Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau

Chương 17

Chương 17: Thủ Đoạn

Cheng Xiao đỡ Eunseo ngồi dậy, ôm cô từ phía sau, bàn tay ma sát trên bụng bằng phẳng của đối phương, bắt đầu nóng lên, Cheng Xiao cầm sợi dây quơ quơ trước mặt Eunseo, nhẹ giọng nói:

"Nếu cô không muốn chơi... tôi sẽ không ép."

Tay Cheng Xiao chỉ vuốt bụng thôi, Eunseo đã ẩm ướt, cơ thể cô rất mẫn cảm, không cần dạo đầu nhiều, càng thích vào thẳng việc chính.

Eunseo thích tình cảm mãnh liệt, chuyện tình của cô lâu nhất là một tháng, vì không ai có thể thỏa mãn tình yêu mãnh liệt của cô, tựa như lên giường thì không có khả năng cao triều từ đầu tới cuối, nhưng Eunseo là kiểu phụ nữ chỉ muốn sống trong "cao triều".

Khi tình yêu mãnh liệt kết thúc, nhạt nhẽo, thì tình yêu cũng kết thúc.

"Chơi, tại sao không chơi?" Eunseo đưa hai bàn tay ra sau lưng chồng lên nhau, tùy Cheng Xiao xử lý, "Thế nào, cô không dám sao?"

Tại sao Cheng Xiao có thể thu hút sự chú ý của Eunseo? Lý do rất đơn giản, vì Eunseo không hiểu được người này, cô quyến rũ Cheng Xiao ba bốn lần, đối phương cũng không để ý, Cheng Xiao cũng không phải một người ăn chay, chuyện này Eunseo chắc chắn, nhưng tại sao cô ấy không có hứng thú với cô?

Khi không có được thì nó sẽ làm bạn rối loạn mãi mãi, mọi người điều hiểu đạo lý này, ở vị trí luôn luôn mạnh hơn người khác như Son tổng thì càng như vậy.

Eunseo muốn hiểu Cheng Xiao, bắt đầu từ trên giường. Cô luôn cảm thấy cô gái này luôn kíƈɦ ŧɦíƈɦ cô đến mức không tưởng, mà sự thực cũng rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ, lúc này Cheng Xiao đúng là hung hãn "kíƈɦ ŧɦíƈɦ" Son tổng.

"Cô không hối hận?" Cheng Xiao hôn cổ Eunseo, đến bây giờ cũng không biết Eunseo bao nhiêu tuổi, nhìn khí chất thì cô có sự chín chắn của phụ nữ ba mươi, mà nhìn làn da, nhẵn nhụi trắng nõn, làm cho người ta đoán không ra.

"Không nhìn ra cô lại dong dài như mấy bà mẹ..." Eunseo cười khẩy, "Xiao, nếu như hầu hạ không tốt, tôi sẽ lấy lại cả vốn lẫn lãi."

Cheng Xiao vừa trói tay cô, vừa nói: "Được lắm... đau thì nói, tôi trói lỏng hơn."

Trói không chặt lắm, rút một cái là cởi được.

Chỉ một câu như vậy, đột nhiên con tim của Eunseo thịch một cái, Cheng Xiao là người bạn tình đầu tiên "quan tâm tri kỉ" cô như vậy, bất tri bất giác cảm tình của Eunseo với cô gái này tăng lên không ít.

Mặc dù Cheng Xiao chỉ nói trói, nhưng dường như Eunseo lại nghĩ theo nghĩa khác.

Cheng Xiao khẽ đẩy Eunseo, chậm rãi đặt cô nằm trên giường, sau đó ngồi một bên yên lặng nhìn sườn mặt cô.

"Đẹp không?" Dù Eunseo đang bị trói, nhưng vẫn công kích nói: "Muốn làm thì làm... thế này tôi nghĩ cô sợ."

Cheng Xiao lấy một cái khăn lụa, bịt kín hai mắt Eunseo, sau đó bắt đầu vuốt ve cơ thể cô, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.

Khi thị giác suy yếu là lúc xúc giác và thính giác được khuếch đại, nhất là cảm giác Cheng Xiao lấy tay mò vào đùi cô, cơ thể Eunseo không nhịn được run rẩy.

"Cô ướt..." Giọng Cheng Xiao hơi nghiền ngẫm, dáng vẻ Eunseo bây giờ rất phóng đãng.

"Rốt cuộc cô muốn thế nào?" Eunseo không thích ứng với việc bỗng nhiên Cheng Xiao kín đáo.

"Gan Son tổng thật là lớn, nếu như bây giờ tôi chụp vài tấm hình, cô thấy có thú vị không?"

"Cần gì? Ảnh chụp sao đẹp bằng người thật, nếu như cô thích, tôi có thể bao nuôi cô, cho cô ngắm mỗi ngày. Thế nào, có muốn thử không?"

Cheng Xiao chỉ nói đùa, nhưng Eunseo có phần tưởng thật, cô cho rằng Cheng Xiao giống cô, đơn thuần ra ngoài mua vui thôi. Nhưng mà, dù cho Cheng Xiao có ý đồ gì, Eunseo cũng có thừa thủ đoạn đối để phó cô, hơn nữa, bao nuôi Cheng Xiao thực sự là một ý tưởng tốt.

Thảo nào Eunseo được chào đón ở DO như vậy, Cheng Xiao nhìn cũng động lòng, loại phụ nữ nào mới có thể bình tĩnh đến mức này, bị người khác cởi sạch trói trên giường, khí thế cũng không giảm chút nào.

Cheng Xiao chiếm hết tiện nghi của Eunseo, châm một đống lửa trên người cô, đứng dậy.

"Cô đi đâu?!"

"Bây giờ sao thiếu rượu được ~" Lúc Cheng Xiao đi còn dán môi với Eunseo một chút, "Đêm nay mặc kệ tôi thế nào... cô cũng không hối hận sao? Lúc này dừng lại còn kịp..."

Dừng lại? Thân dưới Eunseo đã bị Cheng Xiao khiêu khích ướt đẫm, còn dừng lại được?! Sẽ xảy ra án mạng, "Nhìn tôi giống kiểu phụ nữ không có khả năng chơi sao, hãy cho tôi thấy bản lĩnh của cô..."

"Được --"

Cheng Xiao chỉnh sửa lại quần áo, cầm lấy túi, đi, nói không hối hận chính là Eunseo, cũng đừng trách người khác.

"Xiao?"

Cheng Xiao đoán cửa bị đóng quá mạnh, rầm!

"Cheng Xiao!"

Eunseo tháo dây trói, hung hăng giật khăn lụa, quả nhiên, không thấy bóng dáng người kia nữa, lần đầu tiên Eunseo bị người khác gài bẫy!

Tôn chỉ của Son tổng, chỉ có cô không muốn phụ nữ, không có phụ nữ không muốn cô --

"Cheng Xiao, dám chơi thủ đoạn với tôi, vậy xem ai giỏi hơn." Một ngày nào đó, cô phải cam tâm tình nguyện lấy lòng tôi.

*

"Ồn quá..." Hôm nay cuối tuần, năm cái đồng hồ báo thức của Luda không có nổi dậy, là nàng bị điện thoại của Cheng Xiao đánh thức, "Sáng sớm, làm gì vậy..."

Giờ này Cheng Xiao sắp ăn cơm trưa, còn sáng sớm gì, "Bà cô nhỏ, hơn mười một giờ rồi, đầu chị đau không, có muốn em đến chăm sóc chị không?"

Tại sao phải đau đầu, nhưng vừa nghe Cheng Xiao nói như vậy, đầu đúng là hơi đau, hơn nữa cái trán đau quá, trên đầu còn sưng một cục, "Ui, em nguyền rủa chị à, đau đầu quá --"

"Hôm qua chị uống bao nhiêu rượu, say thành như vậy... Tối nay em không đi làm..." Cheng Xiao nhớ lại dáng lúc hát của Luda, quả thực vô cùng thê thảm, "Chị biết người ta gọi chị là gì không, Tiểu Thiên Hậu cô đơn đó... ha ha ha ha..."

Cái gì Tiểu Thiên Hậu cô đơn, uống say hát? Không phải là mơ...

"A --"

Cheng Xiao nghe được tiếng la thảm thiết, "Unnie, chị bị sao vậy!"

Luda vào nhà vệ sinh, bị bản thân dọa, kẻ người không ra người quỷ không ra quỷ trong gương là ai?! Mắt khói lem, mặt tàn tạ, đầu như ổ gà... người hốc hác, hai gò má sắp lõm vào.

Trên trán sưng lên, như sừng thú, giống đụng vào đâu.

"Không có, chị tự hù mình." Luda lập tức bình tĩnh, nhưng bình tĩnh chỉ ba giây, Luda nhớ lại toàn bộ "cảnh trong mơ" tối qua.

"Chờ một chút!" Luda lại gào thét thảm thiết, "Cheng Xiao, tối hôm qua chị đi... đi quán bar uống rượu?! Là quán rượu em đang làm... chị còn hát... có phải chị hát không..."

Luda rất rõ giọng ca nghệ thuật của mình, bình thường chỉ dám hát trước mặt Cheng Xiao và Sojung, đông người nàng không dám hát, người ta nói có người hát đòi tiền, có người hát đòi mạng, rất hiển nhiên Luda thuộc vế sau.

"Đúng vậy, lúc đó chị cướp micro, gào rú lên, unnie, chị nổi tiếng ở DO rồi, rất nhiều người hỏi em, tối nay chị có đến không đó."

Luda sắp chết vì xấu hổ, Luda chỉ xưng vương xưng bá ở nhà thôi, trước mặt người quen thì không sợ gì cả, nhưng ra ngoài thì nhát liền, hôm qua còn hát trước mặt nhiều người... Đoán chừng cả đời này nàng sẽ không bao giờ bước vào DO nữa...

"Tại sao không cản chị!" Lúc đó Cheng Xiao đang so tài với Eunseo, Luda vỗ trán một cái, trúng ngay "sừng", đau đến gào khóc, Luda nghiến răng nghiến lợi: "Cheng Xiao, cô có sắc quên bạn!"

"... Tối qua em đưa chị về à?" Luda đang nhớ đến đoạn sau khi ra quán bar, nàng làm nũng trong xe ai...

"Không phải, bạn chung phòng của chị đến đón." Cheng Xiao đi tới cửa, đổi giày, "Chị chuẩn bị đi, ăn cơm trưa chung, nửa tiếng sau em đến đón. Được rồi... gọi bạn cùng phòng của chị luôn, bà cô nhỏ khó phục vụ như vậy, tốt xấu cũng mời người ta ăn cơm ngỏ lời cám ơn."

Chưa nói đến hầu hạ, Jiyeon chỉ lôi Luda về nhà, sau đó phủi tay để nàng tự sinh tự diệt. Luda hoa mắt, xiêu vẹo đi vào phòng ngủ, không thấy đường nên đụng vào tường và để lại một cái sừng.

Tối hôm qua... là Kim Jiyeon đến đón nàng, nên...

"Cô hôn tôi một chút... tôi sẽ buông ra."

"Vậy cô hôn tôi đi ~"

"Hôn một cái..."

"Hôn một cái thì buông ra mà ~"

Hai mắt Luda trợn tròn, môi khẽ nhếch, biểu hiện bị bệnh tâm thần tiêu chuẩn, nàng đứng hóa đá trước gương.

Chúa ơi! Hôm qua nàng nói gì với Kim Jiyeon vậy...

******************

- Ủng hộ fanpage của toi đi: BonLu The Planet 😊 Cảm ơn nhiều ạ ❤

* Với tinh thần cái truyện này có thể bị bay màu bất cứ lúc nào vì toi edit lậu :') Nên mọi người hãy tiện tay qua chỗ tác giả thả vote ủng hộ tác giả nha ❤

- Truyện gốc: Đối thủ một mất một còn, chúng ta rất hợp nhau

- Author: SunYsJJ