Bé Cưng, Tóc Giả Của Em Rớt Rồi

Chương 2: Tôi học không giỏi nhưng có nhiều tóc

Editor: Thùy Linh

Thành Nam cao trung được phân ra làm 2 khu, khu phía Đông là khu học cũ còn khu phía Tây là khu mới được xây cách đây vài năm trước. Hai khu chỉ cách nhau một bức tường. Bình thường học sinh hai bên không có việc gì làm thì trèo tường, việc quản lí tương đối lỏng lẻo lơ là, chỉ cần học sinh không đánh nhau ẩu đả thì mắt nhắm mắt mở cho qua.

Trở về trường học, Vân Tri đi theo Hàn Lệ đến báo danh.

Hôm nay là ngày trước hạn chót một ngày cho nên mọi người đông đúc, trong đám người có mấy gương mặt nữ sinh đều là học sinh mới lớp 10. Khi Hàn Lệ dẫn Vân Tri đến khu Tây thì thu hút sự chú ý của nhiều người, hai người trở thành tiêu điểm chú ý.

Hàn Lệ đã sớm quen cảm giác này nên gương mặt cậu không có chút biến hóa nào.

Nhưng Vân Tri lại thấy kỳ lạ, chạy chậm tiến lên, tay nhỏ kéo tay áo của Hàn Lệ, “Cháu trai, bọn họ đang theo dõi cậu kìa.”

Một tiếng kêu cháu trai làm Hàn Lệ trượt chân, cậu trợn trắng mắt, một phen nắm lấy cổ tay của Vân Tri, cô chỉ mờ mịt bị cậu lôi đi.

Tới một góc nhỏ, xung quanh vắng lặng, Hàn Lệ đứng trước người cô, cúi mắt xuống nhìn, “Tôi nói này.”

Vân Tri ngửa đầu, nghiêm túc nghe cậu nói.

Hàn Lệ nhíu mày gãi tai, cố nén không kiên nhẫn, “Thứ nhất: Không được kêu tôi là cháu trai ở trường học, không được nói cho ai biết quan hệ của chúng ta. Thứ hai: Bất kể là chuyện gì cũng không được tìm tôi, không được làm phiền tôi. Thứ ba: Bây giờ tôi đưa cô đi báo danh, báo danh xong rồi làm gì tùy cô, dù sao cũng không được đi theo tôi, chúng ta hoàn toàn không quen biết nhau, hiểu chưa?”

Ông nội Hàn đúng thực là một hồn ma đào hoa, đã già rồi còn đi ngủ cùng gái gú không nói, ấy vậy mà còn có con, người đàn bà kia cũng thật tàn nhẫn, không được Hàn gia chia tài sản gì liền ngồi xe lửa đem con gái mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày bỏ trên núi sâu thẳm, trả thù ông Hàn bạc tình bạc nghĩa.

Ông Hàn thì một mực chú tâm đến chuyện này, mười mấy năm đi tìm tung tích của con gái, ba tháng trước, khi ông trút hơi thở cuối cùng mới biết tin con gái.

Ông già biết cả cuộc đời này không có cách nào gặp lại được con gái, lại sợ đứa nhỏ không được ai chăm sóc, vì vậy lập di chúc, ai có thể nuôi Hàn Vân Tri trong 3 năm thì tài sản trên danh nghĩa sẽ thuộc về người đó. Nhưng mà ông Hàn cả đời tiêu xài phung phí nên hơn nửa tài sản đã bị tiêu mất sạch sẽ, chỉ còn lại 2 căn nhà ở Lăng Thành.

Con gái của Hàn gia từng người hô mưa gọi gió, không phải thương nhân thì cũng là chính trị gia, cuộc sống quá sung túc giàu sang nên sẽ không vì 2 căn nhà kia mà chấp nhận một điều phiền phức như vậy.

Chỉ có ba mẹ của Hàn Lệ mềm lòng đồng ý, mẹ Hàn không quan tâm bà nội Hàn phản đối, cả đêm đón Hàn Vân Tri về nhà.

Cứ như vậy mà Vân Tri trở thành cô nhỏ nhỏ hơn Hàn Lệ ba tháng.

Nghĩ đến chuyện này, Hàn Lệ nhịn không được mà mắng thầm trong lòng.

Vân Tri chớp mắt, “Vậy, vậy tan học…”

“Tan học cũng không được!” Hàn Lệ chặn họng, “Tóm lại một câu chính là cô cứ đi trên con đường dương quan của cô, còn tôi đi cầu độc mộc, chúng ta mỗi người một đường khác nhau.”

(Con đường dương quan: ví với tiền đồ sáng lạn thênh thang./ Cầu độc mộc: ví với con đường gian nan hiểm trở).

Cậu vốn nóng tính, càng ngày càng hung dữ nên Vân Tri không dám nói thêm điều gì, cúi đầu ôm cặp sách rụt rè đi phía sau Hàn Lệ.

Tới chỗ giáo vụ, Hàn Lệ rút một tờ giấy ghi danh trên bàn, giúp cô điền vào.

“Sinh nhật cô ngày mấy?”

Vân Tri bị hỏi nên ngơ ngốc, lắc đầu, “Người xuất gia không có sinh nhật.”

Hàn Lệ dừng bút, hai mắt cậu híp lại, ngữ điệu như thường, “Vậy xem thẻ căn cước xem.”

Vân Tri luống cuống tay chân kéo đồ trong cặp ra tìm kiếm, cô hoảng loạn nên lơ đãng làm đồ vật trong cặp rớt ra ngoài.

Hàn Lệ thở dài, cực lực kiềm chế cơn nóng giận.

“Xin lỗi….”

Vân Tri cắn môi, ngồi xổm xuống nhặt đồ. Đột nhiên một bóng người che cô lại, lông mi cô chớp chớp, một đôi giày đá banh màu trắng rơi vào tầm mắt, quần thể thao quen mắt.

Vân Tri nhặt khăn giấy lên, chậm rãi ngước mắt.

Thiếu niên từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đen nhánh nặng nề.

Anh khom lưng, thẻ căn cước kẹp giữa hai ngón tay.

“Của mình…” Vân Tri duỗi tay nhưng không dám lấy.

Lộ Tinh Minh lướt mắt qua thẻ căn cước, đem đồ vật trả lại cho Vân Tri xong, ngón tay dài gõ trên mặt bàn, ngữ điệu không nhanh không chậm, “Em đến lấy chìa khóa thư viện.”

Giáo viên đang bận rộn về những việc khác, tay chỉ sang một bên: “Chùm chìa khóa trên bàn, lấy sách xong nhớ trả.”

Lộ Tinh Minh vòng qua Vân Tri, cầm chìa khóa quay đầu rời đi.

Hàn Lệ mắng thầm, “Thằng chó.”

Lộ Tinh Minh dừng bước, quay đầu lại, “Tan học, sau phố.”

Hai người, người đến người đi, Lộ Tinh Minh đi rồi, cô giáo phía sau cũng ngẩng đầu lên, cô nhìn chằm chằm Hàn Lệ một lát, cuối cùng mới nhận ra có điều không đúng, “Không phải em ở bên khu Đông sao? Sao lại tới chỗ này?”

Hàn Lệ còn đang điền thông tin, “Em dẫn người tới.”

Cô giáo chậm rãi nhìn lại Vân Tri, sau đó ngây ngốc.

Hàn Lệ cúi đầu tiếp tục ghi đơn nhập học: “Trường học trước đây của cô tên gì?”

Vân Tri đang nghĩ đến chuyện khác, nghe thấy câu hỏi thì không chắc, “Cô hả?”

Hàn Lệ cộc cằn hỏi lại: “Không thì hỏi thằng súc vật kia chắc?”

Vân Tri thấp giọng nói: “Trường Trung học Minh Thiên thị trấn Hoài Nguyệt.”

“Cái tên rắm chó má gì đây.” Hàn Lệ vừa chửi vừa ghi xuống.

“Là trường học từ thiện…” Vân Tri nhẹ giọng giải thích, “Không phải trường học rắm gì đâu.”

Trong thị trấn chỉ có duy nhất một trường, từ sơ trung lên cao trung, nếu không có nó thì Vân Tri bây giờ đã bị thất học.

Hàn Lệ mặc kệ cô, đưa giấy báo danh cho cô giáo ký tên đóng dấu, ra cửa mới thở phào nhẹ nhõm.

“Được rồi, cô tự tới lớp học đi.” Vừa dứt lời thì nghênh ngang mà đi.

Vân Tri ngốc một lát, nhận ra có gì đó sai sai.

“Cháu… Hàn Lệ, không phải chị dâu nói hai chúng ta cùng học một khu sao?”

Hàn Lệ lảo đảo bước chân, nhớ tới hành vi sai trái của mình thì chột dạ vài giây, cậu khẽ cắn môi, hung tợn nhìn Vân Tri: “Thì một tường đây này, nếu có việc gì thì qua bức tường này là có thể tìm tôi.”

Vân Tri hỏi: “Nhưng không phải cậu nói có chuyện gì cũng không được tìm cậu sao?”

Hàn Lệ: “…” Mưu kế của cậu xong rồi!

Sau khi Hàn Lệ rời đi, Vân Tri đi theo chủ nhiệm lớp đến lớp 11-10.

Hiện tại học sinh đã báo danh xong hết cả rồi nên trong phòng học ríu rít, tiếng ồn ào một mảnh.

Thấy Vân Tri ngoan ngoãn như vậy, chủ nhiệm lớp không nhịn được mà thở dài, nếu hỏi lớp 11 nào khó quản nhất thì là lớp 11-15 khu Đông và 11-10 khu Tây. Một lớp có Hàn Lệ, một lớp có Lộ Tinh Minh, hai đứa đều là gia đình giàu có, lại còn là con một, xưng vương ở trường học, bọn học sinh kính sợ hai người này, một lời của hai người còn hơn mười lời của giáo viên.

Chủ nhiệm lớp bất lực lắc đầu, bây giờ chỉ hy vọng đám nhóc kia có thể đối xử tốt với bạn học nữ duy nhất ở đây.

Mở cửa ra, phòng học yên lặng hai giây rồi lại ầm ĩ như cũ, thậm chí còn ồn hơn lúc nãy.

Chủ nhiệm lớp quay sang một bên, “Em vào đi.”

Vân Tri cầm cặp sách đi vào phòng học.

Một cô gái xuất hiện trong nháy mắt, cả lớp hít một hơi khí lạnh:

“Mẹ nó! Nữ sinh!”

“Là nữ! còn sống!”

“Mẹ ơi, con còn cơ hội rồi!”

“…”

Ánh mắt của 40 năm sinh trong lớp đều nhìn chằm chằm Vân Tri.

Khung xương cô nho nhỏ, thân hình mảnh khảnh, áo sơ mi trắng, váy xếp li và đôi tất trắng trên mắt cá chân nhỏ nhắn. Cô ngoan ngoãn xinh đẹp đứng đó như một cô gái bước ra từ truyện tranh.

Lại thấy da cô trắng ngần xinh xắn, làm cho các năm sinh hai năm chưa thấy bạn học nữ nhiệt huyết sôi trào.

Vân Tri khúm núm, tai nóng lên không nói lời nào.

“A ui thôi đi, bạn ấy ngại kìa!”

Một đám người nhìn vào gương mặt đỏ bừng xấu hổ của cô lại bắt đầu hò reo.

“…” Không được xấu hổ.

Trời sinh Vân Tri da mặt mỏng lại trắng nên dễ đỏ mặt, tuy là bị các bạn nam nhìn thì gương mặt đỏ như bị sốt. Nhưng đúng thật là cô đang khẩn trương.

“Hàn Vân Tri.” Giáo viên đẩy cô, “Em tìm chỗ ngồi trước đi.”

Vân Tri nhìn quanh một vòng, ôm cặp sách ngồi xuống một góc.

Mông mới đặt vào ghế thì có người cười hai tiếng, ngay sau đó nói: “Bạn học, nhân lúc Lộ ca chưa tới thì cậu mau đổi chỗ đi.”

Môi Vân Tri mấp máy, còn chưa kịp hỏi Lộ ca là ai thì cửa phòng mở ra, ba bốn nam sinh nối tiếp nhau đi vào.

Người đi vào cuối cùng rất cao, ôm hai chồng sách mà không thấy mệt, anh bỏ sách xuống, đôi mắt nhìn tới Vân Tri. Đuôi mắt cụp xuống, vẻ mặt trở nên lạnh lùng.

Vân Tri lộp bộp trong lòng, hình như cô biết Lộ ca là ai rồi.

Vân Tri mím môi, động tác cứng đờ ôm cặp sách đứng dậy đến hàng ghế cuối cùng.

“Bạn học, đấy là chỗ của mình.”

Vân Tri lại thêm một lần chiếm chỗ của người khác nên nhanh chóng tránh ra, đứng bên cạnh thùng rác không dám ngồi.

Ánh mắt Lộ Tinh Minh lại như thường, lạnh giọng nói với giáo viên, “Sách đây ạ.”

“Vất vả các em rồi, về chỗ ngồi đi.”

“Vâng.” Lộ Tinh Minh bước ra chân dài, trở lại vị trí ngồi của mình.

Chủ nhiệm lớp nhìn Vân Tri đáng thương, đột nhiên có chút khó xử.

Cô giáo đang suy nghĩ sắp xếp chỗ ngồi cho Vân Tri như thế nào thì Lộ Tinh Minh hất cằm về phía trước, “Chỗ này.”

Lời này là nói cùng Vân Tri.

Cô có chút do dự.

Lộ Tinh Minh lười biếng dựa vào ghế, “Chỗ này trống, không ai ngồi.”

Vân Tri ôm cặp sách, lúc này mới bước từng bước nhỏ lại, đưa lưng về phía Lộ Tinh Minh nói cảm ơn.

Lộ Tinh Minh không nói gì, chỉ nhìn tóc giả trên đầu cô, đầu ngón tay động đậy rồi sau đó nghiêng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ.

Chỗ ngồi đã được sắp xếp, sách vở cũng phát xuống, chủ nhiệm lớp bắt từng người giới thiệu. Bọn họ đã học cùng nhau qua một năm nên ai cũng quen mặt, nên lần này chỉ giới thiệu với Vân Tri.

“Mình tên là Lưu Bưu Hổ, vừa cọp vừa hổ!”

*(Bưu có nghĩa là cọp)

“Mình tên Võ Hiểu Tùng, thích đánh hổ!”

Một tràng cười vang lên, Lưu Bưu Hổ giơ nắm đấm với Võ Hiểu Tùng, đến khi chủ nhiệm lớp kêu ngừng mới thôi.

Tới lượt Vân Tri, cả lớp lâm vào im lặng.

Cô đứng dậy, sống lưng thẳng tắp, lễ phép giới thiệu, “Mình tên là Vân Tri, từ trấn Hoài Nguyệt chuyển tới, mình học tuy không giỏi nhưng sức lực rất lớn.”

Mọi người cười cười không để ý trong lòng.

Sau khi cô ngồi xuống, một giọng nói lười biếng nhạt nhẽo phát ra từ phía sau:

“Lộ Tinh Minh, không thích điều gì cả.” Anh nâng mắt, đột nhiên nói, “Học tập không giỏi nhưng tôi có nhiều tóc.”

“…”

Vân Tri không khỏi quay lại nhìn anh, cả người phát sáng, trên đầu đen nhánh, đúng thật là… rất nhiều.

Cô nằm gục trên bàn, che lại tóc giả trên đầu mình bắt đầu trách cứ.