Chào Anh, Bác Sĩ Tần

Chương 7

[ Dịch: melbournje ]

***********

Hắn đứng trên bậc thang, nên cao hơn cô rất nhiều, lúc này Lâm Vu trông thật sự nhỏ bé.

Lâm Vu phải ngẩng đầu lên nói chuyện, "Cậu thấy điều này đối với chúng ta rất quan trọng sao?"

Xem ra, hắn biết chuyện của cô và Thẩm Nghi Đình rồi. Thẩm Nghi Đình quan hệ với hắn tốt như vậy, hắn biết cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Tần Hành bị cô hỏi vặn lại nên nhất thời á khẩu. Nếu không quan trọng thù hắn sẽ không đến hỏi, thế nhưng lần này hắn phải thừa nhận, không có khả năng.

Lâm Vu nhìn thẳng vào hắn, có chút xuất thần.

Khi còn bé lần đầu nhìn thấy hắn, cô đã cảm thấy dáng dấp cậu bé này quá đẹp mắt, là bạn nhỏ đẹp nhất mà cô từng thấy qua. Môi hồng răng trắng, mặc quần áo đẹp đẽ. Trên cái áo kia còn có in hình nhân vật truyện tranh, cực kỳ đáng yêu, cô lần đầu thấy cái áo như vậy, cảm thấy mới lạ không thôi. Mà khi đó, trong nhà của cô thật quá nghèo.

Thẩm gia đưa cô tới chơi, cô mang theo hai bộ quần áo mùa hè, kỳ thật cô chỉ có hai bộ, bất quá cô rất yêu thích chúng nó. Bởi vì đây là bộ đồ mà bà tự làm cho cô. Quần áo mặc lâu nên đã bị phai màu bớt. Còn có một chỗ bị lủng, bàcòn thêu lên một bông hoa xinh đẹp. Tần Hành vừa đến một cái, đám trẻ đều vây quanh hắn mà nô đùa.

Trong hoa viên nhỏ, mọi người chơi trò hoàng tử cùng công chúa. Tần Hành là hoàng tử, Thẩm Nghi Đình là công chúa, nhưng tuồng vui này không có Lâm Vu.

Lâm Vu an tĩnh đứng ở một bên.

Về sau, cô trở lại trong phòng, nhìn thấy trên bàn để một bộ bách khoa toàn thư. So với chơi đùa cô lại càng ưa thích đọc sách hơn.

"Cậu là ai?" Một cậu bé đầu dưa hấu không biết tiến tới từ lúc nào, xụ mặt trừng mắt nhìn cô.

Lâm Vu nhếch miệng không nói chuyện.

"Ai cho phép cậu động vào sách của Tần Hành?"

Lâm Vu lặng lẽ khép sách lại, "Nhưng tớ không có làm hỏng nó."

Đầu dưa hấu la lớn: "Tần Hành, Tần Hành, có người động vào sách của cậu này."

Lâm Vu gấp đến độ đỏ bừng mặt.

Tiểu Tần Hành đi tới, ánh mắt rơi vào trên tay của cô, tay trái của cô có một vết sẹo còn chưa lành, trông rất xấu xí, đáng sợ.

Hắn bị bệnh sạch sẽ, trong nháy mắt nhất định bùng nổ.

Lâm Vu bất an ôm sách dự định đưa cho hắn.

Hắn quay người muốn đi.

Đầu dưa hấu hỏi: "Cậu không muốn lấy lại sách sao?"

Tiểu Tần Hành ngạo mạn trả lời: "Không muốn."

Đầu dưa hấu quay người đem sách ném vào thùng rác.

Tiểu Lâm Vu nhìn qua tiểu Tần Hành, không biết làm sao, trong lòng thấy day dứt. Lần đầu tiên cô cảm thấy bị người ta xem thường, bị người ta ghét bỏ. Hắn không biết trong lòng cô tự ái thế nào, quyển sách đẹp như vậy mà cứ thế ném đi như không.

Về sau Lâm Vu lặng lẽ từ thùng rác nhặt quyển sách, cô nghiêm túc nhìn nghĩ thầm, tớ thật sự không có đem sách làm bẩn mà.

Đợi cô chậm rãi lớn một chút mới hiểu được, có nhiều thứ không phải chỉ nhìn bề ngoài là xong.

Hoàng tử tử coi trọng cô bé lọ lem, đó là bởi vì cô bé lọ lem ăn mặc xinh đẹp. Nếu như cô bé lọ lem ăn mặc rách rưới, nếu như cô bé lọ lem bẩn thỉu thì hoàng tử sẽ còn cùng cô khiêu vũ sao?

Lâm Vu nhấc chân đạp vào bậc thang, tay phải của cô không chủ động sờ lên mu bàn tay trái, nơi đó có một vết sẹo bằng ngón tay út, đã nhiều năm như vậy, vết sẹo bị bỏng này vẫn còn lưu lại.

"Khi còn bé tớ đến nhà Thẩm Nghi Đình nên gặp qua cậu, bất quá chúng ta không nói chuyện với nhau."

Cô lúc nói chuyện thanh âm mềm mềm, mang theo âm sắc đặc hữu.

Tần Hành liền giật mình, "Chỉ như vậy thôi sao?"

Cô gật gật đầu.

Hắn tất nhiên là không tin.

Cô âm thầm hít một hơi, trong lòng buồn bực đến khó chịu.

"Đi trước đây."

"Lâm Vu, lần đầu tiên gặp tớ cậu liền nhân ra rồi phải không?"

Lâm Vu không có phủ nhận, cũng không có thừa nhận.

"Tớ rất hiếu kì, đến cùng là vò nguyên nhân gì mà cậu lại chán ghét tớ như vậy?"

Lâm Vu nhíu nhíu mày, "Tôi không có chán ghét cậu."

Không thể nói chán ghét, nhưng không muốn cùng hắn quá thân thiết. Bởi vì từ nhỏ cô đã biết, khoảng cách giữa hai người rất khác biệt.

"Tớ khi còn bé đã khi dễ cậu sao?"

Hắn từng bước ép sát.

Lâm Vu liễm liễm sắc mặt, biểu lộ kiên định, "Không có."

Tần Hành biết từ trong miệng cô không thể nghe được đáp án.

"Lâm Vu, tớ tìm cậu nãy giờ."

Thẩm Nghi Đình vội vàng chạy đến, trong tay mang theo một cái túi.

"Tần Hành, cậu sao lại ở đây?"

Tần Hành nhíu mày, "Nói một chút về bài tập hóa học thôi."

Ánh mắt Thẩm Nghi Đình lui tới trên 2 người, "Lâm Vu, tớ quên chưa có giới thiệu cho cậu. Tớ cùng Tần Hành là bạn học mẫu giáo đến giờ."

Lâm Vu mím khóe miệng, không nói một lời.

"Các cậu thảo luận được rồi chứ?"

Tần Hành: "Không có kết quả."

Thẩm Nghi Đình nhìn vẻ mặt Lâm Vu thanh lãnh, mỉm cười, "Lâm Vu, tớ cứ tưởng cậu ở lớp nên chờ cậu mãi. Đây là quà anh trai tớ để tớ đưa cho cậu, điện thoại cùng đồng phục, đều là đồ mới."

Lâm Vu cũng không có tiếp chuyện, "Tớ không cần. Cảm ơn thành ý của cậu."

Trong nhà không có điện thoại bàn, cô muốn gọi điện thoại về nhà, đều phải đi đến cửa hàng tiện lợi gần trường học, gọi một phút 5 mao tiền. Ở trường học thì cô không dùng được điện thoại, mà cô cũng không cần cùng bạn học liên lạc. Có chuyện gì để hôm sau gặp mặt nói cũng được. Huống chi, cô cũng không muốn mỗi tháng phải trả thêm tiền điện thoại.

"Lâm Vu, nhưng mà..."

"Cảm ơn, tớ đi lên lớp đây."

Tần Hành yên lặng nhìn một màn này.

Thẩm Nghi Đình nhún nhún vai, "Lâm Vu đang tức giận à?"

Tần Hành: "Chắc là không có đi."

Chỉ là cô nàng kia, lòng tự trọng mạnh muốn chết, sẽ không tùy tiện nhận sự trợ giúp của người khác.

"Anh trai của tớ thật là thận trọng."

Thẩm Nghi Đình lấy ra một hộp điện thoại, là hàng nội địa điện thoại, hơn 1000 khối, không đắt lắm. Bất quá đối với Lâm Vu mat nói, xác thực quá trân quý.

Tần Hành cùng Thẩm Nghi Đình chung một đường về nhà.

Thẩm Nghi Đình: "Không phải Trương lão sư nói là sau kì kiểm tra lần này sẽ đổi chỗ ngồi sao? Tần Hành à, đến lúc đó tớ sẽ đổi được đến chỗ phía trước cậu."

Tần Hành: "Ai nói nhất định sẽ đổi chỗ ngồi?"

Thẩm Nghi Đình: "Nhưng nếu có thể tớ muốn ngồi phía trước cậu, nếu có vấn đề hỏi cậu cũng thuận tiện hơn."

Tần Hành: "Phía sau cậu là ban trưởng, bên cạnh là học tập ủy ban, hỏi bọn họ cũng giống vậy cả thôi. Tớ muốn tham gia tập huấn, cũng sẽ không thường ở rại lớp học đâu."

Hai người hôm nay về trễ, trời đã tối. Tần Hành đưa Thẩm Nghi Đình về nhà trước.

Trên đường, Thẩm Nghi Đình trống trống khóe miệng, "Tần Hành, cậu thích loại con gái như thế nào?"

Tần Hành nhìn trời một bên, trời chiều đã hoàn toàn hạ xuống.

Hắn nói: "Xinh đẹp thông minh."

"Là kiểu như Lâm Vu sao?"

"Lâm Vu?" Tần Hành nói chuyện âm cuối có chút khó chịu giương lên, "Cậu ấy quá khó gần."

"Thế nhưng là tất cả mọi người đều rất thích Lâm Vu đấy. Học giỏi, dáng dấp lại rất đẹp mắt, tính cách lại yên tĩnh. Ba mẹ tớ luôn luôn khen cậu ấy."

Tần Hành qua loa trả lời một câu, "Cũng tạm được."

Hai người đi đến của nhà Thẩm gia, Tần Hành lái xe quay đầu đi luôn. Ông Thẩm từ công ty trên đường trở về, vừa hay nhìn thấy hắn. Xe dừng lại, ấn còi 2 tiếng.

Tần Hành nghe thấy âm thanh, dừng lại, một chân chống trên mặt đường, "Chú Thẩm -- "

"Đưa Đình Đình về nhà hử?" Ông Thẩm hỏi.

"Hôm nay đi học về muộn, cậu đã về nhà rồi."

Thẩm phụ gật gật đầu, "Đình Đình phải nhờ cháu chiếu cố rồi."

"Cháu cũng có chiếu cố gì nhiều đâu mà."

"Đi đường cẩn thận nhé. Hôm nào chú gọi cho ba mẹ cháu, hai nhà chúng ta tụ họp lại ăn một bữa."

"Được. Vậy cháu về nhà trước đây."

Ông Thẩm nhìn theo bóng lưng hắn lái xe rời đi, khóe miệng vẫn như cũ treo cười.

Tài xế nói:

"Tần Hành cùng Đình Đình thật đúng là xứng đôi, là thanh mai trúc mã đó nha, Thẩm tổng à, cái người con rể này thật hài lòng quá đó."

"Bọn nó còn nhỏ lắm, tính sớm làm gì. Bất quá, Tần Hành đứa nhỏ này quả thật không tệ. Nghi Hành đều không kịp hắn có quyết đoán."

Bọn chúng còn nhỏ, việc của mười mấy năm sau ai có thể thấy được chứ.

Ban đêm, Thẩm Nghi Đình đưa di động cho Thẩm Nghi Hành, "Ang, Lâm Vu không muốn lấy điện thoại."

Thẩm Nghi Hành nghĩ nghĩ, "Hôm nào để amh đưa cho cô aay."

Thẩm Nghi Đình: "Em cảm thấy cậu ấy sẽ không cần."

Thẩm Nghi Hành: "Để anh thử lại lần nữa, có cái điện thoại sẽ thuận tiện hơn rất nhiều."

Thẩm Nghi Đình nhún nhún vai.

Thẩm Nghi Hành: "Gần đây học tập thế nào? Có thấy khó hay không?"

Thẩm Nghi Đình rầu rĩ nói: "Văn khoa cũng còn tạm, nhất là vật lý, ở trên lớp lão sư giảng mà em phải đợi đến tiết sau học lại mới hiểu được cách làm bài."

Thẩm Nghi Hành: "Vật lý cao trung khó hơn so với sơ trung nhiều, em cảm thấy phí sức là rất bình thường. Mà lại rất nhiều nữ sinh đến cao trung, khoa học tự nhiên liền theo không kịp rồi."

Thẩm Nghi Đình gật gật đầu.

"Không cần miễn cưỡng chính mình, tận mình cố gắng là hay nhất."

"Thế nhưng mà nhìn Lâm Vu giống như học cái gì đều rất dễ dàng."

"Có một loại người, trời sinh liền là học tập giỏi. Lâm Vu đại khái liền là loại người này."

"Thật hâm mộ nha."

"Không cần hâm mộ. Em phải biết, Lâm Vu phải bỏ ra bao nhiêu mồ hôi, mới có thể đi đến một bước này."

Em gái của hắn chỉ cần giữ trình độ hiện tại là được, tương lai còn có thể ra nước ngoài mà du học, mà Lâm Vu chỉ có thể liều mạng thi đỗ đạt được điểm cao, mới có một cơ hội nhỏ nhoi, tương lai có lẽ có thể được đề cử đến nước ngoài làm học sinh trao đổi, mà đi nước ngoài du học liền là có học bổng, còn cần một số tiền không nhỏ nữa.

Thẩm Nghi Đình nhẹ nhàng hô một hơi, "Biết rồi."

Đảo mắt, đến thời gian kiểm tra, ba ngày, độ khó không thấp. Lần này các khoa lão sư đều là thương lượng xong, muốn ép học sinh mới một chút để bọn chúng có thể coi trọng việc học. Kết quả khảo thí vừa kết thúc, mọi người đang trong trạng thái tự động buông lỏng.

Sáng ngày thứ hai khóa thể dục bởi vì trời mưa nên đổi thành lớp tự học. Tất cả mọi người ở phòng học, mọi người đang thảo luận xem lần này kiểm tra xếp hạng cao nhất.

"Cá đi cá đi, lần này đứng hạng nhất là ai?"

"Một cốc sữa trà, tớ cá Lâm Vu."

"Hai cốc trà sữa, ta cá Tần Hành."

...

Lâm Vu đang đổi ngòi bút, cô giống như không có nghe thấy mọi người nói gì.

"Khương Hiểu, đổi ngòi bút cho tớ mượn một chút, tớ dùng hết mực rồi."

"Cậu đang cầm đấy."

Cô đang xem tiểu thuyết, con mắt đều dời không ra. "Cảm ơn."

Lâm Vu lườm nàng một chút, "Sách gì đấy?"

Bên ngoài có một cuốn sách che lấy bìa sách, không nhìn thấy tên sách.

Khương Hiểu con mắt tỏa sáng, "Hôm qua tan học tớ ở trường học, nhìn thấy quyển này bên trong tiệm sách."

Cô nhẹ nhàng gỡ ra bìa sách, lộ ra trang bìa tinh xảo.

Lâm Vu: "Tiểu thuyết «Cố Phán Sinh Huy»?"

Khương Hiểu: "Tớ mới đọc đến đoạn mở đầu, nữ chính là người câm, nam chính là học bá, gia cảnh giàu có, tính cách tốt, giống như Tần Hành ấy. Chờ tớ xem hết sẽ cho cậu mượn mà đọc."

Lâm Vu lắc đầu.

Nam chính giống Tần Hành thì cô không có cách nào tưởng tượng được.

Khương Hiểu: "Cái kia tí giảng cho tớ nhé. Cậu học tập tiếp đi."

Tôn Dương đột nhiên hô một tiếng: "Lão sư tới."

Khương Hiểu vội vàng đem tiểu thuyết giấu đi, vèo một cái giấu ở trong ngăn kéo. Lại lật mở sách Anh ngữ ra, làm bộ ôn tập, động tác vừa nhanh vừa chuẩn. Tôn Dương nhịn không được cười ha hả, cười đến nỗi cái bàn đều rung.

Khương Hiểu tức giận quay đầu, "Tôn Dương!"

Tần Hành cũng không nhịn được cười.

Tôn Dương giơ tay lên, "Là tớ sai rồi! Tớ sai rồi! Cậu lần này là thi rất tốt à, còn có tâm tình đọc tiểu thuyết ngôn tình?"

Khương Hiểu không tâm tình mà nói, "Tạm được. Dù sao sách của Lâm Vu tớ đã đều nhìn qua 2 lần."

"Vậy cậu cảm thấy ai sẽ là người được hạng nhất?"

"Tớ vĩnh viễn ủng hộ Lâm Vu nhé."

Tôn Dương biết mình hỏi cũng như không.

Lúc này có người từ văn phòng chạy vọt về lớp.

"Có kết quả rồi! Có rồi!"

"Ai, ai?"

Tất cả mọi người đều tò mò, lớp 10 lần đầu tiên thi, hạng nhất sẽ là ai chứ?

Khuất Thần: "Đương nhiên không phải là nhất trung Ngô Ngạn Tổ Tần Hành rồi!"

Tần Hành khuôn mặt đen ngòm.

Lâm Vu thoảng qua một tia trầm ngâm, quay đầu hỏi Khương Hiểu, "Ngô Ngạn Tổ là tên khác của Tần Hành à?"

Tần Hành: "..."