Chúng Ta Yêu Nhau, Vì Dân Trừ Hại

Chương 45: Chương 45

“Không phải chị không có thời gian sao?!” bình thường Trì Gia đã quen thói “Hung dữ” với Cảnh Nhuế, cho nên cũng không biết người khác đối với Cảnh Nhuế luôn có thái độ vâng vâng dạ dạ, càng không biết, đối với Cảnh Nhuế nàng đặc biệt biết bao nhiêu.

Trì Gia vẫn luôn cảm thấy Cảnh Nhuế nhiều tiền rảnh rỗi nhiều, chỉ là không biết khoảng thời gian nhàn rỗi đó của giám đốc Cảnh người ta, gần như đều dùng để dây dưa quấn lấy nàng.

Nghe được miệng lưỡi quen thuộc của Trì Gia, cứ như một giây sau là nổ tung được luôn, Cảnh Nhuế nhẹ nhàng cười cười, cô cũng không biết bản thân mình đời trước vướng phải cái vận gì, Trì Gia trời sinh xấu tính như thế, còn còn cam tâm tình nguyện bao bọc, chịu đựng.

“Trì tiểu thư, tôi có nói là tôi không có thời gian sao?” Cảnh Nhuế hỏi vặn lại, rồi lại lấy giọng điệu bắt bẻ tiếp tục nói: “Tôi không yên tâm, toàn bộ phương án tôi đều phải tự mình đi xem, cô đừng có mà nghĩ qua loa cho xong.”

Trì Gia lại muốn xù lông: “Tôi là chuyên nghiệp, có khi nào từng qua loa lấy lệ.”

Trò chuyện như thế phảng phất làm cho quan hệ của bọn họ như trở lại lúc ban đầu, Cảnh Nhuế chỉ là đối tượng mà nàng khó bán vào được thôi.

Trì Gia đã lâu rồi không nghe được giọng điệu ngạo mạn thiếu đòn của hồ ly tinh như vậy, nàng cúi đầu đưa điện thoại di động kề sát bên tai, lại có chút luyến tiếc cúp máy.

Cảnh Nhuế cũng thế, cẩn thận nghe giọng nói từ đầu bên kia điện thoại, kỳ thật trong khoảng thời gian này, vẫn luôn đều nhớ nhung.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, chẳng lẽ cô nhất định sẽ bị con cừu trắng nhỏ này thu phục? Mặc kệ như thế nào, nghe được giọng của Trì Gia, làm Cảnh Nhuế cảm thấy thoải mái.

Hai người chị một câu tôi một câu, trò chuyện đứt quãng, chỉ là ai cũng không nói muốn cúp điện thoại.

“Vậy...!Đêm mai gặp mặt nói chuyện.” Trì Gia nói xong trầm mặc hai giây, lập tức lại nói tiếp, giọng nói hạ thấp vài phần: “Nếu chị có đủ nhiều thời gian, chúng ta tiện thể đi chọn luôn gia cụ đèn trang trí gì đó...”

Cái Lý do này của Trì Gia, mạc danh giống với kiểu muốn gặp một người, sau đó cố tình ở tìm các loại lý do tiếp cận.

Nhưng Trì tiểu thư vẫn phải tự lấy cho bản thân tìm mình một cái lý do đường hoàng, tỷ như, đây là trách nhiệm đối với khách hàng của nàng.

Cảnh Nhuế ngẩn ra, bởi vì cô bị bất ngờ, chính bản thân cô còn không đưa ra yêu cầu này, Trì Gia lại chủ động nhắc tới trước.

Trì Gia nếu đúng thật là không muốn nhìn thấy mình như vậy, hoàn toàn có thể dùng phương thức gửi email để xử lý công việc.

Trì Gia rất là sĩ diện, không nghe được đối phương lập tức trả lời, chớp mắt đã sửa miệng: “Không có thời gian thì thôi, tôi trực tiếp gửi e-mail cho...”

“Tôi có thời gian.” Cảnh Nhuế cắt ngang Trì Gia nói.

“Á.”

“Đêm mai 7 giờ cô tới Số 9, gặp mặt nói chuyện cụ thể.”

“...!Được.”

Đến cuối cùng, Trì Gia thật sự không tìm thấy lời nào khác để nói, mới cúp máy.

Trì Gia tâm phiền ý loạn ghé vào trên gối đầu, cọ cho tóc rối tung cả lên, nàng phát hiện, bây giờ ngay cả việc lừa mình dối người đều không có.

Trong lòng...!muốn gặp hồ ly tinh đến như thế sao?

*

Cuối tháng hai, nhiệt độ ngoài trời của thành phố L vẫn cứ thay đổi ở mức dưới 0 độ C.

Trên đường không có nhiều người lắm, tất cả đều cố gắng quấn chặt lấy quần áo của mình, bước chân vội vàng.

Buổi tối chưa đến 7 giờ, Trì Gia đã đến Số 9, đối với nàng mà nói nơi này cũng thật kỳ diệu, hai lần chia tay đều là ở chỗ này.

Hoặc là đổi cách khác mà nói, hai lần chia tay đều là bởi vì cùng một người phụ nữ.

Lần đầu tiên, nàng coi Cảnh Nhuế như là “kẻ thứ ba” mà chia tay; lần thứ hai, nàng thế nhưng lại bởi vì thích Cảnh Nhuế, mà chia tay với bạn trai.

Có thể nói, ở chỗ này của Cảnh Nhuế, nàng thua hai mối tình.

Hôm nay Số 9 lại vẫn đang trong trạng thái tạm ngừng phục vụ, có tiếp khách hay không đều dựa vào tâm trạng của Cảnh tiểu thư.

Nhà hàng chỉ có một mình Cảnh Nhuế ngồi bên trong, khi nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng, Cảnh Nhuế theo thói quen nhìn ra ngoài cửa, Trì Gia mặc một chiếc áo bông dày nặng, đội mũ quấn khăn quàng cổ, đang nâng cánh tay lên chuẩn bị gõ cửa, tư thái không những không văn tĩnh ưu nhã, ngược lại lại buồn cười.

“Vào đi.” Cảnh Nhuế thuận miệng nói, lúc cúi đầu ý cười trên mặt như ẩn như hiện.

Nhà hàng rất ấm áp, Trì Gia nhìn về phía Cảnh Nhuế, Cảnh Nhuế ăn mặc có phong độ hơn nàng nhiều, dù là lúc nào cũng đều ưu nhã khéo léo, phong tình vạn chủng, Trì Gia cũng chưa từng thấy bộ dạng chật vật Cảnh Nhuế bao giờ.

Hôm nay là tới nói chuyện công việc.

“Trước đó chúng ta đã quyết định được phong cách, cái này là phương án trang trí phần mềm chi tiết, hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Còn về hiệu quả cụ thể của đèn trang trí, vẫn phải tận mắt tới xem mới tốt...”

Đại khái chỉ có lúc Trì Gia nói chuyện công việc với Cảnh Nhuế mới tự nhiên nhất, toàn bộ giai điệu đều thay đổi, hoàn toàn là thái độ đang tận tâm tận lực phục vụ vì khách hàng, đúng là rất chuyên nghiệp.

Cảnh Nhuế trực tiếp khép lại phương án, liếc nhìn Trì Gia, Trì Gia nói một tràng dài như vậy, Cảnh Nhuế lại chỉ hỏi: “Ăn cái gì không?”

Đối phương hỏi đột nhiên, Trì Gia thuận miệng đáp: “Không.”

Ở bên trong dự kiến của Cảnh Nhuế, cô đứng dậy: “Ăn rồi lại nói tiếp.”

“Ấy, không cần...” Trì Gia ngồi một mình trong nhà hàng trống trải, Cảnh Nhuế đã đi về nhà bếp.

Không bao lâu, một bát mì đặt ở trước mặt Trì Gia, trước giờ nàng chưa từng thấy tô mì thịt bò nào đầy đủ như vậy.

Nhưng mà, chỉ có một chén.

“Chị không ăn à?” Trì Gia ngẩng đầu nhìn nhìn Cảnh Nhuế, nàng còn tưởng rằng chỉ là cọ bữa cơm của Cảnh Nhuế, không nghĩ tới Cảnh Nhuế sẽ cố ý nấu mì cho nàng.

“Tôi ăn rồi.”

Trì Gia nhớ tới có người đã từng nói với nàng không chỉ một lần, bà chủ Number 9 chưa bao giờ dễ dàng xuống bếp.

Ban đầu Trì Gia còn không tin, rõ ràng lần nào hồ ly tinh cũng nấu cho nàng ăn, sau lại nàng nghe Cảnh Nguy cũng nói như vậy, mới biết được bản thân thật sự được Cảnh Nhuế đối đãi đặc biệt.

Hiện tại Trì Gia lại nhớ đến này đó, nhìn chằm chằm mì sợi nóng hôi hổi trong bát, có hơi cảm động.

“Không phải cô thích ăn thịt sao, như này rồi còn chưa đủ?”

“Nhưng này cũng quá nhiều rồi, coi tôi là cái gì kia mà cho ăn sao.” Trì Gia vừa nói mới nhận ra được không thích hợp, tự dưng tự mình mắng mình một phen.

“Cái gì kia?” Cảnh Nhuế nhìn Trì Gia bộ dáng, nhìn nhìn, nhịn không được cười thành tiếng, tổn thương nàng: “Cô có thể ăn bao nhiêu tôi lại không phải không biết, Trì Gia, tôi cũng chưa từng thấy người phụ nữ nào có thể ăn như cô vậy.”

“Cảnh Nhuế!” Bị hồ ly tinh trào phúng, Trì Gia bực, sau khi kêu tên Cảnh Nhuế, Trì Gia mới phát hiện bản thân đã lâu không có gọi cô ấy như vậy, lắc bay suy nghĩ, Trì Gia trợn mắt nhìn Cảnh Nhuế: “Tôi cái này gọi là có thể ăn là phúc.”

Cảnh Nhuế đã hoàn toàn không giấu được ý cười, nhìn chằm chằm mặt Trì Gia, đột nhiên giọng nói trở nên dịu dàng: “Vậy phải ăn hết, không được để thừa.”

Trì Gia cũng đối diện với mắt Cảnh Nhuế, cái cảm giác yêu thích này ở trong từng câu từng chữ của bọn họ giống như được phóng đại lên, đặc biệt là khi nàng nhìn đôi mắt của Cảnh Nhuế, mà Cảnh Nhuế cũng đồng thời nhìn nàng.

Bọn họ nhìn đối phương như vậy, chỉ vài giây, cảm giác lại rất ái muội, nhưng cũng chỉ là nhìn mà thôi, không còn “lau súng cướp cò” giống như trước đây.

Hai người đều rất bình tĩnh.

Trước kia nhìn nhau một lúc lâu rồi, Trì Gia sẽ không nhịn được mà ôm Cảnh Nhuế hôn môi, rồi lại đương nhiên sẽ lăn lên trên giường với cô.

Nhưng hiện tại, chỉ đối diện nhau như vậy, Trì Gia lại cảm thấy còn phải tốt hơn nhiều so với lúc trước bọn họ ở trên giường phóng túng.

Cảnh Nhuế đưa cho Trì Gia một đôi đũa: “Ăn đi.”

“Ừ.” Trì Gia bưng bắt lên, trước tiên uống vào nước canh nóng hầm hập, toàn thân như đều trở nên ấm áp.

Cảnh Nhuế vẫn luôn thích nhìn Trì Gia ăn, rất nhiều lần dời ánh mắt đi, không bao lâu, lại không tự giác đưa mắt về lại trên người Trì Gia.

Thời gian dài, Trì Gia không nhịn được mà mắng: “Chị cứ nhìn chằm chằm tôi suốt thế làm gì?”

Cảnh Nhuế chớp mắt hỏi nàng: “Tôi có hả?”

“...” Trì Gia không quan tâm, tiếp tục ăn mì sợi, lúc cúi đầu, trong lòng không kìm được mà vui mừng nhiều chút.

Theo kế hoạch, buổi tối Trì Gia cùng đi với Cảnh Nhuế đến trung tâm thương mại dạo một vòng, chủ yếu là chọn mấy thứ phù hợp với phong cách chỉnh thể của nhà hàng, cho sau khi mấy thứ này đều quyết định xong, hạng mục thiết kế cải tạo lại quán cà phê mới tính chính thức kết thúc hoàn công.

Sau khi bận rộn xong, đã là hơn 10 giờ tối.

“Vậy tôi về đây.” Trì Gia cắm tay vào trong túi, lên tiếng chào hỏi với Cảnh Nhuế, định đến trạm tàu điện ngầm ngồi xe điện ngầm về nhà.

Tuy rằng Cảnh Nhuế đi xe đến, nhưng người ta cũng chưa có nói muốn đưa nàng trở về...!Trì Gia vừa đi vừa nghĩ, đầu hơi rủ xuống.

“Trì Gia...” Cảnh Nhuế gọi lại người trước mắt.

Trì Gia ngừng bước, nàng cho rằng Cảnh Nhuế sẽ bảo để cô ấy lái xe đưa nàng trở về, Trì Gia xoay người: “Hử?”

Cảnh Nhuế lặng im nhìn Trì Gia một lát, về sau mới nhàn nhạt hỏi: “Đã trễ thế này rồi, bạn trai cô không tới đón cô sao?”

Trì Gia mới nhớ tới năm ngoái nàng từng giới thiệu với Cảnh Nhuế, Tần Đông là bạn trai của mình, Cảnh Nhuế chắc còn chưa biết bọn họ đã chia tay rồi đi.

Trì Gia đứng tại chỗ, trầm mặc hồi lâu, mới thoải mái cười nói: “Tôi với anh ấy đã sớm chia tay rồi.”

Trì Gia và Tần Đông chia tay, Cảnh Nhuế cũng đoán được tám phần, bởi vì đêm đó cô thấy được Trì Gia và Tần Đông đang cùng tranh chấp chia tay, chỉ là không chắc chắn, bây giờ bọn họ có phải còn ở bên nhau hay không.

Hai người đứng cách nhau nửa thước, mặt đối mặt, quan sát mặt đối phương thật cẩn thận, đột nhiên không ai nói một lời, làm không khí trở nên xấu hổ.

“Vì sao?” Cảnh Nhuế nhìn chằm chằm đôi mắt Trì Gia, hỏi nàng..