Bạn Gái Tai Tiếng

Chương 20: ánh mắt giao thoa

    Ước chừng nửa giờ sau, Hứa Thanh Khê lái xe đến trước cửa chính bệnh viện, ngồi trong xe vẫy vẫy tay với Tịch Sư Tử. Tịch Sư Tử ôm chậu hoa, mang theo giỏ quả táo lên xe ngồi ở vị trí kế bên tài xế, không rên một tiếng, mặt không thay, đổi mắt nhìn phía trước.

    Hứa Thanh Khê vểnh Lan Hoa Chỉ lên tháo kính râm xuống, xuân quang đầy mặt, mặt mày ngậm xuân quét mắt nhìn bình hoa trong tay Tịch Sư Tử ôm trước ngực, khóe môi cong lên ghét bỏ  chỉ chỉ: "Này, chắc không phải muốn tặng bồn hoa này cho tôi đi!? Tôi cũng không nuôi nổi những thứ lớn lên từ đất này đâu nhé." Tịch Sư Tử nhàn nhạt dùng bộ mặt ghét bỏ liếc mắt nhìn  Hứa Thanh Khê: "Yên tâm, tôi biết cô nuôi thì chúng chắc chắn sẽ chết, không phải cho cô đâu."

    "Cô tới đây thăm Tô Phùng Tần à , tôi không biết hai người lại thân thiết như thế đấy?." Hứa Thanh Khê khoa trương kinh ngạc hô, vừa lái xe, vừa nháy nháy. Tịch Sư Tử không trả lời Hứa Thanh Khê, mà chỉ đưa tay ra gõ gõ lên đầu Hứa Thanh Khê, bất đắc dĩ nói: "Cô nghiêm túc lái xe được không?, nói chuyện thì cứ nói, nhưng cũng phải xem đường."

    Hứa Thanh Khê xoay chuyển chủ đề, rất nhanh đã quên mất bản thân mình hỏi cái gì, đầu tiên là liếc mắt, sau đó lại hưng phấn, phong thái khoe khoang liếc mắt đưa tình với Tịch Sư Tử, ưỡn ngực: "Cô chẳng lẽ không phát hiện hôm nay tôi có gì thay đổi à." Ra hiệu Tịch Sư Tử quan sát mình.

    Ánh mắt Tịch Sư Tử lãnh đạm nhìn Hứa Thanh Khê từ trên xuống dưới qua loa đánh giá vài lần, cặp ngực lép trên thân thể gầy gò hình như có vẻ đầy đặn hơn so với bình thường, một bộ mặt đáng yêu non nớt nhìn không ra độ tuổi, đôi môi thoa son đỏ tươi, giống hệt một món trang sức trang nhã, nhìn qua liền biết nàng là một tiểu mỹ nhân đầy tinh xảo, nhưng cũng không có gì khác biệt hơn mọi ngày cả.

    Thấy Tịch Sư Tử cứ nhìn mình chằm chằm một hồi lâu cũng không hề mở miệng, Hứa Thanh Khê rốt cục nhịn không được, giơ bàn tay lên trước mặt Tịch Sư Tử mà khoa trương quơ quơ: "Thế nào, còn chưa phát hiện à."

    "Ừm. . . Phát hiện rồi." Tịch Sư Tử nhìn rõ cằm Hứa Thanh Khê trước kia có chút thon , hiện tại hình như mượt mà hơn nhiều.

    "A..., phát hiện rồi à, thấy sao?" Hứa Thanh Khê cười nhướn mày cong cong, hưng phấn nhún vai. Tịch Sư Tử thu hồi ánh mắt, nhìn về phía trước, ôm hoa bình tĩnh  hồi đáp: "Mập hơn một chút, đồ mặc lớn hơn một số."

    Khoang xe trong nháy mắt liền yên tĩnh trở lại, tiếu dung của Hứa Thanh Khê cứng ngắc ở trên mặt, nàng bất mãn cắn răng hung tợn liếc khuôn mặt lạnh nhạt, mắt nhìn phía trước của Tịch Sư Tử: "Chuyện nên phát hiện thì không phát hiện, không nên phát hiện thì cô lại phát hiện."

     "Xem ra cô thật mập lên à." Tịch Sư Tử ở một bên nhẹ giọng xen vào một câu.

     "Im miệng, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là cái này, là cái này." Hứa Thanh Khê hét lớn một tiếng, đánh tay lái đồng thời giẫm mạnh phanh, chiếc xe nhỏ màu vàng hơi bựa bựa chui tọt vào một chỗ đậu hẹp. Xe được tắt máy, Hứa Thanh Khê nóng vội   không ngừng lắc lắc bộ móng tay sơn màu đỏ chói trước mặt Tịch Sư Tử.

    "Nhìn thấy không, là cái này." Hứa Thanh Khê cắn răng với gương mặt phách lối đầy tức giận, móng tay suýt chút nữa thì đâm vào mắt Tịch Sư Tử. Trên ngón tay trắng nõn béo múp míp, có một chiếc nhẫn kim cương khá ưa nhìn và xinh đẹp, bạch quang loá lên dưới ánh mặt trời đến chói mắt. Tịch Sư Tử che chở chậu hoa trong lòng, nhẹ nhàng nhướng mày, đẩy người trước mặt: "Biết , nhìn thấy rồi."

    "Cùng tiểu gia hỏa như cô nói chuyện phiếm thật nhàm chán, bất quá ai bảo cô là kim chủ[1] của tôi chứ, tôi còn trông cậy vào cô để kiếm tiền." Hứa Thanh Khê nhụt chí co quắp người lại leo về ghế của mình, nhưng vẫn không buông tha nhắc nhở: "Cô không hỏi là ai tặng à."

    "Ừm, ai tặng đấy?" Tịch Sư Tử đến cùng vẫn phải nghe lời thuận theo câu chuyện của Hứa Thanh Khê mà miễn cưỡng hỏi một câu, Tịch Sư Tử hỏi như vậy, Hứa Thanh Khê phấn khởi, nàng toét miệng híp mắt đến cao thâm mạt trắc[2]: "May mà tiểu tỷ tỷ của cô em thông minh cơ trí, bắt được kẻ trộm đồ ở nhà của chị đây lần trước, ép ả ta bồi thường tổn thất."

    "Không phải nói nàng ta chỉ lấy chút đồ không quan trọng, không cần nữa à, sao còn chịu bồi thường một chiếc nhẫn kim cương?" Tịch Sư Tử nhìn ra ngoài cửa sổ, nói chuyện bát quái mà có chút hững hờ.

    "Cô ta không có sự cho phép của tôi đã tự ý lấy đồ ở nhà của tôi, thì đương nhiên là cô ta đuối lý rồi. Hơn nữa, do nàng cam tâm tình nguyện mua cho tôi, cũng không phải tôi ép buộc nàng ." Hứa Thanh Khê ngoài miệng nói bổ bả hùng hổ, nhưng ánh mắt lại có chút chột dạ mà lườm liếc.

    "Không phải nói muốn tôi mời cô uống trà chiều à, đi thôi." Tịch Sư Tử lông mày nhíu lại, mở cửa xuống xe trước.

    "Thì đương nhiên đây là trà lâu đắt đỏ nhất rồi." Hứa Thanh Khê đi theo xuống xe, miệng cười toe toét vui vẻ đánh giá chiếc nhẫn trong tay mình.

    Hứa Thanh Khê cùng Tịch Sư Tử bước vào trà lâu, nội thất bên trong cũng không phải mang vẻ tinh xảo hoa lệ, mà là một trà lâu manh đậm chất cổ xưa, thoạt nhìn thậm chí có chút cũ kỉ. Nhưng đây là trà lâu mà nhiều người biết đến nhất thành phố H, cũng là trà lâu ngon nhất thành phố H. Trong dĩ vãng Tịch Sư Tử vẫn hay đi theo giáo sư Lý, bồi bà uống trà, dần dần, cô cũng yêu thích uống trà. Hứa Thanh Khê tuy không thích mấy thứ trà lạt lẽo này, nhưng do nàng thường xuyên bồi tiếp Tịch Sư Tử đến, có qua có lại, cũng thích uống trà nốt.

    Khi Tịch Sư Tử dẫn Hứa Thanh Khê leo lên từng bậc thang nơi bậu cửa dẫn lên lầu, khóe mắt liếc qua vô tình thoáng nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, Tô Phùng Tần với khuôn mặt tái nhợt cùng tiếu dung dịu dàng đang cùng một người đàn ông tay khoác tay, tiến vào một gian phòng nhỏ.

    "Này, tự nhiên dừng giữa đường vậy cô hai." Hứa Thanh Khê nghiêng đầu nghi ngờ đẩy Tịch Sư Tử đang đứng trên bậc thang không nhúc nhích.

    "Không có gì, lên thôi." Tịch Sư Tử nhìn qua cửa phòng đóng chặt trên hành lang đối diện, khẽ chau mày, rất nhanh thu hồi ánh mắt.

    Chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ, Tịch Sư Tử cố tình chọn một chỗ ngồi có thể rõ ràng nhìn thấy bao sương của Tô Phùng Tần. Hứa Thanh Khê vừa ngồi xuống liền kêu hai ấm trà, vài đĩa điểm tâm, Tịch Sư Tử nói vài câu tùy ý liền không mở miệng nữa, nghiêng đầu nhìn người qua kẻ lại trong con hẻm nhỏ bên ngoài ô cửa sổ, ngẫu nhiên sẽ giương mắt nhìn về phía hành lang đối diện, nơi có gian bao sương vẫn đang đóng chặt cửa kia.

    "Tôi nói nãy giờ, cô đến cùng có nghe hay không vậy?! Cô nghe được cũng nên trả lời chút chứ, hà cớ gì như người câm vậy hả!? ." Hứa Thanh Khê nhổ vỏ hạt dưa trong miệng ra, phủi tay đầy bất mãn, lấy cùi chỏ thọc vào tay Tịch Sư Tử, người này từ lúc vừa đến liền thành một bộ dạng ngẩn người ngây ngốc. Vô luận nàng nói cái gì, ngoại trừ ngẫu nhiên gật gật đầu, thì vẫn ngậm miệng không nói gì.

    Tịch Sư Tử bị Hứa Thanh Khê thọt cùi chỏ, giống như mới hoàn hồn, ánh mắt thanh lãnh thâm thúy nhìn qua Hứa Thanh Khê, mang theo mấy phần lo nghĩ cùng suy tư, sau đó cô thốt ra: "Thanh khê, cô cảm thấy, Tô Phùng Tần là dạng người như thế nào?."

   

    "Cái gì, Tô Phùng Tần. . . Cô làm sao đột nhiên nhấc tới nàng vậy?." Hứa Thanh Khê cau mày không hiểu nhìn Tịch Sư Tử.

    Nhưng khi Hứa Thanh Khê thấy Tịch Sư Tử mặt mày không thay đổi, trên mặt lộ ra mấy phần chăm chú, cùng đôi mắt lộ ra mấy phần nghi hoặc, nàng mới vứt nắm hạt dưa trong tay xuống bàn, cúi đầu nhấp một hớp trà thơm ngát, hắng giọng một cái: "Kỳ thật tôi không rành về cô ấy lắm, trước kia ở một số buổi tụ hội, trình diễn thời trang có gặp qua vài lần, cũng đã nói chuyện mấy câu. cá nhân tôi cảm thấy, nàng là một cô gái rất thông minh và lợi hại, mặc dù có đôi khi dùng thủ đoạn không quá quang minh, nhưng có thể leo đến vị trí của cô ấy hiện tại, thì sao còn là một người thuần lương vô hại nữa."

    "Trước kia khi chưa gặp cô ấy thì nghe qua rất nhiều lời đồn." Tịch Sư Tử thu liễm ánh mắt, cúi đầu nhìn qua tách trà bay khói nghi ngút bày ở trước mắt, màu trà xanh nhạt mang theo mùi hương thơm ngát, những chiếc lá trà màu xanh thẳm chậm rãi trôi bồng bềnh.

    Hứa Thanh Khê khiêu mi: "Không phải đó chứ, cô thông minh như vậy, chẳng lẽ lại đi tin lời đồn đại sao?! Cho dù Tô Phùng Tần thật đã từng làm tiểu tam đi chăng nữa, cũng sẽ không đến nổi khoa trương như lời đồn." Nói xong câu đó, Hứa Thanh Khê hất cằm lên, bộ mặt mang đầy vẻ sùng bái: "Kỳ thật tôi cũng rất sùng bái nàng . Một cô gái không có xuất thân, không có địa vị, tuổi còn trẻ đã trở thành nhân vật trung tâm của thành phố H, bao nhiêu nam nữ đều nguyện quỳ dưới gấu quần của nàng. Một cô gái vừa có khí chất lại vừa có tướng mạo, một chút khuyết điểm cũng không có, nếu tôi có tiền, tôi cũng nguyện ý bao nuôi một cô gái như vậy."

    "Cô muốn trở thành cùng một hạng người với cô ta à?." Tịch Sư Tử đột nhiên mở miệng hỏi một câu, nghiêng đầu nhìn Hứa Thanh Khê, đôi mắt mát lạnh cơ hồ chẳng thể thấy rõ bất kỳ tâm tình nào. Hứa Thanh Khê trừng mắt, tay đặt trên bàn gỗ nhẹ nhàng nện một phát: "Quá muốn luôn ấy chứ , thanh danh thì được xem là gì? Nói khó nghe một chút thì chẳng đáng một xu, chỉ cần có tiền có thế, lừa đủ tiền rồi thì tùy tiện đi đến một nơi không ai biết mình,  sống tiêu diêu tự tại không sướng sao?."

    "Vậy à." Tịch Sư Tử nhàn nhạt trả lời một câu, nâng tách trà lên. Hành lang đối diện truyền đến tiếng mở cửa, Tịch Sư Tử ngẩng đầu nhìn lại, Tô Phùng Tần trên mặt tràn đầy ý cười, đưa tiễn một người đàn ông trung niên ra tới ngoài: "Dương tổng đi thong thả, hi vọng về sau chúng ta còn có thể tiếp tục hợp tác."

    "Tô tổng xinh đẹp như vậy lại còn là doanh nhân, ai mà nhẫn tâm không hợp tác với em chứ." Người đàn ông trung niên híp mắt cười xán lạn, đột nhiên tiến đến bên tai Tô Phùng Tần thấp giọng nói cái gì đó.

    Tịch Sư Tử nhìn thấy Tô Phùng Tần trong phút chốc đột nhiên thu hồi tất cả tiếu dung, bên trong ánh mắt lộ ra mấy phần chán ghét rã rời, nhàn nhạt trống rỗng nhìn xuống sàn nhà. Chỉ khi Dương tổng xoay đầu lại, nàng mới khôi phục lại nụ cười đầy dịu dàng đầy quyến rũ cực nhanh.

    Hứa Thanh Khê nhìn thấy Tịch Sư Tử cứ mực nhìn qua phía đối diện, bèn thuận theo ánh mắt của cô mà nhìn qua, hít một hơi chỉ tay về phía đối diện kích động thấp giọng nói: "Sư Tử, đó không phải là Tô Phùng Tần à? thật sự là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, quá linh đi."

    Không biết Tô Phùng Tần có phải nghe được tiếng kêu của Hứa Thanh Khê  hay không, mà chỉ thấy nàng cũng giương mắt nhìn lại, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Tịch Sư Tử, bốn mắt nhìn nhau. Hai người tựa hồ cũng có chút sững sờ, Tịch Sư Tử lông mày nhẹ nhàng nhíu lại, mặt mày không thay đổi nhìn Tô Phùng Tần, mà đôi mắt đầy vẻ diễm lệ và thánh khiết của Tô Phùng Tần cũng nhẹ nhàng khẽ động, tựa hồ không nghĩ tới lại trông thấy Tịch Sư Tử ở đây, nhưng nàng rất nhanh liền phản ứng lại, mang theo vài phần thâm ý nhìn lại Tịch Sư Tử.

    Ánh mắt ngắn ngủi giao thoa mấy giây sau, hai người gần như đồng thời thu hồi ánh mắt. Tô Phùng Tần ôn nhu ưu nhã kéo người nàng gọi là Dương tổng kia cùng nhau quay người xuống lầu.

    Hứa Thanh Khê dò xét đến thò cả nửa người ra khỏi cửa sổ, từ bên trên theo dõi Tô Phùng Tần đi ra khỏi đại môn của trà lâu, lúc này mới hưng phấn quay đầu: "Sư Tử, vừa rồi Tô Phùng Tần nhìn thấy cô , đúng không?"

    "Vậy thì sao?." Tịch Sư Tử nhẹ nhàng trả lời, nâng cốc trà, nhẹ nhàng nhấp một hớp nhỏ, mùi hương thơm ngát lập tức lan toả trong miệng, tràn ngập hương vị thơm ngọt như cam thảo của trà Diệp Thanh.

    "Hai người bây giờ không phải là đang hợp tác à, đang có quan hệ mật thiết mà, vô tình gặp thì ít ra cũng nên bước qua bắt chuyện chứ?. Quan hệ không tốt cũng không đến nổi không quen biết, nhưng tôi lại thấy hai người cứ như cố tính lẫn tránh đối phương, lại còn giả bộ như không nhìn thấy nhau, sao sao ấy ." Hứa Thanh Khê nhếch miệng ánh mắt híp lại, ánh mắt cô nàng nhìn người luôn rất chuẩn, giữa hai người này khẳng định có nội tình.

    Tịch Sư Tử vẫy vẫy tay gọi nhân viên phục vụ tới, tính tiền, đứng dậy đi về phía trước hai bước, rồi mới quay đầu liếc qua Hứa Thanh Khê nhàn nhạt nói: "Đi thôi, cô suy nghĩ nhiều quá rồi, chúng tôi chỉ có mối quan hệ hợp tác xã giao, ngoài ra không có quan hệ mật thiết nào."

[1] kim chủ: ông chủ, người kiếm ra tiền cho mình

[2] cao thâm mạt trắc: cao thâm khó lường, không biết nông sâu

Esley: es vừa tập trung hoàn xong một bộ, bây giờ sẽ update bộ này thường xuyên hơn <3 cám ơn sự chờ đợi của mọi người