Boss Lại Sắp Sa Ngã

Chương 47: 47 Bạn Chung Trường Đừng Lạnh Lùng Như Thế 46

Bạn chung trường đừng lạnh lùng như thế 46

Edit: Nguyệt Phong

✵ ✵ ✵

Nam Nhiễm nâng cằm, cười lười nhác:

- Tôi nên hiểu cái gì?

Bạc Phong không cảm xúc nhìn cô, một hồi lâu mới lạnh nhạt nói:

- Nếu không hiểu thì về sau đừng tới nữa.

Hắn nói xong, buông ra bàn tay đang đè bả vai cô.

Bạc Phong làm như chưa từng xảy ra cái gì, ngồi lại ghế, mở sách ra đọc tiếp.

Vẫn duy trì tư thế y chang lúc trước, như là không hề có thay đổi nào.

Chỉ có thêm một Nam Nhiễm mà thôi.

Nam Nhiễm dùng mu bàn tay lau vết máu trên môi.

Cô ngồi ở đằng kia suy nghĩ chốc lát, vẫn chưa đi đâu.

Tiểu Hắc Long nhỏ giọng nói:

【 ký chủ, người ta bảo chúng ta đi kìa, hay là chúng ta đi trước đi? 】

Nam Nhiễm chậm rãi đáp:

- Còn chưa từng có chuyện dạ minh châu của ta lại đuổi ta đi.

Tiểu Hắc Long đột nhiên trào lên một dự cảm không tốt, cứ cảm thấy ký chủ sẽ làm gì đó.

Tiểu Hắc Long khẩn trương nên nói lắp:

【 ký… ký chủ… bình tĩnh…bình tĩnh.

Tiếng nói vừa dứt, Nam Nhiễm đã có hành động.

Nhanh chóng ra tay với Bạc Phong.

Bạc Phong buông sách, khuôn mặt tựa bức tượng điêu khắc vẫn lạnh băng như lúc ban đầu.

Sau đó, hai người lại nhào vô đánh nhau rồi.

Ầm ầm.

Kệ sách đổ.

Phanh.

Cái bàn bị xốc lên.

Bốp.

Cửa bị đạp một chân, nứt ra một khe hở.

Trận đánh nhau này kéo dài mười phút.

Nam Nhiễm càng đánh càng hưng phấn.

Đã bao nhiêu năm không có đánh nhau rồi.

Vừa mới bắt đầu là bởi vì dạ minh châu không nghe lời, tiếp đó hoàn toàn là vì phần tử bạo lực trong cơ thể bị kích phát.

Hưng phấn nên xuống tay càng lúc càng tàn nhẫn, như buộc đối phương vào chỗ chết vậy.

Tuy nhiên sự hưng phấn ấy không liên tục bao lâu liền nghe được Tiểu Hắc Long cảnh báo:

【 cảnh báo, giá trị hắc ám trong cơ thể ký chủ đã vượt qua 50%, trừng phạt đã bắt đầu.

Xin ký chủ lập tức dừng hết thảy động tác.

Nghe tiếng này, Nam Nhiễm khá bực mình.

Nâng tay đấm lên mặt Bạc Phong.

Bốp.

Thanh âm nắm tay và mặt va chạm.

Nam Nhiễm nhướng mày, cô thật không ngờ hắn không né.

Bạc Phong không có lui về sau bước nào.

Trên mặt nhanh chóng sưng lên màu xanh tím.

Hắn nhanh chóng đè lại tay Nam Nhiễm.

Đảo mắt đã đè người ta lên tường.

Khuôn mặt hắn bình tĩnh nhìn cô:

- Anh thiếu một cô bạn gái, em làm đi.

Nam Nhiễm bĩu môi:

- Sao anh phiền phức vậy hả?

Từ trước đến nay cô chưa từng gặp viên dạ minh châu nào rắc rối đến vậy.

Tiểu Hắc Long mềm mại nói:

【 ký chủ, dạ minh châu có bản lĩnh nên có chút phiền phức cũng hợp lý.

Ai bảo người ta sẽ tự động hạ nhiệt độ còn sẽ tỏa sáng đâu.

Hàng khan hiếm thì có quyền mà.

Bạc Phong thoáng hòa hoãn lạnh băng lại sắp ngưng đọng như thực chất, hắn nắm tay cô càng lúc càng mạnh:

- Không muốn?

Ánh mặt trời buổi trưa theo cửa sổ chiếu rọi vào.

Trong văn phòng, vốn dĩ điều hòa hẳn là phát huy công năng làm lạnh … đã bị đập hỏng mất.

Vừa mới đánh một trận, lại thêm ánh nắng, nóng đến mức cô muốn té xỉu.

Cô dựa sát người Bạc Phong.

Bạc Phong nhìn xuống, không có ngăn cản hành vi của cô.

Ba phút sau, Nam Nhiễm ôm lấy Bạc Phong, hoàn toàn dựa lên người hắn.

Quá nóng.

Thứ thời tiết khỉ khô gì vậy?

Rốt cuộc có để cô sống không hả???

Thanh âm Bạc Phong hờ hững:

- Em chỉ có một cơ hội trả lời, có làm bạn gái của anh hay không?

Nam Nhiễm bĩu môi:

- Tôi…

Lời còn chưa nói xong đã bị Bạc Phong đẩy ra.

Tức khắc, cô liền cảm thấy chỗ ngồi nóng hôi hổi này muốn chưng sống cô luôn..