Chí Tôn Đồng Thuật Sư Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư

Chương 3

Lạc Thanh Đồng còn chưa kịp phản ứng, liền cảm giác được Lạc Tâm Ngưng giơ tay phất một cái.

"Ba" một cái, có thứ gì đó liền rơi vào mắt nàng.

"A!".

Lạc Thanh Đồng nháy mắt phát ra tiếng kêu thê lương.

Đồ vật kia vừa va vào, hai mắt nàng lập tức bỏng rát giống như bị bị mỏ hàn hung hăng nung chảy.

Toàn bộ trước mắt trở nên tối sấm, trời đất đều quay cuồng lên.

Trên người nàng lúc này dính đầy bùn đất và cỏ vụn.

Tóc mai Lạc Thanh Đồng lộn xộn, bàn tay che chặt đôi mắt, từ kẽ ngón tay nhìn ra được vết máu màu đen như mực, theo tiếng kêu thống khổ của nàng không ngừng chảy xuống.

"Phế đi tu vi của ngươi, còn không đủ a...Đôi mắt này, ta cũng muốn phế bỏ!"

Lạc Tâm Ngưng mang vẻ cao cao tại thượng nhìn Lạc Thanh Đồng đang không ngừng la hét lăn lộn trên mặt đất, giọng nói rõ ràng làm cho người ta cảm thấy ớn lạnh.

"Đại tỷ, ngươi cũng đừng trách ta.

Người không vì mình, trời tru đất diệt! Xử lý người xong chỗ tốt quá nhiều, ta căn bản vô pháp cự tuyệt.

Có trách thì trách số mệnh người thật quá tốt, đắc tội người không nên đắc tội!"

Lạc Tâm Ngưng dứt lời, trực tiếp hướng hắc y nhân bốn phía nói: "Liền giao cho các người! Muốn chơi như thế nào tùy tiện chơi! Bất quá ngày mai ta muốn nhìn thấy một Lạc Thanh Đồng thương tích đầy mình, trinh tiết cùng tôn nghiêm toàn bộ đều rách nát xuất hiện ởcửa thành Phong Lâm.

Đã nghe rõ chưa?"

"Đã biết!"

Đám hắc y nhân xung quanh lớn tiếng, không ít người nhìn Lạc Thanh Đồng đã lộ ra nụ cười dâm tà.

Đây chính là đệ nhất mỹ nhân Đông Li quốc a! Hiện tại lại tiện nghi cho bọn họ.

Chỉ tưởng tượng thôi mà đám hắc y nhân đều có chút gấp không chờ nổi.

Lạc Tâm Ngưng không liếc mặt xem Lạc Thanh Đồng một cái, trực tiếp xoay người rời đi.

Trong lòng nàng thập phần thoải mái.

Từ nay về sau, đệ nhất thiên tài Lạc gia chính là nàng! Vinh quang mà Lạc Thanh Đồng sở hữu, cũng sẽ là của nàng! Mà Lạc Thanh Đồng lúc này sẽ trở thành một phế nhân không còn trong sạch khiến Lạc gia hổ thẹn.

Cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ người kia giao phó cho nàng.

"Ha ha! Mấy huynh đệ, có thể tận lực vui vẻ a!"

Thấy Lạc Tâm Ngưng rời đi, một đám hắc y nhân cùng tiếng cười dâm đãng xông tới.

Giờ phút nay tu vi của Lạc Thanh Đồng hoàn toàn không còn, tay trói gà không chặt, căn bản không phải đối thủ của bọn họ, chỉ có thể tuyệt vọng nhìn bọn họ càng lúc càng tiến gần tới chỗ nàng.

"Lạc Tâm Ngưng, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi! Cho dù có thành quỷ ta cũng vĩnh viễn quấn lấy người, làm cho ngươi chết không được tử tế!"

Nhìn những tên hắc y nhân không ngừng tới gần chính mình, Lạc Thanh Đồng trong lòng tuyệt vọng.

Nàng hung hắn cắn răng một cái, chuẩn bị cắn lưỡi tự vẫn.

Nhưng một tên hắc y nhân phát hiện ra động tác của nàng.

Thấy nàng dám tìm chết trước mặt mình và đám huynh đệ, hắc y nhân trong lòng tức giận.

Hắn bước một bước tới chỗ Lạc Thanh Đồng, nắm hàm dưới của nàng, quăng tới một cái tát.

"Tiện nhân! Huynh đệ chúng ta còn chưa có sung sướng xong, người cũng dám tìm chết?"

Hắc y nhân trong lòng đầy lửa giận, nhất thời quên mất tu vi của Lạc Thanh Đồng hiện tại đã mất hết, trở thành người bình thường.

Một cái tát kia hắn dùng hết sức lực, liền chưởng bay Lạc Thanh Đồng ra xa.

"Chết tiệt! Cái tên ngu ngốc này! Người đem người đánh chết làm sao bây giờ?"

Nhìn Lạc Thanh Đồng bay ra ngoài, thân thể đập mạnh vào gốc cây cổ thụ mười người ôm không hết, những tên hắc y nhân khác cũng giật nảy mình.

Bọn họ hung hăng mắng tên hắc y nhân kia một câu, vội vàng chạy qua xem.

Nhưng mà không có ai biết, khi bọn họ chạy qua tới, Lạc Thanh Đồng vừa bị đánh trúng cây cổ thụ ngất xỉu, bỗng nhiên mở hai mắt.

"Ba!".

Một cỗ khí thế mạnh mẽ cùng sắc bén đột nhiên từ trong cơ thể nàng tản ra..