Chờ Ánh Sao Rơi

Chương 3: Đợi Ánh Sao

Giang Đồ cả đêm qua không ngủ, kỳ thực rất mệt, sắc mặt cậu không tốt lắm khi bị đánh thức dưới tình huống này, ngẩng đầu nhìn cô, đứng lên rồi nhìn xuống, quả nhiên nhìn thấy mắt kính của mình chia năm xẻ bảy nằm dưới chân cô.

Chúc Tinh Dao thấy có chút oan ức, mắt kính đột nhiên bay đến dưới chân lại bị cô giẫm vỡ. Cô nhớ đến buổi tối hôm đó mắt kính cậu cũng bị em trai hất rơi, nghĩ thầm có nhiều tai nạn về mắt kính mà, cuối cùng nghĩ đến hoàn cảnh gia đình Giang Đồ, không chừng mua một cái kính mới cũng khó khăn, cho nên đi tới trước mặt cậu mở miệng nói trước: “Xin lỗi, nếu không… Tớ bồi thường cho cậu một cái mắt kính khác nhé.”

Giang Đồ ngước mắt nhìn cô, không nhịn được cau mày.

Những người khác kịp phản ứng lại, Lê Tây Tây theo bản năng nói: “Tinh Tinh cũng không phải cố ý, là mắt kính đột nhiên bay tới chân cậu ấy, cậu ấy không kịp thu chân…”

Nói xong lời này, cảm thấy có gì đó không đúng.

Không phải cố ý thì không cần phải chịu trách nhiệm đúng không?

Đinh Hạng gãi gãi đầu, vội nói: “Do tớ không cẩn thận hất bay, nên là tớ bồi thường mới đúng chứ.” Nói xong còn nở nụ cười, nói với Chúc Tinh Dao: “Sao lại có thể để cậu bồi thường chứ, muốn bồi thường cũng nên là tớ.”

Mấy nam sinh khác ở xung quanh cũng nói: “Đúng vậy, làm sao có thể để con gái bồi thường được, cái này phải trách cậu.”

Chúc Tinh Dao mím môi: “Cái này không phải vấn đề con trai hay con gái gì cả, là do tớ giẫm hỏng.”

Lúc này, Trương Thịnh đi tới, cúi đầu nhìn mắt kính vỡ vụn, vẫn là giọng điệu khinh thường: “Thật nhiều chuyện, hai người bọn họ cũng không phải cố ý, còn không phải mắt kính tự rơi xuống sao? Cũng không bao nhiêu tiền, bên cạnh cổng trường có cửa hàng mắt kính, hai ngày trước tớ còn mua cho Tào Minh một cái, rất hợp giá còn lại rẻ, một bộ trả hơn một trăm tệ là được.”

Đinh Hạng nhịn không được lườm cậu ta, nghẹn nói: “Nếu cậu có nhiều tiền như vậy, hay là tặng thêm cho tớ mấy trăm cái đi.”

Trương Thịnh không vui: “Tớ chỉ là có lòng tốt thôi…”

Chúc Tinh Dao nhìn về phía cậu ta, cau mày ngắt lời: “Cậu im đi, chuyện này không liên quan đến cậu.”

Trương Thịnh sắc mặt trở nên cứng ngắt, xem ra rất muốn mắng người, nhưng đối diện lại là Chúc Tinh Dao, cơn giận bị nén xuống, ai bảo cậu thích cô làm gì.

Chúc Tinh Dao không phản ứng lại với cậu ta, quay đầu nhìn Giang Đồ.

Cậu yên lặng nhìn cô, sau đó ngồi trở lại, ánh mắt rũ xuống: “Không cần.”

“Cậu cận thị bao nhiêu độ?” Cô hỏi.

Giang Đồ cận 3 độ, không tính là quá nghiêm trọng, nhưng cũng thuộc loại nếu không đeo mắt kính sẽ rơi vào trạng thái nửa mù, hơn nữa vóc dáng cao chỉ có thể xếp ngồi ở phía sau, lại cần phải đi làm thêm nữa, cho nên không có mắt kính không được. Cậu ngẩng đầu nhìn cô lần nữa, đáy mắt có chút thâm trầm không phù hợp với lứa tuổi, giọng nói nhạt nhẽo: “Tớ nói không cần, mắt kính tớ sẽ tự mua lại.”

“Vậy cậu thấy được bảng đen sao?”

“Không thấy.”

“……”

Giằng co qua lại một hồi, tiếng chuông vào lớp vang lên, giáo viên toán học Tạ Á ôm giáo án đi vào, căn thời gian rất chính xác.

Chúc Tinh Dao không biết Giang Đồ có phải vì những lời nói Trương Thịnh ban nãy mới không cần cô bồi thường mắt kính hay không, nhưng chưa kịp quan tâm, cô đã bị Lê Tây Tây kéo trở về chỗ ngồi.

Giáo viên toán học ở Nhất Trung đều đặc biệt nghiêm khắc, Tạ Á hình như chưa đến 30 tuổi, trang phục luôn gọn gàng sạch sẽ, tỉ mỉ, không chút cẩu thả nào, trên sống mũi có một bộ kính gọng vàng, nhìn thấy thế nào cũng không phải một giáo viên dễ dàng nói chuyện. Cách vách với lớp cô chính là lớp 8 mà cô giáo Tạ Á làm chủ nhiệm, thường xuyên nghe được bạn học lớp bên cạnh than thở chủ nhiệm lớp bọn họ quá hung dữ, quả thực là “Diệt Tuyệt sư thái”(1) phiên bản trẻ tuổi, hơn nữa nghe nói cô ấy còn tuyên bố sẽ không kết hôn trước thời kì mãn kinh đâu.

(1) Diệt Tuyệt sư thái: là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Ỷ thiên Đồ long ký của nhà văn Kim Dung. Bà được mô tả là chưởng môn nhân đời thứ ba của phái Nga Mi, võ công thuộc hàng thượng thừa trong giới võ lâm, nổi danh cùng báu vật trấn sơn Ỷ Thiên kiếm. Bà là người yêu nước và tận tụy với môn phái, nhưng đồng thời, bà cũng nổi tiếng là một nhân vật cố chấp, nặng nề định kiến và quan điểm hắc bạch phân minh, lại quá lạnh lùng.

Lê Tây Tây không dám nói chuyện trong giờ của cô giáo, chỉ có thể viết lên giấy nháp vài câu: “Cậu còn định bồi thường chiếc mắt kính kia không?” viết xong đưa qua Chúc Tinh Dao.

Chúc Tinh Dao nhìn, viết lại: “Có chứ.”

/Đưa qua/

Lê Tây Tây: “Nhưng mà cậu ấy nói không cần, cậu cũng không kéo người ta đến cửa hàng mắt kính chứ?”

Cô cúi đầu đưa qua.

Chúc Tinh Dao nghĩ ngợi, thật sự không thể, nếu đổi lại cô sẽ không khó xử như vậy, nhưng cứ lại là Giang Đồ, nhà cậu ấy thiếu nợ nhiều như vậy, tại sao vẫn từ chối? Cô thở dài, viết: “Nếu cậu ấy tự mua mắt kính, tớ sẽ đưa lại tiền cho cậu ấy.”

Hai người trò chuyện từng chữ một, giây tiếp theo, Tạ Á gõ gõ bục giảng, âm thanh lạnh băng: “Lê Tây Tây, em lên giải đề này đi.”

Lê Tây Tây thoáng chốc có chút hốt hoảng, chột dạ đi lên bục giảng, cầm phấn viết ở bên cạnh, vẫn là không làm được.

Tạ Á nhìn một lúc, mặt lạnh vô tình nhìn về phía Chúc Tinh Dao, “Chúc Tinh Dao, em lên đi.”

Chúc Tinh Dao diện mạo xinh đẹp, thành tích luôn đứng trong top mười ở lớp, bình thường giáo viên nhìn thấy bề ngoài học sinh giỏi mà không làm khó cô, thế nhưng Tạ Á không giống vậy, sẽ không vì cô xinh đẹp liền nghiêm khắc trừng phạt cô.

Thành thật mà nói, đây vẫn là lần đầu tiên Chúc Tinh Dao lên bục giảng giải đề.

Vành tai cô hơi nóng, cảm thấy có chút xấu hổ, cũng may tối hôm qua cô đã ôn tập, nhanh chóng giải xong đề hàm số.

“Lần sau chú ý nghe giảng bài.”

Tạ Á gật gật đầu, cuối cùng buông tha cho hai cô.

Chúc Tinh Dao âm thầm nhẹ nhàng thở phào, đi theo Lê Tây Tây xuống bục giảng, thật vất vả mới nhịn đến khi hết toán, chờ Tạ Á đi rồi, Lê Tây Tây liền ôm lấy đầu tóc ngắn mềm nhung của mình, kêu rên: “A a a a! Tớ muốn đổi giáo viên dạy toán!”

“Tớ cũng muốn vậy.” Chúc Tinh Dao ôm bài tập vật lý đứng dậy, cúi đầu liếc nhìn cô ấy: “Tớ đi nộp bài tập, cậu đừng túm tóc nữa, cẩn thận sẽ hói đầu đó.”

Lê Tây Tây vội vàng buông tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn yêu quý của mình: “Tớ sai rồi, tớ không muốn đầu trọc đâu.”

Chúc Tinh Dao đi được hai bước, quay đầu lại nhìn cô, cười tủm tỉm như được cho viên kẹo ngọt: “À đúng rồi, nghe nói đầu trọc chỉ di truyền cho con trai thôi, con gái không ảnh hưởng gì đâu.”

Lê Tây Tây: “……”

Ở bàn thứ tư tổ ba, Tào Minh nhìn về phía Trương Thịnh: “Mẹ kiếp, thật hay giả thế, chú Trương cũng……”

Còn chưa nói xong đã bị Trương Thịnh che miệng lại, hung dữ nói: “Con mẹ nó, cậu nói bậy cái gì đấy!”

Những người khác vừa nghe liền hiểu rõ: Cái gì? Bố của Trương Thịnh cũng bị hói đầu?

Chúc Tinh Dao nhìn Trương Thịnh cùng Tào Minh bộ dáng như sắp đánh nhau tới nơi, nhẹ nhàng mỉm cười, xoay người rời khỏi.

Chu Thiến cười ha hả, ôm bài tập đứng dậy, gọi Chúc Tinh Dao: “Từ từ đã, tớ với cậu cùng đi.”

“Ông trời đoán chừng là thấy Trương Thịnh quá làm tổn thương người khác, vì thế định bụng khiến cậu ấy lúc trung niên trở thành đầu trọc.” Đinh Hạng cười một trận, quay đầu nhìn về phía Giang Đồ, vừa rồi trong tiết toán, Giang Đồ chưa nhìn bảng đen lần nào, có vẻ nếu nhìn cũng không thể thấy rõ, nhưng Giang Đồ đã nói không cần bồi thường, cậu cũng không tiện nhắc lại làm gì.

Giang Đồ vậy mà lần này không phản bác, điềm đạm cười: “Có lẽ vậy.”

Trương Thịnh bỗng nhiên nhìn sang: “Cậu cười cái gì?”

Giang Đồ: “Mọi người cười cái gì, thì tớ cười cái đó.”

Trương Thịnh liếc cậu, chửi thề một câu.

=====

Buổi chiều sau khi tan học, Giang Đồ chờ các bạn học kia đi được một lúc rồi mới rời đi, cậu bước đến nhà để xe, dắt chiếc xe đạp cũ ra, kéo dài bước chân, rất nhanh liền đi ra ngoài.

Cậu không đeo kính có chút không quen, nhìn cũng không rõ lắm, phải híp mắt lại.

Tháng 11 đã đến, hai ngày nay nhiệt độ hạ rất nhanh, gió cũng bắt đầu lạnh hơn, Chúc Tinh Dao ra ngoài cổng trường, đi về phía tài xế đang dừng xe, tốc độ vô cùng chậm, vô tình đi qua cửa hàng mắt kính mà Trương Thịnh nói, bước chân dừng lại, đi vào nhìn vào bên trong.

Đúng lúc này, bóng dáng Giang Đồ cao gầy lướt qua trước mặt cô, cổng trường đang nhiều người, cậu đạp khá chậm, hình như không nhìn thấy cô.

Chúc Tinh Dao không chút suy nghĩ, chạy lên vài bước, gọi cậu: “Giang Đồ, cậu khoan đã.”

Giang Đồ dừng xe, chân phải chống trên đất, quay đầu lại nhìn.

Cô chạy đến trước mặt cậu, nở nụ cười, nghiêng người chỉ chỉ cửa hàng mắt kính phía sau bọn họ, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đi thử mắt kính đi.”

Giang Đồ cúi đầu nhìn người con gái trước mặt, đôi mắt cô trong veo sáng ngời,lộ rõ ý cười, đáy mắt như có ánh sao lấp lánh, yết hầu cậu hơi dao động, liền dời mắt nhìn về phía trước: “Tớ đã nói không cần bồi thường, cậu mau về nhà đi, xe đón cậu ở phía trước, đừng để cho ba mẹ cậu phải chờ lâu, về sớm đi.”

Chúc Tinh Dao không nghĩ cậu còn nhớ rõ xe đón cô, có chút bất ngờ, theo bản năng nói: “Ba mẹ tớ hôm nay không có thời gian, tớ nói với tài xế đợi một chút là được.”

Chân trời mây đen xếp thành tầng tầng, đè lên ráng chiều, màu sắc nặng nề, có vẻ là trời sắp mưa.

Giang Đồ quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt hơi rủ xuống: “Tớ có việc phải đi trước đây.”

Nói xong liền chuẩn bị lên xe, lại nghe có người hô: “Giang Đồ”, Chúc Tinh Dao quay đầu nhìn thấy có cô gái mặc đồng phục Nhất Trung, trên tay cầm chiếc điện thoại, đạp xe có chút lắc lư, tới bên cạnh Giang Đồ, vôi vàng đưa đi động cho cậu: “Mẹ cậu gọi điện thoại đến tìm cậu.”

Giang Đồ nhìn thoáng qua Chúc Tinh Dao, nhận di động trên tay Lâm Giai Ngữ.

Còn chưa nói được lời nào, Lâm Giai Ngữ thấp giọng nói: “Hình như Trần Nghị lại dẫn đám người đó tới cổng nhà rồi……”

Chúc Tinh Dao nghe thấy, cắn môi, ngẩng đầu nhìn Giang Đồ.

Gương mặt người con trai ẩn nhẫn mà căng thẳng, trên cổ gân xanh ẩn ẩn hiện hiện, điện thoại di động kề sát ở bên tai, chỉ thấy cậu nói: “Con về ngay bây giờ.”

Cậu ném chiếc điện thoại qua cho Lâm Giai Ngữ, quay đầu nhìn Chúc Tinh Dao, lúc này thấy rõ ràng đáy mắt thông cảm của cô, cậu dùng sức nắm tay cô: “Tớ thật sự có việc, có chuyện gì để nói sau, cậu về nhà trước đi.”

Lâm Giai Ngữ quay đầu, lúc này mới thấy mặt Chúc Tinh Dao, cô ấy có chút sửng sốt.

Chúc Tinh Dao ngừng một giây, nhỏ giọng nói: “Được, nếu cậu cần trợ giúp thì……”

Cô còn chưa nói dứt lời, bị cậu cắt ngang: “Không cần.”

Giang Đồ phóng nhanh ra ngoài, Lâm Giai Ngữ nhìn Chúc Tinh Dao, nói lời tạm biệt, liền đạp xe đuổi theo Giang Đồ.

Chúc Tinh Dao nhìn bọn họ đi xa mới như suy tư gì đó rồi mới xoay người, từ nhỏ đến lớn cô chưa trải qua cái gì gọi là khổ cực, ngoại trừ có lần Chúc Vân Bình và Đinh Du phản đối cô thích một ban nhạc khiến cô khóc lớn, cho nên về cơ bản là muốn sao có sao, muốn trăng có trăng.

Cô không tưởng tượng nổi Giang Đồ trải qua những tháng ngày như thế nào.

Sau khi lên xe, cô mới nhớ tới cô gái vừa rồi, giống như người lần trước ở ngõ Hà Tây nói chuyện cùng với Giang Đồ.

Giang Đồ đạp xe rất nhanh, Lâm Giai Ngữ căn bản là đuổi không kịp.

Hai người một trước một sau trở lại ngõ Hà Tây.

Nhà họ Giang khắp nơi bừa bộn, mẹ Giang đang quét dọn lại tàn cuộc, bà đứng lên nhìn tóc Giang Đồ bị gió thổi đến rối loạn, mệt mỏi cười cười: “Không sao cả, bọn họ chỉ tới làm loạn một chút.”

Khoản nợ vẫn chưa được trả, và những việc như thế này xảy ra một hoặc hai lần một tháng, tần suất như thế nào à? Tất cả đều dựa vào tâm tính của chủ nợ mà thôi.

Giang Đồ không nói lời nào, đi lại giúp bà dựng lại bàn ghế.

Có cái ghế bị gãy chân, cậu tìm dụng cụ, xách ghế ra ngoài sửa chữa lại.

Lâm Giai Ngữ lúc này mới vừa về đến nhà, dựng xe đạp ngay ngắn, nhìn phía đối diện đã thu dọn gần xong hết rồi, đi tới ngồi xuống ghế xi măng bên cạnh Giang Đồ, nhìn cậu: “Vừa rồi tớ đã muốn hỏi, mắt kính của cậu đâu?”

Giang Đồ tay cầm búa gõ gõ cái đinh, dừng vài giây, nói: “Bị giẫm hỏng rồi.”

“Hả?” Lâm Giai Ngữ vội hỏi, “Ai giẫm?”

Cậu rũ mắt, không nói chuyện.

HẾT CHƯƠNG 3