Cậu Chủ Của Tôi

Chương 26: Chương 26

Nó chạy ra khỏi đám đông khiến ọi ng ngạc nhiên, ng ngạc nhiên và tức giận nhất là Minh, chưa kịp giới thiệu gì đã chạy mất tiu, Minh ko bik là nó chạy đi đâu nên cũng chạy theo nó.........

Nó chạy theo hắn đến cổng thì thấy hắn đã leo lên xe và chạy mất hút. Nó ngồi gục trước cửa, nó ko mún hắn nghĩ nó thik Minh vì ng nó thik chính là ........ hắn, nó khóc òa, nó hối hận, nó tự trách móc bản thân tại sao lại thừa nhận tình cảm này wá trể chứ. Bỗng 1 bàn tay chạm nhẹ lên bờ vai run run của nó:

- Em ko sao chứ?_ Minh lo lắng

- Tui.....ko .....sao....._ nó nói ko nên lời

- Tại sao e lại chạy ra đây?

- ...........................

Nó im lặng vì hiện giờ nó chẳng mún nói gì, điều nó thắc mắc là tại sao hắn lại có mặt ở đây. Nó lau nhẹ hàng nước mắt:

- Tui xin lỗi! Tui về trước nhé!

- Sao vậy?

- Chắc tui ko thể giúp Minh đc rùi! Tui đã có ng mình thik nên ko thể giả làm bạn gái của ng khác đc, xin lỗi nhé!

Nó nói 1 lèo trước sự ngạc nhiên của Minh :

- Có phải em thik thằng nhóc hay chở em đi học ko?

- Điều đó Minh ko cần wan tâm, tui về đây!

Nói rùi nó lẳng lặng bước đi, mặc kệ cho Minh đứng sau lưng nó ngơ ngác, rùi Minh đi theo nó:

- Để tôi chở em về!

- Ko cần đâu! tui mún đi 1 mình

- Vậy tôi đi với nhé!

- Minh vào dự tiệc với mọi ng đi!

- Ko! Tôi mún đi với em

Nó chẳng mún đôi co với Minh nữa, kệ cho Minh đi theo nó. Nó dạo bước trên đường với bộ đồ đó còn đi với ng đẹp trai như Minh khiến cho nhìu ng ko khỏi ngoái nhìn. Đầu óc nó bây h rối tung lên. Hắn đang ở đâu nhỉ? nó sợ hắn ghét nó, ...............Đến nhà rùi! Nó định bước vào nhà thì bị Minh kéo lại:

- Em ghét tôi àk?

- Ko!

- Vậy em ....... làm ........ bạn gái tôi đc ko?

- Tui đã nói là tui ko giúp đc Minh trong chuyện làm bạn gái giả mà

- Ko! ý tôi nói là bạn gái thật ấy!

- Tui......... xin lỗi! tui có ng mình thik rùi!

- Tôi sẽ là ng bạn trai tốt, em chấp nhận tôi đi!

- Tui xin lỗi!

Bỗng hắn dằn mạnh nó vào tường:

- Cái thằng đó có gì hơn tôi chứ? em nói đi! NÓI!

Nó giật mình, lần đầu tiên nó thấy Minh như vậy, đúng là 2 ng ko ai hơn ai nhưg nó ko hỉu sao trong lòng nó hắn vẩn chiếm trọn diện tích, nó phải giải thik sao với Minh đây? Chính nó cũng ko ngờ Minh thik nó:

- Tui xin lỗi_ nó ngẹn ngào

- Đừng có xin lỗi nữa! Em nói đi!

- TUI KO BIK! _ nó hét lên, nước mắt chảy dàn dụa

Bỗng Minh ép sát nó vào tường, đặt môi Minh lên môi nó, wá hoảng sợ, nó đẩy mạnh Minh ra nhưg càng đẩy Minh càng nắm chặt nó, nụ hôn của Minh con hổ đang giằng xé con mồi vậy, nó làm liều cắn vào môi Minh, Minh giật mình, đẩy nó ra:

- Á! Em dám cắn tôi àk?

Nó dơ tay...........BỐP.................dấu 5 ngón tay của nó hiện rõ lên mặt Minh, nó lấy tay chùi nhẹ vết máu của Minh trên miệng, nó way đi. Có ai ngờ ko? Đời đúng là k thương nó mà, hắn đứng đó cách đó ko xa nhìn thấy tất cả, nó vừa nhìn thấy hắn lièn chạy đến chổ hắn tìm sự giúp đỡ nhưng thứ nó nhận đc từ hắn chỉ là ánh mắt lạnh lùng như tạt sự nghi ngờ vào mặt nó, hắn rồ ga và chạy mất, chẳng lẽ hắn ko nhận ra là nó cần sự giúp đỡ từ hắn, chẳng lẹ hắn ko thấy nó tán Minh, nó gục xuống như mất hết sức lực, nó phải làm sao đây? Minh nhìn nó sót xa, Minh tiến gần bên nó:

- Tôi xin lỗi!

- Minh làm ơn tránh xa tôi ra đi! để tôi yên đi!

Minh im lặng bước đi, trong lòng Minh đang hết sức tức giận " chỉ vì thằng nhóc đó mà em đối xử với tôi như vậy àk? Để xem em làm sao khi thằng nhóc đó ko còn trên đời này nữa" nụ cười đầy nham hiểm nở trên môi của Minh

***************

Hắn vừa chạy trên đường vừa cầm điện thoại gọi cho Quân:

- Alô! gọi tao có gì ko?_ Quân

- Hum nay có trận bão nào ko? tao mún đi!

- Có! tao tưởng mày bỏ rùi chứ?

- Bão ở đâu?

- Đường XY, tao đang ở đây nèk!

- Đợi tao đi! tao ra liền!

Hắn phóng xe nhanh, hắn mún mọi hình ảnh hắn vừa nhìn thấy biến mất, hắn ko mún thấy nó nữa, ko ngờ nó và Minh lại hôn nhau trước mặt hắn, hắn như bất lực, hắn có thấy nó tát Minh nhưg biết đâu đó chỉ là đóng kịch khi nó thấy Hắn ở đó.

Trận bão này cũng có cả sự góp mặt đám ng của Minh và Minh nữa........ trận bão thật ác liệt, tiếng xe gầm rú, hắn lao như bay trên đường, bất ngờ một chiếc xe vượt lên xe hắn, một cú đá vào xe hắn....... mất tay lái, chiếc xe ngã ào xuống mặt đường, lê thêm đoạn dài, hắn bị chà xuống đường và bị chiếc xe đè lên, máu chảy rất nhìu, thằng Quân thấy vậy vội vã chạy lại chổ hắn :

- Khoa! mày ko sao chứ?

- Ngân....t..a..o.....m..ún...g..ặp.....Ngâ..n!

Nói rùi hắn lịm đi và bất tĩnh, vài phút sau chiếc xe cấp cứu ập tới, đám đông giải tán, mọi ng có bik ai đã hại hắn ko? Minh là ng chủ mưu...........