Cậu Chủ Của Tôi

Chương 14: Chương 14

Về đến nơi rùi, nó đi bộ trên vỉa hè, bây h cũng đã 7 h sáng rùi, ngày chủ nhật nên đường phố đông đúc hẵn, vừa bước đến cổng nhà hắn, nó đã thấy bà ** đi đi lại lại trước cổng, nó mĩm cười:

- Con chào **!

- Cô về rùi đấy àk!

- Dạ! mà ** ra đây đứng chi vậy?

- Cậu chủ đi cả ngày hôm wa đến h chưa về, tôi gọi cho cậu chủ nhưng đt ko liên lạc đc.

- Hả? cậu chủ có chơi thân với ai ko?

- Làm sao mà tôi bik đc?

- Thế bà chủ bik chưa?

- Gọi cho cậu ko đc là tôi báo bà ngay, bà lo lắng cho cậu lắm nhưg chẳng bik làm gì.

- Sao ko báo công an ạk?

- Mất tích chưa đủ 24 tiếng mà.

- Vậy bà chủ đâu?

- Bà chủ lo cho cậu đến phát ốm, đang nằm ở trong nhà đó

Nó chạy nhanh lên phòng bà chủ, nó gõ cửa:

- Vào đi!

Nó bước vào, tự nhiên nó lo lắng cho hắn wá, ko bik hắn có bị làm sao ko nữa, nó ngồi kế bên bà chủ:

- Bà khỏe chứ ạ?

- Tôi ko sao

- Bà có bik cậu chủ thường hay chơi thân với ai ko?

- Nó có nhìu bạn lắm, làm sao mà tôi nhớ.

- Bà đã gọi cho ng thân chưa?

- Tôi gọi hết rồi, chẳng ai bik nó đang ở đâu cả

- Cậu chủ sẽ ko sao đâu, bà đừng lo

- Uhm

Nói rồi nó chạy xuống nhà, nó ngồi ngoài hiên, chờ hắn về.....1tiếng.....2 tiếng.....3tiếng...... chẳng thấy ai về cả, nó nản lòng, nhấc máy định gọi báo công an thì......

PIN......PIN........

Tiếng còi xe wen thuộc wá, nó nhìn ra ngoài, là hắn, nó chạy ùa ra mở cửa và ......

- Đi đâu mà hôm wa đến h ko về nhà hả? pik mẹ cậu lo cho cậu lắm ko? đt thì gọi ko liên lạc đc, cậu định làm cho bao nhiu ng phải lo lắng nữa hả?

Hắn đứng ngây ra đó, cái mặt ngu khỏi chê, hắn trố mắt nhìn nó:

- Em làm chị hai của anh hùi nào vậy?

Nó pk mình đã đi hơi bị xa, tìm đường way lại thui, nó đánh trống lãng:

- Vào nhà thăm mẹ cậu đi, mẹ cậu lo cho cậu mà bệnh lun rùi đó

Nghe tới mẹ bị bệnh là hắn chạy 1 mạch vào nhà:

- Mẹ ơi! con về rùi nè_ hắn lay lay mẹ hắn

Mẹ hắn mở mắt nhìn hắn:

- Con đi đâu vậy?

- Con đi wa nhà bạn, chơi vui wá nên ngủ wên.

- Mẹ gọi cho con sao ko bốc máy?

- Điện thoại hết pin mà mẹ. thui mẹ ngủ đi

- Ừk

Nói rùi hắn đi xuống nhà tìm nó, nó đang phụ bà ** dọn dẹp nhà cửa, thì bị hắn lôi ra ngoài sân:

- Làm cái gì vậy? thả tui ra coi! _ nó hét toáng

- Hôm wa em đi đâu hả?

- Hôm wa tui về thăm mẹ, tui có nói với ** rùi mà

- Sao ko nói trước cho anh hả?

- Tại....tại.....tui wên

- Cố ý wên chứ gì?

- Làm gì có, wên thật mà

- Hay em đi với thằng nào ?

- HẢ? nói cái gì vậy?

- Em còn định dấu tôi àk? em đi với ai wa đêm rồi mún dấu nên nói về thăm mẹ chứ gì( ng gì mà đa nghi wá)

Nó tức đến sôi cả máu.......BỐP......... một bạt tai lên mặt hắn, nó dồn hết sức mà hét lên, mặc kệ cho ai nghe thấy:

- TÔI KO PHẢI HẠNG NG ĐÓ. CẬU ĐỪNG CÓ MÀ XEM THƯỜNG TÔI NHƯ THẾ.

Nói rồi nó bỏ chạy, nó chạy ra ngoài, nó bật khóc, ko ngờ nó lại bị ng khác lăng mạ như vậy. Còn hắn thì cứ đứng ngây ra, hắn nói gì sai à? hắn chợt nhận ra hắn ko nên đứng đây, hắn chạy theo nó, vừa ra tới cổng hắn đã thấy bóng dáng nhỏ bé ấy khuất dần phía xa, hắn chạy theo, mong nó chịu đứng lại nghe hắn nói.................