ngoài.

Lộc Hàm sửng sốt, tuy vừa mới rồi cậu chỉ nói mấy câu cùng Ngô Thế Huân, nhưng cậu có cảm giác Ngô Thế Huân có chút kỳ quái, vẻ mặt so với ngày thường rất khác biệt, nhưng ánh mắt lại có vẻ không đúng lắm. Lúc Ben Ben hỏi lớn, Lộc Hàm lúc này mới nhớ tới Ngô Thế Huân sắp đi công tác, sao lại không nói với con câu nào.

Lộc Hàm vội la lên: “Chờ đã!”

Ngô Thế Huân dừng lại ngay chiếu nghỉ của thang lầu, trong chớp mắt mà Lộc Hàm gọi lớn kia, đột nhiên từ nhiều cảm xúc phức tạp khó phân biệt như vậy anh đẽo gọt ra được một đầu mối.

Từ lúc biết quan hệ của Lộc Hàm cùng Hoàng Tử Thao cho đến giờ, dường như anh chưa hề nghĩ đến Hoàng Tử Thao, hoặc là suy nghĩ quan hệ của ba người rối rắm phức tạp, suy nghĩ duy nhất chỉ có về Lộc Hàm, anh nghĩ Lộc Hàm đã từng có những mối quan hệ như thế nào, cậu sống cho tới bây giờ ra sao, vì sao lại quyết định sinh con ra, trước kia Rose đã nói gì làm cho cậu chuyển biến tâm ý.

Toàn bộ suy nghĩ đều là về Lộc Hàm!

Anh biết tâm tư của mình đối với Lộc Hàm, thậm chí cũng vì thế chia tay Hoàng Tử Thao, nhưng mà hiện tại anh rốt cục bị cái loại tình cảm rất mãnh liệt và cảm giác phức tạp này tác động rất sâu đến nỗi không biết bắt đầu từ đâu, cho nên tìm một cơ hội làm cho lý trí của mình an tĩnh lại, để có thể nắm chắc trong tay tất cả.

Nhưng hoàn toàn không được.

Anh không có cách nào dùng lý trí để cân nhắc mọi việc, thật giống như tất cả lực chú ý đều dồn vào một người, chỉ một mà thôi.

Ngô Thế Huân nhắm mắt lại, dừng lại khi nghe tiếng bước chân phía sau, quay đầu nhìn thấy Lộc Hàm đang đứng ở phía sau, nhìn mình có vẻ khó hiểu.

“Rất gấp sao? Không nói với Ben Ben câu nào sao?”

Ngô Thế Huân định đi điều tra mọi chuyện, nên quên dặn dò Ben Ben vài câu, dù sao cũng đi tới vài ngày.

Hành lang cùng hàng hiên đều không có bật đèn, Ngô Thế Huân quay đầu cùng Lộc Hàm đối diện tầm mắt, Lộc Hàm đột nhiên nói: “Có phải anh muốn đi điều tra chuyện trước đây của tôi và Hoàng Tử Thao hay không?”

Đầu óc Ngô Thế Huân tựa như bị sấm đánh, oành một tiếng, anh nhìn Lộc Hàm, sắc mặt Lộc Hàm thực lãnh đạm, lúc nhắc tới Hoàng Tử Thao trông giống như đang nói về một người xa lạ nào đó.

“Nếu đúng là như vậy, anh tìm người khác hỏi, chi bằng trực tiếp hỏi tôi.” Bên hông Lộc Hàm vẫn quấn khăn tắm, khi nói chuyện vẻ mặt chuyên chú, không có một chút nào như là đang nói giỡn.

Ben Ben rất tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng.

Nhưng mà nhóc cũng vẫn sẽ vô cùng để ý tới Lộc Hàm, nhóc trút giận tuyệt đối không hướng về phía Lộc Hàm, mà phải về phía chính lão ba của mình.

Lúc Ben Ben nằm trên giường nhỏ, Lộc Hàm dỗ dành: “Ba cùng ba ba con nói vài câu, một lát nữa vào đây với con.”

Ben Ben chu miệng nhíu mày: “Ba sẽ quay lại sao? Có thể nào một lát nữa lại đi luôn hay không?”

Lộc Hàm cười, vỗ vỗ khuôn mặt Ben Ben: “Nhất định sẽ quay lại.” Nói xong cúi xuống hôn lên trán Ben Ben.

Ben Ben tiếp tục chu miệng, tỏ vẻ rất hoài nghi, nhóc cảm thấy Lộc Hàm cứ như vậy đi vào phòng Ngô Thế Huân, nói không chừng đêm nay sẽ không ra được nữa! Tuyệt đối là ra không được!

Lộc Hàm vừa đóng cửa lại, Ben Ben đá chăn lăn lộn trên giường. Nhóc cảm thấy thật nôn nóng a, ba ba tại sao hiện tại có thể cướp người của nhóc a!?

.:.

tạm ngừng nhà đi thi Đại Học đây

bay bay mấy tình yêu =]]