Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 5: Máu Đỉnh Olympus (Dòng Máu Olympus)

Chương 58: Leo

LEO đã CHẾT.

Cậu chắc chắn tuyệt đối biết điều đó. Cậu chỉ không hiểu tại sao nó đau đến vậy. Cậu cảm thấy như từng tế bào trong cơ thể cậu đã phát nổ. Bây giờ sự tỉnh táo của cậu bị mắc kẹt trong một cái vỏ giòn cháy đen của tai nạn giao thông á thần. Cơn buồn nôn tệ hơn bất kỳ vụ say xe nào cậu từng trải qua. Cậu không thể di chuyển. Cậu không thể thấy hay nghe. Cậu chỉ có thể cảm nhận nỗi đau.

Cậu bắt đầu hoảng loạn, nghĩ rằng đây có lẽ là hình phạt vĩnh viễn của cậu.

Sau đó ai đó đặt những sợ dây neo vào não cậu và khởi động lại cuộc sống cậu.

Cậu thở hổn hển và ngồi dậy.

Điều đầu tiên cậu cảm thấy là gió trong mặt cậu, sau đó vết thương khô lại trên tay phải cậu. Cậu vẫn còn trên lưng Festus, vẫn trên không. Đôi mắt cậu bắt đầu làm việc lại, và cậu chú ý một mũi tiêm dưới da lớn co rút trên trán cậu. Cái ống tiêm rỗng kêu vù vù, o o và rút lui vào một ô cửa trên cổ Festus.

“Cảm ơn, anh bạn.” Leo rên rỉ. “anh bạn, bị chết thật tồi tệ. Nhưng cái y sĩ dược đó? Thứ đó còn tệ hơn.”

Festus tạo tiếng lách cách và lóc lóc trong mã Morse.

“không, chàng trai, tớ không nghiêm túc,” Leo nói. “Tớ mừng vì còn sống. Và, phải, tớ cũng yêu cậu. Cậu đã làm rất tuyệt.”

một tiếng rì rầm kim lại chạy dọc theo chiều dài cơ thể con rồng.

Từng thứ một: Leo quét qua con rồng để tìm dấu hiệu hư hại. Cánh của Festus làm việc chính xác, mặc dù nửa bên màng trái của nó bị bắn đầy lổ hổng. Cái cổ mạ của nó đã bị đoản mạch một phần, tan chảy từ vụ nổ, nhưng con rồng dường như không bị nguy hiểm vỡ nát ngay lập tức.

Leo cố nhớ điều gì đã xảy ra. Cậu đã hoàn toàn chắc chắn cậu đã đánh bại Gaia, nhưng cậu không biết các bạn của cậu sẽ làm thế nào khi trở lại Trại Con Lai. Hy vọng Jason và Piper đã hiểu rõ về vụ nổ. Leo có một ký ức kỳ lạ về một tên lửa bay vút về phía cậu và la hét như một cô bé… điều đó là cái quái gì?

một khi cậu hạ cánh, cậu sẽ phải kiểm tra bụng dưới của Festus. Thiệt hại nghiêm trọng nhất có lẽ là ở vùng đó, chỗ mà con rồng đã dũng cảm vật lộn với Gaia trong khi họ hàn bùn ra khỏi bà. Chẳng có gì nói Festus đã ở bên trên bao lâu. Nó cần hạ cánh sớm.

Điều mà đặt ra câu hỏi: họ đang ở đâu?

Phía dưới là một tấm chăn rắn trắng của những đám mây. Mặt trời chiếu trực tiếp trên đầu trong mộtbầu trời xanh trong rực rỡ. Vậy đã giữa trưa… nhưng của ngày nào? Leo đã chết bao lâu?

Cậu mở ô bảng truy cập trên cổ Festus. Cái dụng cụ đo độ cao đang kêu rền rền, miếng tinh thể đập như một trái tim neon. Leo kiểm tra la bàn và GPS của cậu, và một nụ cười toe trên mặt cậu.

“Festus, tin tốt!” cậu hét lên. “Máy định vị của chúng ta hoàn toàn bị rối loạn!”

Festus nói, Cọt kẹt?

“Phải! đi xuống! Đưa chúng ta xuống dưới những đám mây này và có lẽ -”

Con rồng lao thẳng xuống quá nhanh làm hơi thở bị hút ra khỏi phổi Leo.

Họ xuyên thủng cái chăn trắng và ở đó, phía dưới họ, là một hòn đảo xanh lá cây trong một đại dương xanh da trời rộng lớn.

Leo hét lớn đến nỗi có lẽ họ nghe thấy cậu ở Trung Quốc. “PHẢI! AI đã CHẾT? AI đã TRỞ LẠI? AI LÀ BẤT CỨ ĐIỀU NGẠC NHIÊN ĐÁNG KINH NGẠC NÀO CỦA CẬU GIỜ, BÉ yêu? WOOOO!”

Họ bay xoắn về phía Ogygia, gió ấm lùa trong tóc cậu. Cậu nhận ra quần áo cậu đã tả tơi, dù cho chúng đã được dệt với phép thuật. Cánh tay cậu phủ một lớp bồ hóng, giống như cậu vừa chết trong một trận lửa khổng lồ… điều mà, dĩ nhiêu, cậu đã.

Nhưng cậu không lo lắng về bất cứ điều gì đó nữa. cô ấy đang đứng trên bờ biển, mặc quần jeans và một chiếc áo blouse trắng, mái tóc màu hổ phách của cô buộc ra sau.

Festus sải cánh và tiếp đất loạng choạng. Dường như một trong những cái chân của nó đã bị gãy. Con rồng lao nghiêng một bên và phóng Leo úp mặt vào cát.

Quá nhiều cho một sự xuất hiện anh hùng.

Leo nhổ một miếng rong biển ra khỏi miêng. Festus kéo mình xuống bãi biển, tạo những tiếng ồn có nghĩa là Ối, ối, ối.

Leo nhìn lên. Calypso đứng cạnh cậu, hai tay cô khoanh lại, lông mày cô nhướng lên hình vòng cung.

“Cậu đến trễ,” cô thông báo. Đôi mắt cô lấp lánh.

“Xin lỗi, Mặt Trời,” Leo nói. “Ách tắt giao thông.”

“Cậu phủ đầy bồ hóng,” cô chú ý. “Và cậu cố gắng làm hỏng bộ quần áo tớ làm cho cậu, thứ mà khôngthể làm hỏng.”

“À, cậu biết đấy.” Leo nhún vai. Ai đó đã thả ra một trăm quả bóng pachinko trong ngực cậu. “Tớ luôn làm những điều không thể.”

cô giơ tay ra và giúp cậu đứng dậy. Họ đứng mũi đối mũi khi cô nghiên cứu tình trạng của cậu. cô có mùi như mùi quế. cô luôn có vết tàn nhang bé nhỏ đó cạnh mắt trái cô à? Leo thực sự muốn chạm nó.

cô nhăn mũi. “Mùi của cậu –”

“Tớ biết. Giống như tớ đã chết. Có lẽ bởi vì tớ đã. Lời thề được giữ với hơi thở cuối cùng và tất cả, nhưng giờ tớ tốt hơn rồi –”

cô ngăn cậu lại với một nụ hôn.

Những quả bóng pachinko đập mạnh quanh bên trong cậu. Cậu cảm thấy quá hạnh phúc cậu phải cố gắng tự chủ để không cháy thành lửa.

Khi cuối cùng cô để cậu đi, gương mặt cô dính những vết nhơ bồ hóng. cô dường như không quan tâm. cô di ngón tay theo xương quai của cậu.

“Leo Valdez,” cô nói.

không gì khác – chỉ tên cậu, như thể nó là điều gì đó ma thuật.

“Đó là tớ,” cậu nói, giọng cậu rời rạc. “Vậy, ừm… cậu muốn thoát khỏi hòn đảo này chứ?”

Calypso bước lùi lại. cô giơ một tay lên và những cơn gió cuộn xoáy. Những người phục vụ vô hình của cô mang hai cái va li và để xuống chân cô. “Điều gì đã mang cho cậu ý tưởng dó?”

Leo cười toe. “Đóng gói cho một chuyến đi dài, hả?”

“Tớ không có kế hoạch trở về.” Calypso liếc nhìn qua vai mình, nơi con đường dẫn đến khu vườn và cái nhà hang động của cô. “Cậu sẽ đưa tớ đi đâu, Leo?”

“Đầu tiên, nơi nào đó để sửa con rồng của tớ đã,” cậu quyết định. “Và sau đó… bất cứ nơi nào cậu muốn. Nghiêm túc, tớ đã đi bao lâu?”

“Thời gian thì khó khăn ở Ogygia,” Calypso nói. “Nó cảm thấy như vô tận.”

Leo nghi ngờ. Cậu hy vọng bạn bè cậu ổn cả. Cậu hy vọng một trăm năm chưa qua trong khi cậu đangbay vòng quanh cái chết và Festus tìm kiếm Ogygia.

Cậu sẽ phải tìm ra. Cậu cần để Jason và Piper và những người khác biết cậu vẫn ổn. Nhưng ngay bây giờ… những sự ưu tiên. Calypso là một sự ưu tiên.

“Vậy một khi cậu lời khỏi Ogygia,” cậu nói, “cậu sẽ bất tử hay sao?”

“Tớ không biết.”

“Và cậu ổn với điều đó?”

“Còn hơn cả ổn.”

“À, vậy thì!” Cậu quay sang con rồng của cậu. “Bạn thân, cậu muốn một chuyến bay khác đến một nơi không xác định không?”

Festus phun lửa và bay rề rề quanh.

“Vậy chúng ta cất cánh mà không có kế hoạch,” Calypso nói. “không biết chúng ta sẽ đi đâu hay những rắc rồi gì đang đợi chúng ta ngoài hòn đảo này. Rất nhiều câu hỏi và không có những câu trả lời nhỏ?”

Leo lật mở hai lòng bàn tay. “Đó là cách tớ bay, Mặt Trời. Tớ có thể mang hành lý của cậu chứ?”

“Chắc chắn.”

Năm phút sau, với cánh tay của Calypso quanh eo cậu, Leo thúc Festus vào chuyến bay. Con rồng bằng đồng sải cảnh, và họ bay đến vùng đất không biết.

HẾT

Sau hơn hai tháng mình đã hoàn thành Máu của Olympus (The Blood of Olymus - Rick Riordan). Máu của Olympus là cuốn thứ năm cũng là cuốn cuối cùng trong bộ Những anh hùng của Olympus. Cuốn sách khép lại những chuyến phiêu lưu vào thế giới thần thoại huyền bí cùng các anh hùng của Olympus. Chúng ta sẽ không còn cùng cười, cùng khóc, cùng hồi hộp trải nghiệm với các nhân vật yêu quý nữa. Qua từng trang sách chúng ta đã học được cách mở lòng, học được cách tin tưởng, học được cách đấu tranh, học được cách yêu thương... Những trang sách đi đến hồi kết nhưng đó vẫn chưa là kết thúc, bởi vì những người anh hùng của chúng ta vẫn đâu đó ngoài kia, bởi vì luôn có một người anh hùng trong mỗi chúng ta. 

Cảm ơn Rick Riordan vì mang đến cho chúng ta nhiều bài học, nhiều trải nghiệm đến vậy. 

Cảm ơn các bạn cùng đồng hành với mình trong suốt thời gian qua. ><

Món quà cuối cùng dành cho mọi người là bài phỏng vấn Rick Riordan về Máu của Olympus. ><

END.