Chi Mệnh Trùng Sinh: Hào Môn Tranh Đoạt Chiến

Chương 3: Ta vẫn còn muốn nhìn thấy đứa cháu ngoại này

Rời khỏi trụ sở của Khương thị, Từ Nhược Lăng lái xe về thăm nhà một chuyến. Đang đi được nửa đường thì cô sực nhớ ra một việc quan trọng. Từ Nhược Lăng bảo bác tài xế đưa cô đến một tiệm bán hoa ven đường, rồi chọn mua một bó hoa Cúc trắng tinh còn tươi và thơm mùi sương sớm.

Nghĩa trang thật âm u và lạnh lẽo...

Đứng trước mộ mẹ Từ Nhược Lăng liền có cảm giác bồi hồi trong lòng. Cô nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống trước bia mộ màu đen trang nghiêm của mẹ. Cả người quỳ gối trên cỏ xanh mướt.

Mẹ là người luôn lắng nghe tâm sự của cô, là người luôn chỉ dẫn cô đi trên con đường đúng đắn. Chỉ là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trên đời mà Từ Nhược Lăng không nghe lời bà, đó là việc giao cả trái tim mình cho Khương Chính Nam.

Mẹ từng nói với cô rất nhiều lần rằng "Khương Chính Nam, tiểu tử đó không phải là người đàn ông tốt để con gửi gắm cuộc đời mình!" Nhưng cô cố chấp bỏ ngoài tai mọi lời khuyên nhủ.

"Mẹ, con rất nhớ mẹ! Mẹ biết không, anh ấy chưa từng yêu con đúng như lời mẹ nói, nhưng con đã mang thai rồi, là đứa trẻ của hai người chúng con. Sáng nay, khi nghe được tin anh ấy còn ôm con, cũng rất quan tâm đến con nữa! Mẹ có khi nào đứa trẻ này sẽ khiến tình cảm của hai người bọn con tiến thêm một bước nữa không?" Từ Nhược Lăng vừa nói vừa đưa tay lên vuốt ve bức hình trên bia mộ.

"Mẹ, con từng nói sẽ không bao giờ hối hận, bây giờ cũng không, sau này cũng không! Bọn con chỉ mới kết hôn một năm thôi! Ngày tháng sau này còn dài, con không tin anh ấy không yêu con!" Nói rồi, cô đứng dậy. Bỏ lại sau lưng là khoảng ký ức đau buồn...

Cũng đã lâu rồi kể từ khi kết hôn số lần về thăm nhà của Từ Nhược Lăng ít đi hẳn. Hôm nay về, nhìn một lượt quang cảnh trong nhà cũng chẳng khác trước là bao.

Quản gia Uông - lão quản gia lâu đời của nhà họ Từ vừa thấy cô về đã vui mừng chạy ra đón tiếp "Đại tiểu thư cô về rồi! Dạo gần đây lão gia cứ nhắc tới cô suốt."

"Chú Uông bố tôi giờ đang ở trong nhà phải không?" Từ Nhược Lăng cười hỏi.

Quản gia Uông vui vẻ gật đầu "Phải, phải cả nhị tiểu thư cũng ở trên đấy cùng lão gia!"

"Có phải bố tôi trở bệnh nặng rồi không?" Từ Nhược Lăng lo lắng hỏi thậm chí còn không kịp nghe lời quản gia Uông nói và chạy vội vào nhà. Không một tiếng động, không một thông báo cô nhớ chính xác phòng đọc sách mà bố mình thường xuyên làm việc, đi thẳng vào.

Vừa vào tới, cảnh đầu tiên mà Từ Nhược Lăng nhìn thấy là người bố của cô đang mệt mỏi ngồi trên chiếc ghế gỗ, khó nhọc uống từng viên thuốc.

Tiếng mở cửa hoàn toàn thu hút ánh nhìn của ông, Từ Thiếu Phong ngẩng đầu lên nhìn thấy đứa con gái ông hàng ngày lo lắng đang khỏe mạnh đứng trước mặt mình. Đáy mắt ông dần ánh lên một tia cảm xúc mừng rỡ ẩn sau tầng nước mắt mỏng đang chực trào muốn rơi ra.

Từ Nhược Di đang loay hoay lấy thuốc cho Từ Thiếu Phong ở đầu này cũng phải ngoái đầu nhìn ra, vừa thấy chị mình trở về thăm nhà cô mừng rỡ chạy tới ôm chầm lấy "Chị Nhược Lăng chị về rồi! Bố và em cứ ngóng chị suốt, có mấy lần em tính cùng bố đến thăm chị nhưng ngại quấy rầy cuộc sống tân hôn của hai người nên thôi."

"Tân hôn cái gì, nếu muốn em cứ đưa bố tới chơi thoải mái." Từ Nhược Lăng vui vẻ cười, rồi cô đi tới chỗ Từ Thiếu Phong, nắm lấy tay ông khẽ thủ thỉ "Bố con gái bất hiếu không thường xuyên về thăm bố được. Xin bố tha lỗi cho đứa con vô tâm này!"

"Đứa trẻ ngốc, ta làm gì mà lại trách con, con về nhà ta mừng còn không kịp." Từ Thiếu Phong xoa nhẹ đầu cô, ông đã lâu rồi chưa tâm sự với đứa con gái này. So với Nhược Di thì Nhược Lăng lại ít có được tình thương từ ông hơn. Giờ nghĩ lại, ông tự thấy bản thân thật có lỗi.

Từ Nhược Di thấy bố và chị gái lâu ngày gặp mặt nhau, cũng biết điều không tiến lên quấy rầy, cô kiếm cớ rời đi "Chị và bố cứ thoải mái tâm sự, em xuống làm một bữa cơm đoàn viên cho cả nhà. Chị trưa nay nhất định phải ở lại ăn cơm đấy!"

Từ Nhược Lăng gật đầu đồng ý, Từ Nhược Di thấy thế liền hớn hở chạy xuống, trong không gian yên tĩnh chỉ còn lại hai người. Từ Nhược Lăng đứng dậy đi vòng ra phía sau lưng ông, đưa hai tay lên bóp nhẹ đôi vai dần gầy đi vì năm tháng. Đôi vai này đã trải qua nửa đời người để gồng gánh cả một cơ đồ gia tộc, nuôi sống hơn mấy trăm nhân viên và cả gia đình mình. Giờ về già sức khỏe của ông cũng chẳng còn bao nhiêu.

Trong lúc Từ Nhược Lăng đang tập trung giúp ông xoa bóp thì Từ Thiếu Phong bỗng nhiên hỏi một câu khiến cô giật mình "Hai đứa sống có hạnh phúc không?"

Bàn tay của Từ Nhược Lăng đột nhiên dừng lại, nhưng rất nhanh lại hoạt động bình thường trở lại. Đương nhiên, một giây khác thường ấy Từ Thiếu Phong vẫn còn đủ minh mẫn để nắm bắt được.

"Bố, con vẫn sống tốt, vẫn hạnh phúc. Bố biết không, con đã mang thai rồi. Việc quan trọng nhất hiện giờ là bố phải giữ sức khỏe để chờ đến ngày con sinh đứa cháu này ra." Từ Nhược Lăng chuyển hướng cuộc trò chuyện, nhìn ông cười trấn an.

Từ Thiếu Phong nghe tin cô mang thai liền không nổi vui mừng, ông cười khiến những nếp nhăn hiện rõ nơi khóe mắt "Ta đương nhiên vẫn còn muốn nhìn thấy đứa cháu ngoại này mà!"

Từ Nhược Lăng nghe thế cũng không nói gì thêm.

Cuộc trò chuyện của hai bố con lâu ngày không gặp cũng chẳng sôi nổi gì. Cũng có thể là hai bố con không ai quen với việc biểu hiện tình cảm qua lời nói, vậy nên chỉ cần nhìn vào ánh mắt của đối phương cũng đủ để hiểu bao nhiêu tình cảm họ chất chứa trong đó.

Đối với cô, Từ Thiếu Phong là một người bố không mấy gần gũi con nhưng lại đủ tâm lý để thấu hiểu.

Sau bữa cơm trưa, Từ Nhược Lăng dìu ông lên phòng để ông nghỉ ngơi rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Cùng lúc Từ Nhược Di từ phòng đối diện đi ra, rồi cô đột ngột kéo tay chị mình vào phòng mà không hề báo trước.

Lúc vào trong, nhìn sắc mặt của em gái làm Từ Nhược Lăng khó hiểu, cất tiếng hỏi "Có chuyện gì sao, nhìn em có vẻ lo lắng?"

"Chị dạo gần đây Hoa Thiềm thật sự rất khủng hoảng, em không dám nói với bố chuyện này sợ bố lo, nhưng một mình em không xoay sở nổi." Từ Nhược Di mang tâm trạng bất đắc dĩ mà nói, nếu không phải đã không còn giải pháp cô cũng thật không muốn nói ra để Từ Nhược Lăng thêm lo.

Nghe lời em gái nói, tâm trạng Từ Nhược Lăng chợt cảm thấy có lỗi. Trong nhà chỉ có hai chị em những chuyện ở tập đoàn cô chưa từng nhúng tay vào. Mọi sự đều giao lại cho Từ Nhược Di. Đứa trẻ này sau khi tốt nghiệp đại học ở nước ngoài xong đã phải nhanh chóng quay về để tiếp nhận tập đoàn thay cho Từ Thiếu Phong.

Từ Nhược Lăng lúc ấy sống có hơi cảm tính, cô chỉ biết chạy theo ước mơ và đam mê được trở thành nhà nghiên cứu Sinh vật học.

Từ Nhược Di e ngại nhìn cô, lời đang định nói ra chợt nuốt trở về. Từ Nhược Lăng tuy không phải người hay để tâm đến vẻ mặt của người khác, nhưng một chút tâm tư của em gái cô đương nhiên dễ dàng nhìn ra "Muốn nói gì thì cứ nói, em đừng có giữ kẽ chúng ta dù sao cũng là chị em."

"Em không phải muốn giấu chị, chỉ là...em đang tính nhờ chị có thể nói anh rể cho tập đoàn bên ta vay một khoản tiền, dù sao cũng là chỗ thân quen...chị cứ nói với anh rể là em sẽ trả đủ, chờ qua đợt khó khăn này là mọi thứ sẽ ổn cả."

Từ Nhược Lăng nghe xong, biểu tình trên mặt có chút khó xử, nhưng cô nhanh chóng giấu đi. Cô hiểu tính của Khương Chính Nam, hắn ta vốn là người phóng khoáng, bình thường cũng chẳng phải keo kiệt hay tính toán gì với người quen. Nhưng là...hắn với cô có tính toán hay không, Từ Nhược Lăng thật không rõ!

Từ Nhược Lăng không dám hứa hẹn chỉ đành cố tình nói tránh cho qua chuyện. Cô bảo không cần quá lo lắng, mọi chuyện về vấn đề tiền nong cô sẽ cố xoay sở rồi đưa cho Từ Nhược Di nhanh nhất có thể.

Sau cùng, Từ Nhược Lăng lên tầng chào tạm biệt bố trước khi ra về. Vào xe ngồi, cô chưa vội nổ máy đi ngay mà còn dành ra chút thời gian quyến luyến chia tay Từ Nhược Di bằng ánh mắt qua kính chiếu hậu. Rồi sau đó lái xe đi, nhìn bóng dáng em gái nhỏ dần, mờ dần, rồi biến mất trong tấm kính nhỏ, lúc này mới nhấn ga tăng tốc.