Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 102: tắm rửa

Được người trong lòng chiếu cố, lại cách xa những công việc hao tâm tổn trí rườm rà kia, thương thế của Tô Phùng Tầnphục hồi rất nhanh.

Mỗi ngày tâm tình vui vẻ như tiểu công chúa thụ được người sủng ái.

"Hmm, vết thương khôi phục nhanh lắm mấy ngày nữa hẳn là có thể xuất viện." Vị bác sĩ mặc áo khoác blouse trắng với vẻ mặt tươi cười, kiểm tra vết thương cho Tô Phùng Tần xong thì dặn dò Tịch Sư Tử một số chỗ cần lưu ý rồi mỉm cười rời khỏi phòng bệnh.

Bởi vì vết thương không thể dính nước, mỗi ngày Tịch Sư Tử chỉ giúp Tô Phùng Tần đơn giản lau chùi thân thể, điều này sớm đã khiến Tô Phùng Tần không chịu nổi.

Nàng luôn cảm thấy thân thể nặng nề, cả người tràn ngập một cỗ mùi hương lạ lẫm, mãnh liệt yêu cầu muốn được tắm rữa.

Hơn nữa mỗi khi lau người Tịch Sư Tử lại dùng đủ kiểu quấy nhiễu nàng, quấn nàng gay gắt, khi thì ôm chặt lấy nàng, khi thì vùi đầu vào cổ nàng như con mèo nhỏ ở trên người nàng ngửi tới ngửi lui.

Sau đó còn chững chạc đàng hoàng gật đầu: "Rất thơm."

"Ai biết em lại giỡ trò đồi bại dở hơi gì nữa, chị mặc kệ, hôm nay chị nhất định phải vào phòng tắm tắm rửa." Tô Phùng Tần tuyệt không tin tưởng lời Tịch Sư Tử nói chỉ vì sợ nàng đụng phải vết thương nên mới chăm sóc nàng.

Tô Phùng Tần cau mày, gương mặt tái nhợt trở nên hồng nhuận, hôm nay trông nàng đầy đặn hơn mọi khi, hiển nhiên là ngày thường đã được vỗ béo bằng không ít thức ăn ngon, cộng thêm tâm tình không tệ, tự nhiên cơ thể cũng hấp thụ dưỡng chất nhiều hơn.

"Không thể đụng vào nước, nếu không vết thương lại nhiễm trùng, nếu chị khó chịu thì em bưng nước ấm đến lau cho chị một chút." Tịch Sư Tử vẫn quyết tâm phản đối, thái độ kiên quyết.

"Đừng mà. . . chị van em, Sư Tử à. Chị sẽ dùng băng bảo đảm quấn kỹ vết thương, cam đoan không động vào nước nha, có được hay không?" Tô Phùng Tần làm bộ đáng thương ngửa đầu, cắn môi, cặp mắt như hoa đào liễm diễm mang theo thủy quang lấp lánh ánh sáng, thấp giọng thỉnh cầu, khiến ai thấy cũng phải mềm lòng, phải đáp ứng hết thảy thỉnh cầu của nàng.

Thấy dáng vẻ đáng thương cầu xin này của Tô Phùng Tần, Tịch Sư Tử mặc dù cũng có chút không đành lòng, nhưng vẫn kiên trì cự tuyệt.

"Không được."

"Đáng ghét." Tô Phùng Tần nắm tay thành quyền "Hung hăng" nện một cú lên vai Tịch Sư Tử, sau đó cắn môi hừ một tiếng nghiêng người nằm xuống, đưa lưng về phía Tịch Sư Tử.

"Giận à?"." Tịch Sư Tử khiêu mi hỏi.

Lưng Tô Phùng Tần run lên, tay hơi run dùng mền che kín đầu, giọng buồn buồn.

"Ai thèm giận, em đi đi."

"Chính chị nói đó, em đi đây." Tịch Sư Tử lưu loát đứng dậy, liền đi ra ngoài.

Tô Phùng Tần đưa lưng về phía Tịch Sư Tử, khẳng định Tịch Sư Tử đang diễn trò, cũng không nghĩ là cô đi thật.

Lỗ tai giấu trong chăn, rất nhanh liền nghe được tiếng bước chân rời đi, sau đó là một tiếng phịch cửa đã bị đóng lại.

Tô Phùng Tần vội vàng vén chăn lên nghiêng đầu nhìn lại.

Tịch Sư Tử vậy mà thật lưu loát còn không lưu luyến rời đi.

Giỏi lắm, Tịch Sư Tử, tên hỗn đản này, bảo em đi em bèn đi thật, đừng hòng chị để ý tới em nữa.

Tính tình tiểu nhân của Tô Phùng Tần lại trỗi dậy, mặt lạnh hừ một tiếng.

Có lẽ là bởi vì không muốn để ý tới những chuyện bên ngoài, trong lúc dưỡng thương Tô Phùng Tần cũng không chú ý chuyện bên ngoài, nhắc đến cũng có chút ý vị rời xa nhân thế.

Chân Lộ Sanh không xuất hiện nữa, Tô Phùng Tần cảm thấy vừa may mắn cũng vừa cảm thấy có chút dị thường.

Công ty nàng cũng không định kinh doanh tiếp nữa.

Vài ngày trước nàng đã gọi điện thoại cho luật sư, ủy thác cho họ bán hết toàn bộ cổ phần trong tay nàng ra ngoài với giá thấp, rồi dùng cố tiền còn sót lại đền bù tổn thất cho những nhân viên vẫn còn tại chức.

Hiện tại Lam Dịch đã phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, nhưng đã không còn nửa phần quan hệ với Tô Phùng Tần.

Không quan tâm, không để ý mới có thể giúp Tô Phùng Tần an tâm nằm trong bệnh viện, không còn đi lo lắng những chuyện ngoài kia nữa.

Những năm này phấn đấu quá lâu rồi, ngay từ đầu chỉ vì muốn chống đối với Chân Lộ Sanh, cũng vì muốn mở ra một tương lai mới tốt đẹp hơn.

Bây giờ nàng đã rõ, quan hệ trước đây của nàng và Chân Lộ Sanh bất quá chỉ là một quá khứ đã qua, Chân thị ở thành phố H có cả trăm năm thực lực, không phải mình nàng là có thể động vào.

Hận ý khắc cốt ghi tâm thuở nào sớm đã bị thời gian xói mòn, từng chút từng chút phai nhạt theo thời gian, sau khi gặp lại Tịch Sư Tử, nàng thật chán ghét cuộc sống trước đây.

Hiện tại cũng tốt, vứt bỏ hết thảy những quyền lợi tài phú ấy, còn có thanh danh bại hoại kia, hết thảy đều có thể bắt đầu lại từ đầu.

Điều duy nhất khiến nàng lo lắng, chính là Chân Lộ Sanh vẫn muốn tiếp tục dây dưa.

Vừa nghĩ tới Chân Lộ Sanh, tâm tình của Tô Phùng Tần bất chợt thay đổi.

Hiện tại nàng không cầu gì cả, không biết Chân Lộ Sanh có bằng lòng buông xuống hết thảy hay không?

Với nỗi lòng nặng trĩu Tô Phùng Tần khôi phục vẻ lạnh lùng ưu sầu.

TV trong phòng bệnh, cho tới bây giờ Tô Phùng Tần cũng chưa từng bật lên, nhưng bây giờ nàng lại cầm lấy điều khiển, mở nó lên.

TV vừa khởi động đã tự chuyển tới kênh tài chính và kinh tế.

Nam phóng viên với âu phục phẳng phiu ngoại hình tuấn lãng đang thông báo một tin tức.

"Một tuần trước, con trai độc nhất của thị trưởng tiền nhiệm, năm nay gần ba mươi hai tuổi, Lý Triệt, đột nhiên bởi vì bệnh mà qua đời. Mặc dù cái tên Lý Triệt này có rất nhiều người chưa từng nghe qua, nhưng trong giới kinh doanh thành phố H, người đàn ông này, có liên quan tới hai tập đoàn lớn nhất. Thân phận của anh ta ngoại trừ là con trai độc nhất của thị trưởng tiền nhiệm, còn là người thừa kế duy nhất của Lý thị, năm năm trước anh ta kết hôn với trưởng nữ của Chân thị Chân Lộ Sanh, mang ý nghĩa trọng đại vì ký hiệp ước hợp tác giữ hai tập đoàn lớn nhất thành phố H."

Trong TV, phía trên bên phải màn hình xuất hiện một tấm hình của Lý Triệt, anh mặc một thân áo sơ mi trắng tay cầm một quyển sách, đang ngồi trên xe lăn.

Ảnh chụp đã biến thành màu xám, biểu hiện người đàn ông tướng mạo thanh tú ôn tồn lễ độ này đã sự thật qua đời.

Lý Triệt chết rồi.

Sau khi Tô Phùng Tần chấn kinh, nỗi lòng trở nên có chút phức tạp.

Khó trách Chân Lộ Sanh những ngày gần đây không tới tìm nàng, hóa ra chồng cô đã qua đời.

Kỳ thật Tô Phùng Tần đối với Lý Triệt cũng không hiểu rõ lắm, nàng chẳng gặp qua chỉ gặp anh ta mấy lần, ấn tượng đối với anh ta rất mơ hồ.

Nhưng chuyện duy nhất nàng biết, chính là, Lý Triệt rất yêu Chân Lộ Sanh.

Anh ta mặc dù còn rất trẻ, thân thể lại có khiếm khuyết, nhưng anh ta luôn một lòng một dạ yêu Chân Lộ Sanh. Anh ta không màng sự phản đối của gia đình, mang phân nửa cổ phần Lý thị nắm trong tay cho Chân Lộ Sanh, để nàng có được quyền chấp hành ở Lý thị.

Đối với tình yêu say đắm ấy, anh ta dường như mù quáng tín nhiệm và si mê Chân Lộ Sanh.

Tô Phùng Tần còn biết một chuyện, đó chính là, Chân Lộ Sanh không yêu anh ta, có thể nói cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ yêu.

Chân Lộ Sanh đối với người chồng trên danh nghĩa này, cho tới bây giờ cũng chưa từng có chút tình cảm nào, thậm chí coi anh ta như một người vô hình.

Một người đàn ông vừa đáng thương cũng thật đáng buồn.

Anh ta mang hết thảy những gì mình có trao cho Chân Lộ Sanh, yêu cầu xa vời duy nhất, chỉ là một ánh nhìn từ Chân Lộ Sanh.

Nhưng Tô Phùng Tần không hiểu vì sao một người đàn ông còn trẻ như vậy mà lại đột ngột qua đời?

Nếu như nói , năm năm trước, khi Tô Phùng Tần bị Chân Lộ Sanh bán đứng, Lý Triệt chỉ là một kẻ đứng nhìn.

Rõ ràng anh ta tận mắt thấy hết, lại không trợ giúp Tô Phùng Tần.

Khi Tô Phùng Tần quá chén bị người đưa tới căn phòng định mệnh ấy, Lý Triệt cũng ở đó.

Anh ta đang ở phòng khách đọc sách, cũng tận mắt thấy Tô Phùng Tần bị bán đứng, bị phản bội, nhưng lại không xuất thủ viện trợ.

Mặc dù anh ta đã dùng ánh mắt vừa thương tiếc vừa xấu hổ day dứt nhìn Tô Phùng Tần, nhưng cuối cùng chỉ quay người rời đi.

Trước kia Tô Phùng Tần từng hận Lý Triệt, nhưng rất nhanh thì quên mất.

Bởi vì người chủ mưu chỉ có mình Chân Lộ Sanh, anh ta bất quá chỉ là một người theo đuổi Chân Lộ Sanh bằng một tình yêu mù quáng mà thôi.

Cho nên đối với anh ta, Tô Phùng Tần không hận, nhưng cũng không có hảo cảm.

Chỉ là cái chết này của anh ta, vẫn khiến Tô Phùng Tần cảm thấy có chút bi ai.

Phóng viên trong TV vẫn tiếp tục thông báo tin tức về Lý Triệt, Tô Phùng Tần cảm thấy có chút nhàm chán, bèn tắt TV đi.

Cửa phòng bệnh bỗng bị bật mở.

Tịch Sư Tử vừa mới đi đã quay về.

Trên tay của cô cầm một xấp băng mới.

Đến cùng cũng chịu thỏa hiệp, Tô Phùng Tần ngây cả người, rất nhanh liền bất động thanh sắc cười đắc ý.

"Không phải nói muốn tắm rửa à, em có thể cho chị tắm, nhưng em muốn giúp chị."

Tịch Sư Tử nhíu mày, có chút hất cằm, vẻ mặt lạnh nhạt nghiêm túc.

Tô Phùng Tần lớn đến từng này, cũng chưa từng được ai giúp tắm rửa qua.

Mặc dù nàng cùng Tịch Sư Tử đã sớm thấy hết của nhau, chỉ là tắm rửa. . . .

"Không cần, chị tự tắm." Tô Phùng Tần lưu loát mà nhanh chóng cự tuyệt.

"Để em giúp chị, còn không thì khỏi tắm, tự chọn đi." Tịch Sư Tử nghiêm mặt, hai tay chấp sau lưng, như một bà già, gương mặt tỏ vẻ không thể thương lượng.

". . ."

Làm sao bây giờ.

Hai người nhìn nhau giằng co hơn nửa ngày.

Cuối cùng vẫn do Tô Phùng Tần thỏa hiệp, nàng thật sự chịu không nổi nữa .

Nàng vốn thích sạch sẽ lại lâu như vậy không được tắm rửa, sớm đã cảm thấy toàn thân xuất hiện mùi lạ .

Thật vất vả mới khiến Tịch Sư Tử đồng ý cho nàng tắm rửa, nàng không thể từ bỏ.

Cắn răng một cái, Tô Phùng Tần hận hận nhìn Tịch Sư Tử, nói rít qua kẽ răng.

"Chị-tắm."

Dù sao đều đã nhìn qua , còn có thể sợ gì chứ?

"Rất tốt."

Tịch Sư Tử hài lòng nhẹ gật đầu, ánh mắt đen nhánh thâm thúy bất chợt phát sáng.

Đây đại khái là lần đi tắm khiến Tô Phùng Tần vừa khó xử nhất cũng dài dằng dặc nhất.

Vùng bụng bị ai kia quấn bằng mấy vòng băng, khiến cho nàng khó chịu muốn chết.

Huống chi còn có ánh mắt chớp cũng không thèm chớp của Tịch Sư Tử bên cạnh cứ bắn thẳng về phía nàng.

Vươn tay muốn mở nước nóng.

Tịch Sư Tử lại ở bên cạnh lạnh lùng lên tiếng.

"Chị không cởi đồ làm sao tắm?"

"Không cởi, chị thích mặc đồ tắm, ai mượn em lo?" Tô Phùng Tần còn giận dỗi, nàng hừ một tiếng, trên mặt nhuộm một tầng ngượng ngùng đỏ ửng.

Kỳ thật, ngoại trừ không muốn cởi đồ, còn có một nguyên nhân, chính là nàng căn bản không thể xoay người tự mình cởi đồ.

Nhưng nàng quyết không mặt dạn mày dày đi cầu Tịch Sư Tử giúp đỡ.

Con bé lạnh lùng này, trước kia sao lại không có phát hiện ra Tịch Sư Tử đáng giận chán ghét thế này chứ?

"Lúc nào cũng mạnh miệng." Tịch Sư Tử tay khoanh trước ngực, tựa ở cạnh cửa nhìn vẻ mặt Tô Phùng Tần quật cường, động tác cứng ngắc vụng về, cười nhẹ oán trách một tiếng.

Thân thể ấm áp từ phía sau dán sát vào người Tô Phùng Tần, đôi tay mềm mại nhẹ nhàng leo lên eo nàng.

"Thế này thì không còn ngại nữa đi, đồ ngốc."

Giọng nói trầm thấp đầy cưng chiều vang lên bên tai Tô Phùng Tần, khí tức ấm áp ấy khiến tai Tô Phùng Tần đỏ lên.

Nàng có chút quay đầu, liền nhìn thấy cảnh tượng khó tin.

Tịch Sư Tử không biết lúc nào, đã cởi bỏ hết tất cả quần áo trên người.

Thân thể gầy gò lại có chút non nớt trắng nõn ấy thật mê người.

Ánh mắt Tô Phùng Tần dính lên thân thể Tịch Sư Tử, nàng nhìn chằm chằm Tịch Sư Tử.

Nhìn cô từng chút từng chút ngồi xổm xuống trước người nàng, ôn nhu giúp nàng trút bỏ lớp phòng ngự cuối cùng trên người.

Esley: Ahihi sắp có H rồi *tung bông*