Cám Ơn Người Đã Rời Xa Tôi

Chương 8: Ái chết của con thiên nga

Tôi bị tai nạn. Chiếc taxi đột ngột cua ngược chiều làm tôi bất ngờ phanh gấp và bật xuống đường, mặt dập xuống và đôi bàn tay trượt dài xuống đất.

Tôi hoảng hồn. Trong khoảnh khắc bị tai nạn ấy, tôi chẳng nghĩ ngợi gì được, cũng chẳng kịp suy nghĩ về cái chết. Tôi chỉ bần thần. Một người đi đường tốt bụng đỡ tôi dậy, còn chiếc taxi đã chạy biến. Người đi đường luôn miệng bảo: "Tui không liên quan à nha. Tui chỉ là người đi đường, còn tài xế taxi chạy mất tiêu rồi!" Tôi cười như mếu vì cảm nhận xương hàm mình bị chấn động và phần cơ đang bị sưng lên, cố gắng nói hai tiếng "cảm ơn" rồi dựng xe lên để chạy tiếp đến chỗ quay.

Chuông điện thoại vang lên liên tục. Tôi không bắt máy vì biết chắc là số điện thoại của ai đó trong ê kíp quay hình. Hôm nay, chúng tôi sẽ quay chuyên mục Nhà Đẹp ở nhà ngôi sao hạng A. Và tôi, một biên tập như tôi thì tuyệt nhiên không được phép đi trễ. Tôi nhớ có lần tôi bị đau dạ dày kinh khủng, gọi điện cho sếp nhưng sếp lạnh lùng nói: "Tôi còn lạ gì những chiêu trò này của các cô cậu". Rốt cuộc tôi vẫn ráng đến sau khi nốc một lô lốc thuốc. Còn sếp thì nhìn tôi như thể: "Đấy, có sau đâu, vậy mà cũng làm to tát như sắp chết." Nhiều lúc tôi tự hỏi, giá sử tôi chết thật, sếp có đến gần để xem kỹ tôi có giả vờ chết hay không?

Bây giờ thì tôi bắt đầu nghĩ: "Đau quá, hay là bắt máy và nói, em bị xe đụng rồi. Chắc không đến được." Người ta có tin không? Hay lại cho rằng tôi lười biếng viện cớ để được nghỉ, và sẽ quy tôi vào tội vô trách nhiệm khi bỏ cả đoàn quay, đồng nghĩa với việc đã phí phạm thời gian, tiền bạc của bao nhiêu người. Tôi sẽ bị trừ lương, kiểm điểm, và thậm chí là có nguy cơ mất việc vì tôi đang trong thời gian thử việc.

Trong tíc tắc, tôi lại nhớ đến Hoàng, người yêu cũ của tôi, một người rất hay ghen tuông. Có vẻ như anh chưa bao giờ tin tưởng tôi cả. Trong suốt lúc còn yêu nhau, tôi luôn nói với anh: "Em chẳng có ai khác ngoài anh cả!" nhưng anh vẫn không tin. Anh nói: "Công việc như em, gặp bao nhiêu người hơn anh!" Nhưng sau đó, anh vẫn yêu tôi. Anh bảo: "Dù biết ngoài anh em có người khác nữa nhưng anh vẫn không ngừng yêu em được." Tôi đã từng giận anh, dùng dằng đòi chia tay vì yêu nhau mà không tin nhau, cứ suốt ngày nghĩ người yêu mình ngoại tình thì yêu để làm gì? Nhưng anh nài nỉ và hứa sẽ không như thế nữa.

Sau đó ít lâu, anh chia tay tôi bởi anh không xứng với tôi. Anh sẽ quen một người thật bình thường, yêu một cô gái không chỉ suốt ngày biết có công việc như tôi.

Tôi hỏi: "Anh đã có người yêu mới?" Anh không trả lời. Rồi chúng tôi rời xa nhau. Tôi tin chắc rằng anh rồi cũng phải xin lỗi tôi thôi. Có lúc tôi còn nghĩ, loại người ấy, không xứng đáng với tình cảm của mình. Tôi sẽ dễ dàng đá anh ra khỏi trí nhớ.

Rốt cuộc thì anh không xin lỗi. Cũng không một tin nhắn nào. Và tôi cũng chẳng muốn mình phải là người chủ động.

Nhưng trong suốt gần một tháng, tôi không thể tập trung vào làm bất cứ công việc gì. Năm đó tôi mới ra trường không lâu và vào những ngày cuối cùng của giai đoạn thử việc. Tôi xin ngừng công việc một cách đột ngột trong sự thất vọng của sếp cũ, loanh hoanh các quán cà phê, đọc sách, ăn uống rồi về nhà nghe nhạc. Tôi cũng không biết rõ ràng vì sao mình lại không làm gì và cảm thấy thoải mái với điều đó suốt một khoảng thời gian như vậy.

Minh, đồng nghiệp mến thương vẫn ở lại công ty cũ. Cậu có vẻ rất lo lắng cho tôi. Cứ chốc chốc lại nhắn tin hỏi han, khi rảnh tôi ở đâu là chạy đến. cậu hỏi tôi có ổn không, vân vân và vân vân. Tôi biết Minh thích tôi, nhưng may mắn là chúng tôi vẫn giữ một tình bạn đẹp với nhau. Chắc gì chúng tôi yêu nhau thì mọi thứ còn tốt đẹp như thế này.

***

Buổi tối, tôi ngủ thường nằm mơ. Tôi mơ thấy mình là con thiên nga trắng bị người ta chuẩn bị đem đi tế thần. Tôi nằm giữa đống hoa trắng muốt. Phút cuối, tôi bị treo lên một cái cây, nổi lửa thiêu và trăm người xung quanh nhảy múa ca hát. Lạ lùng thay, hàng trăm người đều là gương mặt của anh! Tôi gật mình dậy, hơi thở gấp gáp sợ hãi. Nhiều đêm liền, giấc mơ ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến tôi rất ghét và sợ ăn thịt gà với vịt. Cảm tưởng như tôi đang thịt chính mình khiến tôi cảm giác buồn nôn kinh khủng. Anh đã nằm sâu trong tìm thức của tôi đến mức nào.

Buổi tối cách đây một tháng, sau khi tôi nằm mơ lại giấc mơ cũ ấy, tỉnh dậy, tôi thấy trong người bức bối kinh khủng, bèn xách xe máy chạy bay khắp cái con đường Sài Gòn, bao nhiêu kỷ niệm về anh tràn ngập trong trí óc. Và sau một tháng chia tay, lần đầu tiên, tôi đã khóc như mưa. Rồi nhắn tin cho anh. Tôi không kiềm được cảm xúc của mình, tôi bảo rằng mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Anh không trả lời, rồi sau đó lại nhắn một tin: " Làm ơn đi, đừng bao giờ nhắn cho anh những cái tin kiểu như: Em nhớ anh, hoặc em vẫn yêu anh! Anh không thích, khi chúng ta chẳng còn là gì của nhau nữa. Sao em cứ nhắn cho anh hoài mãi thế?"

Dĩ nhiên, tôi cảm thấy mình bị xúc phạm. Ừ, hà cớ gì tôi phải làm như thế để làm gì? Lòng tự trọng bị tổn thương và tôi tự hứa với lòng sẽ không bao giờ nhắn tin cho anh nữa...

Mọi thứ về anh trôi tuột nhanh qua đầu như một cuốn phim tua nhanh. Tôi thở dài, và chạy như một cái máy đến bối cảnh quay. Mọi người hoảng hồn khi nhìn thấy tôi bê bết đất cát và tay chảy máu, chẳng ai buông trách mắng nửa câu nào nữa. Mẹ của ca sĩ A lấy cho tôi bông băng và oxi già. Mấy anh quay phim và phụ quay nhìn tôi có vẻ tôi nghiệp, chép miệng: "Đã ốm yếu mà còn làm cái nghề này chi cho cực!" Tôi nhanh chóng rửa vết thương rồi nói với anh quay phim: "Anh làm đi, theo kịch bản của em đã viết đó! Em ngồi nghỉ tý là được. Đừng mất thời gian kẻo không kịp, chiều cũng có lịch quay!" Rồi mọi người ậm ừ bắt tay vào làm việc. Ca sĩ A đã xuất hiện sau một hồi tút dán lông nheo giả cũng như mặt vào bộ đầm ở nhà xinh xắn.

Tôi ngồi ở dưới nhà để trông xe. Tất cả mọi người đều đã kéo lên phòng trên. Ngồi buồn buồn, đột nhiên, tôi lại nghĩ đến anh. Rốt cuộc, tôi cũng chẳng để bụng chuyện lần trước nữa. Tôi nhắn tin cho anh: "Anh ơi, em bị đụng xe. Đau quá! Nhưng vẫn phải đi quay tiếp."

Lập tức, anh gọi điện thoại cho tôi. Bằng một giọng tươi xinh nhất có thể, tôi nói chuyện với anh về chuyện bị xe tông như một câu chuyện hài hước và tỏ ra tôi vẫn ổn. Dù lúc ấy, câu tôi muốn nói nhất là: Anh đến với em đi, chẳng cần chở em đi đâu cả, ngồi cạnh bên em thôi, như thế là em đã đỡ đau hơn nhiều lắm rồi. Tôi cười nói luyên thuyên. Và cúp máy. Rồi tự hỏi, anh còn quan tâm đến tôi như thế, chắc là anh vẫn còn yêu tôi? Giờ anh đã có người khác chưa?... Nhưng tôi lại không dám tìm gặp lại anh vì sợ phải đối mặt với chính bản thân mình. Mà nếu như anh còn yêu tôi, thì anh đâu đợi tôi tìm đến làm gì, anh sẽ tự đến tìm với tôi thôi. Chẳng phải những người yêu nhau, thuộc về nhau thì rồi cũng sẽ trở về bên nhau sao?

Tôi nhắn cho anh một cái tin, đại loại là cảm ơn anh đã quan tâm đến tôi. Tôi không sao cả. Tôi lê chân lên lầu để xem tình hình của đội quay. Ừ thôi, anh cũng chỉ là một gã đàn ông, mà đàn ông trên đời này đâu thiếu.

***

Chiều về, nhà chỉ có mình tôi. Tôi bật đèn, cố gắng xách đống linh kinh laptop, hai chiếc máy quay, chân máy nặng trịch vào nhà. Tôi ngồi yên một lúc rồi lọ mọ thay đồ, pha nước nóng để bóp những chỗ đau. Sau khi tự mình làm hết những viêc đó, tôi leo lên giường nằm. Anh nhắn tin hỏi:

"Đỡ đau chưa?"

Tôi lại nhắn tin: "Chị gái em đã chở em đi bệnh viện. Thoa nước nóng, nước muối cho em đỡ đau. Em đã uống thuốc giảm đau rồi!" Anh nhắn lại: "OK!" và không thêm một tin nhắn hỏi han nào nữa. Chị gái tôi đang có chuyến du lịch Singapore- Malaysia trong hơn một tuần, nên dĩ nhiên chẳng có ai chở tôi đi đâu cả. Mà nếu chị có ở Sài Gòn thì tôi cũng chẳng muốn làm phiền chị, vì chị và tôi sống riêng.

Lát sau, anh lại nhắn tin hỏi: "Em chỉ có một mình phải không?"

"Sao anh biết"

"Đã yêu nhau bao lâu rồi, anh không hiểu được em sao?"

"Thế mà ngày xưa anh vẫn nghi ngờ em mãi đó thôi."

"Anh xin lỗi! Anh không đủ tự tin để nghĩ rằng em chỉ yêu mình anh!"

"Vì sự không tự tin đó mà anh phản bội em?"

"..."

"Sao anh không giải thích gì?"

"Anh xin lỗi!"

"Anh đừng xin lỗi nữa!"

Anh nhắn: "Nhớ em!"

Tôi không biết anh nhớ gì ở tôi?

Anh còn yêu tôi, sao lại nở bỏ tôi?

Ổ khóa nhà tôi vẫn chưa thay vì chờ ngày anh trở về...

Không hiểu vì sao lúc ấy, tôi lại muốn gọi cho Minh. Và tôi đã gọi, không nói gì nhiều, chỉ bảo rằng tôi bị tai nạn, và cần gặp Minh. Chỉ mười lăm phút sau. Minh đã có mặt tại nhà tôi. Minh lo lắng: "Anh chở em đi bênh viện nhé!" "Không cần đâu! Em ổn mà!" Minh nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. Không hiểu vì sao lúc ấy tôi không đẩy Minh ra. Tôi cảm thấy bình yên và nhẹ nhàng trong vòng tay Minh. Tôi nghĩ đã đến lúc mở lòng mình cho một mối quan hệ mới. Những gì đã kết thúc thì hãy để cho nó kết thúc. Chính tôi đã tự làm mình khổ chứ có phải ai khác đâu.

Minh nhẹ nhẹ vỗ vào lưng tôi và thì thầm: "Rồi sẽ ổn thôi!"

Tối hôm đó, rất lâu rồi, tôi mới không phải ngủ một mình và không gặp ác mộng.

Buổi sáng hôm sau, tôi mới tỉnh dậy, Minh vẫn còn ngủ say. Có lẽ, hôm qua anh đã mệt vì lo lắng cho tôi.

Tôi cảm thấy yên bình, và chợt nghĩ, giá như đó là anh thì hạnh phúc biết mấy.

Tôi đứng dậy, rời khỏi giường và ngẩn người khi thấy anh bước vào. Anh lặng lẽ nhìn vào tôi, rồi nhìn vào Minh. Anh không nói gì, tay run run đặt mấy bọc trái cây lên bàn rồi đến gần tôi, nhẹ nhàng đặt lên má một nụ hồn, đôi mắt ướt nhòe và bước đi. Trên giường Minh vẫn chưa thức và dĩ nhiên, chưa mặc quần áo. Trái tim tôi như có ai đó bóp nghẹt...

Mấy tháng sau, anh gửi tin nhắn cho tôi: "Em, đám cưới anh sẽ diễn ra vào tuần sau. Nhưng ánh sẽ không mời em, vì anh sợ mình sẽ khóc trong ngày vui của mình. Mẹ anh muốn anh qua Mỹ định cư cùng gia đình. Và cưới một cô gái do mẹ anh chọn. Anh đã rời em để suy nghĩ. Và ngày hôm ấy là ngày anh trở lại cho lựa chọn của minh vì anh tin rằng một khoảng thời gian xa cách nhau đủ để biết cả em và anh đều còn yêu nhau và cần nhau... Nhưng... có lẽ anh đã sai. Anh mừng vì em đã có người yêu mới. Hạnh phúc nhé em. Anh yêu em!"

Tôi ngỡ ngàng. Chẳng biết trong lòng nghĩ gì. Tôi nhớ lại nụ hôn nhẹ nhàng anh đặt lên má tôi hôm ấy... Nhớ đôi mắt ướt anh nhìn tôi. Tôi không hỏi anh nhiều về cô gái kia. Chỉ thấy lòng mình như thể đã tan nát từ kiếp nào...

Hai năm sau đó, tôi lập gia đình với Minh. Chúng tôi sống cùng với nhau cũng chỉ tạm gọi là hạnh phúc. Và sẽ chẳng bao giờ, dù chỉ một lần, tên anh được nhắc đến. Tôi không còn liên lạc được với anh. Vì anh đã không còn dùng số điện thoại cũ.

Thi thoảng, tôi vẫn nằm mơ giấc mơ kỳ lạ năm nào. Nhưng tôi bàng hoàng nhận ra khi nạn nhân chẳng còn phải là tôi nữa, mà từ khi nào, tôi đã biến thành người nhảy múa ca hát cũng nhau nổi lửa trước tiếng kêu thảm thiết của cái chết con thiên nga...