Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 5: Máu Đỉnh Olympus (Dòng Máu Olympus)

Chương 51: Jason 3

QUÁ NHIỀU CHO một LỜI CHIA TAY nhẹ NHÀNG.

Điều cuối cùng Jason thấy về cha cậu, Zeus là một vị thần cao ba mươi mét, giữ mũi tàu Argo II. Ông nói oang oang. “GIỮ VỮNG!”

Sau đó ông ném con tàu đi và với tay đập nó như một quả bóng chuyền.

Nếu Jason không được cột vào một cái cột buồm với một trong hai mươi điểm thắt lưng an toàn của Leo, cậu sẽ tan rã rồi. Như vậy, dạ dày cậu cố gắng ở lại Hy Lạp và tất cả không khí được hút ra khỏi phổi cậu.

Bầu trời chuyển đen kịt. Con tàu rung lắc và kêu cọt kẹt. Boong tàu nứt ra như băng mỏng dưới chân cậu và, với một quả bom âm thanh, con tàu Argo II văng ra khỏi những đám mây.

“Jason!” Leo hét lên. “Nhanh lên!”

Những ngón tay cậu cảm giác như nhựa chảy, nhưng Jason cố gắng tháo dây ra.

Leo đập vào bảng điều khiển, tuyệt vọng cố gắng sang phải con tàu khi họ rơi tự do theo đường xoắn ốc xuống. Những cánh buồm bốc cháy. Festus kêu cọt kẹt cảnh báo. một cái máy bắn đá bị long ra và nhấc bổng vào không trung. Lực ly tâm gửi những lá chắn bay khỏi những mái chèo như những đĩa kim loại.

Những vết nứt rộng hơn tách ra trên boong khi Jason loạng choạng tiến đến để giữ, dùng những cơn gió để giữ bản thân cậu neo lại.

Nếu cậu không thể làm điều đó cho những người khác…

Sau đó cửa sập bật mở. Frank và Hazel trượt chân, kéo theo trên sợi dây dẫn gắn họ với cột buồm. Piper, Annabeth và Percy theo sau, tất cả bọn họ trông bị mất phương hướng.

“đi!” Leo hét lên. “đi, đi, đi!”

Chỉ một lần, giọng Leo nghiêm túc một cách chết người.

Họ đã nói chuyện về kế hoạch di tản của họ, nhưng cú đẩy qua thế giới đó đã làm đầu óc Jason chậm chạp. Đánh giá theo những biểu hiện của những người khác, họ đang không khá khẩm hơn là mấy.

Cái bàn Buford đã cứu họ. Nó ấy làm huyên náo trên boong với khối lập phương ba chiều Hedge om sòm, “đi NÀO! DI CHUYỂN đi! CẮT NÓ đi!”

Sau đó mặt bàn của nó nứt ra thành những cánh máy bay và Buford đi mất.

Frank thay đổi hình dáng. Thay vì một á thần choáng váng, cậu giờ là một con rồng xám choáng váng. Hazel bò lên cổ cậu. Frank tóm lấy Percy và Annabeth bằng móng trước, sau đó sải cánh và bay vút lên.

Jason giữ eo Piper, chuẩn bị để bay, nhưng cậu phạm sai lầm khi nhìn xuống. Khung cảnh là một kính vạn hoa xoay vòng của bầu trời, mặt đất, bầu trời, mặt đất. Mặt đất đang lại gần một cách kinh khủng.

“Leo, cậu sẽ không làm thế!” Jason hét lên. “đi với bọn tớ!”

“không! đi khỏi đây!”

“Leo!” Piper cố. “Làm ơn –”

“Giữ lại giọng nói mê hoặc của cậu, Pipes! Tớ đã nói với cậu, tó có một kế hoạch. Giờ thì đi đi!”

Jason nhìn con tàu bong tróc ra lần cuối.

Tàu Argo II đã là nhà của họ quá lâu rồi. Bây giờ họ đang bỏ rơi nó mãi mãi – và bỏ lại Leo phía sau.

Jason ghét điều đó, nhưng cậu thấy sự kiên định trong mắt Leo. Giống như chuyến viếng thăm của cha cậu, Zeus, không có thời gian cho một lời tạm biệt thích hợp.

Jason sử dụng sức gió, và cậu cùng Piper bắn lên bầu trời.

Mặt đất không ít hỗn loạn hơn.

Khi họ lao thẳng xuống, Jason thấy một đội quân quái vật đông nghẹt dàn trải trên những ngọn đồi – người đầu chó, người hai đầu, nhân mã hoang dã, yêu tinh và những loài các cậu không thể gọi tên – vây quanh hai hòn đảo á thần nho nhỏ. trên đỉnh Đồi Con Lai, tụ tập dưới chân của bức tượng Athena Parthenos, là lực lượng chính của Trại Con Lai cùng Quân Đoàn một và Năm, tập hợp lại quanh con đại bàng vàng của quân đoàn. Ba quân đoàn La Mã khác đang trong một vòng phòng thủ khác cách vài trăm mét và dường như đang chịu đựng mũi công kích chính.

Những con đại bàng khổng lồ bay tròn trên đầu Jason, kêu thét khẩn cấp, như thể tìm kiếm mệnh lệnh.

Con rồng xám Frank bay kế bên với những hành khách của cậu.

“Hazel!” Jason hét lên. “Ba quân đoàn đó đang gặp rắc rối! Nếu họ không hội họp với những á thần còn lại –”

“Tới đây!” Hazel nói. “đi, Frank!”

Rồng Frank xoay qua bên trái với Annabeth trong một móng vuốt hét lên, “Bắt chúng nào!” và Percy trong móng vuốt khác la hét, “Tớ ghét bay!”

Piper và Jason xoay sang phải tiến về đỉnh đồi Trại Con Lai.

Trái tim Jason được nâng lên khi cậu thấy Nico di Angelo trên ở trên hàng đầu với những người La Mã, đâm chém một đám những tên hai đầu. Cách xa vài mét, Reyna ngồi trên một con pegasus mới, kiếm cô rút ra. cô la hét ra lệnh cho quân đoàn, và những người La Mã tuân lệnh mà không hỏi gì, như thể côấy chưa từng đi khỏi.

Jason không thấy Octavian bất cứ đâu. Tốt. Cậu cũng không thấy một nữ thần đất khổng lồ hủy diệt thế giới. Rất tốt. Có lẽ Gaia đã thức dậy, nhìn thế giới hiện đại một cái và quyết định ngủ trở lại. Jason ước họ có thể may mắn thế, nhưng cậu nghi ngờ nó.

Cậu và Piper hạ cánh trên đồi, kiếm của họ rút ra, và một tiếng hò reo đến từ những người Hy Lạp và La Mã.

“Còn thời gian!” Reyna gọi. “Vui vì cậu có thể tham gia cùng chúng tớ!”

Với một sự khởi đầu, Jason nhận ra cô ấy đang nói tới Piper, không phải cậu.

Piper cười toe. “Bọn tớ có vài tên khổng lồ để chém giết!”

“Tuyệt vời!” Reyna cười đáp lại. “Tự giúp mình với mấy kẻ man rợ đi.”

“Tại sao, cảm ơn!”

Hai cô gái sát cánh bên nhau phóng vào trận chiến.

Nico gật đầu với Jason như thể họ chỉ vừa gặp nhau năm phút trước, sau đó trở lại để biến những gã hai đầu thành những tử thi không đầu. “Tính thời gian tốt đấy. Con tàu đâu rồi?”

Jason chỉ. Tàu Argo II phóng qua bầu trời trong một quả bóng lửa, những cột buồm, thân tàu và vũ khí bốc cháy rơi rớt. Jason không hiểu làm sao ngay cả Leo chịu lửa có thể sống sót trong địa ngục đó, nhưng cậu phải hy vọng.

“Thánh thần,” Nico nói. “Mọi người ổn chứ?”

“Leo…” giọng Jason vỡ ra. “Cậu ấy nói cậu ấy có một kế hoạch.”

Sao chổi biến mất phía sau ngọn đồi phương tây. Jason chờ đợi âm thanh một vụ nổ với nỗi sợ hãi, nhưng cậu không nghe thấy gì ngoài tiếng gầm của trận chiến.

Nico bắt gặp ánh mắt của cậu. “anh ấy sẽ ổn.”

“Chắc chắn.”

“Nhưng chỉ phòng trường hợp… Vì Leo.”

“Vì Leo,” Jason đồng ý. Họ tiến vào trận chiến.

Cơn giận dữ của Jason làm cậu khôi phục lại sức mạnh. Những người Hy Lạp và La Mã từ từ đẩy lùi kẻ thù. Những nhân mã hoang dã bị lật đổ. Người đầu sói tru lên khi chúng bị cắt thành tro.

Nhiều quái vật hơn cứ xuất hiện – karpoi những linh hồn ngũ cốc cuộn xoáy khỏi những đám cỏ, những quái vật sư tử đầu chim chia tách từ bầu trời, những cơ thể con người bằng đất sét sần sùi làm Jason nghĩ đến những con quỷ PlayDoh.

“Chúng là những con ma với lớp vỏ đất!” Nico cảnh báo. “Đừng để chúng đánh anh!”

rõ ràng Gaia dự trữ vài điều ngạc nhiên.

Vào một lúc, Will Solace, thủ lĩnh trại viên của Apollo, chạy đến chỗ Nico nói điều gì đó vào tai cậu. Ngoài tiếng la hét và tiếng dao kiếm chạm nhau, Jason không thể nghe được gì.

“Jason, em phải đi!” Nico nói.

Jason không thực sự hiểu, nhưng cậu gật đầu, và Will cùng Nico lao đi vào cuộc chiến.

một khoảng khắc sau, một tổ trại viên nhà Hermes tụ tập xung quanh Jason không vì lý do rõ ràng nào.

Connor Stoll cười toe. “Gì thế, Grace?”

“Tớ ổn,” Jason nói. “Cậu?”

Connor né một cây gậy của yêu tinh và đâm một linh tinh ngũ cốc, điều mà làm phát nổ một đám mây bột mì. “Phải, không thể phàn nàn. Ngày tuyệt vời cho điều này.”

Reyna hét lên, “Phóng tên lửa!” và một đợt sóng những mũi tên lửa bắn vòng qua bức tường khiên của quân đoàn, tiêu diệt một trung đột yêu tinh. Hàng ngũ La Mã di chuyển về phía trước, đâm vào những nhân mã và giẫm đạp bị thương những yêu tinh dưới những đôi ủng bằng đồng nhọn của họ.

Đâu đó dưới đồi, Jason nghe thấy Frank Trương hét lên bằng tiếng La-tinh: “Đẩy lùi kỵ binh!”

một đàn lớn nhân mã bị chia tách trong hoảng loạn khi ba quân đoàn khác vượt qua trong một đột hình hoàn hảo, giáo của họ mang theo máu của quái vật. Frank tiến đế trước họ. trên cánh trái, đang cưỡi Arion, Hazel cười rạng rỡ với niềm tự hào.

“Chào, Pháp quan Trương!” Reyna gọi.

“Chào, Pháp quan Ramírez-Arellano!” Frank nói. “Cùng làm điều này. Quân đoàn, DỒN HÀNG!”

một tiếng reo hò xuất hiện giữa những người La Mã khi năm quân đoàn kết hợp thành một cỗ máy chém giết khổng lồ. Frank chĩa kiếm mình lên và, từ cờ hiệu con đại bàng bằng vàng, những tua sấm sét quét qua kẻ thù, biến vài trăm con quái vật thành bánh mì nướng.

“Quân đoàn, đội cơ động!” Reyna hét lên. “Tiến lên!”

một tiếng reo hò khác bên phải Jason khi Percy và Annabeth tụ họp lại với quân đội của Trại Con Lai.

“Người Hy Lạp!” Percy hét lên. “Cùng, ừm, chiến đấu nào!”

Họ hét lên như những nữ thần báo tử và tiến lên.

Jason cười toe. Cậu yêu những người Hy Lạp. Dù cho họ không được tổ chức, nhưng họ tạo nên nó với lòng nhiệt huyết.

Jason cảm thấy tốt về trận chiến, ngoại trừ với hai câu hỏi lớn: Leo ở đâu? Và Gaia ở đâu?

không may, câu nhận được câu trả lời thứ hai trước tiên.

Dưới chân cậu, mặt đất gợn sóng như thể Đồi Con Lai đã trở thành một chiếc nệm nước khổng lồ. Các á thần ngã. Những yêu tinh trượt. Đám nhân mã đập mặt trước mặt vào cỏ.

THỨC GIẤC, một giọng nói oang oang quanh họ.

Cách một trăm mét, trên đỉnh của ngọn đồi bên cạnh, cỏ và đất cuộn xoáy lên trên như một điểm của một mũi khoan lớn. Cột đất dày lên thành một hình người phụ nữ cao sáu mét – bộ váy của bà được dệt từ lá cỏ, da bà trắng như thạch anh, mái tóc bà màu nâu và rối như rễ cây.

“Những kẻ ngu ngốc nhỏ bé.” Gaia Mẹ Đất mở to đôi mắt xanh lá cây thuần khiết của bà. “sự kỳ diệu ít ỏi của bức tượng của các ngươi không thể kiềm chế ta.”

Khi bà ta nói điều đó, Jason nhận ra tại sao Gaia không xuất hiện cho đến giờ. Bức tượng Athena Parthenos đã bảo vệ các á thần, giữ lại cơn thịnh nộ của mặt đất, nhưng thậm chí Athena chỉ có thể kéo dài lâu như thế để chống lại nữ thần nguyên thủy.

Nỗi sợ hãi như một cơn ớn lạnh sờ thấy đươc tràn qua đội quân á thần.

“Đứng lên!” Piper hét lên, giọng nói mê hoặc của cô rõ ràng và lớn. “Người Hy Lạp và La Mã, chúng ta có thể cùng nhau chiến đấu với bà ấy!”

Gaia cười. Bà dang hai tay ra và mặt đất uốn cong lên về phía bà – cây nghiêng ngả, nền đá trĩu xuống, đất lăn tăn trong những cơn sóng. Jaosn đứng trong gió, nhưng tất cả quanh cậu những con quái vật và các á thần giống như bắt đầu chìm vào mặt đất. một trong những cái máy bắn đá của Octavian bị lật úp và biến mất vào trong đồi.

“Toàn bộ mặt đất là cơ thể của ta,” Gaia nói oang oang. “Bằng cách nào ngươi chiến đấu lại nữ thần của –”

PHẬP!

Trong một tia sáng đồng lóe lên, Gaia bị cuốn ra khỏi sườn đồi, gầm gừ trong những cái móng của mộtcon rồi kim loại nặng năm mươi tấn.

Festus, tái sinh, bay lên bầu trời trên đôi cánh lấp lánh, phun lửa từ cổ họng mình một cách đắc thắng. Khi nó bay lên, người cưỡi trên lưng nó trở nên nhỏ hơn và khó hơn để nhận ra, nhưng nụ cười toe của leo không thể nhầm lẫn.

“Pipes! Jason!” cậu hét xuống. “Các cậu theo chứ? Cuộc chiến ở trên đây!”