Buông Tha - Thảo Phạm

Chương 50: Lục hy tuyết

“Những kẻ đã hại em... tôi sẽ bắt chúng phải trả giá.”

Bạch Uyển Vy gật đầu, nhưng thực chất là cô không hề muốn Giang Phong làm vậy. Hắn không thể để mọi chuyện trôi qua rồi sống cuộc sống của mình cho thật tốt được sao ? Cô không cần hắn vì cô mà làm gì nữa.

Giang Phong bỗng dưng cởi chiếc áo măng tô trên người mình ra, khoác lên người Bạch Uyển Vy. Cô sững sờ, chỉ biết ngước lên mà nhìn vào đôi mắt của hắn. Nó thật khác... dường như nó không còn khiến cô cảm thấy bản thân đang đơn độc một mình nữa.

“Lạnh rồi, vào phòng thôi.”

Bạch Uyển Vy cười nhẹ rồi đi theo Giang Phong, hắn không biết... chỉ cần một hành động quan tâm nho nhỏ thôi, cô cũng đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi. Nhìn nụ cười của cô, Giang Phong cũng rất vui vẻ, nhưng trong tim lại có phần đau đớn.

Hắn rốt cục đã bỏ lỡ người con gái này biết bao nhiêu lần rồi ? Giá như... trước kia hắn không buông tay cô, thì tốt đến mấy. Cô lúc này chắc hẳn đang hạnh phúc bên hắn và con, chứ không phải giành giật sự sống với tử thần trong bệnh viện, đúng không ?

Hắn sẽ dùng cả đời sau này để bù đắp cho cô, chỉ cần cô có thể kiên cường được tới ngày đó thôi.

“Anh... có tóc bạc sao ?”

Giang Phong ngớ người trước câu hỏi của Bạch Uyển Vy, còn chưa kịp nói gì thì cô đã bới tóc hắn lên, tìm bằng được sợi tóc bạc thì thôi. Đến khi cả mái tóc đã bị cô làm hỏng, cô mới nhổ được nó mà đem lên trước mặt hắn.

“Đây này.”

“Uyển Vy, em nghĩ xem, năm nay tôi đã bao nhiêu tuổi rồi mà không thể có tóc bạc ?”

Bạch Uyển Vy lẩm nhẩm một hồi, rồi hỏi: “Hơn bốn mươi sao ?”

“Là 41.”

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Bạch Uyển Vy, Giang Phong lại muốn cười, hắn ôm cô vào trong lòng mình. Được ở cạnh cô thế này, thật tốt. Nhưng hắn không ngờ thời gian lại trôi qua nhanh như vậy, mới đó đã mười năm rồi. Hắn gặp cô khi hắn 31 tuổi, giờ đây thì hắn đã 41, bước sang tuổi tứ tuần rồi.

Hắn cứ ngỡ rằng cả đời này hắn sẽ không yêu ai, cũng chẳng có ai sẽ yêu mình, nhưng hóa ra vẫn còn có cô. Có lẽ chỉ có một mình Bạch Uyển Vy mới chấp nhận được con người của hắn.

“Anh già rồi.”

“Tôi biết.”

“Nhưng em cũng già rồi...”

“Vớ vẩn.”

Hắn còn chưa từng nghĩ hắn già, cô còn sợ gì ? Chẳng lẽ Bạch Uyển Vy còn không nhớ rằng hắn đáng tuổi chú cô sao ? Hắn hơn cô tận mười ba tuổi...

Trong tim hắn, cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ thôi.

“Anh từng nói con gái trên 27 là lớn tuổi rồi... không còn trẻ nữa... anh không thích.”

“Chỉ cần là em, có đến 80 tuổi tôi vẫn thích, được chứ ?”

Bạch Uyển Vy miễn cưỡng cười, không biết cô còn đợi đến được lúc đó không nữa, thế nhưng Giang Phong nói vậy, cô thật sự rất vui.

Nếu như nói cô buồn... chẳng qua là vì khoảng thời gian hạnh phúc này quá ngắn ngủi mà thôi, làm sao có thể khiến cô yên lòng nhắm mắt xuôi tay được.

“Em yên tâm, tôi nhất định sẽ không buông em nữa đâu.”

...

“Phong, em biết anh sẽ nghĩ thông suốt mà... em không có gửi clip đó cho Bạch Uyển Vy.”

“Được rồi, là lỗi của tôi, xin lỗi.”

Lục Hy Tuyết cười thầm, Giang Phong chẳng qua là nhất thời nảy sinh hứng thú với Bạch Uyển Vy mà thôi. Cô ta mới là người hắn thực sự cần, bởi đâu có ai điên mà đi yêu một người như Bạch Uyển Vy.

Thân hình không có, tài năng không có, gia thế lại càng không, nhan sắc cũng chưa đến mức quốc sắc thiên hương, vậy thì làm sao có thể xứng với Giang Phong được chứ ?

“Anh không có gì muốn nói với em sao ?”

Cánh môi mỏng của Giang Phong khẽ nhếch lên, hắn đi đến cạnh Lục Hy Tuyết, bỗng dưng kéo cô ta sát lại với mình.

“Không có, bởi vì chúng ta còn rất nhiều chuyện chưa làm.”

Lục Hy Tuyết quá quen thuộc với tính cách của Giang Phong, cô ta hiểu ngay rằng hắn đang muốn gì. Vừa hay, cô ta có thể khoe ân ái với Bạch Uyển Vy lần nữa. Như vậy, cô có thể biết khó mà lui, buông tha cho Giang Phong rồi.

Lục Hy Tuyết tỉnh dậy sau một đêm mặn nồng, nhìn Giang Phong vẫn đang ngủ say bên cạnh mình mà đắc ý vô cùng. Cô ta lấy điện thoại trên tủ, chụp vài tấm ảnh rồi gửi cho Bạch Uyển Vy. Rõ ràng cô ta mới là người có thể khiến Giang Phong hài lòng, cô ta sẽ chứng minh cho Bạch Uyển Vy thấy.

“Anh tỉnh rồi.”

Giang Phong gật đầu, Lục Hy Tuyết bật ghi âm lên rồi tắt màn hình điện thoại.

“Anh yêu em hơn Bạch Uyển Vy, đúng không ?”

“Nếu không thì tại sao tôi lại ở đây với em ?”