Bách Luyện Thành Thần

Chương 11: Chân hỏa tôi thể

Tà Lang là Luyện Khí Sư Huyền giai, những phương pháp luyện khí của hắn vô cùng âm độc. Thành tựu đắc ý nhất cả đời hắn, chính là hắn đã chế tạo ra ba kiện Huyền Khí thượng phẩm, Nghiệp Hỏa Kiếm chính là một trong số đó.

Nhưng đối với Tà Lang, điều đó vẫn còn chưa đủ. Ước muốn lớn nhất của hắn, đó chính là luyện chế ra một kiện Linh Khí!

Thế hệ sau này, chỉ cần là vũ khí có phẩm giai, thì đều có giá trị liên thành.

Ví như gia tộc có cấp bậc như La gia, cũng chỉ có được một kiện Huyền Khí thượng phẩm mà thôi. Mà món Huyền Khí thượng phẩm đó từng là bội kiếm của phụ thân La Chinh, được gọi là "Thanh Mang Trục Phong Kiếm". Chuôi Huyền Khí thượng phẩm này tại Sùng Dương Quận cũng được coi là món đồ độc nhất, bình thường La Tiêu rất ít khi dùng, đều được để ở trong mật thất bí mật của gia tộc. Sau khi La Bính Quyền mưu hại La Tiêu, hắn từng đào ba thước đất để tìm kiếm thanh bội kiếm này, nhưng lại không tìm thấy được gì. Đến nay cũng không có người nào biết thanh Thanh Mang Trục Phong Kiếm đang nằm ở nơi nào.

Mà đây vẫn chỉ là Huyền Khí thượng phẩm mà thôi.

Linh Khí, thì lại càng thêm khủng khiếp. Người bình thường nếu có được Linh Khí, thì cũng chỉ là rước họa vào thân mà thôi. Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Cũng đừng nói đến người bình thường, cho dù là La gia cũng phải ngoan ngoãn giao ra Linh Khí để tránh rước họa diệt tộc mà thôi!

Linh Khí có thể nói là chí bảo của nhân gian. Có các loại năng lực đặc thù khác nhau. Có cái có thể đẩy nhanh tốc độ tu luyện, có cái có thể gia tăng sức chiến đấu lên gấp mấy lần,…

Nghe được lời Tà Lang, La Chinh cũng chỉ đành cười khổ nói:

- Luyện khí, mấu chốt đều dựa vào tài liệu luyện khí cùng hỏa diễm. Không thể luyện chế ra bảo vật hoàn mĩ, ngươi lại muốn trông cậy vào huyết nhục của ta ư? Trò đùa này cũng hơi bị quá mức rồi…

La Chinh từng đọc qua nhiều sách vở, kiến thức có phần uyên bác. Bất luận là luyện đan hay luyện khí cũng đều có đọc lướt qua. Chỉ là, hắn đặt tâm tại võ đại, những thứ thư tịch luyện đan, luyện khí kia hắn cũng không đi đào sâu tìm hiểu, chỉ hiểu biết sơ qua mà thôi.

Lúc này hắn đang lâm vào tuyệt cảnh, cũng không thể ngồi không chờ chết được. La Chinh muốn khuyên giải Tà Lang tha hắn một lần thử xem sao.

- Theo lời ngươi vừa nói, thì ngươi cũng chỉ hiểu được phần bên da lông bên ngoài của luyện khí mà thôi!

Tà Lang vừa nói, vừa mở còng tay của La Chinh ra. Sau đó lôi La Chinh từ trong lô đồng ra ngoài, ném vào một cái lồng bên cạnh.

Loảng xoảng loảng xoảng!

Ngay sau đó Tà Lang liền khóa lồng lại, trên bộ mặt trông như khô lâu kia lại hiện ra một nụ đáng sợ, hắn nói:

- Thực lực của Tà Lang ta vẫn còn chưa đủ, tài liệu quý hiếm đối với ta cũng quá mức xa vời, Chân Hỏa cũng chẳng quá Nhị phẩm. Muốn chế ra Linh Khí, đương nhiên cũng chỉ còn cách dùng tà pháp mà thôi. Còn về việc ném ngươi vào lò luyện khí liệu có luyện được Linh Khí hay không, hắc hắc! Vậy cũng phải xem Hồng Mông tạo hóa mà thôi!

Phải xem Hồng Mông tạo hóa…

Những lời này, đa số Luyện Khí Sư đều nói như vậy.

Chân Hỏa luyện khí, chín phần thực lực, một phần vận khí.

Nghe những lời này, quả thật vận khí cũng không trọng yếu cho lắm.

Có một vài Luyện Khí Sư, hết lần này đến lần khác, dựa vào vận khí nghịch thiên, luyện chế ra được một vài chí bảo cực phẩm.

Cũng có người cả đời hao tâm tổn trí nghiên cứu, cuối cùng lại không có thành quả gì, sau cùng cũng chỉ có thể đổ lỗi cho vận khí.

Xét ra, vận khí nhìn thì có vẻ không có gì là trọng yếu, nhưng đồng thời cũng là thứ trọng yếu nhất.

Mà Hồng Mông, chính là Khí Thần trong lòng Luyện Khí Sư, là tín ngưỡng của tất cả Luyện Khí Sư. Cho nên, vào lúc luyện khí bọn hắn đều nói một câu "Phải xem Hồng Mông tạo hóa".

Những lời này cũng có ý gần giống như câu "Nhìn lên trời cầu Thần phù hộ…" của Giáo Hoàng vậy.

Nghĩ đến việc cái mạng của mình cũng chỉ để cho Tà Lang đánh cược một lần mà thôi, ngoài trừ cười khổ ra, La Chinh hắn cũng chẳng thể làm gì khác.

“Thực lực của chính mình vẫn còn quá yếu!”

Một tháng trở lại đây, tốc độ tiến cảnh của La Chinh hắn quả thực thần tốc, từ Luyện Nhục Cảnh lên Luyện Tạng Cảnh.

Nhưng khi so với La Bính Quyền, Tà Lang, thì vẫn còn chênh lệch quá lớn.

Thật vất vả mới có một tia hi vọng, không ngờ lại lâm vào tuyệt cảnh như vậy, hắn cũng chỉ có thể cảm thán vận mệnh quá bất công mà thôi.

Tà Lang ở trong huyệt động rất lâu, hắn ở trong góc gõ gõ đánh đánh, sau đó mang theo một vật gì đó đem vào lò luyện khí. Sau khi đi ra, Tà Lang liền ngồi ngay ngắn trước lò, hai tay vỗ vỗ một cái, rồi xếp thành một tư thế quái dị.

Cùng lúc đó, lò luyện khí đen thui trước mặt hắn đột nhiên phát sáng lên, từng đạo phù văn phức tạp nhưng lại hết sức tinh tế trên vách lò tách ra. Nhất thời tản mát ra hồng sắc quang mang kịch liệt, cả huyệt động bỗng sáng rực hẳn lên.

Ôi Ôi!

Những người bị mũi nhọn chạy dọc theo lò luyện đâm xuyên qua người kia đều còng lưng lại, miệng không ngừng kêu rên thảm thiết, trông có vẻ hết sức thống khổ. Máu chảy theo những mũi nhọn nhọn hoắt chảy vào lò luyện khí. Cái lò luyện khí kia vậy mà lại hút lấy máu từ những người kia.

Tinh huyết chảy vào, theo đó, những đường vân trên vách lò chợt lưu động, phát ra ánh sáng màu đỏ tươi ướt át, diêm dúa vô cùng.

Sau khi phát động lò luyện khí, tay Tà Lang cầm lên một thanh trường kiếm có màu trắng đen xen kẽ lẫn nhau. Thanh kiếm này chính là một kiện Huyền Khí thượng phẩm của hắn, Nghiệp Hỏa Kiếm.

Tà Lang nhẹ nhàng vuốt vuốt Nghiệp Hỏa Kiếm trên tay một hồi, ánh mắt hắn tựa hồ như nhu hòa đi rất nhiều, như là đang nhìn đứa con của hắn vậy. La Chinh ở một bên quan sát, không ngờ rằng tên Tà Lang yêu nhân này lại biểu lộ ra khuôn mặt này, làm La Chinh hắn cảm thấy bất đắc dĩ vô cùng. Người này đúng thật là một tên điên!

Sau đó, Tà Lang nghiêng đầu lại, hướng về phía La Chinh cười cười đầy quỷ dị. Hắn bước tới lôi La Chinh ra khỏi lồng, rồi nói:

- Có thể dung hòa với Nghiệp Hỏa Kiếm, trở thành một thể. Ngươi đáng nên cảm thấy vinh dự!

La Chinh lắc đầu, trao đổi cùng tên điên này cũng là uổng công. Hết lần này tới lần khác đều rơi vào tay người ta, mà tên điên này lại có thực lực mạnh như vậy, cũng chỉ có thể trách hắn không may mắn mà thôi. Chỉ tiếc thù lớn chưa trả, còn chuẩn bị bị đốt thành tro bụi, chỉ có thể oán hận ông trời có mắt như mù!

Bị Tà Lang một đường kéo đi, khi đã đến trước lò luyện khí, La Chinh liền bị đẩy vào bên trong.

Bên trong lò, xung quanh đều là dấu vết lửa cháy hừng hực, tại lòng lò trung tâm còn có một cái đài.

Ngay sau đó Tà Lang cũng chui vào bên trong, đặt Nghiệp Hỏa Kiếm lên đài. Hắn lại hướng về phía La Chinh cười the thé hai tiếng, rồi chui ra khỏi lò.

Ngay khi Tà Lang đi đến miệng lò, đột nhiên hắn quay đầu lại, gảy ngón tay một cái. Một đạo bột phấn màu vàng bắn về phía La Chinh.

Cái thứ bột phấn màu vàng mang theo hương thơm, La Chinh chỉ hít thở có mấy cái, bỗng lập tức cảm thấy chân tay nhũn ra. Cái thứ bột phấn này không ngờ lại là Thập Hương Nhuyễn Cân Tán, loại thuốc mê này có tác dụng làm kinh mạch tê liệt trong thời gian ngắn, làm cho tứ chi trở nên vô lực.

La Chinh vốn tính đến lấy thanh Nghiệp Hỏa Kiếm kia lên, phá cái lò luyện này rồi liều mạng cùng Tà Lang, dù sao như vậy cũng còn hơn là để bị đốt cho cháy thành tro bụi. Giờ đây hắn đã dính phải Thập Hương Nhuyễn Cân Tán, coi như là đã cắt đứt đi cái ý nghĩ này của hắn. Hiện tại, toàn thân hắn đều cảm thấy mềm oặt hẳn ra, không hề có một chút sức lực nào.

Tính mạng của La Chinh ta… Ta phải viết di chúc tại đây rồi sao?

Ta là thịt cá, người ta là dao thớt. Có trách, cũng chỉ có thể trách thực lực của ta quá yếu! Chỉ có thể mặc cho người ta chém giết mà thôi.

La Chinh cắn chặt răng, khuôn mặt lộ ra vẻ tuyệt vọng. Trong đầu đang nghĩ ngợi lung tung, bỗng hắn thấy từ giữa lò đột nhiên có một đạo hỏa diễm xông vào.

Ngọn lửa có màu vàng sáng, hỏa diễm cháy lên, trông giống như một đóa sen màu vàng vậy. Ngọn lửa này hẳn phải là Chân Hỏa bản mệnh của Tà Lang.

Hỏa diễm vừa xuất hiện liền khuếch tán ra tứ phía. Trong lò lúc này đều ngập tràn hỏa diễm, La Chinh cũng cảm thấy xung quanh đang bắt đầu nóng lên, hiện tại hắn đã bị Chân Hỏa bao vây rồi.

Phốc!

Gần như trong nháy mắt, quần áo của La Chinh liền bị ngọn lửa đốt cháy thành tro tàn.

Ngọn lửa tiếp xúc với da thịt lập tức làm La Chinh cảm thấy một hồi nóng bỏng. Làn da của hắn đang bị Chân Hỏa đốt cháy. La Chinh cắn chặt răng, chuẩn bị nghênh đón đau đớn thống khổ. Hắn cắn chặt răng cả buổi, nhưng đau đớn như trong tưởng tượng của hắn lại không có xuất hiện.

La Chinh cũng chỉ cảm thấy nóng bỏng mà thôi. Mà cảm giác nóng bỏng này, ngoại trừ việc làm hắn có chút không thoải mái ra, thì cũng chẳng có chuyện gì khác xảy ra.

La Chinh buồn bực mở hai mắt ra, cúi đầu nhìn thân thể của mình. Ngoại trừ quần áo bị thiêu hủy ra, thân thể lại không hề có chuyện gì. Không chỉ da không bị bỏng, mà ngay cả sợi lông trên da cũng chẳng hề bị đốt cháy.

“Chẳng lẽ mình căn bản không sợ Chân Hỏa này thiêu cháy?”

Vốn tưởng rằng La Chinh hắn hẳn đã phải chết, không ngờ lại xảy ra việc như vậy. Trong nội tâm của La Chinh liền cảm thấy hoan hỉ.

“Tuy không biết rõ vì sao lại như vậy, nhưng hẳn việc này có liên quan đến chuyện xảy ra trong tầng hầm ngầm ngày đó. Lẽ nào ta đã luyện thành Huyền Khí chi thể, nên giờ đây không sợ Chân Hỏa thiêu cháy?”

Trong lúc La Chinh đang suy nghĩ, bỗng Chân Hỏa theo miệng lò tràn vào lại mạnh hơn vài phần.

Từng đạo Chân Hỏa nhìn như đóa sen màu vàng kia hóa thành hai bàn tay vô hình, không ngừng đánh vào thân thể của La Chinh cùng Nghiệp Hỏa Kiếm. Ngọn lửa ngày càng mạnh, La Chinh cảm thấy cảm giác nóng bỏng kia cũng gia tăng theo, nhưng vẫn ở trong phạm vi có thể chịu đựng của hắn.

Ngay sau đó Nghiệp Hỏa kiếm liền phát sinh biến hóa. Dù là thân kiếm hay chuôi kiếm cũng đều đỏ bừng lên. Trên thân kiếm, phù văn màu đen và màu trắng kia cũng lóe ra quang mang kì lạ, có vẻ như là đang hấp thu năng lượng bên trong Chân Hỏa.

- Thì ra Luyện Khí Sư luyện khí, chính là quá trình điều khiển Chân Hỏa. Đem binh khí đốt nung nóng lên, sau đó lại đem năng lượng bên trong Chân Hỏa rót vào. Bất quá thủ pháp này rất đặc biệt, Chân Hỏa xung quanh Nghiệp Hỏa Kiếm như gần như xa, treo mà không quyết…

Trong lúc vô tình, La Chinh ngược lại đang quan sát quá trình Luyện Khí Sư luyện khí, hơn nữa lại còn luyện khí ngay trong lò.

La Chinh đang nhìn xem quá trình luyện khí, bỗng bên ngoài lò có người "A" lên một tiếng. Tên Tà Lang kia phát hiện ra La Chinh có chút cổ quái.

Ở bên ngoài lò, Tà Lang hoàn toàn không ngờ rằng, Chân Hỏa của hắn đã thiêu đốt lâu như vậy rồi, ngay cả Nghiệp Hỏa Kiếm cũng đã bị nung đỏ cả lên, vậy mà tên La Chinh này vẫn còn chưa chết?

“Trên người tên này mặc dù có phát ra khí tức của Huyền Khí, nhưng dù sao đó vẫn là thân thể a! Chẳng lẽ thân thể của tên này thật sự có thể so với Huyền Khí sao?”

Nghĩ tới đây, trên khuôn mặt tiều tụy liền tràn đầy vẻ hưng phấn. Con đường luyện khí của Tà Lang hắn cũng không phải là con đường chính thống, cho nên tài liệu luyện khí càng ly kỳ, cổ quái, thì hắn lại càng cảm thấy hoan hỉ.

Hắn luyện chế thành chuôi này Nghiệp Hỏa kiếm, chính là dùng hai chủng tài liệu Âm Dương tương trùng nhau luyện chế mà thành. Nếu là Luyện Khí Sư khác, tuyệt đối sẽ không dung hợp hai loại tài liệu lại với nhau để luyện chế. Nhưng Tà Lang không những luyện thành, mà còn luyện thành được Huyền Khí thượng phẩm.

Làm được như vậy, cũng là nhờ vào Hồng Mông Tạo Hóa!

Bây giờ nhìn thấy thể chất quỷ dị của La Chinh. Tuy nói rằng Chân Hỏa của Tà Lang hắn chỉ là Chân Hỏa Nhị phẩm, nhưng so với lửa bình thường thì lại lợi hại hơn gấp chục lần. Vậy mà vẫn không thể đốt cháy được La Chinh kia, làm sao mà hắn không kinh hỉ cho được?

Tên La Chinh này địch thật đang được hắn dung luyện bên dưới, vậy mà lông, tóc lại không bị tổn thương một chút nào. Tà Lang hắn một mặt kinh hỉ, mặt khác cũng có chút buồn bực.

“Thân thể của tên này thật sự là một kiện thiên tài địa bảo. Nhưng… Chân Hỏa đốt vậy mà không nát. Vậy phải làm sao?”

Tà Lang suy nghĩ một hồi lâu, sau đó hắn thò tay vào lồng ngực lấy ra một viên thuốc. Viên đan dược kia có màu nâu xanh, đan văn bên ngoài có hình như hỏa diễm.

- Dung Hỏa Đan!

Viên đan dược Tam phẩm này có giá trị rất lớn, có thể trong thời gian ngắn tăng thêm một tầng thứ cho Chân Hỏa bản mệnh. Năm đó, vì muốn lấy viên đan dược này, hắn phải dùng một kiện Huyền Khí thượng phẩm mới có thể đổi được.

Dung Hỏa Đan này đã ở bên cạnh hắn nhiều năm. Bởi vì đan dược này quá mức trân quý, hắn vẫn luôn để không, không hề dùng tới.

Hôm nay, Tà Lang móc ra Dung Hỏa Đan này, trong mắt hắn cũng toát ra vẻ do dự. Nếu chỉ là tăng thêm thành công trong việc dung hòa tài liệu, vậy cũng coi như là đánh một canh bạc lớn rồi. Tà Lang nghĩ lại, mấy lần hắn luyện chế ra Huyền Khí thượng phẩm, liệu có lần nào là không phải đánh cược một vố lớn không? Nếu lúc này thành công, phẩm chất của Nghiệp Hỏa Kiếm tiến tới Linh Khí…

Nghĩ tới đây, bỗng trong lòng Tà Lang có một cỗ lửa nóng dâng lên. Sau đó hắn liền một hơi nuốt viện Dung Hỏa Đan này vào miệng.

Dung Hỏa Đan chính là đan dược chí cương chí dương. Ngay khi nuốt vào, Tà Lang liền cảm giác cổ họng mình nóng rực hẳn lên, *thất khiếu như có thể phun ra lửa vậy. Hắn hét lớn một tiếng, vận chuyển Chân Hỏa trong cơ thể, điên cuồng dẫn xuất Chân Hỏa vào lò luyện khí.

*Thất Khiếu: bảy lỗ trên măt, lần lượt là hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, và miệng.

Sau khi được Dung Hỏa Đan trợ giúp, Chân Hỏa của Tà Lang đúng thật tăng lên một phẩm giai. Độ mạnh cùng nhiệt độ của ngọn lửa đều lớn hơn trước gấp mấy lần. Nhất thời, nhiệt độ trong sơn động đều gia tăng nhanh chóng. Ngay cả vài tên người sống bị nhốt trong lồng ở phía đằng xa cũng cảm nhận được nhiệt độ mà Chân Hỏa phát ra, tựa hồ đều bị phỏng, kêu rên liên hồi.