Bao Nuôi (Bao Dưỡng)

Chương 25: Chương 25

Edit: Hồng Hồng

~.~

Kết

Đối với xử nam mà nói, lần đầu lâm trận mà được hài hòa êm ái quả thật không dễ dàng gì.

Dù Từ Niên chưa có chút kinh nghiệm nào, nhưng lại được cái thông minh hiếu học, tất cả những việc cậu làm trước đó cũng chỉ vun vén cho bước cuối cùng này thôi.

Trên đời này, loại tình nhân vừa chuyên nghiệp vừa chăm chỉ, một lòng cống hiến như cậu e chỉ có một người.

Giờ phút này Trình Sâm mới giống một kim chủ chân chính, nhưng ngài kim chủ cũng căng thẳng toát cả mồ hôi.

Từ Niên không biết hắn đã học trước hay chưa, dù sao Trình Sâm bị đồn là sợ gay lâu như vậy, thêm cả tính cách chó tha của hắn nữa, giờ phút này cũng chẳng hy vọng hắn sẽ yêu thương chiều chuộng được gì.

Nhưng kết quả thật sự tốt ngoài mong đợi.

Sau khi Từ Niên vào bồn tắm, Trình Sâm lập tức nghiêm túc hẳn, không phải loại nghiêm túc như cô dâu lần đầu động phòng, mà là nét mặt hắn rất phức tạp.

Từ Niên bắt đầu thấy ngượng: “Ngài nhắm mắt lại được không?”

Trình Sâm nhíu mày: “Làm gì?”

Từ Niên lúng túng đáp: “Em sợ ngài nhìn thấy sẽ cứng không nổi…”

Trình Sâm không trả lời, hắn nhếch miệng, vành tai đã đỏ lựng, qua một lúc lâu mới lí nhí được một câu: “Nó vốn đã cứng rồi.”

“…” Từ Niên không tin nổi trừng to mắt, cậu vươn tay ra, ngay một khắc sắp sửa chạm vào lại bị Trình Sâm xấu hổ đẩy ra.

“Ai cho cậu sờ bậy!” Trình Sâm đen hết cả mặt.

Từ Niên không sợ hắn, giờ phút này cậu chẳng biết xấu hổ là gì nữa: “Em sờ vào sẽ cứng hơn…”

Trình Sâm lầm bầm một câu gì đó mà Từ Niên không nghe được, sau đó bàn tay bị nắm lấy, cả người lập tức bị kéo đi.

Bồn tắm không lớn lắm, Trình Sâm dang rộng hai chân, Từ Niên ngồi giữa bị hắn đè chặt eo, tạo thành tư thế hôn môi hoàn hảo.

Hai đôi môi quấn quít không rời, bất kể là cắn hay cọ sát, Từ Niên đều cảm thấy Trình Sâm làm tốt hơn mình, cậu nhịn không được lén hé mắt, không ngờ lúc này Trình Sâm cũng đang mở to mắt nhìn mình.

“Ngọt thật…” Trình Sâm dán khít môi cậu, “Em vừa ăn kẹo à?”

Đây không có ăn nhá, Từ Niên nghĩ thầm, là anh ngọt mới đúng ấy.

Cậu luồn ngón tay vào tóc hắn, tính tình của thằng cha mất nết này quả là trái ngược với tóc, sợi tóc dưới đầu ngón tay vừa mềm vừa mảnh, dường như từ đầu đến chân của hắn đều toát ra vẻ đa tình.

Rõ là một người đa tình hay mềm lòng, rõ là một người cau có dễ dụ, rõ là đáng yêu như vậy, tại sao thích người ta mà cứ tỏ ra ghét bỏ?

Từ Niên hôn môi xong rồi hôn đến mặt Trình Sâm, sau lại không nhịn được muốn hôn mắt hắn, khắp mặt hắn đâu đâu cũng bị hôn mấy lần, trông y hệt con gà đang mổ thóc.

Trình Sâm hết cách níu tóc kéo Từ Niên ra, mặt đầy ghét bỏ nói: “Dính đầy nước miếng rồi.”

Từ Niên: “…”

Ngài kim chủ lại phát bệnh sạch sẽ rồi, thật sự chẳng đáng yêu chút nào.

Trình Sâm lau sạch mặt, ra hiệu cho Từ Niên nằm sấp trên người mình, hôn mấy cái vào cần cổ trắng nõn kia rồi mò ngón tay bắt đầu đến phía sau cậu.

Chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, huống hồ tính toán nhiều năm như vậy, đừng nói là lên mạng tìm hiểu, xem phim vô số, nếu chỉ nói lý thuyết thôi thì với danh hiệu sinh viên ưu tú của Bắc đại, Từ Niên chắc chắn viết ra được bài luận hơn mười trang.

Về vấn đề sinh lý, cậu đã sớm biết mình là gay.

Còn về tâm lý, Từ Niên thật sự toàn tâm toàn ý muốn ngủ với Trình Sâm để hợp thức hóa danh phận tình nhân của mình.

Vì thế mà khi chỗ phía sau bị kéo căng, Từ Niên chẳng những không cảm thấy khó chịu mà thậm chí, cậu còn có cảm giác gấp gáp không chờ được nữa.

“…” Nếp nhăn giữa lông mày Trình Sâm càng lúc càng chặt, hắn cắn răng nói: “Sao em có thể dâm đãng đến mức này?”

Từ Niên mở to mắt nhìn hắn, tủi thân nói: “Bởi vì ngài… Vậy cũng không được ư?”

Trình Sâm cứng họng, hắn không biết phải mắng cái gì, trong lòng vừa nhói lên một cái, không hiểu sao lại thấy kiêu ngạo hơn.

Từ Niên cười nói: “Ngài đừng rung chân, nước tràn hết rồi.”

Trình Sâm: “…”

Kết quả của việc nói xấu ngài kim chủ chính là sau mông bị đét một cái.

Thật ra Trình Sâm không đánh mạnh, nhưng Từ Niên trời sinh da trắng, vừa chạm tay một cái đã in mấy vết đỏ trên cặp mông trắng nõn, khung cảnh tình sắc tràn trề.

Trình Sâm đánh xong lại thấy xót, vừa vuốt ve vừa nới rộng chỗ vào.

Động tác mở rộng của Trình Sâm thật sự không thuần thục, nhưng hắn coi như đã dịu dàng hết mức có thể, thỉnh thoảng còn quan sát vẻ mặt của Từ Niên, chỉ cần thấy cậu hơi cau mày sẽ lập tức dừng lại.

“Được rồi.” Từ Niên đợi lâu đến mức mỏi cả chân, khuôn mặt đỏ ửng đầy ham muốn, phía trước và phía sau đã ướt nhẹp, bất mãn thúc giục: “Ngài vào nhanh đi.”

Trình Sâm không nói được hay là không, nhưng trông hắn có vẻ cũng không gấp gáp muốn vào.

Từ Niên liếc một cái, dứt khoát ngồi xuống người hắn, trợ giúp cho ông con bên dưới.

Trình Sâm: “…”

Trước đó Từ Niên cũng không ước lượng được độ lớn của nó, lúc này vừa chạm vào một cái liền thốt lên: “To thật đấy…”

Trình Sâm cắn răng mắng: “Câm miệng!”

Từ Niên lấy làm khó hiểu, hỏi: “Sao thế? Em đang khen ngài mà.”

Trình Sâm vẫn còn mạnh miệng: “Đây không cần khen!”

Từ Niên bĩu môi không nói, cắn mở bao cao su giúp Trình Sâm đeo vào.

Không thể không nói, trạng thái sau khi cương của ngài kim chủ quả thật rất khả quan, mà đã là đàn ông với nhau, về phương diện này ai chẳng có một chút lòng so sánh, thấy hắn như vậy, Từ Niên thật sự có một chút hâm mộ.

Cậu thử nâng eo, từng chút một đỡ dương v*t của Trình Sâm vào, khi vào được một nửa mới nhận ra chuyện này quả thật không phải dễ.

Trình Sâm không dám nhúc nhích, Từ Niên cũng không dám làm loạn, dù sao cả hai đều là trai tơ, đến thời khắc mấu chốt càng khỏi nói lúng túng đến cỡ nào.

“Làm sao đây…?” Từ Niên bị ép chảy không ít nước mắt sinh lý, thoạt nhìn có vẻ sắp khóc tới nơi.

Trình Sâm hít ngược một hơi, không giữ được bình tĩnh chửi một tiếng, kéo gáy cậu lại trao một cái hôn sâu.

Bên dưới của Từ Niên có vẻ sắp xìu xuống, lập tức được Trình Sâm dịu dàng chăm sóc, phía sau bị kích thích khiến cậu chậm rãi thả lỏng.

“Ưm a…” Từ Niên nhỏ giọng thở hổn hển, có vẻ dương v*t của Trình Sâm đã đi sâu hơn một chút.

Trình Sâm véo mông cậu: “Thả lỏng chút.”

Từ Niên dùng giọng mũi ờ à, cậu đã sắp sửa bắn tới nơi.

Tay Trình Sâm lập tức vọt tới, xấu xa nắm ngay gốc dương v*t của cậu: “Em định làm gì đấy?”

Từ Niên có nuốt tiếng rên rỉ, phía sau lại bị đâm một cái.

Trình Sâm thở ra một hơi dài, toàn bộ đều đã tiến vào.

Lần rút ra kế tiếp càng khiến Từ Niên gian nan hơn, sinh mạng của cậu đã bị Trình Sâm nắm chặt, muốn bắn cũng bắn không được, mà sức lực của hắn lại tốt kinh người, mỗi lần đâm vào đều chạm tới vị trí mấu chốt.

Mỗi khi Trình Sâm mở miệng là chẳng tốt lành gì, bắt đầu lên mặt không nể nang ai: “Nhóc gay, em là đồ dâm đãng!”

Từ Niên: “…”

Trình Sâm: “Lớn vậy mà cũng nuốt vào được.”

Từ Niên không còn hơi sức để nghe hắn nói nhảm nữa.

Bị Trình Sâm lật qua lật lại ép nói mấy câu lẳng lơ, cuối cùng Từ Niên gần như khóc xin Trình Sâm để mình bắn.

Trình Sâm đã bắn một lần, nhưng dương v*t vẫn còn trong trạng thái cương cứng, nhồi đầy sau mông Từ Niên.

“Nói yêu tôi.” Vẻ mặt hắn lúc này thật sự nghiêm túc: “Nói yêu tôi rồi sẽ cho em bắn.”

Từ Niên khóc thút thít hôn môi hắn, nhỏ giọng như đang oán trách: “Em yêu ngài, em yêu ngài…”

Trình Sâm hừ một tiếng, thấp giọng phản bác một câu: “Tôi thấy em có vẻ chỉ thích trym bự nhà tôi thôi”, nói xong mới thả tay ra.

Đêm nay, cuối cùng Từ Niên cũng chân chính được ngủ chung giường với ngài kim chủ mắc bệnh sạch sẽ, có điều Trình Sâm vẫn lên cơn chảnh mèo muốn mặc quần lót.

Từ Niên mệt đến ngất ngư, mơ màng nói: “Mặc làm gì… Sáng mai chơi thêm một trận nữa…”

Trình Sâm không nói, có vẻ hắn đang rất bực mình, ra sức cắn mạnh vào mũi Từ Niên một cái, nhưng lần này Từ Niên thật sự đã quá mệt, bị cắn đau cũng chỉ vuốt vuốt lấy lệ.

“Nhóc gay!” Trình Sâm tức giận mắng, “Quả nhiên chỉ thích trym lớn của tôi thôi.”

“…Làm gì có.” Từ Niên cố nhín ra chút sức vươn tay ôm hắn, “Em chỉ thích ngài thôi.”

Trình Sâm: “…”

Từ Niên nhấn mạnh thêm lần nữa: “Thích ngài nhất.”

Trình Sâm không ừ hử gì, đợi cho Từ Niên ngủ say đến cất tiếng ngáy khe khẽ mới vươn tay vén một lọn tóc mai trước trán cậu, ánh mắt chứa chan tình cảm.

“Tôi cũng thích em nhất.” Hắn cúi đầu ghé sát tai Từ Niên, thầm thì một câu như vậy.

_________________________________

Chương này phải nói là chương dở nhất tui từng làm luôn, trong đầu y như bị kẹt hết chữ vậy, muốn nghĩ ra một câu cho xuôi tai là phải mất cả buổi trời, ba chương cuối này tui chỉ cố viết cho xuôi thôi chứ tui hết sức bung lụa rồi.

Nói chung do mấy nay tâm trạng không tốt nên mất hứng edit, thêm cả tui không thích làm H nữa… Mà thôi, hoàn cũng đã hoàn rồi, bao giờ có PN mà tui thấy hay sẽ làm tiếp.

Tui xin trân’s trọng’s thay mặt hai con edit Momo và Mù Xèo Coco chào đón các bạn ghé nhà.

Thay mặt thằng con trời đánh Trj`h Phog chúc bạn đọc truyện vui vẻ nhé..