Câu Chuyện Giữa Hắn Và Tôi

Chương 22: Chương 22

Chap 22: Địch thủ

..............

- Nhi...cô đến đây làm jì?- Tuấn hỏi.

Nhi định trả lời Tuấn thì thấy Ayumi đang ngồi đó. Thế là cả 2 tình địch cùng nhìn nhau ít phút^_^

- A...chào..., cô cóa nhớ tui là ai hok:2T-ghost- (47):? - Nhi mở miệng sau cái nhìn ngột ngạt ấy.

- Ưmm....kô.....A.......:2T-ghost- (83):

- Nhận ra rùi à:2T-ghost- (14):.

- Kô là ai:2T-ghost- (112):?

- Trời ạ....thui...cô hok nhớ thì thôi:2T-ghost- (57):.

- Hai người quen nhau sao? - Tuấn nhìn Ayumi rồi nhìn qua Nhi.

- À..cũng hok hẳn là quen...mình với cô ta vô tình **ng nhau ngoài phố cách đây 4 tháng ấy mà^_^.

- Mình thì mình hok cóa nhớ. Hì....sorry nha.

- Hok seo. cô là ca sĩ mừ, hằng ngày gặp bít bao nhiu fan hâm mộ, làm seo mà cô nhớ tui được chứ ^_^:.

- "Chà, hok ngờ 2 người này lại có thể gặp nhau ở đây, hì...anh hai, anh sẽ xứ lí sao đây" - Thiên Thiên thích thú nghĩ thầm.

- À, nè Nhi, cô đến đây làm jì thế? - Tuấn hỏi

- Ơ..à..cũng hok cóa chiện jì quan trọng...mình... mình chỉ định ghé qua chơi, vậy thôi.

Nhi cười 1 nụ cười gượng gạo. Thật ra thì cô đến nhà Tuấn là để mong có thể tìm được cảm giác hồi xưa, mong rằng mình có thể trở lại con người thật của mình. Tuy nhiên, giờ đây, cô dường như không còn đủ tự tin để làm chuyện đó nữa, nhất là khi thấy Ayumi có mối quan hệ gì đó với Tuấn.

Còn về phía Ayumi, cô cũng không được vui lắm khi thấy Tuấn nói năng với Nhi dịu dàng hơn nói năng với mình....Trong lòng cô đang nghĩ không biết Tuấn và Nhi có phải là bạn bè bình thường không, hay là đã tiến xa hơn rồi?

Thế đấy, hai người với 2 tính cách khác nhau nhưng lại mang chung 1 dòng suy nghĩ, 1 nhịp đập của trái tim khi nghĩ về Tuấn. Vậy rốt cuộc, tình cảm của Nhi và tình cảm của Ayumi, tình cảm nào có thể đủ mạnh để có thể làm cho trái tim của Tuấn rung động đây?

.....

Bầu không khí bỗng lắng xuống

- David, 2 người..quen nhau bao lâu rồi nhỉ?

- Hỏi chi?

- Hì, anh hai hok trả lời thì để em trả lời. Cô ấy và anh hai đã từng...

- Im - Tuấn bất chợt gắt, trông Tuấn bây giờ thật đáng sợ làm Thiên Thiên hok còn dám nói câu nào nữa.

...

- Nhi, cô về đi...còn Ayumi nữa, cô cũng về luôn....- Tuấn vừa nói vừa nhìn sang bà người hầu - Tiễn khách.

Ayumi đứng đó mà nước mắt như sắp trào ra. Còn Nhi, cô không hiểu sao Tuấn lại có thái độ như vậy. Cô chỉ biết 1 điều là thì ra bấy lâu nay mình đã nhầm, hok thể nào người mà Tuấn thích hok phải là Dung mà là Ayumi? Vậy hóa ra hồi trước.. Nhi chia tay với Tuấn hok phải hoàn toàn do Dung sao? Một sự nhầm lẫn tệ hại. Nhi bỗng cảm thấy tiếc cho điều đó.

....

Trên đường về, Ayumi bất chợt chạy đến chỗ Nhi

- Nhi, tôi..có chuyện muốn nói với kô?

- Cô muốn nói jì? - Nhi nhìn thẳng vào mắt cô nàng.

- Umm.., tôi...dù hok pít kô và David có quan hệ jì. Nhưng....kô có thể hok gặp David nữa được hok?

- Tôi biết...tôi biết như thế rất ích kỉ. Tuy nhiên, tôi thật sự rất yêu David, rất yêu...Tôi hok muốn có ai chen vào tình cảm của chúng tôi cả. Cho nên...

- Hok bao giờ - Nhi cắt ngang lời Ayumi bằng 3 chữ đó.

- Hả?

- Cô nói cô yêu Tuấn. Vậy thì tôi cũng nói cho cô biết, tôi cũng rất thích cậu ta. Và cũng sẽ..tuyệt đối hok nhường cậu ta cho bất kì ai.

- Nhưng David đâu đã yêu kô. Cậu ta...cậu ta chỉ thích mình tôi thôi... Đúng, chắc chắn.., chắc chắn là vậy.

- Chứng cứ đâu mà kô nói thế? ....Đúng là Tuấn quen kô trước, và chắc hẳn 2 người cũng đã có những kỉ niệm đẹp bên nhau. Nhưng đó là quá khứ, hok đồng nghĩa với việc bây giờ cũng vậy. Nếu thật sự Tuấn còn thích kô thì lúc trước hắn đâu có tỏ tình với tôi đâu chứ.

- Hả? David tỏ tình với kô? - Ayumi bỗng ngạc nhiên

- Đúng thế.

- Hok...hok thể nào. Tôi rất hiểu rõ con người David. Cậu ta là 1 con người kín đáo, lạnh lùng, đâu thể nào mà chủ động tỏ tình với kô được.

- Thì chắc cũng phải xem đối tượng là ai đã. - Nhi cười.

- Hmmm....Dù sao...dù sao tôi vẫn hok thua kô đâu. Về diện mạo, tài năng, kô đều kém xa tôi cả. Hok lí nào tôi lại thua cô được. Cô hãy chờ xem, nhất định tôi sẽ làm cho David chỉ nhìn về phía tôi mà thôi.

Nói rồi Ayumi quay phắt lại và lên trên chiếc xe hơi đang có 2 cận vệ của mình , phóng mất hút...

Nhi nhìn chiếc xe khuất dần..khuất dần mà trong lòng bỗng thấy buồn vô tận. Cô bất giác ngộ ra rằng ngay từ đầu mình đã thua, thậm chí cô còn hok biết Tuấn có từng thích cô không nữa. Nhi thấy ghen với Ayumi, ghen với mối tình giữa Ayumi và Tuấn.

Và rồi một cơn gió thoảng qua, chôn vùi đi những suy nghĩ lẩng quẩng trên đầu cô. Cô không muốn chỉ vì sự ghen ghét, đố kị mà làm mình sai trái thêm 1 lần nào nữa.

.....................................

Reng reng reng

- Nhi, tan học rồi, tụi mình đi uống nước nhé! - nhỏ Tuyết hưng phấn đề nghị

- Dạo này sao thấy Nhi buồn vậy - Như Vân nhẹ nhàng hỏi thăm.

- Um...mình hok sao. Mình thấy mệt, mình muốn về trước. Các cậu tự đi uống nước nhé. Bye...:2T-ghost- (107):

.....

- Ôi, hok biết có phải Nhi đang thất tình hok nữa mà bùn dữ. - nhỏ Anh đoán mò

- Nghe nói là nhà Nhi đang có người qua đời đấy.

- Vậy à, bi h mình mới biết đấy:2T-ghost- (112):.

- Thôi, chuyện nhà người ta, quan tâm làm jì. Đi uống nước thôi:2T-ghost- (46):.

- Ummm.

Nhi từ từ bước đi trên con đường dài. Cô hok muốn về nhà ngay, bởi cô thật sự hok cách nào đối diện với dì Mi và papa. Cô thấy có lỗi với họ...

- Nhi

Nghe tiếng gọi, cô quay lại

Đó là Long

- Anh Long?

- Em làm jì hok về nhà mà đi lang thang thế? - Long nói mà mắt liếc sang cái tiệm bán áo cưới kế bên - A.., anh hiểu rồi, em chắc đang mợ tưởng cảnh mình làm cô dâu chứ j.

- Zô ziên..- Nhi bực tức bỏ đi.

- Ê nè..đợi anh với...Anh chỉ đùa thôi mà, em cần jì phải giận vậy chứ.

- Anh làm jì mà đi theo tôi hoài vậy.

- Hì..à...em cóa mún đi đến bờ biển gần đây chơi hok? Anh dẫn đi cho- Long nhìn Nhi cười

- Hok hứng.

- Ax..thấy em đang bùn nên anh mới có lòng hảo tâm, sao em lại nỡ từ chối thía?

- Hmmmmmm - Nhi thở dài - thôi được, vả lại tui cũng chẳng muốn về, đi thì đi.

.......................

Thế là 2 người cùng nhau cuốc bộ đi đến bờ biển. Khoảng 30 phút sau, cuối cùng cũng tới nơi^_^.

- Phù mệt quá. Anh làm ơn sau này nếu muốn mời ai đi chơi thì hãy chuẩn bị chiếc xe đi nhé >" - bít rồi, nói mãi. Nè, uống nước đi - Long đưa cho Nhi chai nước suối

Nhi cầm chai nước, uống 1 hơi gần hết nửa chai, rồi nói tiếp

- Tuy nhiên, phong cảnh ở đây đúng là rất đẹp, rất trong lành. Nên cũng hok bõ công đi đến đây:. - Nhi cười, 1 nụ cười trông thật dễ thương^_^

Long đỏ mặt khi nhìn thấy nụ cười đó, và ngồi xuống trên bãi cát mịn cùng với với Nhi..

- Em bít hok, mỗi khi anh buồn, anh đều đến đây cả. Bởi vì không khí ở đây rất thanh tĩnh, những cơn gió mát luôn làm anh cảm thấy rất sảng khoái.

- Ưm...cám ơn anh nhé.

- Hả? Cám ơn jì:2T cun- (3):?

- Thì hok phải anh thấy tôi bùn nên mới dẫn tôi đến đây sao:2T cun- (1):?

- À...

- Anh coi, những đứa trẻ ấy chơi thật vui làm sao.... Nào.., chúng ta cũng qua chơi với họ đi - Nhi đứng dậy

- Hả?

- Còn hả jì nữa...Nhanh lên - Nhi vừa nói vừa kéo Long đi

- Ừ..ừ...

Trong giây phút ấy, Long bỗng thấy yêu Nhi vô cùng. Cậu thật sự rất muốn ôm chặt Nhi, ôm thật chặt....

- Hihi...có giỏi thì đuổi theo đi

- Được, thách hả, cứ chờ xem.

"Tại sao? Dù là cá cược mình mới đến làm quen cô ấy. Nhưng tại sao..tại sao bây giờ trái tim mình lại rung động trước cô ấy. Mình hok biết, nhưng khi ở bên cô ấy mình cảm thấy rất vui, rất thoải mái. Đó có phải mình đã yêu cô ấy hay không?" - Trích lời suy nghĩ của Long

- Ui da...

- Em hok sao chứ? - thấy Nhi té, Long vội chạy đến chỗ Nhi.

- Chân tui...nó...nó bị trặc rồi...đau wá....>" - để anh xem...ờ...nó bị sưng lên rồi này.

- Úi..đừng **ng vào...đau...

- ....- Long nhìn Nhi thở dài - Nè, leo lên đi

- Jì?

- Leo lên lưng anh. Chứ thế này làm sao mà em về.

- Thôi...kì lắm.

- Kì gì mà kì, trời sắp tối rồi, em hok định ở đây ngủ luôn chứ.

Dù Nhi hok thích tí nào, bởi cô hok hề muốn dựa dẫm vào người khác, nhất là bọn con trai. Nhưng trong hoàn cảnh bây giờ, thì Nhi cũng chả có lựa chọn nào khác cả...

- Xì...được rồi, nhưng nói trước tui nặng lắm đấy nhé!

- Yên tâm..., anh dư sức.

Nhi ngập ngừng đưa 2 tay bá lấy bờ vai của Long. Rồi kế đến là áp người cô vào lưng anh. Khỏi nói cũng biết anh chàng Long này vui sướng biết chừng nào^_^

Nhi ở trên lưng Long mà nghĩ mãi về anh chàng này. thật ra Long cũng tốt bụng lắm chứ, Nhi nghĩ vậy đấy. Ngay lúc Nhi buồn nhất, Long đã xuất hiện, đem lại cho Nhi niềm vui. Nhi thấy rất cảm kích Long về điều đó. Tuy nhiên, đó chỉ là cảm kích thôi, chứ hok có cái gì khác cả...

....

- Anh hai nè, anh thấy sao? Họ thật xứng đôi phải hok?

- ..................

- Anh có cảm thấy ghen tị hok nhỉ?

- ..................

Tuấn im lặng hok nói gì và lặng lẽ đi về...Thì ra Tuấn đã bắt gặp Nhi và Long trên đường +_+