Cá Voi Trắng Và Hòn Đảo Nhỏ

Chương 12: Đừng có sờ loạn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

EDITOR: LAM

Bên trong nhà thi đấu bao gồm sân cầu lông, sân bóng bàn, sân bóng rổ, phòng tập vũ đạo, vân vân. Trong quá trình học thử, bởi vì các khóa Thể dục được tiến hành cùng một lúc cho nên tất cả các sân tập đều đã kín mít.

Vừa bước ra khỏi sảnh bóng rổ là đã có thể nghe thấy bốn phương tám hướng truyền đến tiếng người huyên náo, tiếng đế giày thể thao ma sát với sàn nhà và cả tiếng bóng nảy trên mặt sàn nữa.

Thời Tự nhíu mày, hắn vốn dĩ muốn dìu Hạ Tê Kình đi tới phòng vệ sinh giống như lần trước nhưng bất thành, còn chưa đến gần được phòng vệ sinh mà đã có một đám người nhốn nháo ở trước cửa. Nhóm Omega bịt mũi tỏ vẻ ghét bỏ trong khi nhóm Alpha lại đổ mồ hôi cẩu thả chạy ra ngoài, kích thích tố mãnh liệt hòa cùng với tin tức tố nồng đậm cứ thế quấn lấy nhau hệt như cơn lốc xoáy màu đỏ trong vùng tâm bão vậy.

Chưa đi được bao xa mà Hạ Tê Kình đã sắp không trụ nổi, cậu yếu ớt nắm lấy vạt áo trước của Thời Tự, lẩm bẩm nói, “Hôi quá đi…”

Trên người Thời Tự không có loại tin tức tố làm người ta khó chịu, chỉ đơn giản là mùi oải hương của bột giặt, rất sảng khoái và dễ chịu, thân thể của hắn cũng thiên về kiểu mát lạnh chứ không thuộc dạng toát mồ hôi nóng hừng hực kia, tựa như một cái gối ôm hình người làm bằng băng khiến cho Hạ Tê Kình theo bản năng càng thêm rúc chặt vào trong lồng ngực hắn, trông chẳng khác nào một chú chuột chũi đang cố gắng đào hang ổ cho chính mình.

Thời Tự không còn cách nào khác đành phải vòng qua cánh tay của Hạ Tê Kình, đỡ lấy eo của cậu chàng, nửa ôm lấy rồi rũ xuống mi mắt nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của người trong ngực với vẻ mặt bất lực, hắn biết không thể kéo dài thêm được nữa. Tuy rằng không thể ngửi thấy hương vị của tin tức tố nhưng hắn có thể cảm nhận được người trong lòng mình mỗi lúc một nóng, giống như muốn bốc cháy tới nơi.

Suy tính một lúc lâu, Thời Tự quyết đoán rẽ phải, ôm Hạ Tê Kình bước vào một dãy hành lang mờ tối.

Thông thường, các Omega sẽ tiêm chất ức chế trong phòng vệ sinh hoặc một căn phòng tương đối kín. Một là để ngăn chặn sự rò rỉ của tin tức tố, tránh gây ra bạo loạn; hai là chuyện tiêm chất ức chế dù sao cũng là một vấn đề rất riêng tư, chỉ những người bạn thân thiết mới có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Song, tình huống lúc này lại vô cùng khẩn cấp.

Thời Tự cắn răng ôm Hạ Tê Kình tiến sâu vào dãy hành lang yên tĩnh và hẻo lánh, hành lang này nối liền nhà thi đấu với đài quan sát thiên văn, người qua lại rất ít bởi vì nó tương đối dài và không có cửa sổ, ánh sáng mờ mịt, chỉ có thể nương nhờ chút tia nắng hiếm hoi mới thấy được đường đi.

Thời Tự ôm Hạ Tê Kình tới một góc sau đó nhỏ giọng nói, “Thật có lỗi phải để cậu tiêm thuốc ức chế ở một nơi thế này.”

Hai mắt Hạ Tê Kình nhắm nghiền, sắc mặt ửng hồng, đôi tay siết chặt lấy góc áo của hắn không chịu buông, chẳng biết cậu chàng có nghe thấy những gì hắn nói hay không nữa, hắn do dự một chút sau đó vươn tay sờ vào túi quần trước của cậu.

Hạ Tê Kình mặc một chiếc quần thể thao màu be nhạt rộng rãi, nhưng bởi vì tư thế ngồi nên chiếc quần lại bó sát vào đùi, Thời Tự cố nhét vài ngón tay vào thế nhưng thất bại, vải dệt và làn da cứ dính chặt lấy nhau, ngón tay không cách nào chui vào được.

“Cậu thả lỏng một chút.”

Thời Tự cố gắng khuyên nhủ Hạ Tê Kình rồi dùng cánh tay còn lại của mình nâng thắt lưng của cậu chàng lên, y phục nhăn nhúm trải ra, cuối cùng quần cũng thoáng nới lỏng. Ngón tay của hắn từ trên đùi cậu chàng trượt xuống, thuận thế chạm vào chất ức chế, là một ống thuốc thử (*), chất lỏng màu vàng nhạt, to bằng ngón tay cái, bên trên còn có một cái nút cao su màu đỏ, bởi vì tiếp xúc với cơ thể quá lâu cho nên ống thuốc vốn dĩ lạnh lẽo nay lại trở nên ấm áp, là độ ấm thuộc về Hạ Tê Kình.

Thời điểm rút tay ra, ngón tay hắn cách một lớp vải mỏng lơ đãng xẹt qua làn da của người nọ, nóng rực, bóng loáng, nhẵn nhụi, bỗng dưng hắn cảm thấy cơ hơi khô nóng. Thuốc ức chế đã tới tay nhưng bước tiếp theo…

Thời Tự, “Loại thuốc này, phải tiêm như thế nào?”

Hạ Tê Kình khẽ trừng mắt, tức giận nói, “Anh hai à, anh ngay cả tiêm thuốc ức chế như nào cũng không biết mà lại dám cả gan dẫn tôi tới đây, còn không bằng một đao trực tiếp giết tôi đi cho xong.”

Hạ Tê Kình suy yếu nhìn chằm chằm hắn, hốc mắt đỏ bừng, trông giống như là đang làm nũng hơn là uy hiếp. Bởi vì ngay từ lúc còn nhỏ mùi vị tin tức tố của hắn rất nhạt cho nên hắn đã từng nghĩ mình là Beta. Mãi đến sau này khi đã chính thức phân hóa thành Alpha mà mùi vị tin tức tố vẫn cứ nhạt nhẽo như cũ, kiến thức sinh lý căn bản không cần phải dùng tới cho nên trong giờ học sinh lý hắn toàn lăn ra ngủ.

Mắt thấy Thời Tự bày ra dáng vẻ túng quẫn, Hạ Tê Kình chỉ có thể nhắm lại đôi con ngươi sau đó bất thình lình duỗi tay ra, thô bạo kéo hắn xuống.

Khuôn mặt hai người gần trong gang tấc, Thời Tự thoáng hoảng hốt dùng tay phải chống xuống đất sau đó không chớp mắt lấy một cái nhìn về phía Hạ Tê Kình, mà người nọ thì đang nắm lấy bàn tay trái của hắn chậm rãi nâng lên đặt trên bả vai của mình. Đầu ngón tay của hắn cọ vào làn da mềm mại nóng rực ấy rồi vòng ra sau gáy, di chuyển xuống phía dưới, thâm nhập vào sâu bên trong cổ áo. Cuối cùng, chạm vào một thứ êm ái nóng hổi hệt như một con vật nhỏ.

Thời Tự hơi mở to đôi mắt.

Hạ Tê Kình, “Nơi này, chính là tuyến thể của tôi.”

Alpha cũng có tuyến thể thế nhưng nó chỉ dùng để tiết ra kích thích tố chứ không bị tiêm vào chất ức chế như của Omega. Thời Tự là một A mắc chứng lãnh cảm cao độ cho nên tuyến thể đối với hắn mà nói chỉ tương đương với một cái nốt ruồi trên cơ thể, có cũng được, không có cũng chẳng sao, cơ bản chẳng có cảm giác tồn tại gì, hắn cũng chưa từng để ý qua tuyến thể của chính mình. Đây là lần đầu tiên hắn được chạm vào tuyến thể của một O, mềm mại, ướt át, nóng bỏng, tựa như một con thú nho nhỏ có sinh mệnh vậy.

Hạ Tê Kình, “Lát nữa cậu sẽ phải đưa thuốc ức chế vào bên trong tuyến thể của tôi, đừng đâm quá sâu, chỉ cần tiêm vào thôi nhưng cũng đừng cạn quá nếu không sẽ chảy hết ra ngoài…”

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Thời Tự lại kiềm lòng không đậu khẽ vuốt ve một chút.

Hạ Tê Kình bỗng nhiên ưỡn người, run rẩy không nhịn được, rên lên một tiếng.

Âm thanh chất chứa sự giận dữ nhưng cũng thật gợi tình, giống như tiếng kêu khe khẽ của một chú mèo đang trong kỳ động dục.

Hạ Tê Kình thì thào nói, “… Đừng có sờ loạn.” Giọng điệu mang theo bảy phần bối rối, ba phần thẹn thùng.

Thời Tự rũ xuống bờ mi, ánh mắt tối sầm lại, chẳng biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

Đột nhiên, hắn không tự chủ được mà vuốt ve thêm lần nữa rồi lại tiếp thêm lần thứ hai, thậm chí còn dùng ngón trỏ nhẹ nhàng nhào nắn tuyến thể mềm mại kia. Có lẽ là do ngày thường Hạ Tê Kình quá mức nợ đòn, hiếm có khi nào được trông thấy dáng vẻ yếu đuối khuất phục dưới chân người khác của cậu thế nên mới khiến hắn muốn ức hiếp một phen. Hắn muốn thấy nhiều hơn, muốn Hạ Tê Kình phải điêu đứng rên rỉ dưới ngón tay của hắn.

“Đủ… Đủ rồi!”

Hạ Tê Kình dùng hết sức nắm lấy bàn tay xấu xa của Thời Tự rồi nhìn hắn với cặp mắt đỏ hoe: “Cậu đang làm cái quái gì vậy?”

Đôi con ngươi ấy, giống hệt ánh mắt của chú thỏ con khi bị người ta giẫm phải đuôi, mãi đến khi nghe thấy tiếng khóc thút thít ẩn nhẫn của Hạ Tê Kình, Thời Tự mới tỉnh táo lại.

“… Thành thật xin lỗi cậu.”

Thời Tự thu hồi cánh tay nhưng ánh mắt thì không, vẫn cứ sâu thẳm nhìn chằm chằm khuôn mặt của Hạ Tê Kình.

Hạ Tê Kình không còn thời gian để quan tâm đến người trước mặt, cậu liên tục van xin: “Mau giúp tôi tiêm với… Tôi không thể chịu đựng được nữa.”

Thời Tự lặng im, nhẹ nhàng lật người Hạ Tê Kình để cho cậu chàng úp mặt vào tường và quay lưng lại với chính mình.

Bởi vì cả hai đều ngồi dưới đất cho nên Hạ Tê Kình đành phải co chân lên rúc vào trong ngực, đầu hơi cúi xuống để lộ ra cần cổ trắng nõn mịn màng, tựa như một con thú nhỏ đơn thuần, mặc người xâu xé.

Thời Tự thoáng kéo xuống cổ áo sau của cậu chàng, nương nhờ ánh sáng mờ ảo, hắn nhìn thấy một con vật nhỏ mềm mại ẩm ướt đang cuộn tròn dưới lớp cổ áo. Hơi ửng đỏ, da dẻ xung quanh cũng vì thế mà nóng hầm hập, phiếm hồng một mảng.

Yết hầu của Thời Tự khẽ nhúc nhích, “Vậy tôi… Tiêm nhé?” Giọng nói có hơi ấm ách một cách kỳ lạ.

Hai mắt Hạ Tê Kình sắp trợn trắng đến nơi, “Anh hai, anh tính diễn thuyết hay gì?”

Lại còn thông báo trước nữa chứ.

Thời Tự không phát ra âm thanh, hắn nhẹ nhàng chạm vào tuyến thể của cậu, như thể đang tìm kiếm vị trí. Một lúc sau, cậu có cảm giác châm chích nhẹ, một luồng chất lỏng mát lạnh khoan khoái xâm nhập, tràn vào trong tuyến thể.

Hạ Tê Kình rùng mình một lát, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, bả vai đã không còn run lên nữa, chờ cho đến khi cơ thể ổn định, cậu mới nhận ra Thời Tự đang dùng khăn giấy mềm lau tuyến thể cho cậu, động tác khẽ khàng như thể, sợ sẽ lỡ tay làm hỏng cậu vậy đó.

Hạ Tê Kình có hơi xấu hổ, “Không sao đâu… Mỗi lần tiêm không ít thì nhiều cũng sẽ phải tràn ra như thế.”

Thời Tự lau kiểu đó khiến cho cậu có cảm giác mình chẳng khác nào một người mắc chứng tiểu tiện không tự chủ vậy.

Thời Tự nghe thế thì lặng lẽ thu hồi khăn giấy.

Hạ Tê Kình quay người lại, bởi vì ngồi xổm quá lâu cho nên cậu có hơi chóng mặt, đứng dậy không nổi chỉ có thể ngồi. Trong lúc nhắm mắt nghỉ ngơi, Thời Tự bất thình lình hỏi cậu, “Chuyện mà cậu muốn thảo luận với tôi là gì?”

Hạ Tê Kình mở mắt, “Tôi nói thì liệu cậu có đồng ý không?”

Thời Tự, “Không chắc, cậu nói tôi nghe thử xem.”

Chẳng biết có phải vì sự cố đột ngột xảy ra này hay không mà giọng điệu của Thời Tự trông có vẻ ôn hòa hơn trước rất nhiều.

Hạ Tê Kình, “Ngày hôm qua ở trên Wechat cậu có nói… Cậu đã tìm được một người bạn O khác phối hợp đóng kịch chung với cậu?”

Thời Tự, “Ừ.”

“Cậu ấy cũng là bạn học chung khoa với tụi mình? Hợp đồng đã ký rồi à?”

Thời Tự không trực tiếp trả lời vấn đề của cậu, “Đối tượng trong hợp đồng không nguyện ý, tôi đương nhiên phải tìm một người khác bằng lòng thay thế càng sớm càng tốt.”

Hạ Tê Kình lúng túng gãi đầu, “Vậy nếu… Tôi nói là tôi nguyện ý thì sao?”

Thời Tự nhìn cậu bằng một ánh mắt thâm thúy, “Đây không phải là trò đùa, một khi đã ký hợp đồng thì phải thực hiện nghĩa vụ của mình. Loại hành vi lúc thì đồng ý lúc lại không của cậu cũng được tính là vi phạm hợp đồng đấy.”

Hạ Tê Kình hiểu ý của hắn, thành khẩn nói, “Lần này tôi thực sự rất, rất nghiêm túc. Cậu cũng biết, gia đình tôi hiện tại đang cần sự giúp đỡ của nhà cậu…”

Lời đã nói tới đây rồi, có thể hay không tất cả phụ thuộc hết vào Thời Tự, Hạ Tê Kình biết giờ có nhiều lời cũng vô ích, cậu đành ngậm miệng lại chờ đợi câu trả lời của cậu ta.

Một lát sau, cậu nghe thấy tiếng thở dài của Thời Tự.

“Thật ra, sáng ngày hôm nay cậu hoàn toàn có đủ thời gian để tiêm thuốc ức chế, đúng chứ?”

Hạ Tê Kình trừng to hai mắt.

Thời Tự chạm vào ống thuốc ức chế đã được mở ở trong lòng bàn tay của mình, “Bất kể là loại thuốc thử nào, nếu như chưa bóc dấu niêm phong thì xung quanh chỗ tắc mạch phải còn thanh khóa, như vậy mới đảm bảo thuốc không bị bay hơi.”

“Nhưng khi mở nó ra, tôi thấy thanh khóa đã được gỡ xuống, mặt trên chỉ còn lại mỗi tắc mạch trơ trụi.”

“Nói cách khác, sáng ngày hôm nay cậu rõ ràng đã chuẩn bị tiêm thuốc ức chế, tuy nhiên sau đó lại đột nhiên thay đổi chủ ý, cậu lựa chọn không tiêm nữa mà là mang theo bên người, sao lại làm vậy?”

Có phải hay không? Sáng sớm đã tính toán cả rồi, muốn nhân cơ hội tiêm thuốc ức chế để bàn chuyện hợp đồng?

Thời Tự nói bằng một chất giọng rất bình thản, cứ như thể đang tường thuật lại một sự việc hết sức bình thường.

Hạ Tê Kình bị hắn vạch trần tâm tư, gò má trong nháy mắt đỏ bừng, cậu muốn bào chữa cho mình nhưng lại kiếm không ra lý do, nội tâm xoắn xuýt tới mức muốn tìm một cái lỗ chui xuống cho xong.

Thấy Hạ Tê Kình che mặt lại, Thời Tự đành thôi không nói nữa.

Hắn nín thinh một lúc sau đó mới lên tiếng, “Thôi bỏ đi, muốn ký hợp đồng cũng không phải là không thể.”

Hạ Tê Kình, “Ừ… Hả???”

Hạ Tê Kình bị sự kinh ngạc bất ngờ này làm cho mất phương hướng.

Thời Tự, “Nhưng mà có mấy điều kiện, cậu buộc phải tuân thủ.”

Chỉ cần có thể ký hợp đồng, bảo cậu làm gì cũng được hết, Hạ Tê Kình dùng đôi mắt trông mong để nhìn Thời Tự, “Cậu nói đi.”

“Thứ nhất, tuy là kết hôn giả nhưng cũng phải xử sự như thật, ít nhất phải khiến cho ông ngoại tôi nhìn không ra sơ hở, cho nên cậu không thể lén lút quen bạn trai.”

“Thứ hai, tuyệt đối tuân thủ các điều khoản trong lúc hợp đồng còn hiệu lực. Đối với các loại hình thức xã giao của gia tộc cậu không được phép từ chối.”. Thời Tự dừng lại một chút rồi nói tiếp, “Tất nhiên, sẽ không có yêu cầu nào vượt quá giới hạn, vì vậy cậu có thể yên tâm. “

“Thứ ba…”. Thời Tự có hơi ngập ngừng, “Tôi vẫn chưa nghĩ ra, nếu có thì sau này sẽ bổ sung.”

“Tôi biết nè.”. Hạ Tê Kình cực kỳ ngoan ngoãn mở miệng, “Không được ở trong trường ăn nói lung tung, tôi hiểu mà, lúc còn ở trường tôi tuyệt đối sẽ giữ một khoảng cách với cậu đồng thời cũng vờ như tụi mình không quen biết, sẽ không cản vận đào hoa của cậu đâu.”

Hạ Tê Kình đương nhiên cho rằng Thời Tự nhất định là không muốn để lộ chuyện cậu ta đã kết hôn, nếu không sẽ ảnh hưởng đến vận đào hoa sau này nha.

Thời Tự nghẹn vài giây, mặt không chút biểu cảm: “Tùy cậu.”

Trông không có vẻ gì là vui mừng khi bị nói trúng tim đen cho nên Hạ Tê Kình đoán không ra suy nghĩ của Thời Tự.

Không phải chứ? Cậu ta thật sự muốn công bố chuyện mình đã kết hôn ra cho bàn dân thiên hạ cùng biết?

Chú thích:

(*) Nguyên văn 试剂  – Thuốc thử là các chất hoá học tinh khiết vô cơ hoặc hữu cơ dùng để gây phản ứng với một chất cần thử nghiệm trong các phòng thí nghiệm hoá học hoặc cơ sở có liên quan đến hoá học (nông nghiệp, y học, dược,..). Độ tinh khiết của thuốc thử được phân thành 4 cấp xếp theo thứ tự cao dần: tinh khiết kĩ thuật, tinh khiết phân tích, tinh khiết hoá học, siêu tinh khiết. Ngoài ra, có một số thuốc thử mang tính đặc hiệu cho từng đối tượng riêng, do đó chúng có tên riêng, thường là lấy tên của người đã phát hiện như Fisơ, Milơ, Nexlơ,.. (Nguồn: metrotech.vn). 

❧ Kích thích tố hay còn gọi là Nội tiết tố (tiếng Anh Hormone) là một chất hóa học được tiết ra bởi một hoặc nhiều tế bào. Một trong những vai trò của kích thích tố là tham gia điều tiết quá trình sinh sản, kích thích quá trình rụng trứng. Vì thế cho nên trong giới ABO kích thích tố cũng được coi như là một trong những nhân tố của Alpha dùng để kích thích kỳ phát tình của Omega.