Chúng Ta Thực Ra Rất Hợp Nhau

Chương 4

Chương 4: Cạm Bẫy

Hôm nay là lần thứ ba Luda đi làm muộn, mặc dù đây là tuần đầu nàng đi làm ở WJ.

“Sao thế, tối qua thức đêm coi phim à?” Sojung thấy Luda xém chút nữa đút cơm vào mũi, lấy tay quơ quơ trước mặt nàng.

Luda chặn tay Sojung, đong đưa chóng mặt, giờ nàng chỉ muốn ngủ, không có cảm giác ăn cơm, bất mãn nói: “Không phải do đồng hồ sinh học của em không đổi nổi sao, sáng sớm ngủ quên không ai kêu... Tuần này trễ lần ba rồi...”

Luda thuê phòng một người cách WJ khá xa, sáng sớm sáu giờ phải dậy, vẫn không kịp giờ làm chín giờ. Tuy nhiên, phòng đó cũng sắp hết hạn thuê, Luda cũng không định thuê tiếp, dứt khoát tìm một phòng gần công ty, đi làm cũng tiện.

“Lươn Lẹo, chị có biết gần đây có phòng nào cho một người không? Em không thể sống tiếp, mỗi ngày đi tới đi lui giày vò quá, sắp thành gấu trúc rồi...” Luda chỉ tay vành mắt của mình.

“Ừ ừ ừ ừ!” Sojung ừ một hơi, nuốt một họng cơm, thiếu chút nữa nghẹn chết, “Có có có có có có!”

Sao mà quên Luda được chứ? Sojung đang lo không tìm được người, cô vỗ đùi, Luda không phải thích hợp sao! Chỉ là...

Một cái chát, hóa ra cái đùi đó không phải của nàng, Luda nhìn Sojung kích động, cảm giác không giống chuyện gì tốt lắm?

“Luda, phòng của chị, căn hộ cao cấp, lại gần công ty, bên cạnh còn có trạm xe, giao thông thuận lợi, sống phóng túng không tồi. Em cũng đang tìm, chị đem phòng tặng cho em...” Sojung kích động nói, uống miếng nước tiếp tục nói, lại sợ Luda do dự, vì vậy giơ hai ngón tay, “Chị giảm cho em hai mươi phần trăm! Ngày mai có thể dọn vào luôn!”

Trong khoảnh khắc đó, Luda nghi ngờ Sojung làm bán thời gian cho công ty bất động sản.

“Tốt vậy mà...chị nhường cho em?” Giọng của Sojung giống như đang ném một mớ lộn xộn, Luda không ngốc.

Sojung ngượng ngùng chớp mắt với Luda mấy cái, bẽn lẽn nói, “Không phải chị quan tâm em sao, nhìn vành mắt đen của em, đau lòng...”

Cả người Luda nổi da gà, thấy Sojung đưa tay sờ sờ mặt mình, nhanh chóng rụt người, “Nói tiếng người!”

Sojung ngồi thẳng, đứng đắn nói: “Tiếng người là Seola unnie được công ty điều chuyển tới thành phố A, chị dọn đến ở chung với chị ấy, em thấy thế nào?”

“Cũng đúng...” Luda gật đầu, Sojung với Seola đính hôn hơn một năm, năm nay chuẩn bị kết hôn, “Lươn Lẹo, kết thúc yêu xa à chúc mừng nha.”

Sojung giữ chặt tay Luda, cảm giác hy vọng tràn tới, vẻ mặt trịnh trọng, “Lee Luda, cho nên vì hạnh phúc chị em, em nhất định phải giúp chị, căn hộ chị thuê chung còn chưa tới hạn, không hủy hợp đồng được.”

“A! Thuê chung hả?!” Luda nhanh chóng rút tay ra, dùng sức lắc đầu, “Không được không được không được, em không muốn thuê chung, phải yên tĩnh một mình.”

Luda sợ giao tiếp nhẹ, không giỏi giao tiếp, tuy rằng biểu hiện nhìn rất tự nhiên, nhưng thật ra rất tệ, không có nhiều bạn, quan hệ bạn bè không thể ít hơn được nữa.

Sojung có thể nói chết thành sống, cô tập trung mục tiêu vào Luda, đưa hai ngón tay đâm trán Luda, đổi chiêu, “Biết vì sao em độc thân không?”

Lại nữa rồi lại nữa rồi, Luda đã chuẩn bị bị đánh tâm lý.

“Em phải biết giao lưu, học cách giao tiếp, yêu đương là phải nói, em không hiểu cách “nói chuyện” như thế nào? Được rồi, nói cũng không hiểu, chị mặc kệ cô, cô về nhà trọ độc thân chờ nhất kiến chung tình đi! Giờ ở một mình lâu, cũng thành thói quen, cô -- gái -- già --, nụ hôn đầu vẫn...”

Luda đưa tay che miệng Chu Lươn Lẹo, nàng sợ nhất nghe năm chữ “nụ hôn đầu vẫn còn”! Là một đòn chí mạng với Luda!

Thuê chung thì sao giống với yêu đương được? Cực kì khác, Sojung quá rành nghiêm túc nói bậy, làm người khác không thể phản bác.

Nhưng mà, giọng điệu của Luda đã yếu đi rất nhiều, “Vậy nếu sống chung không được? Lúc đó thì lúng túng lắm...”

Tốt, có thể tung đòn sát thủ.

Sojung nhìn xung quanh, bây giờ đã qua giờ cơm, nhà hàng vắng vẻ, cô ngoắc ngoắc ngón tay với Luda, sau đó hắng giọng một cái, nghiêng người thì thầm vào tai Luda: “Unnie nói em nghe...”

“Là kiểu ngự tỷ em thích, ngự tỷ, rất ngự tỷ! Vóc dáng cực kì đẹp, chị nhìn cũng ghen tị, theo mắt thường quan sát, ít nhất là...”

Luda thấy Sojung thần kinh vươn tay, ngón trỏ với ngón cái cong thành nửa đường tròn, Luda cái hiểu cái không, “Này là cái gì với cái gì vậy?”

Nhưng nghe nói ngự tỷ vẫn có hơi dao động, Luda thích ngắm phụ nữ đẹp, thích ngắm dáng phụ nữ đẹp.

“Cúp -- C --” Sojung ném cho Luda một ánh mắt khinh bỉ, không để cho nàng chút mặt mũi, “Đừng giả vờ thơ ngây vô nghĩa, đừng tưởng chị không biết, điện thoại em lưu mấy cái này rất nhiều...”

“Em...em không có!” Bị đâm chọt khuôn mặt Luda xấu hổ đỏ bừng, “Chị nói làm như em nông cạn lắm!”

“Ludie, chị không nói đùa, nếu hai người không được nhất kiến chung tình, vậy thì, lâu ngày sinh tình cũng có khả năng, dù sao bé Ludie của chúng ta đáng yêu như vậy.”

“Hả? Cô ấy cũng cong à?”

Sojung chỉ nói giỡn thôi, nếu hai người họ có thể thành đôi thì cây vạn tuế cũng có thể nở hoa.

Không nghĩ Luda còn tưởng thật, Luda thật đúng là đói khát quá, Sojung cố nén cười, nâng cằm Luda, nháy mắt nói, “Cô ấy cong hay không, em ghẹo cái thì không biết sao?”

Lộn xộn quá, thiếu chút nữa Luda bị dạy bậy, “... Nói nghiêm túc, em đi gặp trước nha?”

“Tiền đồ nha Lee Luda, còn chọn này chọn nọ, chị đã nói với em, dáng của cô ấy không cần chọn, bỏ chỗ này sẽ không còn cái khác đâu.”

“Này, Chu Sojung, đứng đắn chút được không, em chọn bạn thuê phòng chứ không phải chọn người yêu, dáng người cô ấy ra sao không quan trọng, quan trọng là tính cách thế nào, sống chung được không?” Cách nói của Luda lui từng bước, nàng mới đổi việc nên có hơi thắt chặt chi tiêu, thuê chung quả thực hơi lo, hơn nữa Lươn Lẹo nói đúng, nàng nên xã giao mở rộng mối quan hệ, dù sao năm nay phải hoàn thành mục tiêu thoát kiếp ế.

Đến nước này, Sojung bất chấp dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, gật đầu, “Cô ấy rất tốt, đối xử với bạn chung phòng... rất quan tâm bạn chung phòng, còn... còn tính tình thì cũng tốt. Sống chung tốt vô cùng, hai người có thể chăm sóc lẫn nhau, em thấy em ở một mình, buổi sáng không có ai kêu dậy, quá bi kịch, Ludie, bạn chung phòng tốt như vậy khó tìm lắm, nếu Seola unnie không về, chị còn không nỡ.”

Lời nói có hơi hoa mỹ chút, nhưng vấn đề đâu có lớn? Ít nhất, lừa Luda thì vấn đề không lớn...

“Vậy được, hai ngày nữa em chuyển qua?” Luda suy nghĩ một chút nói, đúng dịp cuối tuần, thuận tiện dọn nhà.

“Ừ!... Cuối tuần chị với Seola unnie sẽ giúp em, em không cần gọi công ty dọn nhà à?”

Một giọng nói tràn đầy nghi vấn, Sojung là đồ trọng sắc khinh bạn, Luda thân với cô đến mức có thể mặc chung cái quần, đương nhiên Luda biết tâm địa cô gian xảo, “Thôi đi, chị với người ta yên tâm sống trong thế giới hai người đi, em cũng không có nhiều đồ, đến lúc đó kêu Xiao giúp được rồi.”

Luda đã nói như vậy, Sojung an tâm, làm chị em, cô rất muốn giúp một tay, thế nhưng...

Nếu lúc đó Luda phát hiện bạn chung phòng là Jiyeon, chắc chắn hậu quả không thể tượng tượng nổi! Chắc chắn Sojung không thể ngu si xuất hiện ở hiện trường.

Tuy rằng bình thường Luda yếu đuối dễ ghẹo, nhưng lúc nổi điên cũng rất đáng sợ...

“... Chị dọn đồ xong đưa thẻ phòng cho em liền, không được đổi ý đâu!”

**************

Ủng hộ fanpage của toi đi: BonLu The Planet ❤

* Với tinh thần cái truyện này có thể bị bay màu bất cứ lúc nào vì toi edit lậu :') Nên mọi người hãy tiện tay qua chỗ tác giả thả vote ủng hộ tác giả nha ❤

- Truyện gốc: Đối thủ một mất một còn, chúng ta rất hợp nhau

- Author: SunYsJJ