Chuyện Này Quá Sức Rồi

Chương 6

Dịch: LTLT

“Em học sinh… Có thể nghe thấy thầy nói chuyện không, em học sinh.”

“Kỳ lạ, sao vẫn chưa tỉnh.”

“Chẳng phải anh nói em ấy không có vấn đề gì sao, đang yên đang lành, sao gọi lại không tỉnh dậy?”

“Đã kiểm tra rồi, quả thật không phát hiện có vấn đề gì.”

“…”

Những âm thanh này giống như cách một lớp màng, không rõ ràng mấy mà truyền vào trong tai Hứa Thịnh.

“Aiz, chủ nhiệm Cố thầy đừng sốt ruột.”

“Gì mà đừng sốt ruột, hai em ấy cùng nằm dưới tường, trông y như hai cái xác chết, tôi có thể không sốt ruột sao! Trên người em ấy thật sự không có dấu vết đánh nhau à? Không phải thằng nhóc Hứa Thịnh làm?”

Nghe thấy tên của mình, ý thức của Hứa Thịnh tỉnh táo được một chút, kèm theo đó còn có cơn đau đầu dữ dội, cảm giác co giật kia cứ lan đến đầu cuối thần kinh não bộ, làm cho cậu vẫn chưa kịp phản ứng lại góc độ xuất hiện tên của mình dường như có hơi sai sai.

Chủ nhiệm khối họ Cố, người giang hồ gọi là Cố Diêm Vương, rất có uy danh trong Lục Trung Lâm Giang, được xưng là không có học sinh nào thầy ấy không trị được. Cho đến khi trong kiếp sống dạy học của mình gặp phải Hứa Thịnh.

Cả năm lớp 10, Hứa Thịnh đều đấu trí đấu dũng với Cố Diêm Vương, Cố Diêm Vương bảo cậu đi hướng Đông thì cậu đi hướng Tây, lên trên bục đọc kiểm điểm chọc tức lẫn nhau đều là hoạt động thông thường, một câu “em sai rồi, lần sau em không đảm bảo không tái phạm nữa” khiến Cố Diêm Vương tức giận đến độ nổi điên ngay tại chỗ.

“Hứa Thịnh mẹ nó trò quay lại đây cho tôi, ông đây không cho trò biết tay là trò không biết vì sao hoa lại đỏ rồi, trò đứng ngay ngắn lại cho tôi ——”

Nhưng mà lúc này giọng điệu Cố Diêm Vương có thể nói là dịu dàng, dùng một giọng điệu mà Hứa Thịnh chưa từng nghe bao giờ, với lại rất dễ khiến người khác nổi da gà, nói bên tai cậu: “Đứa nhỏ này…”

Hứa Thịnh hoàn toàn tỉnh táo.

“Tỉnh rồi tỉnh rồi, tôi đã nói không sao mà!” Bác sĩ ngạc nhiên mừng rỡ nói.

Hứa Thịnh mở bừng mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong một phòng ngủ lạ lẫm, trước mặt là gương mặt phóng đại của Cố Diêm Vương, khuôn mặt người đàn ông trung niên có hơi mập mạp, vẻ mặt tràn đầy lo lắng: “Em có biết thầy lo cho em cỡ nào không.”

Hứa Thịnh: “…”

Thật sự không phải muốn đánh mình một trận để mình biết vì sao hoa lại đỏ, mà là lo lắng sao.

Hứa Thịnh vừa tỉnh lại, cả người có hơi mơ màng, não vẫn chưa tải xong, sau đó mới phát hiện chỗ đau là ở sau gáy, sau đó mới chậm chạp nghĩ: “Chỉ là bức tường cao hai mét, tối đa cũng chỉ là sái chân, vậy mà cậu lại ngất xỉu?

Ánh mắt Cố Diêm Vương càng ngày càng phát ra sự yêu thương: “Em mau hoạt động tay chân một chút, xem thử có chỗ nào bị thương không, có đau đầu không? Khát không, thầy rót nước cho em?”

“Không cần ạ.” Hứa Thịnh cảm thấy được chiều nên lo sợ, nhưng mà vừa lên tiếng, bị giọng nói mình phát ra làm cho hoảng sợ.

Cố Diêm Vương: “Đứa nhỏ này, khách sáo với thầy cái gì.”

Hứa Thịnh chống tay lên giường, ngồi dậy: “Em thật sự không…” Không muốn uống nước, cũng không làm phiền thầy rót nước cho em.

Nếu như vừa rồi có thể là bất ngờ nghe nhầm thì lần này cậu xác định, đây không phải là giọng nói của cậu.

Hứa Thịnh bất giác đưa tay lên.

Tay của cậu trông có hơi nhỏ so với mấy nam sinh khác, khi còn nhỏ luôn bị me nói giống như một cô gái, còn từng có một đợt tâm lý nổi loạn, nhưng mà đôi tay trước mặt có khớp xương thon dài, ngón tay thẳng tắp rõ ràng, màu da lại trắng nhợt nhạt.

Ánh mắt Hứa Thịnh dời xuống nửa tấc, đập vào trong mắt là bộ đồng phục màu xanh xám tượng trưng của Lục Trung mà từ lúc bắt đầu nhập học cậu chưa từng mặc ngày nào.

Cố Diêm Viên vẫn đi rót nước cho cậu thật, thầy ấy từ bên dưới máy nước uống lấy ra ly giấy dùng một lần, còn chu đáo vô cùng pha ít nước nóng vào trong nước lạnh: “Nhưng mà làm thầy sợ hết hồn, lúc bọn họ gọi điện thoại cho thầy, đúng lúc thầy tan làm, nói em với…”

Hứa Thịnh không để ý đến thầy ấy, bỗng cậu xuống giường, trên tường phòng ngủ có một cái gương, chắc là học sinh khóa trước để lại, bình thường không có dùng đến, nhìn có hơi cũ.

Cậu đến trước gương, trong gương rõ ràng là một gương mặt quen thuộc, lạnh lùng đến mức giống như viết hai chữ “cút đi”.

Cố Diêm Vương thả nút ấn nước nóng ra, nói hết nửa câu sau: “Nói em với Hứa Thịnh, hai đứa nằm dưới đất, em nói thật với thầy, có phải thằng nhóc Hứa Thịnh đánh em không?”

Mạnh Quốc Vĩ đã đi ba vòng trong ký túc xá Hứa Thịnh rồi, hai tay anh chắp ra sau lưng, hết sức nóng ruột, đến lúc “Hứa Thịnh” tỉnh, anh trái lại đã tỉnh táo, điều chỉnh xong tâm tình của mình: “Có phải em đánh người ta không.”

“Thầy nói em bao nhiêu lần rồi, phải tuân thủ nội quy, giữa bạn bè phải thân thiện với nhau, sao có thể…” Mạnh Quốc Vĩ nói câu này khó khăn cực kỳ “Sao có thể ra tay chứ, còn đánh người ta nằm xuống đất, kết quả hai bên đều bị thương, thù oán lớn cỡ nào vậy hả.”

Đánh người?

Đánh người gì cơ?

Thiệu Trạm mở mắt ra liền mang tội danh “không tuân thủ nội quy đánh bạn học ngã xuống đất” trên người.

Hắn hoàn toàn nghe không hiểu Mạnh Quốc Vĩ đang nói cái gì, hắn thử nhớ lại cảnh tượng cuối cùng nhìn thấy trước khi bị đụng đến choáng —— Là Hứa Thịnh mang theo gió đụng lên trên người hắn, sóng mũi đập thật mạnh trên ngực hắn, hắn bị đụng đến mức không đỡ được, hai người cùng nhau ngã xuống.

Thiệu Trạm nghĩ đến đây, không biết vì sao cảm thấy sống mũi cũng hơi hơi đau.

Mấy giây sau, hắn phát hiện cơn đau này vậy mà là thật.

Mạnh Quốc Vĩ còn đang tiếp tục tính rõ tội trạng: “Bình thường em đi học thì ngủ, thành tích thi chẳng ra sao, những chuyện này cũng thôi đi, bây giờ thế mà còn sử dụng bạo lực với bạn học!”

Thiệu Trạm: “…”

Mạnh Quốc Vĩ không tính là ghét thiếu niên có vấn đề này, ngoại trừ Hứa Thịnh cứng đầu bày ra dáng vẻ “thầy mặc kệ em đi” đao thương bất nhập, những lúc khác đều là gương mặt cười đùa tí tởn, bạn nói cái gì cậu ta cũng không có ý kiến, dù sao cũng là học sinh lớp mình, sau khi tức giận cũng có hơi thiên vị: “Chuyện nay đã kinh động đến chủ nhiệm Cố rồi, dù là hiệu trưởng cũng không cứu nổi em, bản thân em nghĩ lại cho đàng hoàng đi.”

Trong mười mấy giây ngắn ngủi, Thiệu Trạm đã hiểu rõ tình trạng hiện tại, là phòng ngủ không sai, nhưng rõ ràng không phải phòng ngủ của hắn —— Hắn sẽ không dán poster manga ở trên tường phòng ngủ.

Trên bàn học cũng sẽ không có lấy một quyển luyện đề nào.

Càng đừng nhắc đến quần áo hắn đang mặc trên người, hình như là quần áo của Hứa Thịnh.

Tác phong làm việc bình thường của Hứa Thịnh hoàn toàn quán triệt trong phương diện mặc quần áo. Chưa bao giờ mặc đồng phục, áo thun trắng trên người rất khó không để người khác chú ý.

Mạnh Quốc Vĩ: “Khấu hiệu của trường Lục Trung Lâm Giang chúng ta là gì, là gì! Là văn minh, hài hòa!”

Thiệu Trạm ngắt lời anh: “Đây là đâu vậy ạ?”

Hắn vừa nói ra câu này, chính xác mà nói là âm sắc thiếu niên trong trẻo, khoa trương vừa phát ra, thậm chí không cần Mạnh Quốc Vĩ trả lời, tất cả nghi vấn đều tự giác hướng về một đáp án nào đó giả tưởng nhất, cũng không có khả năng nhất.

“Phòng ngủ của mình cũng không nhận ra?” Mạnh Quốc Vĩ giật mình một giây, sau đó cực kỳ tức giận: “Em đừng giả ngốc với thầy! Làm sai thì phải nhận, nam tử hán đại trượng phu mình làm mình chịu, em đứng lên, đi xin lỗi bạn học Thiệu Trạm.”

Bên kia, Hứa Thịnh còn đang đấu tranh lần cuối, bây giờ trong đầu cậu đều là gương mặt trước gương kia, hoàn toàn không thể chấp nhận chuyện bản thân nhảy tường thôi mà nhảy vào trong cơ thể người khác: “Cố Diêm… Chủ nhiệm Cố, hôm nay thứ mấy ạ?”

Cố Diêm Vương nói: “Thứ tư.”

“Tiến trình loại người phát triển đến năm nào rồi ạ?” Hứa Thịnh nhắm mắt, trong đầu lóe lên mấy bộ phim khoa học viễn tưởng, dẫn đầu có “Những năm lạc lối trong kẽ hở thời không”, “Năm nay là năm 2019 ạ?”

Cố Diêm Vương lo lắng: “… Năm nay chẳng những là năm 2019, mà bây giờ em đang học ở Lục Trung Lâm Giang, chúng ta vừa thi xong chất lượng đầu năm em còn nhớ không, có phải em bị đụng hư não rồi.”

“…”

Hứa Thịnh xác nhận có phải cậu đang nằm mơ không.

Cố Diêm Vương nhìn học sinh Thiệu Trạm từ trước đến nay luôn bình tĩnh lý trí bỗng nhiên bắt đầu nói bậy nói bạ, càng ghét cay ghét đắng kẻ đầu xỏ: “Hứa Thịnh này thật sự là không làm được cái gì ra hồn, gây chuyện luôn đứng hạng nhất.”

Mặc kệ kẽ hở thời không có tồn tại hay không, cũng mặc kệ cậu có đang nằm mơ hay không, nhưng có một điều là bản năng của con người. Lúc Thiệu Trạm đi sau lưng Mạnh Quốc Vĩ đến phòng ngủ đối diện, Hứa Thịnh đã trò chuyện với Cố Diêm Vương bảy tám phút rồi.

“Tình huống hiện tại của em không liên quan gì đến cậu ấy, chủ nhiệm Cố, thầy hiểu lầm cậu ấy rồi, em phải đính chính cho bạn học Hứa Thịnh, con người cậu ấy mặc dù trông bướng bỉnh, nhưng ưu điểm cũng không ít.”

“Dáng vẻ đẹp trai thì không cần phải nói rồi.”

“Đương nhiên ngoại trừ điểm này, trên người cậu ấy còn có rất nhiều phẩm chất sôi nổi, như nội tâm thật ra rất lương thiện, bình thường đối xử với các bạn học thân thiện cực kỳ, giúp người khác làm niềm vui.” Hứa Thịnh nói đến mức giống như có chuyện ấy vậy, “À, còn có điểm này, không giống với người khác, là rất có cá tính, em rất tán thưởng cậu ấy.”

Hứa Thịnh cuối cùng làm một tổng kết đơn giản: “Cho nên nói cậu bạn Hứa Thịnh này, không giống kiểu mà thầy nghĩ đâu.”

Cố Diêm Vương nghe đến hoảng hốt: “Vậy sao…” Hứa Thịnh chúng ta quen biết là cùng một người sao.

Mạnh Quốc Vĩ đang đẩy cửa ra: “…”

Thiệu Trạm đứng ở sau: “…”

Dù là ai xảy ra loại chuyện này cũng không bình tĩnh được, Thiệu Trạm vừa lôi mình từ bờ vực sụp đổ quay lại, lập tức lại bị Hứa Thịnh đá trở về, hắn đứng ở cửa nói: “Cậu ra đây.”

Hứa Thịnh lần đầu tiên phát hiện gương mặt kia của mình có thể lạnh đến nhiệt độ này.

Cố Diêm Vương và Mạnh Quốc Vĩ đều không hiểu đây là tình huống gì, nhưng vừa rồi nghe Thiệu Trạm khen Hứa Thịnh một hồi, khen đến mức bọn họ cũng bắt đầu rối loạn, lại nhìn hai người này trạng thái tinh thần cũng không tệ, nghĩ thầm chắc hẳn không có vấn đề lớn gì.

“Cũng được, vậy hai đứa em về nghỉ ngơi cho tốt.” Cố Diêm Vương nói xong lại nói, “Đúng rồi, chuyện đánh nhau này là giáo viên hiểu lầm em, nhưng chuyện trèo tường em không trốn được đâu, ngày mai nộp bản kiểm điểm ba ngàn năm trăm chữ.”

Thiệu Trạm cứng đờ, mấy giây sau mới phản ứng được câu nói này của Cố Diêm Vương là nói với hắn.

Mẹ nó còn phải viết kiểm điểm ba ngàn năm trăm chữ.

Hứa Thịnh nhất thời không biết nên đồng tình ai.

Cuối cùng hai người đi đến phòng ngủ Hứa Thịnh, lúc này Hứa Thịnh mới biết chỗ hai người ở là đối diện nhau, sau khi đóng cửa, hai người đứng đối mặt, muốn nói gì đó lại không nói ra được.

Cuối cùng là Hứa Thịnh xổ một câu chửi thề trước.

“Đm.” Hứa Thịnh nói, “Xảy ra chuyện gì đây?”

Thiệu Trạm không nghe nổi Hứa Thịnh dùng giọng nói của mình chửi bậy: “Đừng có chửi thề.”

“Được.” Hứa Thịnh không thoải mái lắm đưa tay cởi một nút áo đồng phục ra, sau đó lục tìm trong ngăn kéo bàn học của mình, móc ra một xấp giấy A4, cộng thêm một cây bút mực màu đen, “Vậy viết kiểm điểm trước đã.”

Thiệu Trạm nhìn điệu bộ của cậu, dáng vẻ không giống như muốn bản thân viết kiểm điểm: “Ai viết?”

Mặc dù tình huống bây giờ toang cực kỳ, nhưng bỏ qua mấy chuyện này không nói, Hứa Thịnh coi như là tìm được cơ hội báo mối thù ở tường kia: “Người nào là Hứa Thịnh thì người đó viết, nếu cậu cảm thấy bây giờ cậu không phải thì ra ngoài hét lên xem thử có người nghe theo không.”

———-

Đôi lời: Tháng ngày sụp đổ hình tượng bắt đầu =))))))))