Bệnh Sủng

Chương 11: Giản Chính Dương nổi sói tính

Editor: Thiên Linh Hoa

Ăn mì xong, Tiểu Thỏ đi tới phòng bếp rửa chén, đến khi cô dọn dẹp xong xuôi đi ra thì Giản Chính Dương đã ngồi ở trong phòng cô xem ti vi.

Anh ta thật sự không biết hai chữ khách sáo viết như thế nào sao chứ. Tiểu Thỏ trong lòng phỉ báng. Lúc cô vừa vào phòng vừa nhìn thấy anh thì thiếu chút nữa ngất ngay tại chỗ, “Sao anh lại ở trên giường tôi.”

Nếu anh ta ngồi trên giường cô một chút rồi đi thì cũng không có gì là không được nhưng nhìn bộ dáng của anh ta giống như muốn ngủ luôn ở chỗ này vậy, Tiểu Thỏ ngay lập tức kích động nói:

“Tôi mời anh lên đây uống nước ăn mì không có nghĩa là cũng cho anh ngủ ở đây. Anh cũng thấy đấy, tôi ở đây cũng chỉ có một gian phòng, một cái giường nên cũng không có chỗ cho anh ở lại. Hiện tại, nước anh cũng uống rồi, ăn cũng ăn rồi và anh cũng đã có thể trở về.”

Giản Chính Dương trả lời cô bằng cách ngã luôn xuống giường như chuẩn bị đi ngủ. “ Aiiii... anh làm sao mà không biết khách khí lấy một chút nào vậy. Anh mau dậy ngay cho tôi.” Tiểu Thỏ muốn kéo anh dậy nhưng nhưng còn chưa kịp chạm vào người anh đã bị anh cầm lấy tay rồi dùng nước mắt lưng tròng nhìn cô.

“Tiểu Thỏ, đầu lưỡi tôi đau quá, giờ không còn cảm giác gì cả à.” Giản Chính dương nhìn cô với ánh mắt của một tiểu sủng vật vô tội, đáng thương. Thấy anh như vậy cô nhất thời mềm lòng, nghĩ đến vừa rồi anh vừa bị phỏng liền lập tức quên đi chuyện muốn kéo anh dậy, quan tâm hỏi, “ Anh thật sự rất đau sao?”

“Ân” Giản Chính Dương duỗi đầu lưỡi ra nói, “Chắc chắn là bị trầy da rồi, em giúp rôi xem chút đi.”

Đầu lưỡi màu phấn hồng trông rất hấp dẫn khiến Tiểu Thỏ không tự giác cắn cắn môi. Cô chưa từng gặp qua người đàn ông nào có thể đẹp trai như vậy, ngay cả đầu lưỡi cũng hấp dẫn chết người vậy nha.

Tiểu Thỏ không ngừng tự nhắc nhở bản thân không được suy nghĩ nhiều, không có tiền đồ như vậy rồi đem sự chú ý của mình chuyển đến đầu lưỡi kia, “Dưới đây này, ở dưới đèn này cho tôi xem xem.”

“Được.” Trong đáy mắt Giản Chính Dương xuất hiện lên tia sáng quỷ dị rồi rất nhanh liền biến mất, sau đó anh đưa mặt lại gần cô để cô xem cho anh.

Tiểu Thỏ khẽ cúi đầu xuống nhìn, thời điểm cô gần thấy được anh có bị rách da hay không thì Giản Chính Dương đột nhiên nói, “ Không bằng em sờ giúp tôi một chút đi.”

Anh nói cô giúp anh sờ một chút nghĩa là cái gì? Chính là muốn Tiểu Thỏ dùng chính đầu lưỡi của mình sờ đầu lưỡi của anh a.

Nguy hiểm! Hiện tại trong đầu Tiểu Thỏ xuất hiện hai chữ này, đêm tối cô nam quả nữ ở chung một phòng, mà lại còn trong cái tư thế mờ ám này nữa. Thời điểm này thật là nguy hiểm.

“Ưm...ưm...” Giản Chính Dương đột ngột cúi đầu xuống ôm hôn cô nóng bỏng khiến cô nhất thời không phản ứng kịp hành động của anh. Tiểu Thỏ cũng không dám đắm chìm trong nụ hôn này, mặc dù cô không phải không thừa nhận Giản Chính Dương thật sự rất có sức hấp dẫn với cô nhưng cô thật sự không muốn **.

Người mình yêu đang ở trong ngực của mình, Giản Chính Dương rốt cục cũng lộ ra sói tính. Anh vừa hôn sâu, tay cũng không có nhàn rỗi mà từ từ cởi bỏ quần áo Tiểu Thỏ ra.

Tiểu Thỏ không phản kháng, cho dù có phản kháng cũng vô lực, hoặc có thể nói sâu trong nội tâm cô đã có bóng dáng Giản Chính Dương, chỉ là lúc này cô vẫn chưa ý thức được mình thôi. Lúc Giản Chính Dương đưa tay vào chiếm hữu chỗ kín của cô, cô rốt cục cũng nghiêm nghị ngăn anh lại.

“Giản Chính Dương, anh đừng để cho tôi phải hận anh.”

Nghe cô kiên định nói, Giản Chính Dương lập tức sững sờ,tất cả nhiệt huyết lửa nóng đang sôi trào trong người liền biến mất, hai người cứ bất động như vậy nhìn nhau.

Khi tỉnh táo lại, cô lại càng thêm lúng túng. Tay anh vẫn còn đang đặt ở chỗ kín của cô khiến cho mặt cô giống như có một tầng lửa nóng bừng từ từ lên đến mang tai. Hồi lâu, rốt cục nhịn không được nữa, Tiể Thỏ tức giận liền quát: “Anh còn không lấy tay ra.”

Giản Chính Dương nghe thấy cô nói vậy, anh như hiểu ra ý cô liền lập tức vội vàng buông lỏng tay ra, lòng thầm nghĩ may mắn cô không có hận mình.

Mặc dù không hề tiếp tục nhưng tay anh lại cố ý đặt ở chỗ kín của cô khiến cho cô phải bất động, thậm chí cô còn rất xấu hổ. Cảm giác được cơ thể cô cứng ngắc, anh liền lập tức khẩn trương buông ra rồi đứng lên, nở một nụ cười xấu xa,

“Làm vợ anh nhé!”

Gương mặt Tiểu Thỏ bỗng chốc tối sầm, nói: “Không.”

“Ân.”Tay Giản Chính Dương bắt đầu không an phận tiến đến gần cô, Tiểu Thỏ gấp đến mức vội vàng bắt lấy tay anh ta.

“Không được lộn xộn.”

“Làm vợ của anh?”

“Vợ cái đầu nhà anh, suốt ngày anh chỉ biết đến thừ vợ. Có ai lại như anh vừa thấy mặt đã muốn kết hôn, phải từ bạn gái phát triển dần dần, từ bạn gái rồi mới đến vợ.”

Giản Chính Dương suy nghĩ một chút rồi nói: “Là do anh quá gấp, được rồi, vậy em làm bạn gái anh đi.”

“Nếu tôi không đồng ý?”

“Thì chúng ta cứ tiếp tục.” Giản Chính Dương hèn hạ uy hiếp.

Tiểu Thỏ cắn răng, hiện tại mình vẫn còn đang ở trong ngực anh ta, là đang ở thế yếu,

“Anh đang uy hiếp tôi sao?”

“Có thể đạt được mục đích tất cả đều có thể.” Giản Chính Dương cúi đầu, hô hấp như có như không phun trên cổ Tiểu Thỏ, cô hơi mẫn cảm nên không nhịn được muốn né tránh. Cùng cắn môi cố gắng không để cho mình phát ra âm thanh để rồi lại phải mất mặt.

Giản Chính Dương lại hình như rất thích chơi trò này, cô trốn anh đuổi thật thú vị.

Rốt cục, Tiểu Thỏ tẹn quá hóa giận,“Anh buông tay ra cho tôi.”

“Làm bạn gái anh đi rồi anh thả.”Giản Chính Dương không những không lùi mà còn tiến, trực tiếp đem 2 cỗ thân thể dán thật chặt với nhau không có một khe hở.

Tiểu Thỏ trầm mặc, nếu đổi lại là 11 ngày trước đây cô sẽ không cần chừ do dự mà cự tuyệt. Tại sao lại như vậy chứ, đại khái chính là tâm của cô đã thay đổi.

Có lẽ tối nay cô không nên cho anh lên nhà, cô đây không phải chính là dẫn sói vào nhà trong truyền thuyết sao?

Hô hấp của anh phả vào mặt làm cho cô có chút khó thở, thật ra đáy lòng cô có chút mê man. Cô làm sao có thể thích Giản Chính Dương được chứ.

Nhưng mà cô là người luôn luôn cẩn trọng trong mọi việc nên cô nhìn Giản Chính Dương nghiêm túc hỏi: “Giản Chính Dương, anh là nghiêm túc sao?”

“Ừ.”

“Được rồi, tôi đồng ý làm bạn gái của anh.”

“Thật tốt quá!” Giản Chính Dương vừa nghe câu trả lời của cô xong liền vui vẻ nở nụ cười, anh thật sự rất muốn nhảy dựng lên mà hét chói tai. Trên thực tế, anh cũng có hành động như vậy dọa cho Tiểu Thỏ phải vội vàng lấy tay bịt lại miệng của anh.

“Anh điên rồi sao? Bây giờ đang là buổi tối, không được làm ầm ĩ đến người khác.”

Giản Chính Dương mỉm cười nhìn Tiểu Thỏ, “Anh thật sự rất vui.”

Ánh mắt anh trong suốt, trong mắt còn toát ra tất cả sự ôn nhu đối với mình, Tiểu Thỏ vui vẻ cười cười,

“Giản Chính Dương em đã đồng ý làm bạn gái của anh, cho nên anh phải chung thủy đối với em. Nếu như có một ngày anh không thích em nữa anh phải nói thẳng với em, em tuyệt đối sẽ không quấn lấy anh. Nhưng nếu anh dám một chân đứng hai thuyền thì anh đừng trách em lòng dạ độc ác.”

Giản Chính Dương cười tủm tỉm, mặc kệ những lời uy hiếp của Tiểu Thỏ đối với chính mình, nói:

“Anh chỉ thích em.”

Anh chỉ thích em, chỉ là 5 chữ đơn giản nhưng nó đã hoàn toàn đánh vỡ đi sự phòng bị trong lòng Tiểu Thỏ. Có lẽ cô cũng nên có một tình yêu, không cần đó phải là một tình yêu khắc cốt ghi tâm, cô chỉ cần có một tình yêu khắc sâu trong lí trí là được rồi.

Nếu Tiểu Thỏ đã đồng ý làm bạn gái của mình, Giản Chính Dương cũng rất tự nhiên không hề khách khí. Bây giờ anh đã có thể danh chính ngôn thuận ôm hôn cô. Và rồi anh liền ôm cô nhào lên giường.

“Tiểu Thỏ, anh muốn hôn em.”

Cô cũng biết chuyện nam nữ như vậy, khi không trải qua thì cũng không sao cả, nhưng một khi đã trải qua thì sẽ giống như cá gặp nước khó mà có thể từ bỏ được.

Giản Chính Dương hôn cô đến nghiện, hận không thể từng giây từng phút đều có thể được hôn cô. Đáng tiếc, Tiểu Thỏ so với anh thì lí trí hơn nhiều. Một nụ hôn sâu kết thúc, còn chưa kịp thở cô đã vội vàng lấy tay che lại miệng của anh.

“Này, anh hãy kiềm chế một chút đi.”

Cô cũng không muốn ngay đêm nay liền cho anh, mặc dù cô đã đáp ứng làm bạn gái của anh, “Khuya lắm rồi, anh cũng nên về đi.”

“Tiểu Thỏ, em là đang đuổi anh đi sao?” Giản Chính Dươngvẻ mặt đầy bi thương nhìn cô, “Không phải vừa rồi em mới đồng ý làm bạn gái anh à?”

Tiểu Thỏ sửng sốt một chút khuôn mặt liền tối sầm, “Không đuổi anh chẳng lẽ lại cho anh ngủ ở đây? Chỗ của em cũng chỉ có một cái giường lớn. Đúng vậy, em đã đồng ý làm bạn gái của anh nhưng không có nói sẽ cho anh ngủ ở lại.”

Khuôn mặt Giản Chính Dương đầy vẻ không cam lòng: “Anh không muốn đi, cùng lắm thì anh sẽ không chạm vào em, được không?”

“Không được.” Tiểu Thỏ thái độ kiên quyết.

“Kia...Hay là để cho anh ở lại thêm một chút, anh không muốn xa em.” Nếu cho Giản Chính Dương thêm một cái đuôi, chắc chắn cái đuôi đấy của anh ẽ không ngừng vẫy nịnh nọt chủ nhân của mình.

Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành, ngũ quan đẹp đẽ thì sẽ không bao giờ lộ ra vẻ mặt như thế nhưng giọng điệu này của anh làm cho Tiểu Thỏcảm thấy Giản Chính Dương đối với mình ỷ lại cùng yêu thương. Có lẽ vì vậy nên anh mới làm cho cô luôn có cảm giác an toàn, cho nên cô cũng không phản đối Giản Chính Dương làm nũng đối với mình.

Mặc dù làm nũng thường là quyền lợi của con gái nhưng cô từ nhỏ đến lớn số lần cô làm nũng thật sự là vô cùng ít. Nếu như bạn trai của cô thích ở trước mặt cô làm nũng thì cô cũng nguyện ý dung túng cho anh.

Thiếu chút nữa cô đã lỡ miệng bảo anh ở lại, may mắn cuối cùng cô nhanh chóng phản ứng kịp thời:

“Vậy anh cứ ở đây chơi thêm một lát nữa đi.”

Nguy hiểm thật, Tiểu Thỏ âm thầm thở ra, nguy hiểm thật, chỉ không cần cẩn thận một chút liền sa vào bẫy của người đàn ông đẹp trai này rồi. Về sau, cô phải chú ý một chút, nói không chừng một ngàynào đó không cẩn thận lại bị anh ăn sạch sành sanh thì tiêu.

Cô cũng không phải la một người bảo thủ nên cũng không phản đối xảy ra quan hệ trước hôn nhân. Nhưng là cô thấy tình cảm của bọn họ thật sự vẫn chưa ổn định, đợi sau này hiểu rõ anh thì sẽ tính đến sau.

Không làm cho Tiểu Thỏ tự mình nói cho mình ở lại cùng cô, Giản Chính Dương có chút mất hứng. Nhưng mà Tiểu Thỏ cũng đã đồng ý cho anh ở lạimột lát rồi, mà một lát này là bao lâu thì do anh định đoạt. Tiểu Thỏ hiện tại là bạn gái của anh đương nhiên anh có thể quang minh chính đại chiếm tiện nghi của cô. Vì vậy, Giản Chính Dương nhanh chóng ôm Tiểu Thỏ vào trong ngực của mình, được chiếm tiện nghi của người mình yêu ai lại không vui chứ.