Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!

Chương 2: 2 Hệ Thống Bị Lỗi Vẫn Xuyên Được

-Ủa?? Rồi cốt truyện đâu.

[Hệ thống bị lỗi, thông báo hệ thống bị viruts xâm nhập]

-Cái đệt! Lại chuyện gì nữa vậy.

Hệ thống nhà ngươi đang đùa ta đấy à.

Miệng mồm thì cũng mạnh đấy nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy bất an lo lắng.

Cơ thể cậu một lần nữa nhấc bổng lên không trung.

Một cái hố đen xì hút Thẩm Quân Ngọc và cả cái tên hệ thống cute hột me đó vào trong.

Thẩm Quân Ngọc nhanh tay cầm lấy cái thành giường để khỏi bị kéo đi....

[Kí chủ! Cậu bình tĩnh một chút đi]

[Đây là chuyện bình thường thôi]

Được cái tên hệ thống an ủi thì ngay lập tức cái hố đen chết tiệt kia đưa cậu cuốn vào trong đó mất rồi!

-Aaaaaa.....

Xoay một vòng lớn, Thẩm Quân Ngọc chóng mặt quá mà ngất đi.

Còn hệ thống thì còn phải đi bảo trì.

...

Ánh nắng ấm áp chiếu qua từng giọt sương long lanh trên lá.

Từng chùm tia sáng mặt trời nhỏ chiếu vào người thanh niên đang nằm trên chiếc giường rộng hai mét kia.

Cậu từ từ mở mắt ra, nhưng lại phải nhắm mắt lại vì cũng đã mấy ngày không thấy ánh nắng mặt trời.

Bây giờ tỉnh dậy có chút chói a~

Cốc...cốc...cốc

-Ai vậy!

Thẩm Quân Ngọc nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu.

Sau đó thì cũng chịu dậy khỏi giường rồi lếch xác ra mở cửa.

-Cô là.....

Cậu có vẻ hơi ngơ ngác, cô gái đứng trước cậu lại là một cô gái có nét đẹp và chỉ có một từ có thể miêu tả được đó là: "Huệ chất lan tâm"

Nó chính là kiểu mẫu con gái mà cậu thích.

Người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là người cao quý mà thanh khiết.

Bầu không khí bỗng trở nên lạ lùng đến khó tả.

-Lần sau cố gắng dậy sớm một chút! Không thì chị xử bằng gia pháp đấy.

Cô gái bưng đồ ăn điệu bộ rất tự nhiên mà bước vào phòng cậu.

-Phòng còn bừa bộn hơn cả ổ chuột nữa.

[Chào mừng kí chủ]

[Tôi đã trở lại với cậu rồi đây]

-Sao bây giờ mới chịu xuất hiện hả?

Cậu tức giận mà quát.

Nhưng lại quên mất hình bóng của cô gái ở trong phòng.

Cô gái ấy nhìn xung quanh thấy không thấy ai nên cảm thấy kì lạ.

Có lẽ trong trường hợp này ai cũng nghĩ rằng Thẩm Quân Ngọc bị tự kỷ rồi!

Nhưng không, bằng bản năng tâm linh của người chị thì cô gái ấy muốn hỏi thêm một chút về "con ma" mà cậu mới quát xong.

-Trong phòng này còn có ai khác sao?

Bây giờ Quân Ngọc mới chợt tỉnh ra rằng chỉ có mình mới thấy được cái con hệ thống bánh bèo bánh kia.

-Dạ không có ai ạ! Em nói con muỗi á mà.

[Kí chủ! Cậu có thể nói chuyện với tôi thông qua thần giao cách cảm ạ]

[Nghĩa là cậu chỉ cần suy nghĩ cái gì thì tôi có thể trả lời cậu]

Mặc dù không biết cái gì nhưng Thẩm Quân Ngọc cũng gật đầu cho có.

Vậy cô gái xinh đẹp này là ai đây? Trong đầu cậu toàn suy nghĩ có câu này thôi.

Bỗng! Cậu nhớ ra nhiệm vụ của mình đến đây là để công lược.

Chẳng lẽ đây là đối tượng công lược của cậu sao.

Thẩm Quân Ngọc nhìn cái nhan sắc này mà chìm đắm.

Lúc này, cô gái đang dọn dẹp lại phòng cậu.

Từ chiếc giường còn đầy áo rồi đến cái chăn ngủ dậy chưa chịu gấp....!tất tần tật đều được cô gái này xử gọn.

[Đây là chị gái nguyên chủ! Tên là Thẩm Hà Linh]

[Về tính cách của Hà Linh thì cậu tự tìm hiểu đi]

Nói là cậu lười nhưng khi gặp tên hệ thống này mới biết, hệ thống còn lười hơn cả Thẩm Quân Ngọc.

-Xong rồi!

-À, vâng ạ! Cảm ơn chị.

Lời này của cậu thốt ra làm cho Thẩm Hà Linh thấy là lạ.

Bình thường cậu nhóc này cực kỳ kiêu căng, có khi nào biết cảm ơn mình đâu.

[Kí chủ! Cậu nói sai rồi]

[Trong kịch bản thì cậu phải ứng xử thật thô lỗ, phải thật đáng ghét chứ?] Hệ thống tiếp tục nhắc nhở.

-Không phải đến đây để công lược sao? Tạo thiện cảm tốt với mọi người thì sẽ dễ công lược hơn.

Rẹt...rẹt...

Lại là hệ thống bị gì nữa đây? Có phải là cổ quá nên bị lỗi tiếp không vậy chứ.

Xong rồi thì hệ thống lại biến mất, còn dặn dò gì với Quân Ngọc.

Đến đối tượng công lược là ai cậu vẫn chưa biết mà.

Ngồi thêm một lúc nữa thì Thẩm Quân Ngọc bị quản lý điều đi chụp hình quảng cáo cho thương hiệu nước hoa nổi tiếng.

Nói tóm lại thì kiếp trước cũng làm diễn viên rồi cho nên mấy cái ảnh cũng không là gì đối với cậu.

Một vị lão sư đến muốn gặp riêng cậu để trao đổi một số chuyện "riêng tư".

Ở đây cũng quá là lạm dụng quy tắc ngầm rồi a~

....

-Anh có việc muốn tìm em ạ!

Thẩm Quân Ngọc ngây ngốc hỏi.

Cũng là mới xuyên đến nên còn chưa hiểu quy tắc ở đây, thậm chí tên đứng trước mặt cậu là ai cậu cũng không biết.

Người đàn ông ân cần ôm lấy eo cậu.

Dường như hắn thân thiết với nguyên chủ rồi.

Nhưng, cậu là Thẩm Quân Ngọc của hiện tại chứ không phải Thẩm Quân Ngọc của trước đây nữa rồi.

Chỉ một vài thao tác đơn giản, Quân Ngọc dễ dàng lật úp hắn ta lại rồi đánh túi bụi.

-Vô sỉ! Bi3n thái! Còn dám xàm sỡ tôi sao?

Gương mặt thiếu niên xinh đẹp ấy lại trở nên giận dữ chỉ trong một giây.

Người đứng trước mặt cậu cũng đã ngất từ lúc nào rồi..