Bạn Nhỏ Đáng Thương

Chương 9

Cuối cùng, đương nhiên Cố Lăng Tuyệt sẽ không cứ thế mà ngủ.

Hắn xoay người lại, những vết thương trên lưng lập tức lộ ra, xanh đỏ dài ngắn khác nhau, trông cực kỳ đáng sợ.

Thư Lâm sợ đến choáng váng, quên cả tức giận, vội vàng tìm hộp y tế lấy thuốc bôi ra ngoài.

Cố Lăng Tuyệt để mặc cho bạn nhỏ xử lý. Lúc bị thương cậu cũng không bức bối, vậy mà giờ không hiểu sao lại chợt thấy nghẹn ngào.

Đến lúc bôi thuốc, mắt Thư Lâm đã gần như đỏ hoe. Cậu nhớ lại lúc Cố Lăng Tuyệt thuần thục băng bó cho mình, trái tim nhói một cái, nói không nên lời.

Đứa nhỏ thiện lương này, Cố Lăng Tuyệt đương nhiên biết cách làm sao để dỗ dành cậu nhóc.

Sau khi bôi thuốc xong, Thư Lâm lặng lẽ mò qua phòng ngủ chính, lục lọi một lúc lâu thì tìm thấy bộ đồ ngủ bằng lụa mà ba cậu vừa mua mấy hôm trước nhưng chưa mặc trộm về.

“Chú mà phát hiện thì có đánh cậu không?”

Ngữ khí của bạn cùng bàn rất dè chừng, nhưng điều hắn hỏi lại là liệu cậu có bị đánh hay không.

Thư Lâm nén lại chua xót trong lòng, lắc đầu thật mạnh: “Yên tâm, ba tớ không nỡ đâu.”

Ba Thư cưng cậu còn hơn cả mẹ, dù có bực bội cũng chỉ tự nổi giận một mình, đến một sợi tóc của con trai ông cũng không nỡ bứt.

Người xưa có câu con hư tại mẹ, thật là hiếm có khi mà Thư Lâm lớn lên được nuông chiều đến thế nhưng tính cách không lệch lạc chút nào.

Cố Lăng Tuyệt cười cười: “Vậy tốt rồi, có muốn tôi sấy tóc giúp không?”

Thư Lâm vô thức liếc qua bàn tay hắn, trắng nõn thon dài, cứ như thể bàn tay ấy có khả năng bao trọn được hết tay cậu vậy.

Mặt cậu hơi đỏ lên: “Vậy thì… phiền cậu nhé.”

Ngón tay Cố Lăng Tuyệt có lực nhưng không thiếu nhẹ nhàng, Thư Lâm thoải mái đến mức nói: “Cố Lăng Tuyệt, hay là cậu đến sống nhà tớ đi, chúng ta nói với người nhà cậu là cậu ở khu nội trú của trường.”

Tất nhiên Cố Lăng Tuyệt không đáp ứng.

Ngoài học ra còn có chuyện quan trọng hơn hắn cần làm.

Việc kinh doanh Lâm Chính Tùng giao phó, còn có ba kẻ nhà họ Cố kia, tất cả đều phải giải quyết.

Đương nhiên những chuyện đen tối này không thể nói với Thư Lâm được.

Khi cả hai nằm xuống giường thì trời cũng đã muộn, mỗi người đắp một chiếc chăn, cũng không cần tâm sự mỏng mà đi thẳng vào giấc ngủ.

Không lâu sau, trên giường truyền đến tiếng thở đều khe khẽ.

Cố Lăng Tuyệt nghiêng đầu, trong bóng tối mở mắt ra.

Thư Lâm ngủ rất ngoan, cánh tay nhỏ gầy gác bên ngoài, tư thế nằm yên tĩnh, có thể thấy được là một đứa trẻ có giáo dục tốt.

Không có người nào như vậy xung quanh Cố Lăng Tuyệt. Cố Thừa Tông cũng là kẻ được cưng chiều mà lớn lên, được cặp vợ chồng ngu ngốc đó nuôi thành tên tự cao tự đại không để ai vào mắt, ngang tàng phách lối, muốn cướp đi những thứ không thuộc về mình từ tay của hắn, nhưng làm sao có mùa xuân ấy được.

Hắn thích Thư Lâm ngoan ngoãn đáng yêu như vậy.

Cố Lăng Tuyệt thích trêu cợt lòng người, nhưng khi đối mặt với một Thư Lâm như thế thì lại không nỡ xuống tay, chỉ có thể đặt cậu ấy trong lòng bàn tay cẩn thận chăm sóc từng li từng tí.

Hắn chậm rãi đến gần cậu, nhẹ nhàng nâng tay nhỏ nhét vào chăn, ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ một lát, khẽ cười, im lặng nói ngủ ngon.

Trường Tam Trung Lan Thành không nằm trên danh sách trường top của tỉnh H, thậm chí ngay cả trong khu vực Lan Thành cũng không được xem là lựa chọn hàng đầu. Trong trường có một Thư Vũ thành tích cao vốn đã xem như là được tổ tiên phù hộ rồi, nay lại đột nhiên có thêm một thí sinh đạt điểm gần như là tuyệt đối, có thể tưởng tượng được mọi người sẽ kinh ngạc đến mức nào.

Cuộc sống học sinh rất đơn giản, với điểm số cao như vậy thì không còn ai quan tâm đến những đồn thổi trước đó về học sinh mới nữa. Hơn nữa người ta còn đẹp trai như thế, nên cũng không lâu sau đã có thư tình được lặng lẽ nhét dưới hộc bàn.

Cũng không phải chỉ mới một thời gian ngắn như vậy đã yêu, nhưng tuổi trẻ vốn thích kẻ tài, có sẵn một người vừa đẹp trai vừa học giỏi gần đó, dẫn đến nảy sinh hâm mộ nên mới làm trò này.

Thư Lâm ngồi một bên nhìn hắn lấy ra phong thư màu hồng nhạt, khịt mũi một cái: “Thời buổi này còn dùng thư tình, chắc chắn không phải thật lòng rồi.”

Miệng nói vậy thôi chứ thật ra trong lòng đã hâm mộ và ghen tị muốn chết.

Thư Lâm không hề xấu, vừa đáng yêu vừa tỏa nắng. Mặc dù là con nhà giàu nhưng lại cực kỳ lễ phép, luôn hòa đồng vui vẻ với đại đa số các bạn học, cũng có rất nhiều bạn nữ khen và nói thích cậu.

Nhưng chỉ thế thôi, chưa ai vội nói muốn làm bạn gái.

Triệu Tiểu Nguyệt giải thích như này: “Cậu ấy, nhìn vào chẳng có ai muốn làm bạn gái cả, mọi người muốn làm mẹ cậu hơn, vừa thấy cậu là tình thương của mẹ tràn ra, chỉ hận không thể đến nhấc bổng cậu lên đây. Không có chuyện bạn gái đâu, không ai hạ thủ được.”

Thư Lâm: “…”

Cậu cảm thấy bị sỉ nhục.

“Ai muốn ôm tớ lên, tớ là đàn ông con trai, phải là mọi người muốn chứ, cậu có muốn tớ ôm lên xem thử không?”

Triệu Tiểu Nguyệt đứng trước mặt bạn tốt: “Đây đây đây, cậu ôm nhấc lên đi, cậu nhấc được tớ gọi cậu bằng ba. Thi kéo co cũng chỉ đứng một bên cổ vũ, bớt chém gió dùm được không? Một omega như cậu nên đi tìm alpha đi thôi.”

“Hở?”

Triệu Tiểu Nguyệt do dự một chút, cuối cùng vẫn kể kết quả bình chọn trên diễn đàn trường ra cho cậu: “Cậu tìm bạn trai thì hợp hơn.”

Thư Lâm bị sốc, sau đó nổi giận: “Cậu cũng lo giảm béo đi kẻo không tìm được bạn trai đâu đấy!”

Hai người bạn tốt cãi qua cãi lại ầm ĩ, kết quả là ngồi tuyệt giao với nhau mười phút.

Thấy bạn cùng bàn đã mở thư ra đọc, Thư Lâm vất vả dập hết đám lửa ghen tị đi, ghé qua hỏi: “Cố Lăng Tuyệt, cậu biết alpha là gì không?”

Cố Lăng Tuyệt đọc xong bức thư rồi tàn nhẫn vo thành cục giấy: “α trong vật lý là biên độ góc…”

Vừa nghe đến đây, Thư Lâm đã thấy cơn buồn ngủ ập đến.

Cậu ủ rũ quay đầu, hận không thể lấp kín lỗ tai lại.

Chốc sau như nhớ ra điều gì, lại quay đầu, nhìn chằm chằm vào tay bạn cùng bàn: “Cậu đối xử với bức thư đó như vậy à, không tốt lắm đâu, tốt xấu gì cũng là tâm ý của con gái người ta…”

Sau đó cậu bị cắt ngang: “Ai nói cậu đó là con gái?”

Biểu tình của Thư Lâm chỉ còn lại trợn mắt với há hốc mồm.

Chả hiểu kiểu gì đầu cậu lại nhớ đến lời kia của Triệu Tiểu Nguyệt, hỏi: “Vậy cậu muốn tìm bạn trai sao?”

Cố Lăng Tuyệt ném cục giấy vào sọt rác, cúi đầu: “Không biết.”

Không biết.

Cũng không phải phủ nhận.

Thư Lâm như vừa biết được bí mật động trời nào đó, bên ngoài cố tỏ ra bình tĩnh nhưng bên trong thì đã phấn khích cả lên rồi.

Bạn tốt thường hay chia sẻ bí mật nhỏ với nhau, cậu vừa nhận được rồi.

Cậu nói: “Cố Lăng Tuyệt, cậu cứ yên tâm, tớ nhất định sẽ giữ bí mật cho cậu thật tốt.”

Cố Lăng Tuyệt nhìn bạn nhỏ cười ngây ngô, buồn cười, ‘ừm’ một tiếng.

Giữa lúc ăn trưa, bọn họ vô tình chạm mặt với Thư Vũ.

Lúc đó Thư Lâm và Cố Lăng Tuyệt đã lấy phần ăn xong đến ngồi ở vị trí bên cửa sổ. Cậu rất kén ăn, cái này không ăn cái kia cũng không ăn, gắp hết qua cho Cố Lăng Tuyệt, phần bên hắn thì cứ dần vun lên, có đủ thứ rau củ cà rốt linh tinh trong đó.

Lúc này Thư Vũ bỗng ngồi vào cạnh họ.

Đã lâu rồi Thư Lâm không nói chuyện với cậu ta, trước hành động đột ngột của đối phương thì có chút sững sờ.

Nhưng sự giáo dưỡng tốt không để cậu mở miệng đuổi người, chỉ tỏ vẻ không hài lòng trên mặt một chút rồi lại tiếp tục cúi đầu kén chọn.

Nhưng lần này Thư Vũ cũng không phải đến tìm Thư Lâm.

“Xin chào bạn học Cố, tôi là Thư Vũ học lớp bảy, vốn muốn gặp cậu lâu rồi nhưng sách vở bài tập bộn bề nhiều thứ, cũng sợ đến quấy rầy…”

Thư Vũ mặc một bộ đồng phục sạch sẽ phẳng phiu, dáng người thẳng hơn so với những học sinh khác, đến nay vẫn luôn là niềm tự hào của cả trường và gia đình, tuy đã cố gắng tỏ ra khiêm tốn nhưng rốt cuộc vẫn là thiếu niên, ánh mắt vẫn hiện ra một chút tự mãn cùng đắc ý.

Cố Lăng Tuyệt bình tĩnh nói: “Vậy chăm chỉ học tập là được, đừng lãng phí thời gian việc khác.”

Tiếng hắn không lớn, giọng điệu cũng rất lịch sự, nhưng lời nói ra thì không như vậy, cực kỳ xa cách và hời hợt.

Thư Lâm ở bên cạnh nghe thấy có chút vui sướng khi người gặp họa, hả hê gặm miếng xương sườn.

Thư Vũ không ngờ ở đây lại gặp trắc trở với bạn học mới, nụ cười trên môi có hơi miễn cưỡng, nhưng vẫn điềm đạm nói: “Sau khi có điểm thi tôi vẫn luôn muốn nói chuyện với cậu, các giáo viên cũng thường nhắc đến cậu nữa. Không biết liệu bạn Cố đây có muốn cùng tôi mang danh dự về cho trường hay không?”

Cố Lăng Tuyệt nhìn hai má phập phồng như sóc con của Thư Lâm, nghe lời đề nghị đạo đức giả này xong cũng không tức giận, thậm chí tâm trạng còn khá tốt.

Hắn đợi người ăn xong miếng xương sườn rồi mới để ý đến Thư Vũ: “Mang danh dự về cho trường?”

Hắn không nói nặng lời, cũng không có gây sự, chỉ đơn giản là hỏi một câu nghi vấn, nhưng không hiểu sao Thư Vũ lại nghe ra ý châm biếm trong câu này.

Thư Vũ trước giờ quen với việc được xu nịnh hùa theo, lần đầu bị người khác vạch trần giữa đám đông, thế nên trên mặt không khỏi có chút hồng.

Nhưng cậu ta vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục nói: “Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ bạn học Cố, muốn cùng cậu học tập tiến bộ với nhau…”

Cố Lăng Tuyệt không đợi người ta nói hết: “Bạn học khiêm tốn rồi, điểm của cậu dù có cao hay thấp hơn nữa cũng có thể trở thành niềm tự hào của trường học. Đừng miễn cưỡng cố ép bản thân phải tiến bộ hơn.”

Thư Vũ dù sao cũng chỉ mới mười tám tuổi, nghe được những lời này bỗng cảm thấy có chút lâng lâng.

“Loại thiên phú này, không phải ai sinh ra cũng có.”

Thanh âm trong trẻo và lạnh lùng của Cố Lăng Tuyệt nháy mắt đã đập tan chút kiêu ngạo vừa dâng lên.

Giọng điệu của hắn thậm chí còn mang theo chút an ủi, nhưng Thư Vũ cảm thấy như này còn trào phúng hơn bất cứ loại câu nói nào khác.

Người này đang cười mình.

Dù tính tình ai có tốt đến đâu cũng không thể chịu đựng được nữa, càng không nói đến việc cậu ta vốn không phải kẻ tốt tính.

Thư Vũ cũng lười nhã nhặn tiếp, bị nhục mặt mà đứng lên: “Cứ chờ đi.”

Lúc cậu ta bưng chén đĩa rời khỏi, Thư Lâm vẫn chưa nói câu nào, hai người anh em họ thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn nhau lấy một cái.

Cho đến khi không còn thấy bóng dáng người kia nữa, Thư Lâm mới bắt cóc bỏ đĩa nói: “Thôi rồi, cậu đắc tội người ta rồi đó, người ta đi méc thầy khi dễ cậu cho xem.”

“Kệ đi.” Cố Lăng Tuyệt nói: “Cậu không thích, tôi cũng sẽ không thích.”

Thư Lâm ậm ừ vài tiếng, sau đó nói: “Coi như không uổng công tớ thương cậu. Cậu yên tâm, nếu như cậu ta dám đến làm phiền, tớ sẽ kêu ba tớ đến trường ừm, như thế, cậu hiểu mà.”

Cậu và Thư Vũ, một bên là túi tiền của trường, một bên là mặt mũi của trường, nếu hai người xung đột chắc chắn trường sẽ ba phải không đứng về phía ai mà đẩy qua đẩy lại, ở giữa hòa giải không mất gì.

Cố Lăng Tuyệt nghe xong, cúi đầu gắp miếng sườn cuối cùng trong khay qua cho bạn nhỏ.