Cho Em Một Chút Ngọt

Chương 87

Tống Thanh Y đã rất lâu chưa từng tới biệt thự nơi Thượng Nghiên ở.

Qua cánh cổng sắt, cô có thể nhìn thấy mọi thứ dường như chưa từng thay đổi.

Ấn vân tay,thuận lợi tiến vào, căn biệt thự trống rỗng đã lâu không có hơi người, giống như bị bỏ hoang từ rất lâu,mặc dù trong thời gian Thượng Nghiên nằm viện,Quan Cảnh Minh đã mời một quản gia dọn dẹp hằng ngày cho căn nhà, cho dù vậy bên trong vẫn lạnh lẽo.

Tống Thanh Y ngồi trên ghế sofa,một mình thơ thẫn không biết nghĩ gì.

**

Quan Cảnh Minh đã tự mình lo tất cả hậu sự cho Thượng Nghiên, ở nhà Tống Thanh Y cũng không có bận chuyện gì,đến hỗ trợ giúp đỡ anh hoàn thành một số việc.

Kỳ thật cũng không có làm cái gì, lễ tang hoàn toàn không cần xử lý, đưa cô ấy đến nhà tang lễ để hoả táng, sau đó chọn một ngày đẹp,có nắng ấm áp, chôn cất tại nghĩa trang Tây Sơn, cả đời Thượng Nghiên cứ thế trải qua, hoặc là vẻ vang rạng rỡ xinh đẹp, hoặc là đen tối âm trầm, cứ vậy hoàn toàn kết thúc.

****

Lúc Thượng Nghiên qua đời,vào buổi chiều, Trần Đạc đã đi đến phòng bệnh thăm cô ấy.

Khi Quan Cảnh Minh nhìn thấy anh ta, anh đã tự mình lặng lẽ rời khỏi căn phòng.

Đem không gian để lại cho Trần Đạc cùng Tống Thanh Y.

Trước đây quan hệ giữa ba người đã từng rất tốt, cuối cùng bây giờ lại đi tới bước đường cùng này.

Tống Thanh Y liếc nhìn trên người Trần Đạc, bây giờ cũng chẳng còn thấy ánh hào quang ảnh đế như ngày trước.Trên đùi anh ta đắp một cái chăn màu đen, ngồi trên chiếc xe lăn, đáy mắt không một tia sáng, sâu trong mắt anh ta, tối tăm và bất tận, râu ria đã rất lâu không tỉa,mọc lộn xộn khắp nơi,mái tóc đen dày trước đó bây giờ đã trộn lẫn một vài sợi tóc màu trắng, trông già hơn lúc trước rất nhiều.

Trần Đạc lắc chiếc xe lăn của mình đi đến bên giường Thượng Nghiên, nhìn cô ấy một lúc lâu, không nói một lời.

"A Thanh." Sau một lúc lâu, Trần Đạc thấp giọng kêu Tống Thanh Y, giọng nói mang theo nghẹn ngào "Cô ấy đi rồi, phải không?"

Tống Thanh Y nhẹ nhàng nở nụ cười "Bị chính anh hại chết, không phải sao?"

Trần Đạc nghiến răng nói một cách giận dữ "Em nói xem,thù tôi còn chưa báo cơ mà, làm sao cô ấy có thể chết như vậy?"

"Trả thù sao?" Như thể nghe thấy một điều gì đó trông rất buồn cười, Tống Thanh Y hơi cười ra tiếng "Trần Đạc, anh xứng sao?

Nếu không phải anh, làm sao Thượng Nghiên có thể biến thành người như thế? Nếu không phải anh, cô ấy có lẽ đã.... không chết như thế này!"

Trần Đạc không nói chuyện, ánh mắt tối tăm nhìn Tống Thanh Y.

Tống Thanh Y bước tới gần anh hơn, nhếch môi cười "Trần Đạc, anh có biết không? Mặc dù sau này tôi đã luôn ghét cô ấy, nhưng sau tất cả tôi càng chán ghét anh hơn! Thượng Nghiên liên thủ với Vạn Tịch làm tổn thương tôi,đó là điều không sai, nhưng còn anh thì sao?!

Anh luôn miệng nói thích tôi, nhưng anh lại cho Thượng Nghiên hy vọng, làm cho cô ấy liên tục mong chờ,càng ngày càng lún sâu vào anh,mà anh thì sao?Anh ở giữa chúng tôi quan hệ không rõ ràng! Thích chính là thích, yêu chính là yêu,anh có hiểu điều đó không Trần Đạc. Đời này Thượng Nghiên làm qua sai lầm lớn nhất trong cuộc đời chính là đem lòng yêu anh, hơn nữa cô ấy còn là bởi vì loại người như anh mà hỏng đầu óc làm ra rất nhiều chuyện sai lầm! Nếu Thượng Nghiên cô ấy có thể tỉnh lại, tôi có thể sẽ tha thứ cho cô ấy, nhưng cả đời tôi sẽ mãi mãi không bao giờ tha thứ cho anh!

Yêu là cho đi,cho luôn chính mình hơn là nhận lấy,anh xem chúng tôi giống như một thứ đồ chơi rẻ tiền, tùy tiện mang tình cảm chúng tôi xoay mòng mòng,lúc ấy sao anh không nghĩ đến Thượng Nghiên sẽ vì như vậy mà đưa ra lựa chọn không lối thoát như thế,cùng anh sống chết,cô ấy đã quá đau khổ,ngay cả khi chết cô ấy cũng chưa thoát khỏi hố đen của dư luận."

"Không phải như thế." Trần Đạc bác bỏ "A Thanh, tôi thật sự yêu em."

"Yêu tôi sao?" Tống Thanh Y nhìn vào mắt anh, tay nắm thành quyền, không nhanh không chậm nói: "Nếu anh thực sự yêu tôi thì ngay từ ban đầu anh sẽ không cho Thượng Nghiên bất kỳ hy vọng nào,anh tự cho chính bản thân mình là một vị cứu thế cao cả, cho người khác hy vọng sau đó từng chút từng chút làm cho con mồi rơi vào cạm bẫy tình yêu anh đặt ra,anh nghĩ rằng anh đã có thể kiểm soát??Chủ cuộc chơi,rất đáng tiếc,sự tính toán ấy không nghĩ đến cuối cùng đã tính sai phải không?

Ích kỷ, lợi dụng tình cảm tư lợi cho mình, yêu nhưng không chung thủy, Trần Đạc,anh là người không xứng đáng để yêu bất cứ ai."

Giọng Tống Thanh Y vô cùng bình tĩnh, giống như chỉ đang trần thuật sự thật, cô nói một cách tàn nhẫn,không cho anh ta có bất cứ cơ hội phản kháng nào.

Bộ mặt Trần Đạc dần dần trở nên nhăn nhó hơn, Tống Thanh Y vẫn như cũ chậm rãi nói: "Trần Đạc, trước kia còn có Thượng Nghiên yêu anh, nhưng bây giờ, Thượng Nghiên,cô ấy cũng đã chết, anh sẽ không bao giờ xứng đáng được yêu nữa, vĩnh viễn."

Nói xong, hộ lý bên ngoài vừa lúc gõ cửa muốn đến phòng mang Trần Đạc rời đi.

Lúc Tống Thanh Y nhìn hộ lý đẩy anh ta ra ngoài,ngay thời khắc cánh cửa vừa khép lại, nước mắt cô nhanh chóng rơi xuống.

****

Tang lễ Thượng Nghiên được cô và Quang Cảnh Minh thu xếp tương đối ổn thỏa, điều cuối cùng bây giờ chủ yếu là về vấn đề tài sản.

Sau khi đưa thi thể Thượng Nghiên vào nhà xác, Tống Thanh Y cùng Quan Cảnh Minh trở về biệt thự.

Giữa trưa Tống Thanh Y có tới qua một lần nhưng cô chỉ ngồi xuống thẫn thờ lúc lâu sau đó không nói gì mau chóng rời đi, lần này là đến cùng Quan Cảnh Minh.Sau khi mở cửa, hai người trực tiếp đi thẳng lên lầu hai.

Phòng của Thượng Nghiên ở góc phía bên phải.

Kể từ khi cô ấy trở thành một người thực vật, đã rất lâu không ai đến.

Đứng trước cửa phòng, Quan Cảnh Minh nhìn chằm chằm vào mật khẩu,hơi mím môi: "Tôi không biết mật khẩu."

Tống Thanh Y thử nhập mật khẩu hai lần,tất cả đều không được sang đến lần thứ ba, cửa liền mở.

Là ngày cô và Thượng Nghiên gặp nhau.

Trong phòng có chút ẩm móc.

Tống Thanh Y bước vào, trong phòng ảm đạm và tối tăm, tất cả những nơi mà ánh sáng có thể chiếu ra ngoài đều được Thượng Nghiên che phủ, cô dò dẫm ấn công tắc từ bên cánh cửa.

"Ba".Đèn trên trần nhà mau chóng sáng lên.

Khi nhìn cảnh tượng trước mắt, Tống Thanh Y triệt để hoàn toàn hoảng sợ, cô ôm ngực, lui về phía sau nửa bước.

Quan Cảnh Minh cũng nhìn thấy.

Anh cố hết sức mở tất cả cánh cửa bên trong, phòng của Thượng Nghiên cứ thế mở toang,tất cả mọi thứ bên trong nhanh chóng được ánh sáng chiều vào.

Sợ.

Những thứ bên trong hợp lại không thể nào được gọi là một phòng ngủ.

Tất cả mọi thứ trong phòng đều bị Thượng Nghiên bịt kín niêm phong bằng vải đen.Trong phòng của cô ấy, xung quanh đều là những tờ ghi chép đủ màu sắc, dán ở khắp mọi nơi, có lớn có nhỏ, hàng chục ngàn tờ giấy được dán chi chít.

Từ vách tường đến sàn nhà, dày đặc những tờ ghi chép.

Trên những tờ giấy ghi chép ấy,tất cả đều là chữ viết tay của Thượng Nghiên.

Trên nóc phòng, Thượng Nghiên đã đặt một tấm siêu âm phôi thai cỡ lớn, hình nền đen trắng cong cong vòng vòng, khi nhìn thấy,hai người đều giật mình quay sang nhìn nhau.

Tống Thanh Y cùng Quan Cảnh Minh cởi giày bước vào phòng, ngồi dưới đất, nhìn vào từng mảnh giấy.

[Thượng Nghiên, mẹ cô không dạy cô cách trở thành một con người sao? Tiểu tam đáng chết! Cô mau chóng xuống mười tám tầng địa ngục đi! ]

[Trước kia,tôi cũng từng có một gia đình hạnh phúc, nếu không có tiểu tam, mẹ con chúng tôi cũng sẽ không lưu lạc đến tình trạng như thế này. Tôi thật sự rất hận bà ta,loại tiểu tam hạ đẳng,cô cùng với những người kia đồng dạng đều chuyên đi phá nát hạnh phúc gia đình người khác!!! Vì vậy,Thượng Nghiên, hãy chết đi!!]

[Trước đây, để có được tài nguyên như hôm nay cô đã cùng bao nhiêu nhà đầu tư thượng - giường rồi Thượng Nghiên?Tôi nghĩ rất rất nhiều đi? Thật mẹ nó ghê tởm! Hãy mau rời khỏi giới giải trí đi!Chúng tôi không chấp nhận một kẻ ô quế như cô có mặt trong cái vòng tròn này]

[Thượng Nghiên chết chưa? Tiểu tam tội đáng chết vạn lần! Nếu chưa chết thì hãy mau chóng chết đi! Mẹ cô đáng lẽ lúc trước không nên sinh ra cô mới phải! Thật là một cô gái xấu xa! ]

[ Tại sao một người xấu xa không biết xấu hổ như cô lại xuất hiện trong giới giải trí? Quả thực đạo đức đồi bại! ]

[... ]

Những nội dung trên giấy,tất cả bình luận này đều xuất phát từ lúc cô ấy xảy ra chuyện,có lẽ cô ấy đã từng chút từng chút viết ra sau đó tự tay mình dán lên trên đầu giường, trên sàn nhà, bên cạnh giường, trên tường, chỗ nào cũng được dán chi chít.

Tống Thanh Y đã rất sốc.

Phía bên trên những tờ giấy ấy từng câu,từng chữ đều mang theo nội dung màu của máu tươi, Tống Thanh Y chợt nghĩ đến bốn từ " BÁNH BAO TẨM MÁU".

*** Bánh bao tẩm máu: hình tượng phản ánh thực trạng u mê,mông muội đang dần ăn mòn tâm hồn con người, đầy ám ảnh,bi kịch. "Chiếc bánh bao tẩm máu đỏ tươi" là biểu tượng cho đối tượng bị mọi người căm phẫn.*****

Mắt Quan Cảnh Minh đã đỏ hoe.

Anh nghẹn ngào nói: "Tôi không hề biết cô ấy mỗi ngày đều sống trong hoàn cảnh như thế này. "

Bóng tối kèm theo sự sợ hãi bao trùm hằng ngày hằng giờ,sự chán nản cùng tuyệt vọng đánh vào từng bộ phận trên cơ thể,mỗi ngày và mỗi ngày,làm thế nào cô ấy có thể sống như thế trong một khoảng thời gian dài lúc trước.

Nhất định cô ấy đã ở trong bóng tối rất rất lâu, tìm đủ mọi cách giải thoát cho chính mình,nhưng lại vô ích.

Tống Thanh Y một câu cũng không nói thành lời.

Cô đứng dậy đi đến kéo ngăn kéo đầu tiên trong học tủ, nhìn thấy một bản sao di chúc ở bên trên,trong đó đều là nội dung phân chia tài sản, cụ thể bao gồm sau khi bán căn biệt thự, trong đó 70% sẽ được quyên góp cho cô nhi viện và viện dưỡng lão, còn 30% còn lại hy vọng có thể quyên góp,xây dựng một ngôi trường ở những vùng núi nghèo khó.

Bên dưới tờ ghi chúc, Thượng Nghiên đã đặt một quyển nhật ký.

Nhật ký của cô ấy viết rất ngắn, hầu như tất cả chỉ có một câu.

Năm 2019 ngày 13 tháng 7

Tôi có phải đã làm điều gì đó sai rồi không?Tôi thật sự không muốn chết.

Năm 2019 ngày 17 tháng 7

Tôi xứng đáng bị nguyền rủa.

Năm 2019 ngày 18 tháng 9

Tôi muốn tự sát.

Năm 2019 ngày 25 tháng 11

Đứa nhỏ mất rồi, không bằng tôi cũng nên đi theo bầu bạn với nó.

Năm 2019 ngày 25 tháng 12

Lễ Giáng Sinh năm nay đã không còn vui vẻ như trước nữa rồi,không ai gửi lời chúc cho một kẻ như tôi,chính tôi đã tự mình hủy hoại tất cả, một mình tự làm tự chịu.

Năm 2019 ngày 31 tháng 12

Tôi không muốn chết vào mùa đông, bởi vì mùa đông rất lạnh, tôi muốn chết vào mùa xuân, một mùa xuân ấm áp có rất nhiều hoa.

Năm 2020 ngày 1 tháng 1

Năm mới, chờ đón xuân thôi.

Năm 2020 ngày 12 tháng 2

Tôi yêu Quan Cảnh Minh.

Nếu có thể,tôi mong rằng kiếp sau,khi tôi đến « Nhạc Dương lầu » sẽ gặp được anh ấy.

Năm 2020 ngày 13 tháng 2

Mùa xuân đến rồi, đã tới lúc tôi phải rời đi, trời cao sẽ đối xử tốt với anh ấy, mùa xuân của anh ấy phải đẹp và đẹp hơn mọi người khác. Anh ấy xứng đáng là mùa xuân đẹp nhất trên thế giới.

Tôi nhất định phải hôn anh ấy vào ngày mai, cảm nhận nhiệt độ đôi môi ấm áp anh ấy lần cuối cùng.

Tôi yêu anh ấy, nhưng tôi không có cơ hội.

Tôi hy vọng anh ấy có thể quên nhưng cũng hy vọng anh ấy đừng quên đi chính tôi.

Nhưng khi tôi suy nghĩ lại, anh ấy vẫn là nên quên tôi đi, tình yêu anh ấy hẳn không phải tôi,phải là một tiểu cô nương cùng anh ấy cười, đối xử anh ấy thật tốt, hảo hảo cùng anh ấy sinh hoạt.

Vợ của Quan Cảnh Minh, cô nhất định phải đối xử với anh ấy thật tốt nhé.

Tôi mong rằng cô sẽ yêu anh ấy như chính tôi bây giờ.

Nhật kí dừng đột ngột.

Quan Cảnh Minh cười trong đau khổ.

Tống Thanh Y khép lại quyển nhật ký, trao trả mọi thứ cho anh.

"Hãy quên cô ấy và tìm cuộc sống cho riêng mình,anh làm được mà,phải không?Cũng giống như cô ấy,tôi cũng hy vọng anh,sau này một điều gì đó tốt đẹp sẽ đến với anh,quên cô ấy và học cách chấp nhận đi!Cũng là lời an ủi tốt nhất sau cùng dành cho cô ấy"

Một người như Quan Cảnh Minh vừa ổn trọng vừa đáng tin cậy, sẽ thật tốt nếu Thượng Nghiên có thể gặp anh sớm hơn.

Thật đáng tiếc, trên thế giới này chưa từng có nếu như.

"Cô biết không? Trên thế giới này tất cả trình tự đều đã được định sẵn. Kết thúc này là do Thượng Nghiên định trước và đó cũng kết cục định sẳn của tôi,hãy cho tôi một ít thời gian,nhưng chắc có lẽ sẽ rất lâu,cứ nhìn vào số phận thôi."

Tống Thanh Y chậm rãi gật đầu.

Bên ngoài trời đang mưa, Tống Thanh Y ngồi trong xe, nhìn mưa rơi bên ngoài, lấy di động,gửi một tin nhắn cho Trình Dật:

Thượng Nghiên,qua đời rồi.

Và Em cũng đang....rất nhớ anh.