Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 5: Máu Đỉnh Olympus (Dòng Máu Olympus)

Chương 17: Piper

PIPER không THỂ TIN ĐƯỢC để tìm chất độc chết người khó khăn như thế nào.

Cả buổi sáng cô và Frank đã lùng sục cảng Pylos. Frank chỉ cho phép Piper đi cùng cậu, nghĩ về việc giọng nói mê hoặc của cô có thể có ích nếu họ gặp phải những người họ hàng thay đổi hình dáng của cậu.

Hóa ra, thanh kiếm của cô còn hơn cả đòi hỏi. Cho đến lúc này họ đã giết chết một tên Laistrygonian ogre[1] trong cửa hàng bánh mì, chiến đấu với một con heo rừng khổng lồ ở quảng trường công cộng và đánh bại một đàn chim Stymphalian với một ít rau củ được nhắm chính xác từ cái sừng sung túc của Piper.

cô mừng vì công việc. Nó giữ cô khỏi chìm vào cuộc nói chuyện với mẹ cô đêm trước – cái nhìn ảm đạm về tương lai mà Aphrodite đã bắt cô hứa không được nói với ai đó…

Trong khi đó, thách thức lớn nhất của Piper ở Pylos là những quảng cáo dán đầy thị trấn về bộ phim mới của cha cô. Những áp phích viết bằng tiếng Hy Lạp, nhưng Piper biết chúng nói gì: TRISTAN MCLEAN LÀ JAKE STEEL: KÝ BẰNG MÁU.

Ôi thánh thần, thật là một cái tiêu đề kinh khủng. cô ước cha cô chưa bao giờ đảm nhận vai Jake Steel nhượng quyền, nhưng nó đã trở thành một trong những vai nổi tiếng nhất của ông. Ông ở đó trên tấm áp phích, áo sơ mi của ông bị xé toạc lộ ra các cơ bụng (kinh tởm, Cha!), một khẩu AK-47 trong mỗi tay, một nụ cười tự mãn trên khuôn mặt như tạc của ông.

Nửa bên kia thế giới, trong thị trấn nhỏ nhất, xa xôi hẻo lánh nhất có thể tưởng tượng được, có cha cô. Nó làm Piper cảm thấy buồn, mất phương hướng, nhớ nhà và bực mình cùng một lúc. Cuộc sống cứ tiếp tục. Hollywood cũng thế. Trong khi cha cô giả vờ cứu thế giới, Piper và những người bạn của cô thực sựphải làm điều đó. Trong tám ngày nữa, trừ khi Piper có thể thực hiện được kế hoạch Aphrodite đã giải thích… à, sẽ không còn có phim ảnh, hay rạp hát, hay con người nào nữa.

một lần vào buổi chiều, cuối cùng Piper làm giọng nói mê hoặc của mình hoạt động. cô nói chuyện với một con ma Hy Lạp Cổ ở một Hiệu giặt tự động (theo thang điểm từ một đến mười cho một cuộc trò chuyện lạ lùng, chắc chắn nó được mười một điểm) và được hướng dẫn đến một pháo đài cổ nơi người ta nói những hậu duệ thay đổi hình dáng của Periclymenus lang thang.

Sau khi lê bước qua hòn đảo dưới cái nóng của buổi chiều, họ tìm thấy hang động lưng chừng một vách đá bên bờ biển. Frank khăng khăng rằng Piper chờ cậu ở dưới trong khi cậu kiểm tra nó.

Piper không vui vẻ gì với điều đó, nhưng cô ngoan ngoãn đứng trên bờ biển, liếc mắt lên lối vào hang động và hy vọng cô không dẫn cậu đến một cái bẫy chết người.

Phía sau cô, một bãi cát trắng trải dài ôm lấy chân những ngọn đồi. Những người tắm nắng nằm ườn trên khăn. Những đứa nhỏ tóe nước trong những ngọn sóng. Biển xanh lấp lánh hấp dẫn.

Piper ước cô có thể lướt trên những con nước đó. cô hứa dạy Hazel và Annabeth một ngày nào đó, nếu họ có đến Malibu… nếu Malibu vẫn tồn tại sau mùng một tháng Tám.

cô liếc nhìn lên đỉnh vách đá. Những tàn tích của một lâu đài cổ bám vào đỉnh núi. Piper không chắc liệu đó là phần của nơi ẩn náu của những người thay đổi hình dáng hay không. không có gì chuyển động trên lan can. Lối vào hang nằm khoảng hai mươi mốt mét dưới vách đá – một vòng tròn đen trong khối đá phấn vàng như cái lỗ của một tên khổng lồ mài bút chì.

Động của Nestor, con ma tiệm Giặt tự động đã gọi nó như vậy. Người ta cho là vị vua cổ đại của Pylos đã giấu kho báu của ông ở đó trong thời kỳ khủng hoảng. Con ma cũng tuyên bố rằng Hermes đã từng giấu đàn gia súc ăn trộm của Apollo trong cái hang đó.

Bò.

Piper rùng mình. Khi cô còn bé, cha cô đã dẫn cô qua một nhà máy chế biến thịt ở Chino. Mùi của nó đủ để biến cô trở thành một người ăn chay. Thỉnh thoảng, chỉ nghĩ đến những con bò đó làm cô phát ốm. Kinh nghiệm của cô với Hera nữ hoàng bò, những con katobleps[2] của Venice và những bức họa của những con bò chết kinh hoàng ở Nhà của Hades chẳng giúp ích gì.

Piper chỉ đang bắt đầu nghĩ, Frank đã đi quá lâu – khi cậu xuất hiện ở cửa hang. Bên cạnh cậu là mộtngười đàn ông cao tóc xám trong một bộ vét vải lanh trắng và một cái cà vạt vàng nhạt. Người đàn ông già dúi một vật nhỏ phát sáng – giống như một hòn đó hay một mảnh kính – vào tay Frank. Ông và Frank trao đổi vài câu. Frank gật đầu nghiêm trang. Sau đó người đàn ông biến thành một con chim hải âu và bay đi.

Frank chọn đi xuống đường mòn đến khi cậu gặp Piper.

“Tớ đã tìm thấy họ,” cậu nói.

“Tớ thấy rồi. Cậu ổn chứ?”

Cậu nhìn chằm chằm vào con hải âu khi nó bay về đường chân trời.

Mái tóc húi cua của Frank chĩa lên như một mũi tên, làm cái nhìn chằm chằm của cậu thậm chí mãnh liệt hơn. Những huy hiệu La Mã của cậu – vương miện thành, sĩ quan, pháp quan – lấp lánh trên cổ áo cậu. trên cánh tay cậu, hình xăm SPQR với hai cây giáo bắt chéo của Mars nổi bật lên đen bóng trong ánh sáng mặt trời.

Cậu trông được trong bộ trang phục mới. Con heo rừng khổng lồ đã nhiễu dãi lên bộ quần áo cũ của cậu cực kỳ kinh khủng, vì vậy Piper đã dẫn cậu đi mua sắm khẩn cấp ở Pylos. Bây giờ cậu mặc quần jeans đen, ủng da nhẹ và một cái áo Henley xanh lá cây sẫm màu phù hợp với cậu một cách thoải mái. Cậu đã tự ý thức được về chiếc áo sơ mi. Cậu quen với việc giấu thân xác to lớn của mình trong những thứ quần áo rộng thùng thình, nhưng Piper đảm bảo với cậu cậu không phải lo lắng về điều đó nhiều nữa. Từ khi cậu nhổ giò ở Venice, cậu chỉ là lớn thành một kẻ to xác.

Cậu không thay đổi, Frank, cô đã nói với cậu. Cậu chỉ là cậu hơn.

thật tốt khi Frank Trương vẫn dịu dàng và nói nhỏ nhẹ. Nếu không thì cậu ta sẽ là một kẻ đáng sợ.

“Frank?” cô gợi ý nhẹ nhàng.

“À, xin lỗi.” Cậu tập trung vào cô. “Của tớ, ừm… anh em họ, tớ đoán cậu sẽ gọi họ như thế… họ đã sống ở đây hàng thế hệ, tất cả là hậu duệ của Periclymenus thủy thủ đoàn Argo. Tớ đã kể họ nghe câu chuyện của mình, về gia đình Trương đã đi từ Hy Lạp đến La Mã đến Trung Quốc đến Canada như thế nào. Tớ đã kể cho họ về quân đoàn ma tớ đã thấy ở Nhà của Hades, thuyết phục tớ đến Pylos. Họ… họ không có vẻ ngạc nhiên. Họ nói điều đó đã xảy ra trước đó, những người họ hàng mất tích lâu năm trở về nhà.”

Piper nghe thấy sự nuối tiếc trong giọng cậu. “Cậu đang mong chờ điều gì khác.”

Cậu nhún vai. “một sự chào mừng lớn hơn. một vài quả bóng bay tiệc tùng. Tớ không chắc. Bà tớ đã nóivới tớ tớ sẽ khép lại vòng tròn – mang vinh dự của gia đình bọn tớ và tất cả những thứ đó. Nhưng những họ hàng của tớ ở đây… họ cư xử lạnh lùng và xa cách, như là họ không muốn tớ ở đây. Tớ không nghĩ họ thích việc tớ là con trai của Mars. Thành thật, tớ cũng không thích việc tớ là người Trung Quốc.”

Piper nhìn chằm chằm lên bầu trời. Con hải âu đã bay xa, có lẽ đó là một điều tốt. cô sẽ mong muốn bắn nó khỏi bầu trời với một cái đùi lợn muối. “Nếu họ hàng của cậu cảm thấy như thế, họ là lũ ngốc. Họ không biết cậu vĩ đại như thế nào.”

Frank lê từng bước. “Họ trở nên hơi thân thiện hơn một chút khi tớ kể cho họ nghe những gì tớ vừa trải qua. Họ đã tặng cho tớ một món quà chia tay.”

Cậu mở tay ra. Trong lòng bàn tay cậu lập lòe một lọ kim loại không lớn hơn một lọ thuốc nhỏ mắt.

Piper kiềm chế để không bỏ chạy. “Đó là thuốc độc à?”

Frank gật đầu. “Họ gọi nó là bạc hà Pylos. Dường như cái cây mọc từ máu của một nữ thần tự nhiên người đã chết ở một ngọn núi gần đây, ở thời cổ đại. Tớ đã không hỏi về chi tiết.”

Cái lọ quá nhỏ… Piper lo là nó sẽ không đủ. Bình thường cô không ước có nhiều chất độc chết người. côcũng không chắc nó sẽ giúp họ như thế nào để tạo ra thứ gọi là y sĩ dược mà Nike đã đề cập. Nhưng nếu liều thuốc đó có thể thực sự đánh lừa tử thần, Piper muốn pha chế một lô sáu gói – một liều cho mỗi người bạn của cô.

Frank lăn lăn cái lọ trong tay cậu. “Tớ ước Vitellius Reticulus ở đây.”

Piper không chắc cô nghe đúng. “Lố Bịch[3] ai?”

một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cậu. “Gaius Vitellius Reticulus, mặc dù thỉnh thoảng bọn tớ đã gọi ông ấy là Lố Bịch. Ông là một trong những thần Lar của Quân Đoàn Năm. Khá là dở hơi, nhưng ông ta là con trai của Aesculapius, vị thần cứu thương. Nếu ai đó biết về y sĩ dược… ông ấy có thể.”

“một thần cứu thương sẽ tốt,” Piper trầm ngâm. “Tốt hơn việc có một nữ thần chiến thắng kêu gào, bị trói trên boong.”

“Này, cậu may mắn đấy. Buồng của tớ gần những cái chuồng nhất. Tớ có thể nghe bà ta la hét cả đêm: ĐỨNG ĐẦU HAY CHẾT! một ĐIỂM A TRỪ LÀ RỚT! Leo thực sự cần thiết kế một cái bịt miệng tốt hơn đôi vớ cũ của tớ.”

Piper nhún vai. cô vẫn không hiểu tại sao việc giam cầm nữ thần là một ý kiến hay. Họ càng sớm tống khứ bà ta đi, càng tốt. “Vậy những họ hàng của cậu… họ có bất kỳ lời khuyên nào về chuyện sắp xảy ra không? Vị thần bị xiềng xích mà chúng ta tìm ở Sparta?”

Biểu hiện của Frank u ám hơn. “Đúng. Tớ sợ là họ có vài suy nghĩ về điều đó. Hãy trở lại tàu và tớ sẽ kể cho các cậu về nó.”

Hai chân Piper rã rời. cô tự hỏi liệu cô có thể thuyết phục Frank biến thành một con đại bàng khổng lồ và mang cô đi, nhưng, trước khi cô có thể hỏi, cô nghe thấy những bước chân trên cát sau họ.

“Xin chào, những du khách xinh đẹp!” một ngư dân gầy tong với một cái mũ thuyền trưởng trắng và một miệng đầy những cái răng vàng tỏa sáng với họ. “đi thuyền không? Rất rẻ!”

Ông ta chỉ về bãi biển, nơi một con tàu nhỏ gắn động cơ ngoài đang đợi.

Piper đáp trả nụ cười của ông. cô yêu thích việc cô có thể giao tiếp với người dân địa phương.

“Vâng, làm ơn,” cô nói với giọng mê hoặc nhất của mình. “Và chúng tôi muốn ông đưa chúng tôi đến một nơi đặc biệt.”

Con tàu thuyền trưởng thả họ tại tàu Argo II, thả neo ngoài bờ biển bốn trăm mét. Piper nhét một nắm tiền euro vào tay thuyền trưởng.

cô không định dùng giọng nói mê hoặc với người phàm, nhưng cô quyết định sòng phẳng và cẩn thận hết sức có thể. Những ngày ăn trộm BMW từ những người bán ô tô đã qua rồi.

“Cảm ơn,” cô nói với ông. “Nếu ai đó hỏi, ông đã đưa chúng tôi đi quanh hòn đảo và cho chúng tôi ngắm cảnh. Ông thả chúng tôi ở bến ở Pylos. Ông chưa từng thấy bất kỳ con tàu chiến khổng lồ nào.”

“không tàu chiến,” thuyền trưởng đồng ý. “Cảm ơn, những du khách Mỹ tử tế.”

Họ trèo lên boong Argo II và Frank mỉm cười vụng về với cô. “Ừm... việc giết những con lợn rừng khổng lồ tử tế[4] với cậu.”

Piper cười. “Cậu cũng vậy, Ngài Trương.”

cô ôm cậu một cái, điều mà dường như làm cậu bối rối, nhưng Piper không thể không thích Frank. không chỉ vì cậu là một người bạn trai tử tế và chu đáo với Hazel, mà bất cứ khi nào Piper thấy cậu mang huy hiệu pháp quan cũ của Jason cô cảm thấy biết ơn cậu vì đã bước lên và chấp nhận công việc đó. Cậu đã nhận lấy một trách nhiệm rất lớn trên vai Jason và để cậu ấy tự do (Piper hy vọng thế) để tiếp tục một con đường mới tại Trại Con Lai… dĩ nhiên, cứ cho là tất cả bọn họ đều sống sót qua tám ngày kế tiếp.

Thủy thủ đoàn tập trung cho một cuộc họp nhanh trên boong trước – hầu như bởi vì Percy đang quan sát một con rắn biển đỏ khổng lồ đang bơi ra khỏi cảng.

“Cái thứ đó thực sự đỏ,” Percy lẩm bẩm. “Tớ tự hỏi liệu nó là vị anh đào.”

“Tại sao cậu không bơi ra đó và tìm hiểu?” Annabeth hỏi.

“không thì sao.”

“Dù sao,” Frank nói, “theo những người họ hàng Pylos của tớ, vị thần bị xích mà chúng ta đang tìm ở Sparta là cha tớ… ừm, ý tớ là Ares, không phải Mars. Dường như những người Sparta giữ một bức tượng của ông bị xích trong thành phố của họ vì vậy linh hồn của chiến tranh sẽ không bao giờ rời bỏ họ.”

“Đư- được,” Leo nói. “Đám người Sparta là những kẻ kỳ quái. Dĩ nhiên, chúng ta có Victory bị trói dưới hầm, vậy nên tớ đoán chúng ta không thể nói thế.”

Jason nghiêng về phía máy ném đá. “Vậy là, đi đến Sparta. Nhưng làm sao nhịp tim của một vị thần bị xích giúp chúng ta tìm một phương thuốc chữa chết?”

Từ nét căng thẳng trên gương mặt cậu, Piper có thể nói cậu vẫn còn đau. cô nhớ điều Aphrodite đã nóivới cô: Đó không chỉ là vết thương từ kiếm của cậu ta, con gái à. Nó là sự thật xấu xí thằng bé đã thấy ở Ithaca. Nếu đứa trẻ tội nghiệp này không kiên cường, sự thật đó sẽ ăn mòn nó.

“Piper?” Hazel hỏi.

cô nhúc nhích. “Xin lỗi, gì cơ?”

“Em đang hỏi chị về những cảnh mộng,” Hazel gợi ý. “Chị đã nói với em chị thấy vài thứ từ con dao găm của chị?”

“À… đúng.” Piper miễn cưỡng tháo Katoptris ra khỏi vỏ. Từ khi cô dùng nó để đâm nữ thần tuyết Khione, những cảnh mộng trong lưỡi gươm trở nên lạnh và chói hơn, như là những hình ảnh được khắc trong băng. cô đã thấy những con đại bàng bay trên Trại Con Lai, một đợt sóng đất tiêu diệt New York. cô đã thấy những cảnh từ quá khứ: cha cô bị đánh và trói trên đỉnh núi Diablo, Jason và Percy đangchiến đấu với những tên khổng lồ ở Đại Hý Trường La Mã, vị thần sông Achelous tìm tới cô, cầu xin cái sừng sung túc cô cắt từ đầu hắn.

“Chị, ừm…” cô cố gắng để làm rõ suy nghĩ của mình. “Chị không thấy bất cứ điều gì ngay bây giờ. Nhưng một cảnh mộng cứ liên tục xuất hiện. Annabeth và chị đang khám phá vài tàn tích –”

“Tàn tích!” Leo vỗ tay. “Giờ chúng ta đang nói. Có thể có bao nhiêu tàn tích ở Hy Lạp?”

“Im lặng, Leo,” Annabeth khiển trách. “Piper, em nghĩ nó đã là Sparta à?”

“Có lẽ,” Piper đáp. “Dù sao… đột nhiên chúng ta ở một nơi âm u như một hang động. Chúng ta nhìn chằm chằm vào bức tượng chiến binh đồng này. Trong cảnh mộng em chạm vào gương mặt bức tượng và lửa bắt đầu xoáy tít quanh chúng ta. Đó là tất cả em đã thấy.”

“Lửa.” Frank cau có. “Tớ không thích cảnh mộng đó.”

“Tớ cũng không.” Percy vẫn quan sát con rắn biển đỏ, nó vẫn trượt qua những con sóng cách cảng khoảng một trăm mét. “Nếu bức tượng nhấn chìm mọi người trong lửa, chúng ta nên gửi Leo đi.”

“Tớ cũng yêu cậu, chàng trai.”

“Cậu biết ý tớ là gì. Cậu được miễn dịch. Hoặc, quái, đưa cho tớ vài quả lựu đạn nước xinh đẹp và tớ sẽđi. Ares và tớ từng lộn xộn trước đó.”

Annabeth nhìn chằm chằm bờ biển Pylos, giờ đang rút lui về phía xa. “Nếu Piper thấy hai trong số chúng ta tìm kiếm bức tượng, vậy đó là người nên đi. Chúng ta sẽ ổn thôi. Luôn có cách để sống sót.”

“không phải luôn luôn,” Hazel cảnh báo.

Bởi vì cô là người duy nhất trong nhóm đã thực sự chết và hồi sinh, sự quan sát của cô ấy đại loại là làm tụt cảm xúc.

Frank đưa cái lọ bạc hà Pylos ra. “Còn về thứ nào thì sao? Sau Nhà của Hades, tớ khá là hy vọng chúng ta xong với việc uống thuốc độc rồi.”

“Giữ nó an toàn trong khoang,” Annabeth nói. “Từ bây giờ, đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm. một khi chúng ta biết được tình trạng của vị thần bị xích này, chúng ta sẽ khởi hành đến đảo Delos.”

“Lời nguyền của Delos,” Hazel nhớ. “Nghe có vẻ hay.”

“Hy vọng Apollo sẽ ở đó,” Annabeth nói. “Delos là hòn đảo quê nhà của ông ấy. Ông ấy là thần của y học. Ông ấy có thể khuyên chúng cha.”

Những lời của Aphrodite trở lại với Piper: Con phải gắn kết lỗ hổng giữa La Mã và Hy Lạp, con của ta. Bão tố hay lửa không thể thành công mà không có con.

Aphrodite đã cảnh báo cô về những gì sắp đến, nói với cô điều mà Piper sẽ phải làm để ngăn chặn Gaia. Dù cho cô có can đảm hay không… Piper không biết.

Bên trái con tàu, con rắn biển vị anh đào phun hơi.

“Đúng, nó dứt khoát là đang kiểm tra chúng ta,” Percy quyết định. “Có lẽ chúng ta nên bay lên khôngtrung một lát.”

“đã cất cánh!” Leo nói. “Festus, hãy làm chủ đi!”

Cái đầu rồng bằng đồng kêu cọt kẹt lách cách. Động cơ tàu kêu rền rĩ. Những mái chèo nâng lên, mở rộng ra thành những lưỡi kiếm trên không với một âm thanh nghe như chín mươi cái ô mở cùng mộtlúc, và Argo II bay lên bầu trời.

“Chúng ta nên đến Sparta trước buổi sáng,” Leo thông báo. “Và nhớ đến phòng ăn tối nay, các bạn, bởi vì Bếp trưởng Leo sẽ làm món cây-báo-thức-tào-phớ-taco[5] của anh ấy!”

Chú thích

[1] Laistrygonian ogre: một tên quái vật khổng lồ ăn thịt người ở viễn bắc

[2] katobleps:là một con quái vật bò

[3] nguyên văn “Ridiculous”

[4] nguyên văn “nice killing giant warthogs”, Frank chỉnh lại câu của thuyền trưởng “nice American tourists” trong trường hợp của họ.

[5] nguyên văn “tree-alarm tofu tacos”