Cẩm Y Chi Hạ

Chương 83

Không biết như thế nào, nghe hắn nói như vậy, Kim Hạ trong mắt không tự chủ được tràn ngập một tầng nước mắt, liền cúi đầu khóc không nhớ tới Lục Dịch đang đứng bên cạnh:"Ta không phải cố ý muốn hù dọa Thuần Vu cô nương, ngài không thể bởi vì chuyện này mà trách ta, ta cũng không biết cô nương dễ bị ngất..."

Lời còn chưa dứt, Kim Hạ đã bị ôm vào trong ngực hắn, Lục Dịch một tay ôm lấy nàng, một tay kia đỡ sau đầu, đưa đầu nàng đặt trên vai mình.

"Sau này nếu như khó chịu, có thể cho ngươi mượn bờ vai của ta." Tiếng nói của hắn ngay bên tai Kim Hạ, mang theo chút thở dài.

Cử chỉ thân mật như vậy, Kim Hạ chỉ là một lúc sau mới ý thức được mọi chuyện. Ý thức được lúc đó chính mình đã xảy ra chuyện gì với Lục Dịch trong thời khắc đó, Kim Hạ bối rối.

Giọt nước mắt vẫn rơi trên khóe mắt, Kim Hạ hoàn toàn quên đi chuyện vừa nãy vì sao đau lòng, ngơ ngác tựa trên vai hắn, một lát sau, Kim Hạ bỗng nhiên ngẩng đầu, hai tay đẩy Lục Dịch, tránh hắn mà lùi về phía sau.

"Ngài, ngài, ngài....ta mặc dù chỉ là tên quan nhỏ, ngài đừng tưởng rằng có thể tùy tiện khinh bạc ta." Kim Hạ tức giận nói

Lục Dịch tiến tới gần Kim Hạ khẽ cau mày nói:"Rõ ràng là ngươi khinh bạc ta trước, ngươi lại còn kể xấu đi cáo trạng ta trước không phải sao?"

"Ta!" Kim Hạ run người vừa sợ vừa nói:"Ta khi nào lại khinh bạc ngài?"

"Tại nhà Thẩm phu nhân, chính miệng ngươi đã thừa nhận cho ta biết." Ngón tay thuận thế chạm nhẹ môi Kim Hạ, dựa vào ánh trăng, nghiêng đầu tinh tế quan sát:"Môi trên của ngươi dấu răng biến mất rồi sao? Nhanh như vậy sao..."

"Đây là vì muốn cho ngài uống thuốc, sao có thể nói ta khinh bạc ngài đây."

Hắn tự nhiên áp sát gần như vậy, Kim Hạ không thể không lùi ra phía sau, nhưng bởi vì tâm lý hoảng loạn lại đang đứng trên bãi đá, bị vấp chân, thân thể suýt chút nữa là ngã, may mà Lục Dịch nhanh tay, đỡ lấy Kim Hạ vào lòng.

Kim Hạ muốn tránh ra, liền nghe thấy Lục Dịch trầm giọng nói:"Đừng nhúc nhích!"

Cho rằng tình huống này sao lại xảy ra, theo như bản năng mà bình tĩnh trở lại.

Sau một khắc Lục Dịch hơi nghiêng đầu, ôn nhu, đích thân hôn lên môi Kim Hạ...

Đối với chuyện này xa lạ, làm cho Kim Hạ hốt hoảng gần như sắp đứng không nổi nữa, cũng không biết làm thế nào nữa. Ngay sau đó, Lục Dịch hơi nghiêng đầu, ôn nhu, hôn lên bờ môi của nàng. Bờ môi của hắn có chút nóng lên, đầu tiên là dừng ở khóe môi nàng, nhẹ nhàng, điều này làm cho Kim Hạ cảm giác khó tả, lưng của nàng nhanh chóng cương trực. Nàng còn không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào, hắn thoáng di chuyển, hôn môi nàng mềm mại...

Đối với chuyện này xa lạ, làm Kim Hạ kích động cơ hồ đều nhanh chóng đứng không vững nữa, hai đều không biết nên đặt ở nơi nào.

Cảm giác không biết nàng như thế nào, Lục Dịch nhẹ nhàng rời khỏi Kim Hạ một chút, tự quan sát chính nàng.

Kim Hạ trong lòng rối bời, nàng mở miệng nói:"Ngài...." Nhưng lại nhanh chóng không biết nói gì

Lục Dịch tiếp nhận lời của Kim Hạ, cười một cách tự giễu bản thân:"Trước đây ta đã từng suy nghĩ qua, nữ nhân trong tương lai cùng ta làm bạn đời, sinh con đẻ cái có hình dáng như thế nào, làm sao cũng không nghĩ tới sẽ là bộ dáng này."

Lời này ý tứ của hắn không thể không hiểu rõ hơn nữa.

Kim Hạ cảm thấy chuyện trước mắt quả thật là như đang nằm mơ, không thể tin nên hỏi hắn:"Ngài, không phải là có ý nghĩ muốn cưới ta về nhà chứ?"

Lục Dịch gật đầu:"Ta chính là nghĩ như vậy."

Kim Hạ thử ngắt véo chính mình một hồi, đau đến nhe răng.

"Ngài nói thật chứ? Không phải là vì muốn lợi dụng ta phải không?" Kim Hạ cau mày:"Mẹ ta nói rằng, nam nhân hễ mà chỉ muốn lợi dụng mà không chịu kết hôn đều là tay ăn chơi, là dâm tặc vô liêm sỉ."

Lục Dịch tiếp tục gật đầu:"Mẹ ngươi nói rất đúng."

Cho rằng hắn nói như vậy, Kim Hạ vẫn là một bụng đầy nghi ngờ mà nhìn hắn, ngay sau đó, từ bàn tay đến mặt hắn, nàng ngắt véo không thương tiếc...

"Ngươi đang ở đây làm gì?" Mặt của Lục Dịch bị Kim Hạ ngắt véo đến hình thù quái dị, hoàn toàn không hiểu trong đầu nàng đang suy nghĩ cái gì.

"Lục Dịch đại nhân sẽ không như vậy, ngươi nhất định là dung mạo cải trang, chuyện này cũng không thể loại trừ."

Trên đời này chưa có ai dám làm cho mặt mình như thế, Lục Dịch cũng không làm gì mà lặng lặng nhìn Kim Hạ

"Kì quái...Ngài, ngài đúng là Lục đại nhân?" Kim Hạ ngượng ngùng thu tay về

"Lần này ngươi chịu tin ta chưa?"

Kim Hạ vẫn cứ lắc đầu:"Còn chưa hẳn, ngài làm sao có khả năng...Việc này khẳng định là có điểm gì không đúng, ta phải tra ra một chút."

Lục Dịch đã không còn cách nào khác:"Ngươi dự định tra như thế nào?"

"Đêm nay, ngài có phải hay không ăn trúng món gì rồi?" Kim Hạ tự phỏng đoán:"Nói không chừng ở nhà trọ, cất giấu một thứ gì kì quái, ngài có nghe nói qua Hàng Đầu Sư chưa...Còn có Miêu Cổ..Đều là những thứ tà đạo, làm mê hoặc khiến người ta không thể điều khiển bản thân, ta phải đi thăm dò mới được."

Vừa dứt lời, Kim Hạ quay đầu rời đi, lại đi xa rất nhanh.

Còn lại Lục Dịch một thân một mình đứng trên bãi đá, lắc đầu thở dài.

**********

Cả đêm, Kim Hạ vào trong nhà trọ trên dưới đều xem xét qua một lần, ngoại trừ phát hiện ra phòng của chủ quán tiên sinh cùng bà quả phụ ở phòng đối diện có chút ám muội, ở phía sau nhà bếp giấu diếm thức ăn, ngoại trừ thứ khác cũng không phát hiện.

Có thể chính mình bỏ quên chi tiết nhỏ nào đó, Kim Hạ tắt đèn, nỗi lòng băn khoăn rồi ngủ thiếp đi trên giường, chợt nghĩ đến chuyện khi nãy, nhất thời đỏ mặt....

Việc này nếu là thật....

Không thể.

Có thể nói không chừng là thật?

Sẽ không, làm sao có khả năng.

Kim Hạ chôn đầu vào trong chăn, ở trên bãi đá khi nãy dáng vẻ Lục Dịch nói chuyện khi nãy lại nổi lên trong đầu, tâm trạng mơ hồ cảm thấy hắn là đang nói thật. Nếu là nói thật, chính mình có chịu gả cho hắn hay không đây?

Chuyện này hình như cũng không cần suy nghĩ, trong lòng Kim Hạ liền có tiếng gọi nhỏ như đang trả lời: đương nhiên là bằng lòng. Ngay sau đó, Kim Hạ bị chính mình sợ hết hồn, khi nào đối với Lục đại nhân có ý niệm này?

Từng hình ảnh một trước kia lần nữa xuất hiện trước mắt nàng, đã vô số lần, hắn cùng với mình tình cảm dần dần thay đổi. Kim Hạ cảm thấy mấy mươi ngày gần đây, chính mình đối với hắn tin cậy trung thành còn hơn là với người ngoài, Kim Hạ không biết tình cảm này rốt cuộc là gì, có thể là trong lòng không muốn rời khỏi hắn.

Nếu đây là sự thật, thì tốt biết bao...

Kim Hạ ngủ thiếp đi.

****

Sáng sớm hôm sau, Kim Hạ thức dậy rất sớm, đi vòng vo quanh nhà trọ, tìm thấy Dương Nhạc đang bận việc trong nhà bếp.

Dương Nhạc vẻ mặt trầm lặng, bên cạnh là vỉ bánh bao hấp, bánh mì hấp,...đầy đủ món ăn, đợi nấu cháo xong liền chuẩn bị mang ra ngoài.

"Đại Dương, ngươi đang ở đây bận rộn...." Kim Hạ lấy lòng đến gần, nhiệt tình nói:"Ta đến, ta đến giúp ngươi cùng mang ra ngoài."

Dương Nhạc lấy tay ngăn Kim Hạ:"Không cần ngươi, tay ngươi dơ như con khỉ."

Nghe thấy hắn khẩu khí không còn giận nữa, Kim Hạ vui vẻ, vội vàng nói:"Ai nói, ta vừa mới tắm rửa sạch sẽ."

"Ngươi nhóm lửa lên đi, nấu nước ấm để pha trà mang lên là được rồi.""

"Được, được, được."

Kim Hạ vui vẻ đi đốt lửa, một bên nhóm lửa một bên nhìn lén nét mặt Dương Nhạc.

"Đại Dương, ngươi hôm qua bị trúng chưởng, bây giờ cảm thấy thế nào?" Kim Hạ hỏi

"Không sao rồi." Dương Nhạc nói:"Hôm qua khí huyết ta công tâm, cũng may nhờ bị chưởng lần này đem bao nhiêu buồn bực trong lòng ra ngoài, cũng xem như là chuyện tốt."

"Vậy thì tốt."

Dương Nhạc dừng lại một lát, thấp giọng hỏi:"Ngươi là ở nơi nào nhìn thấy nàng chết?"

Ngẩn người, mới hiểu được hắn nói tới ai, Kim Hạ đáp:"Ở bên cạnh rừng hoa đào có một khe núi, ở đó cùng với mấy cổ tử thi khác..."

Dương Nhạc gật đầu, trầm mặc một lúc lâu, mới nói:"Hắn là nói, là ta hại nàng, ta nếu như không đưa nàng đi Cô Tô, nàng cũng sẽ không chết."

"Việc này làm sao có thể trách ngươi!" Kim Hạ đã không ngờ tới A Nhuệ lại nói câu này, tức giận nói:"Rõ ràng là hắn...Đại Dương, hắn có ý định nói như vậy, chính là muốn chọc giận ngươi, ngươi không nên trúng kế hắn."

Từng cái từng cái mang thức ăn lên, Dương Nhạc ngữ khí ôn hòa nói:"Ta biết, hung thủ thật sự là người đã phía sau nàng trước kia, dính líu đến hắn, mới có thể là chuyện như vậy."

"Ngươi có thể hiểu rõ là tốt rồi." Kim Hạ thở dài một hơi, ngay sau đó không yên tâm dặn dò:"Người kia không phải là nhân vật tầm thường, ngươi tuyệt đối đừng hành sự lỗ mãng."

"Ta đã biết, hôm qua Lục đại nhân đã phân phó ta như vậy."

Nghe hắn nói tới Lục Dịch, Kim Hạ nhất thời xoa mặt đỏ của mình, may mà có lẽ là đỏ vì ở bên lò lửa, nên Dương Nhạc không nhận ra bất thường.

Chờ món ăn xong xuôi, cùng Dương Nhạc dọn ra nhà trọ cùng Dương Nhạc ăn điểm tâm.

Lúc này, mọi người cũng từ từ xuống lầu trọ.

Trước hết xuống lầu là Sầm Phúc cùng Sầm Thọ, hai người vẫn trong trang phục của tên phu xe, xem tình hình trên đoạn đường này đều phải cải trang như thế.

Sầm Phúc trước tiên tiến đến, hướng Dương Nhạc cung kính cười nói:"Hôm qua vết thương như thế nào? Thân thể ngươi còn khỏe không?"

Dương Nhạc đứng dậy nhường cho:"Đã không có gì đáng ngại....Ngồi đi, ta dậy sớm làm chút món ăn, nếu không chê, liền tạm ăn một chút."

Sầm Phúc cũng không khách khí, kéo ghế ngồi an vị, còn thuận tiện bắt chuyện cùng Sầm Thọ ngồi xuống.

Ca ca bắt chuyện, Sầm Thọ cũng không muốn làm mất mặt khó chịu, chỉ còn cách ngồi xuống. Hắn ngồi bên cạnh Kim Hạ, hôm qua hai người mới cãi nhau một trận, hắn nhìn thấy Kim Hạ nghẹn không nên lời, hôm nay gặp lại tự nhiên giả vờ không nhìn thấy.

Sầm Phúc thấy thế, hòa giải nói:"Sầm Thọ, việc hôm qua, tuy là có thông cảm cho, ngươi cũng nên hướng Dương bộ khoái hòa giải phải không?"

Sầm Thọ hướng Dương Nhạc qua loa chắp tay:"Đã đắc tội, xin thông cảm cho ta."

"Không dám không dám." Dương Nhạc đáp lễ

Sầm Phúc tiếp theo phân phó nói:"Còn nữa, nghe nói hôm qua ngươi cùng Viên bộ khoái có chút thất lễ, làm cho cô nương tức giận chạy ra ngoài, ngươi ở đây tâm tính không quen, đây lại là cô nương gia, nếu là xảy ra chuyện gì, ngươi tại sao nói những lời như vậy."

"Ta nói với cô ta thất lễ sao? Ca, ngươi lúc đó không nghe thấy, căn bản là cô nương này đang mắng ta." Sầm Thọ không phục nói

Kim Hạ liếc hắn một cái, không để ý tới, chỉ để ý hướng Sầm Phúc nói:"Sầm đại ca, lòng tốt của ngươi ta xin tiếp nhận, việc đêm qua, ta sớm đã quên, không cần nhắc lại."

"Viên cô nương quả nhiên thật lương thiện." Sầm Phúc lại hướng Sầm Thọ nói:"Ngươi nhìn xem còn không sánh được với người ngoài."

Bị ca ca của mình nói như vậy, Sầm Thọ đã luyện thành thói quen, không nói tiếng nào, chỉ lo ăn thức ăn trên bàn

Lục Dịch tư thái nhàn nhã đi tới hỏi Dương Nhạc:"Nơi đây có món thịt không? Vào trong xem thử rồi mang ra cho mọi người ăn đi."

Dương Nhạc đáp lại, đứng dậy hướng vào trong bếp đi, Lục Dịch còn ngăn không cho Sầm Phúc cùng Sầm Thọ đứng lên thi lễ, mình thì ngồi vào vị trí của Dương Nhạc, ngay bên cạnh Kim Hạ, cùng hai người Sầm Thọ, Sầm Phúc hàn huyên vài câu nói chuyện đường đi tiếp theo.

Bây giờ Kim Hạ không biết như thế nào.....Kim Hạ toàn thân không được tự nhiên, lại nghĩ đến chuyện hôm qua, mặt liền nóng lên, bọn họ đang bàn luận chuyện gì, nàng hoàn toàn không nghe thấy.

"Đêm qua ngươi ngủ ngon không?" Lục Dịch chuyển hướng Kim Hạ

Kim Hạ phải đợi một lát sau, mới ý thức được hắn đang nói chuyện cùng mình.

"Sao?"

"Ta hỏi, ngươi đêm qua ngủ ngon sao?" Lục Dịch rất có kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa

"Tốt.." Kim Hạ dò xét Lục Dịch biểu hiện vẫn bình thường như mọi ngày, dường như đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì, liền sinh ra nghi ngờ:"Còn ngài, ta hỏi ngài ngủ ngon không?"

"Không tốt." Lục Dịch nói:"Đầu choáng váng nặng nề, có thể là do dầm mưa duyên cớ."

Chẳng lẽ là do sinh bệnh? Kim Hạ thăm dò hỏi:"Đầu choáng váng nặng nề? Chuyện ngày hôm qua ta cũng không nhớ rõ sao?"

"Chuyện gì?" Lục Dịch hỏi Kim Hạ, một mặt thẳng thắn:"Có chuyện gì quan trọng sao?"

"Không, không, không có gì quan trọng, chính là ta thuận miệng vừa hỏi."

Kim Hạ âm thầm nghiến răng nghiến lợi, lấy cái bánh bao ngậm vào miệng, rồi chạy ra ngoài....