Bạch Nguyệt Quang Lại Nháo Chia Tay

Chương 15: Chương 15

Gần đây thời tiết càng ngày càng lạnh, tuyết cũng rơi không ngừng, Cố Ninh không cẩn thận bị cảm, hơn nữa tâm tình phiền muộn, liền ở nhà dưỡng bệnh không ra ngoài.

Cô cảm thấy dù sao thế giới này cũng sắp toang, dứt khoát ở nhà chờ chết sau đó thoát ly thế giới là được rồi, cũng không cần đi theo cốt truyện tuân thủ thiết lập nhân vật, suy nghĩ làm thế nào để tình yêu sụp đổ.

Bởi vì cô sinh bệnh, Bạch Túc vốn định ở nhà chăm sóc cô không đi công ty, nhưng mà cô không đồng ý, Bạch Túc liền lo lắng một mình cô chăm sóc không tốt cho mình, lúc đi làm cũng luôn gọi video với cô.

Sau khi tan tầm cũng sẽ rất đúng giờ trở về nấu bữa ăn dinh dưỡng cho cô, nhìn chằm chằm cô sau bữa ăn uống thuốc, đi ngủ sớm không được chơi trò chơi.

Cố Ninh cũng lười để ý, cứ như vậy cá muối vài ngày sau, bệnh của cô cũng tốt đến bảy tám phần.

Có lẽ là Bạch Túc đều nhìn không nổi cô ở nhà nữa, vào ngày Giáng sinh nói muốn cùng cô đi ra ngoài hẹn hò.

Cố Ninh nằm trên giường, không nhúc nhích, bộ dáng không còn gì luyến tiếc.

Bạch Túc cũng không khuyên bảo nữa, thay đổi thành hành động thực tế, hắn ôm cô từ trên giường lên, thay quần áo ra cửa cho cô, còn thêm một cái khăn quàng cổ, ăn mặc có chút tròn mà dày dặn.

Cô cũng rất ngoan ngoãn cho hắn đùa bỡn, phảng phất hồn đã bay đến chân trời, bộ dáng thất thần.

Chờ sau khi mặc xong, Bạch Túc thấp giọng dỗ dành cô, thanh âm nhẹ nhàng: "Ninh Ninh, anh đã rất nhiều năm chưa từng trải qua lễ hội gì, một mình đi ra ngoài cũng rất cô đơn, em coi như bồi anh, được không?"

Bạch Túc nhìn cô, khiếm khi bày ra bộ dạng có chút yếu ớt.

Cố Ninh cũng biết hắn hạ thấp tư thái dỗ cô ra ngoài như vậy chỉ là không hy vọng cô rầu rĩ không vui mà thôi, cô không nói gì, chỉ gật đầu.

Dù sao cũng không cần tuân thủ thiết lập nhân vật, nếu hắn không thích cô, vậy cũng không sao.

Thấy cô gật đầu, trên mặt Bạch Túc mới có chút tươi cười.

Sau khi ra khỏi cửa, cảnh đêm bên ngoài rất đẹp, tuyết nhỏ bay trên bầu trời, xung quanh trang trí cây thông Noel và đèn màu, một cảnh tượng náo nhiệt nhộn nhịp.

Có lẽ là muốn cùng cô tản bộ, Bạch Túc không lái xe, hai người cứ như vậy đi trên đường.

Bạch Túc quay đầu, hỏi: "Ninh Ninh, muốn đi đâu chơi?"

Cố Ninh thanh âm hữu khí vô lực, ánh mắt lơ lửng: "Tùy tiện."

Bạch Túc lại hỏi: "Vậy muốn ăn cái gì?"

Cố Ninh: "Tùy tiện."

"Vậy thì đi nhà hàng lần trước đi tới, sau khi ăn xong đi đài quan sát xem sao?"

Bạch Túc không để ý cô qua loa, rất nghiêm túc ôn nhu hỏi ý kiến của cô.

Chống lại đôi mắt thâm thúy đen nhánh của hắn, Cố Ninh cũng có chút áy náy, cảm thấy hình như mình có chút quá phận, nhưng cũng không có tâm tình mở miệng, liền "Ừ" một tiếng, chỉ là hứng thú vẫn không cao.

Bạch Túc nhìn ở trong mắt, ánh mắt khẽ động, nhưng vẫn không nói gì, chỉ nắm tay cô chậm rãi đi trên đường.

Bạch Túc dẫn cô đến một nhà hàng phương Tây rất có hương vị, âm nhạc trong phòng ăn nhẹ nhàng phát ra, tông màu ấm áp, tranh tường cũng thẩm mỹ rất cao.

Đại khái là bởi vì là giáng sinh, nhà hàng rất đông đúc, bất quá Bạch Túc là khách hàng VIP, tự nhiên sẽ có vị trí.

Chỉ là Bạch Túc không muốn phòng riêng, mà là ở trong đại sảnh náo nhiệt chọn một vị trí dựa vào cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy cảnh đêm.

Sau khi hai người ngồi xuống, Bạch Túc liền theo thường lệ hỏi cô muốn ăn cái gì, đương nhiên nhận được vẫn là tùy tiện hai chữ, Bạch Túc liền thay cô gọi đơn.

Rất nhanh, thức ăn và đồ uống của hai người đều được mang lên.

Ngay lúc hai người dùng cơm, chuông gió ở cửa vang lên, lại có khách tiến vào, hai người cũng không chú ý.

Mà ba người vừa đi vào liếc mắt một cái liền nhìn thấy bọn Bạch Túc, cũng không phải bởi vì Bạch Túc quá đẹp trai để cho các cô có thể ở trong đám người đông đảo liếc mắt một cái, mà là bởi vì vị trí Bạch Túc Túc ngồi vốn rất dễ thấy, mà hắn vẫn là đại boss của công ty các cô.

Một trong số những người tới chính là Nghê Chức, mà hai người còn lại là hai nữ đồng nghiệp mới tới Tống Lâm và Liễu Nguyệt, sau khi tan tầm cô ấy liền thuận tiện dẫn các cô đi ăn cơm.

Bởi vì tác phong Bạch Túc ở trong công ty tác phong nghiêm nghị, nữ đồng nghiệp trong công ty hầu như không có muốn thượng vị, hơn nữa thấy hắn chỉ còn lại sợ hãi.

Nghê Chức vốn định dẫn các cô đổi một nhà hàng khác, sợ các cô sẽ không được tự nhiên, nhưng có thể là bê mới sinh không sợ hổ, các cô còn không hiểu Bạch tổng, thấy hắn cũng chỉ có hưng phấn cùng tò mò.

Các cô chẳng những không có ý định đi, còn trực tiếp ngồi ở bàn phía sau Bạch tổng, bên kia vừa vặn có chậu hoa che khuất, chỉ cần không chú ý nhìn, sẽ không nhìn thấy các cô.

"Em uống chút sữa trước, ấm bụng."

Bên kia truyền đến thanh âm ôn nhu sủng nịch của Bạch tổng, hai nữ đồng nghiệp đều ngạc nhiên mở to mắt, không ngờ Bạch tổng bình thường lạnh lùng đối với bạn gái lại ôn nhu như vậy.

Mà Nghê Chức ngược lại vẻ mặt bình tĩnh, đã sớm thành thói quen, cũng buông xuống đoạn thầm mến chua xót kia, lúc này trong lòng cũng chỉ có hâm mộ.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn qua, vừa lúc nhìn thấy Bạch tổng đang cắt bít tết cho Cố Ninh, chờ sau khi cắt xong mới đem đĩa đặt lại trước mặt cô, còn dặn dò cô ăn chậm một chút, tư thái cẩn thận thỏa đáng kia chỉ thiếu trực tiếp đút cho cô.

"Đó chính là bạn gái Bạch tổng sao?" Liễu Nguyệt tò mò nhìn, nói, "Nói đẹp thì đúng là rất đẹp, nhưng hình như tính tình không tốt, Bạch tổng đối với cô ấy tốt như vậy, cô ấy thoạt nhìn lại lạnh lùng."

Tống Lâm nghe xong cũng không vui, bởi vì cô ấy vừa mới chia tay với tra nam vào dịp Giáng sinh, tra nam trước đó cũng bách y bách thuận* với cô ấy, nhưng lúc có được liền trở mặt, Tống Lâm nhịn không được thay chị gái xinh đẹp nói chuyện: "Bạch tổng ở trong công ty bộ dáng nghiêm túc không gần gũi người yêu, hiện tại lại ôn nhu săn sóc như vậy, nhất định là đang làm bộ làm tịch, chờ sau khi bạn gái anh ta hoàn toàn đắm chìm trong đó, hắn sẽ lại thay đổi."

*Bách y bách thuận: bảo sao nghe vậy, ngoan ngoãn phục tùng.

Liễu Nguyệt nghe được sửng sốt: "...!Phải không?"

Nghê Chức cũng không nhiều lời, chỉ nói sang chuyện khác để cho các cô ăn cơm.

Một bữa cơm ăn xong, lúc nhân viên phục vụ đến thanh toán, thấy bọn họ là một đôi tình nhân, nhan sắc so với minh tinh còn cao hơn, liền hỏi bọn họ có muốn tham gia hoạt động miễn phí hay không.

Các cặp đôi chụp ảnh có thể được miễn phí, nhưng phải thay đổi đồ cổ trang để chụp ảnh, bởi vì chủ đề Giáng Sinh của họ ngày hôm nay là mỹ nhân cổ trang.

Đại khái là rất muốn dán ảnh của đôi tình nhân này lên tường ảnh trong cửa hàng làm tuyên truyền, nhân viên phục vụ cực lực vận động, còn chỉ vào một đôi tình nhân đang chụp ảnh dưới gốc cây thông Noel ngoài cửa sổ sát đất còn liên tục khen trang phục và cảnh đêm rất đẹp.

Cố Ninh cũng tùy ý nhìn thoáng qua, dừng một chút trên váy cổ trên người cô gái kia, sau đó thu hồi ánh mắt, tiếp tục ngẩn người.

Bạch Túc chú ý tới ánh mắt của cô, hỏi: "Muốn chụp ảnh không?"

Nghe thấy hắn hỏi như vậy, Cố Ninh còn tưởng rằng hắn muốn chụp, nhưng cô lại ngại thay quần áo phiền phức, liền chần chờ.

Bạch Túc dường như hiểu được suy nghĩ của cô, liền hỏi bồi bàn: "Tôi một mình thay quần áo có được không?"

Nhân viên phục vụ vội vàng gật gật đầu, dẫn hắn đến phòng thay đồ thay quần áo, Bạch Túc còn bảo cô ngoan ngoãn chờ, giống như là sợ vừa trở về cô liền không còn ở đó.

Cố Ninh ngồi ở chỗ ngồi không yên lòng, vừa cầm ống hút uống nước trái cây.

Không bao lâu, cô nghe thấy xung quanh tựa hồ truyền đến tiếng hít một hơi, trong phòng ăn tựa hồ cũng yên tĩnh hơn rất nhiều.

Cô ngẩng đầu không rõ nguyên nhân, vừa nhìn đã ngây ngẩn cả người, không nhịn được một ngụm nước trái cây phun ra.

Đi theo nhân viên phục vụ trước đó là một mỹ nhân cổ trang, một thân váy trắng, tóc dài như mực, mặt mày lạnh lùng tinh xảo, khí chất cao quý lãnh diễm.

Đẹp đến mức người ta không thể rời mắt.

Chỉ là váy có lẽ có chút không hợp kích thước, tay áo có chút ngắn, lộ ra một đoạn cổ tay trắng nõn hữu lực.

Mà khuôn mặt này rõ ràng chính là của Bạch Túc.

Đại khái là lần đầu tiên mặc nữ trang, vẻ mặt Bạch Túc có chút cổ quái, đi tới trước mặt cô, ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Rất lạ sao?"

Lạ nhưng lại không lạ, còn rất đẹp mắt, không thấy mọi người nhìn chằm chằm hắn không ngừng sao?

Nói không chừng cũng không nhìn ra hắn không phải nữ nhân.

Nhưng Cố Ninh nhìn hắn như vậy vẫn nhịn không được cười ra tiếng, bởi vì Bạch Túc ở trong mắt cô vẫn là một người đàn ông chính trực nghiêm túc, một lần thay trang phục tương phản như vậy cũng quá lớn, có loại cảm giác buồn cười.

Cô cười đến ho và hỏi: "Anh, anh tại sao lại mặc như thế này?"

Bạch Túc không trả lời, nhưng chỉ nhìn nụ cười khóe môi cô, đáy mắt nhu hòa một chút, nói: "Ninh Ninh không thích sao?"

Cố Ninh sửng sốt một chút, ý cười dừng lại.

Cô nhìn chiếc váy này, lúc này mới phát hiện cô vừa nhìn thấy cô gái kia mặc cùng kiểu, cho nên, hắn cảm thấy cô thích, nhưng bởi vì cô ngại phiền toái không chịu thay, cho nên mặc cho cô xem sao?

Cố Ninh sững sờ nhìn hắn, tâm tình bỗng nhiên phức tạp lên, xen lẫn một chút áy náy.

Dọc đường này hắn ân cần hỏi han cô, nhưng cô đều không thèm để ý, hiện tại hắn còn vì dỗ dành cô vui vẻ mà ngay cả nữ trang cũng mặc.

Bạch Túc vươn tay về phía cô: "Chúng ta ra ngoài chụp ảnh?"

Cố Ninh nhìn hắn một cái, trong lòng khẽ động, đặt tay lên lòng bàn tay hắn, gật gật đầu.

Mà ẩn nấp bên bàn sau những chậu hoa.

Liễu Nguyệt vẻ mặt phức tạp nói: "Không nghĩ tới Bạch tổng lại dỗ người vui vẻ như vậy, hy sinh này cũng quá lớn, làm sao có thể như cậu nói là bộ làm tịch?"

Nam nhân bình thường cũng sẽ không nguyện ý mặc nữ trang chỉ vì dỗ người cười, sẽ cảm thấy mất mặt, nhưng Bạch tổng lại hình như cũng không thèm để ý những thứ này, trong lòng cũng chỉ có bạn gái của hắn.

Tống Lâm kinh ngạc nhìn bóng lưng bọn họ bỏ đi, nghe Liễu Nguyệt nói thật khó có được không trả lời.

.