Cậu Chủ Của Tôi

Chương 12: Chương 12

11 PM

Nó cứ lăn wa lăn lại trên giường, hắn thik nó ư? khó tin wá, có khi nào hắn chọc ghẹo nó ko? nó có nên típ tục cái wan hệ bạn trai giả gì đó nữa ko, đầu nó rối như tơ vò, rồi bổng nó nhớ đến mẹ, ngày mai là thứ 7 đc nghỉ học nó sẽ về thăm mẹ để đầu óc đc khuây khỏa...........

6AM

Nó thức dậy, vệ sinh cá nhân, dọn vài thứ cần thiết vào chiếc balô nhỏ, chuẩn bị cho hành trình về nhà. Cũng đã gần 1 tháng rùi từ khi pa nó mất nó ko về nhà, tiền tiết kiệm cũg đc kha khá nên nó mún đem về ẹ.

Nữa tiếng sau nó xách balô và chạy xuống bếp:

- ** ơi! Hum nay cho con nghỉ phép 1 bữa nha

- Cô đi đâu àk?

- Dạ! con về thăm mẹ

- Ừk! thế cậu chủ đã bik cô đi chưa?

- Dạ chưa! nên con nhờ ** nhắn lại với cậu chủ là sáng mai con sẽ về sớm

- Đc rùi! cô đi đi, cẩn thận nhé

- Dạ! cảm ơn **!

Nó vui mừng chạy đi, nó leo lên xe bus mà lòng vui như mở hội, chọn 1 chổ ngồi bên cửa sổ, nó dựa vào chiếc ghế tận hưởng làn gió mát phả vào mặt. Nhà nó ở ngoại ô thành phố, cũg ko xa lắm đi xe bus thì mất 15p thui, vậy mà hùi đó nó đi học đc pa chở trên chiếc xe đạp, dù mỗi lần đi học mất cả nữa tiếng nhưg pa nó vẫn chở nó đi, sao tự nhiên mún way lại ngày đó wá.......Chiếc xe dừng lại tại 1 xóm nhỏ. Nó đi dọc theo con đường nhỏ sát cánh đồng. Gío dịu nhẹ len wa mái tóc. Về tới nhà rùi, một căn nhà nhỏ đơn sơ có hàng rào cây hắc ó bao wanh, trước nhà có lũ trẻ đang chơi nhảy dây, một con bé dáng nhỏ nhắn đang vẽ gì đó trên mặt đất, là em gái của nó đó, nó kêu lên:

- NGA!

Con bé ngước lên, con bé nhìn nó rùi chạy nhanh vào nhà, con bé vừa chạy vừa la to:

- Mẹ ơi! chị hai về! chị hai về!

Nó khẽ mĩm cười, nó chạy vào nhà, ôm chầm lấy con em nó:

- Nhớ chị hai ko?

- Nhớ chứ!_ con bé bẽn lẽn

- Mẹ đâu?

- Mẹ nằm trong buồng đó

Nó bước vào buồng, mẹ nó đang nằm trên tấm phản nhỏ, khẽ mĩm cười khi thấy nó:

- Con về rồi àk?

- Dạ!

Nhìn thấy mẹ mà khóe mắt nó cay nồng, mẹ ốm hơn rất nhìu, gầy guộc hẵn. Mẹ lại bị bệnh viêm phổi, nó thương mẹ lúm, con em nó cũg ốm tong ốm teo, nó lôi ra từ chiếc balô một phong bì nhỏ:

- Con có tiết kiệm đc ít tiền, mẹ cầm đi!

- Con làm cực khổ sao ko lấy mà sài

- Ko có cực khổ đâu mẹ, con làm gia sư nên mẹ cần lo cho con đâu

Nó ko dám nói mình làm giúp việc sợ mẹ nghĩ ngợi này nọ cho là nó làm cực khổ

- Ừk!

Mẹ nó cầm lấy tiền mà sót thương cho nó, nó mĩm cười rồi lên nhà trên thắp nhang cho pa, miệng nó nhẩm nhẩm" ba ơi! ở trên trời phù hộ ẹ mau hết bệnh nha pa" Nó gạt đi hàng nc mắt đa lăn dài trên gò má, rồi đi xuống bếp:

- Nga ơi! đi chợ với chị ko?

- Dạ có!

Thế là 2 chị em dắc nhau ra chợ, một bó rau muống, vài con cá rô đồng, thế là đủ cho 1 bữa ăn đạm bạc. Nó và con em về nhà lay hoay dưới bếp, 15p sau đã có cơm canh thơm phức cả căn nhà. Nó cùng mẹ và con vừa ăn vừa ôn lại nhữg kỉ niệm ngày xưa.

Cùng lúc đó, tại ngôi nhà to đùng nào đó, đang có 1 ng nổi trận lôi đình:

- CÁI GÌ? nghỉ phép mà ko nói gì với tui hết vậy trờihắn hét lên trước sự chuyển lời của bà **

- Cô ấy về thăm mẹ, cậu chủ thông cảm đi_ bà ** nài nỉ

- Thôi đc rùi! con ra ngoài 1 lát đây, chiều tối con mới về nên ** ko cần nấu cơm cho con đâu

" Em đi mà ko xin phép anh, dc lắm, em về rồi pk tay anh" hắn lầm bầm, rồi leo lên chiếc SH iu quý phóng nhanh đến wán bar của nhà bạn hắn để nguôi cơn thịnh nộ