Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân

Chương 7: Khổng tiểu thư diễn xuất thật tốt

Cuối tháng chín, thời tiết bớt đi nóng bức, từ từ chuyển lạnh, Khổng Hi Nhan ngồi trong xe nhìn hoa hồng lá xanh bên ngoài có chút ngẩn ngơ, Phó Thu khẽ gọi: "Khổng tỷ?"

Phó Thu là trợ lý mà Đồng Duyệt đã sắp xếp cho nàng.

Có thêm cả một tài xế riêng đi cùng.

Khổng Hi Nhan thu hồi tâm trạng, quay đầu nhìn cô gái bên cạnh, mặt tròn, lông mày rậm, mắt to, miệng lúc nào cũng cười, nhìn người khác cười híp cả hai mắt lại, lúc này Phó Thu đang nhìn nàng. Khổng Hi Nhan nhẹ nhàng thu tầm mắt lại, đáp: "Ừm"

Phó Thu là người mới, trong mắt đều là tò mò với showbiz, khi nói chuyện không kiềm được hưng phấn, cười cười: "Khổng tỷ, mấy phút nữa là đến rồi."

Vừa dứt lời, di động của Khổng Hi Nhan kêu lên, nàng nhấc máy: "Alo"

Giọng nói già dặn của Đồng Duyệt truyền đến: "Tới chưa?"

Khổng Hi Nhan: "Sắp đến rồi ạ."

Bên phía Đồng Duyệt có chút ồn ào, Đồng Duyệt đi ra xa rồi mới nói: "Hai người đi chụp ảnh trước đi, chị đến sau, bên này có chút việc chưa đi được."

Khổng Hi Nhan gật đầu: "Vâng"

Các nàng chẳng mấy chốc đã đến nơi chụp ảnh, Cố Linh với Ngô Thanh đã đến, đang ngồi trang điểm, nhìn thấy các nàng xuống xe, Cố Linh liếc một cái rồi thôi, Ngô Thanh giọng nói có chút xem thường: "Còn tưởng vẫn giống ba năm trước đấy à."

Cố Linh hiếm khi lại đáp lại: "Chưa chắc đâu, nói không chừng, giờ còn tốt hơn nhiều ấy chứ."

Ngô Thanh liếc mắt một cái: "Cũng đúng, không biết leo lên người nào mới có thể để cho Đồng tỷ làm quản lý của cô ta."

Nghĩ tới việc này, lòng cô lại tức giận, cho dù người Đồng Duyệt quản lý không phải cô mà là Cố Linh thì cô cũng chấp nhận đi. Hai năm qua, cô cùng Cố Linh đều là hai người mới được công ty đầu tư nhiều, tuy rằng minh tranh ám đấu (1) nhưng thực lực của Cố Linh và chính mình không thua kém nhau.

(1) minh tranh ám đấu: ngoài sáng trong tối đều tranh đấu với nhau, thường dùng tả nội bộ tranh quyền đoạt lợi.

Thua Cố Linh cô còn có thể chấp nhận.

Nhưng một mực nhảy ra là Khổng Hi Nhan, không phân thứ tự thì cũng phải nói đến những chuyện mà cô nàng đã làm, chẳng ai nhìn thấy nàng mà không muốn chửi hai câu, thua một người như vậy, cơn giận này thực sự không nhịn được.

Ngô Thanh đã cho người điều tra qua, Khổng Hi Nhan với Đồng tỷ vốn không hề quen biết, nàng thầm nghĩ có khi Đồng tỷ cũng không ưa Khổng Hi Nhan. Bằng không sao hôm nay lại chỉ để trợ lý đi cùng nàng.

Khổng Hi Nhan cũng không biết Cố Linh với Ngô Thanh đã đánh giá mình một lượt, Phó Thu đưa nàng vào phòng trong thay quần áo, đang đi ở hành lang thì gặp phải Tiêu Thừa.

Tiêu Thừa đang mặc đồ diễn.

Bộ phim này bắt đầu quay khi nam chính đang làm phó tướng, nội dung phần đầu kịch bản đều để thành hồi ức kể lại, bởi vì tiểu thuyết là hai nữ chính, nửa trước là kể chuyện nam chính cùng con gái Tể tướng, nửa sau là nam chính cùng Công chúa yêu hận tình thù.

Thế nhưng vì để phim truyền hình đạt được hiệu quả, đem hai nữ chính biến thành một nữ chính, biến chuyện tình cảm thông hiểu lẫn nhau của nam chính với con gái Tể tướng thành nam chính chỉ có lòng cảm kích với con gái Tể tướng chứ không có nửa phần yêu say đắm.

Điều này khiến cho việc nam chính sau này yêu Công chúa trở nên hợp lý hơn.

Tiêu Thừa đứng trên hành lang, hắn trời sinh tuấn tú, giờ phút này đang mặc áo giáp càng lộ ra khí thế anh dũng, thân hình cân đối, đường nét rõ ràng.

Khổng Hi Nhan đứng cách hắn mấy bước gật đầu chào hỏi, Tiêu Thừa cười tươi, không có nửa phần lạnh lùng cao ngạo tự tin như nam chính, trái lại giơ tay lên, đi vài bước hướng về phía Khổng Hi Nhan: "Khổng tỷ chị đến rồi."

"Ừm"

Khổng Hi Nhan phản ứng bình thản, Phó Thu ở phía sau nàng lại một mặt say mê: "Soái quá đi"

Tiêu Thừa nghe được cô khen chỉ cười cười, hắn nói với Khổng Hi Nhan: "Khổng tỷ vẫn chưa thay đồ, mau vào đi."

Khổng Hi Nhan thấy bàn tay hắn có ý định đẩy mình đi vào, mặt nàng không biến sắc dich sang bên cạnh đi: "Ừ, tôi đi vào trước đây."

Tuy Phó Thu còn muốn ngắm anh chàng đẹp trai này nhưng Khổng Hi Nhan đã đi vào phòng thay quần áo rồi, dù có chút lưu luyến không muốn đi thì vẫn phải đi theo nàng.

Mãi đến khi thấy cửa đóng lại, khuôn mặt tươi cười sáng lạn của Tiêu Thừa mới biến mất, trợ lý phía sau hắn nhỏ giọng thầm thì: "A Thừa, sao em cảm thấy anh như trông ngóng cô ta à?"

Trong mắt hắn hiện lên chán ghét rõ ràng, nói xong còn bĩu môi: "Lấy giá trị của anh hiện tại, muốn con gái kiểu nào mà không có, loại không sạch sẽ như vậy, anh ít dây dưa với ả đi."

Tiêu Thừa mím môi: "Cậu thì biết gì."

Trợ lý lập tức gân cổ lên: "Sao em không biết chứ! Trên mạng đánh giá ả như nào em đều đọc hết, gì mà thủy tính dương hoa (2), tiểu tam chen vào chuyện tình người khác, anh thật vấn vả mới hot lên chút, em không muốn thấy anh tự hủy tương lai của mình."

(2) Thủy tính dương hoa: chỉ người có tính lăng nhăng, tùy tiện hay thay lòng đổi dạ

Tiêu Thừa quay đầu, đưa tay đánh vào gáy trợ lý: "Còn nói nữa, cậu chả biết cái gì."

"Đã thế cậu nói một chút, dựa theo lời trên mạng, cô ấy hẳn đã sớm bị phong sát đi, sao lại vẫn còn đứng ở đoàn làm phim này hả?"

Trợ lý sửng sốt một chút, nhỏ giọng: "Còn không phải vì Đồng tỷ, có ai không biết cô ta bám vào Đồng tỷ."

Tiêu Thừa rên một tiếng: "Đồng Duyệt nếu có thế lực lớn vậy, bây giờ có thể giúp cô ấy Đông Sơn tái khởi (3) thì lúc trước đã không bỏ mặc cô ấy ngã xuống, tự phá hủy tiền đồ như thế."

(3) Đông Sơn tái khởi: khôi phục lại lực lượng sau khi thất bại, xuất phát từ Tấn thư – Tạ An truyện.

Trợ lý chần chừ: "Vậy là ai?"

Tiêu Thừa không trả lời.

Hắn thực ra cũng không biết là ai, thế nhưng ngày đó ra về hắn suy nghĩ rất nhiều, nếu như Khổng Hi Nhan có quan hệ tốt với Đồng Duyệt, chuyện năm đó Đồng Duyệt nhất định sẽ ra tay giúp nàng, không thể thấy chết không cứu.

Điều này chứng tỏ quan hệ hai người họ chỉ ở mức bình thường.

Khổng Hi Nhan lần này quay lại, có thể trở thành diễn viên do Đồng Duyệt quản lý, giải thích rõ người phía sau nàng có thể trấn áp Đồng Duyệt.

Đồng Duyệt thực lực hùng hậu như vậy.

Thì người chống lưng cho Khổng Hi Nhan khẳng định càng không thể coi thường.

Vì lẽ đó hắn tiếp cận Khổng Hi Nhan là lựa chọn sáng suốt.

Trợ lý nghe xong lời Tiêu Thừa suy luận thì gật gù, kiềm chế nói một câu: "Thừa ca thật lợi hại."

Tiêu Thừa không tỏ thái độ, liếc hắn rồi xoay người đi xuống.

Ngô Thanh cùng Cố Linh trang điểm xong xuôi, đang ngồi trên một bên ghế tán gẫu, một bên khác còn đứng hai ba diễn viên, bọn họ tháy Tiêu Thừa đều gật gù cười.

Tiêu Thừa ngồi xuống cạnh Ngô Thanh với Cố Linh, Ngô Thanh liếc hắn, con mắt sáng lên nhìn không rời mắt.

Cố Linh ho nhẹ một cái Ngô Thanh mới vội vàng thu hồi ánh mắt.

Nhưng Ngô Thanh vẫn thỉnh thoảng nhìn sang Tiêu Thừa, nói thầm trong lòng, không nghĩ tới Tiêu Thừa bình thường không ăn diện mấy, lúc này mặc vào áo giáp, thực sự có thêm vài phần anh dũng mạnh mẽ, quang minh lẫm liệt.

Dường như có thêm mấy phần tuấn tú.

Ngô Thanh không nhịn được hơi nhích người sang gần với Tiêu Thừa.

Cố Linh không để ý hành động nhỏ này của Ngô Thanh, cô ấy điện thoại di động ra nghịch, vừa định chê Khổng Hi Nhan sao vẫn ở trên tầng thì ngẩng đầu lên liền thấy nàng đứng ở cầu thang.

Khổng Hi Nhan đóng vai con gái Tể tướng, tất nhiên trang điểm theo kiểu cao quý tao nhã, mặc Hán phục, hơi ngẩng đầu, đột nhiên tạo ra cảm giác thần thánh không thể xâm phạm, nàng bước từng bước, chậm rãi đi xuống, cử chỉ nhàn nhã, dáng vẻ uyển chuyển.

Tiếng huyên náo dưới lầu từ từ lặng đi, ánh mắt bọn họ đều tự nhiên bị nàng hấp dẫn, Khổng Hi Nhan khẽ vung tay áo, nhìn qua mọi người, mi mắt cụp xuống nói: "Xin lỗi, để mọi người đợi lâu."

Mọi người trong lúc nhất thời không biết được đây là đang đóng phim hay là ngoài đời thực.

Vẫn là Tôn đạo vỗ tay cười nói: "Đã sớm nghe danh Khổng tiểu thư diễn xuất vô cùng tuyệt vời, bây giờ được chứng kiến, quả nhiên không sai."

Hắn vỗ tay một cái, tất cả mọi người đều sửng sốt một chút, Cố Linh đầu tiên bị cướp danh tiếng, hiện tại nghe Tôn đạo khen Khổng Hi Nhan, sắc mặt lập tức khó coi, khẽ cắn răng: "Không tốt sao có thể quyến rũ được đàn ông."

Lời này tuy thô lỗ nhưng không phải không có lý, mọi người nghe Cố Linh nói xong cũng chỉ trầm mặc, không ai phản bác.

Ngay cả Tôn đạo nhìn Khổng Hi Nhan cũng có chút tiếc hận.

Nếu không có sự kiện ba năm trước, dựa vào khả năng diễn xuất tinh xảo cùng dung mạo hơn người của nàng chỉ sợ sớm đã đứng ở vị trí cao, nói không chừng còn tạo ra được nhiều truyền kỳ hơn nữa.

Thật sự đáng tiếc.

Khổng Hi Nhan làm như không nghe thấy Cố Linh nói gì, Phó Thu ở sau lưng nàng ánh mắt tức giận, mặt đỏ lên.

Đúng lúc này thì Đồng Duyệt đến, ngay khi đến nơi liền cảm thấy bầu không khí có chút lạ lùng, không khỏi cười hỏi: "Sao thế? Không ai hoan nghênh tôi à?"

Sắc mặt mọi người khác nhau, bọn họ không muốn đắc tội với Đồng Duyệt, ngay cả Cố Linh cũng vì Đồng Duyệt không có mặt mới nói câu kia, cô cũng không dám trắng trợn nói gì cùng Đồng Duyệt.

Phó Thu chẳng thấy ai nói lời nào, rầu rĩ than: "Đồng Tỷ vừa rồi cô ta..."

Ngón tay Phó Thu chỉ Cố Linh, Đồng Duyệt theo hướng đó nhìn sang, Khổng Hi Nhan xen vào nói: "Vừa rồi Cố tiểu thư khen em diễn hay."

Tôn đạo lập tức nói thêm: "Không sai, Đồng Duyệt cô nhưng đã đến muộn một bước, không có phúc xem đâu."

Đồng Duyệt cười tiếp lời: "Sau này còn nhiều cơ hội mà."

Tôn đạo gật đầu đổi chủ đề, mọi người hai mắt nhìn nhau, đem chuyện vừa rồi cho qua hết.

Mãi đến khi chụp ảnh xong, Phó Thu có chút không vui đi phía sau Khổng Hi Nhan: "Khổng tỷ, sao vừa nãy chị lại ngăn em, không để em nói cho Đồng tỷ chứ, rõ ràng bọn họ bắt nạt chị."

Khổng Hi Nhan thay đồ xong xuôi, đi tẩy trang, đang ngồi trước bàn trang điểm, nghe thấy TV cách đó không xa đúng lúc phát một video phỏng vấn, nam nhân đang ngồi đặt hai tay lên đầu gối, giọng nói trầm ổn: "Không sai."

MC tiếp tục hỏi: "Kia Ngụy tiên sinh cùng Hà tiểu thư liệu có thể nối lại tình xưa không? Nghe nói gần đây Ngụy tiên sinh nhiều lần đến phòng làm việc của Hà tiểu thư."

Ngụy Diễm cười cười với MC: "Nhân sinh còn rất dài, chuyện sau này không nói trước được, tùy duyên số đi."

MC hiểu ý gật đầu, tiếp tục hỏi những câu khác.

Khổng Hi Nhan nắm chặt tay lại, móng tay dài nhỏ đâm vào lòng bàn tay, nàng lại như không cảm thấy gì, mãi đến lúc Phó Thu nhẹ vỗ nàng: "Khổng tỷ?"

"Khổng tỷ đang nghĩ gì thế?"

Khổng Hi Nhan hoàn hồn, tâm tình bình ổn lại, chậm rãi buông lỏng nắm tay, lòng bàn tay nóng rực, ánh mắt nàng xuyên qua gương nhìn về TV ở phía sau, nhếch miệng: "Không có gì."

Không có gì hết.

Nàng chỉ là muốn nói cho Ngụy Diễm ở trong TV.

Người từng bị bọn họ dồn vào chỗ chết-Khổng Hi Nhan nàng đây, đã- trở-về.

-------------------------------------------------

Hôm nay xong chỉ tiêu 1 chương ha ha