Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 110: Không thể không có cô

Tất cả mọi người nín thở, lẳng lặng chờ đợi mỗi một chữ mỗi một câu nói kế tiếp của lão thái thái, hình như e sợ bỏ qua cái gì vậy.

“Ta hiểu rõ các người không thích nha đầu này, nhưng các người càng hiếu kỳ tại sao ta nhất định bảo tiểu Thần cưới nó?” Lão thái thái mở đầu như vậy, khiến tất cả mọi người liếc nhìn lẫn nhau, sau đó lại chột dạ rủ mí mắt xuống.

“Thay vì nói ban đầu là cô nhất thời lỗ mãng chọc tới tiểu Thần, không bằng nói là ta tương kế tựu kế” Lúc này đổi lại là Đoan Mộc Mộc kinh ngạc, kể cả Lãnh An Thần cũng cảm giác không thể tin được.

“Bà nội…” Anh khẽ kêu một tiếng, lão phu nhân này sẽ không già nên hồ đồ rồi chứ?

Lão thái thái nhìn Lãnh An Thần một cái, ánh mắt lại rơi vào trên mặt Đoan Mộc Mộc, đây là ta thiếu con bé, Đoan Mộc Mộc có cảm giác bị vung ra trong mây mù, nhưng trái tim lại nhéo càng ngày càng gấp.

“Ở trên người ta có một bí mật, có thể các con có người biết, cũng có người không biết, hôm nay ta liền đem sự thật chân tướng trở lại như cũ nói cho các con nghe… Sáu mươi năm trước, ta và ông các con quen biết, thật ra thì lúc ấy ông ấy đã có người yêu, bà ấy gọi Tống Nguyệt Mai, là thanh mai trúc mã với ông con, nhưng lúc đó ta đây đối với ông các con vừa thấy đã yêu, vì lấy được ông các con, ta đã tính toán để cho Tống Nguyệt Mai rời đi, sau lại nghe nói bà ấy có con, vì chấm dứt hậu hoạn, ta còn tìm người đả thương đứa nhỏ trong bụng bà ấy… Đều nói người không thể làm chuyện xấu, nếu không sẽ lo lắng cả đời, từ đó về sau, ta ngày ngày thấy ác mộng, rốt cuộc có một ngày ta không chịu nổi nữa, phái người đi hỏi thăm tung tích của Tống Nguyệt Mai, muốn bồi thường cho bà ấy, nhưng không ngờ bà ấy lại gả người đàn ông Kiều thị, hơn nữa sinh ra một cô con gái, chỉ là không may lúc bà ấy sinh con bị xuất huyết, ngay cả mặt đứa bé bà ấy cũng không thấy liền chết rồi.”

Nghe đến đó, sau lưng của Đoan Mộc Mộc rỉ ra mồ hôi lạnh, cô không cách nào đem bà lão hiền lành thương yêu cô trước mắt này cùng người làm ra những chuyện như vậy có liên hệ với nhau.

Có lẽ là cảm thấy Đoan Mộc Mộc khác thường, lão thái thái nắm tay của cô chặt hơn, “Ta muốn bồi thường cho đứa bé của Tống Nguyệt Mai, nhưng người đàn ông họ Kiều cũng không nguyện ý, sau đó ta và ông các con bởi vì trên phương diện làm ăn gặp chút chuyện, dần dần bỏ quên chuyện này, cho đến một ngày ông các con qua đời, vẫn nhớ tới Tống Nguyệt Mai, ta mới biết mình đã làm một chuyện ngu xuẩn nhường nào… Mặc dù ông các con và ta chung sống cả đời, nhưng tim của ông ấy lại đi theo một người phụ nữ khác, sau đó ta lại đi tìm họ Kiều kia, kết quả cũng không có tin tức nữa, một lần ngoài ý muốn, ta hỏi thăm được tin tức con gái Kiều gia, chỉ là chờ ta tìm được đứa bé ấy thì đã nhìn thấy đứa bé ấy lớn bụng, ta đón cô đến bên cạnh, hi vọng thông qua nó an ủi lương tâm lo lắng của ta, nhưng ai ngờ cô lại biết được chân tướng chuyện ta và mẹ cô tranh chồng năm đó, trong cơn tức giận rời đi, chờ ta tìm được lần nữa thì cô đã sinh xong đứa bé, trong tay chỉ quấn một cái yếm, cô nói đó là cái yếm trước khi cô ra đời mẹ đã làm, hiện tại lại được cô mang cho con gái…” Nói tới chỗ này, vẻ mặt lão thái thái tối xuống, giống như nói đến nơi bà cực kỳ đau khổ.

“Đứa bé kia chính là con đúng không?” Đoan Mộc Mộc giống như cảm giác được, nhẹ nhàng hỏi ra miệng.

Ánh mắt của lão phu nhân rơi vào trên mặt của cô, “Đứa bé, thật xin lỗi… Ta nhất thời hồ đồ thay đổi số mạng ba đời, ta có tội!”

“Tại sao con lại ở cô nhi viện?” Giọng nói của Đoan Mộc Mộc run rẩy.

Lão thái thái giống như là đèn cháy hết một tia dầu cuối cùng, chậm rãi nhắm mắt lại, “Từ lúc con còn trong bụng thì mẹ con đã biết mình có bệnh, nhưng vì giữ được cô, cô cũng không có làm bất kỳ trị liệu gì, sinh xong con thì bệnh lại chuyển sang ác tính, cho nên đưa con đi.”

“Vậy tại sao không đem cô ấy mang về nhà chúng ta?” Lãnh An Thần nhìn Đoan Mộc Mộc, không khỏi cứ như vậy hỏi ra lời.

Haizz…

Thật dài một tiếng, tiết lộ ra sự bất đắc dĩ của lão thái thái, “Mẹ con có lẽ là không yên lòng giao con cho một người nặng tâm cơ như ta, cho nên đến chết cũng không có nói ra đưa con tới chỗ nào? Ta cũng tới nhìn con, mới phát hiện con tương tự như Tô Nguyệt Mai năm đó, mới để cho người đi điều tra, mới biết năm đó con bị đưa đến cô nhi viện.”

Nói tới chỗ này, lão thái thái từ dưới cái gối lấy ra một tấm vải đỏ, sau khi mở ra là một yếm hồng, dưới góc trái thêu một đóa hoa mai.

“Bà nội, đây là vật của Mộc Mộc, thế nào lại ở nơi này?” Lãnh An Thần gặp qua ở trong phòng làm việc của Đoan Mộc Mộc.

Lão thái thái lắc đầu một cái, “Cái yếm này có hai, sau khi mẹ con qua đời liền đem cái này để lại cho ta, có lẽ là cô không bỏ được con, hay là đáy lòng kỳ vọng sẽ có một ngày ta có thể chăm sóc con”

Đoan Mộc Mộc cầm yếm hồng, nước mắt không tiếng động chảy xuống, rơi vào đóa hoa mai nở rộ…

“Là ta, là ta một tay hại ba đời người, cho nên ta có tội” Giọng nói của lão thái thái càng ngày càng chìm, “Ta… ta muốn bồi thường, bồi thường cho con…”

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, cô không cần bồi thường, cô chỉ muốn tình thương của cha mẹ, nhưng bà lão trước mắt lại vì chuyện riêng của bản thân, làm hại bà ngoại của cô, mẹ của cô, còn khiến cô khổ sở như vậy.

“Cha ruột của con đâu?” Đoan Mộc Mộc mặc dù đau khổ, nhưng vẫn muốn tìm được người thân nhất.

Nghe câu hỏi này, tay lão thái thái đập hai cái ở trên giường, “Nghiệp chướng, đều là ta tạo nghiệt… Mẹ của con trong lúc làm công cho người khác bị khi dễ mới có con, cho nên cô căn bản không biết cha con là người nào?”

Ầm ––

Đoan Mộc Mộc đứng dậy, đánh ngã bình khí một bên, lão thái thái cuối cùng cũng nói ra lời, giống như ép vỡ một cọng rơm cuối cùng của cô.

“Các người, người…” Cô đã không cách nào hình dung tâm tình của mình rồi.

“Bà xã, em yên tĩnh một chút” Lãnh An Thần muốn giữ cô, lại bị hất ra.

“Đều là bà làm hại, là bà, là bà!” Giống như núi lửa yên lặng nhiều năm, Đoan Mộc Mộc bạo phát.

Tất cả mọi người không dám động, nhìn cô chỉ trích giống như điên, lại chỉ có thể không nói, có thể nói cái gì? Chuyện như vậy đổi lại là ai cũng không thể chịu đựng đi!

“Đứa bé, đều tại ta, ta sẽ đi ngay xuống dưới đất bây giờ để chuộc tội, hôm nay nói cho con biết những thứ này, chính là hi vọng con có thể tha thứ cho bà lão như ta đây…”

“Không, tôi không thể tha thứ, tôi tha thứ cho bà, người nào tới bồi thường bà ngoại cho tôi, mẹ cho tôi, còn có, chịu tội?”

“Mộc Mộc.” Tô Hoa Nam giữ cô, “Em đừng quá kích động.”

“Tôi thế nào không kích động, nếu như đổi lại là anh thì sao?” Cô bây giờ đối với khuyến cáo của người nào cũng không nghe lọt.

“Thế nhưng hận, cứ để cho con hận đi, hận đi…” Lão thái thái ngăn cản người khác khuyên lơn Đoan Mộc Mộc, “Nhưng nha đầu, ta cầu xin con một chuyện… Cầu xin con đừng rời khỏi Tiểu Thần, cầu xin con đừng rời khỏi cái nhà này, tất cả nên thuộc về con, con…”

“Tôi không lạ gì, tôi không muốn!” Đoan Mộc Mộc phất tay một thứ cuối cùng, cũng nhịn không được nữa chạy ra ngoài.

Cô bị té ở cửa, nháy mắt, tiếp đó rung động vang lên tiếng kêu khóc ––

“Bà ngoại––”

“Mẹ ––”

Đoan Mộc Mộc muốn chạy nhưng bước chân chợt dừng lại, cô quay đầu lại liếc mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, chỉ nghe tiếng khóc cực kỳ bi ai vang lên.

Lão thái thái đây là đã chết rồi sao?

Bà làm nhiều chuyện sai như vậy, làm sao lại chết?

Trước mắt giống như chiếu phim xẹt qua thời gian lão thái thái cùng mình chung sống, còn có Trần nương nương nói qua ở Viện phúc lợi, Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, mặc dù hận, nhưng vẫn có một cỗ bi ai từ trong đáy lòng dâng lên.

Bà ngoại chết rồi, mẹ chết rồi, hiện tại ngay cả lão thái thái cũng đã chết, cô coi như hận nữa còn có tác dụng gì đây?

Tang lễ, Đoan Mộc Mộc cũng không có xuất hiện, cô thật sự không cách nào đối mặt với người làm thương tổn nhiều người như vậy, nhưng lúc di chúc công bố, Đoan Mộc Mộc lại bị mời đi, hơn nữa luật sư nói, nếu như cô không đi, di chúc không thể công bố.

Kết quả như thế lại đem Đoan Mộc Mộc đưa lên đầu gió đỉnh sóng, thậm chí khiến những người mơ ước tài sản coi cô như cái đinh trong mắt, đâm trong thịt.

Nhìn ánh mắt mọi người không tốt, Đoan Mộc Mộc hừ một tiếng, “Các người không cần nhìn tôi như vậy, coi như tất cả tài sản đều cho tôi, các người cũng không nói được nửa chữ!”

Cô lạnh lùng một tiếng, nhất thời khiến sắc mặt mọi người cũng thay đổi, đặc biệt là nghĩ đến trước khi chết lão thái thái áy náy với cô, khoan hãy nói thật là cái đó có thể.

“Bớt ở đây nằm mơ giữa ban ngày, muốn lấy được toàn bộ tài sản Lãnh gia, chỉ sợ cô có mệnh thu không có mệnh chịu” Lãnh Ngọc Thù cũng không biết, bây giờ cùng Đoan Mộc Mộc giống như là kẻ thù không đội trời chung.

“Coi như mất mạng chịu, đó cũng là chuyện của tôi” Giờ phút này, Đoan Mộc Mộc lại có chút mong đợi sau khi công bố di sản.

“Tất cả các người câm miệng” Lãnh Chấn Nghiệp hiện tại làm thành người nhiều tuổi nhất có thể lên tiếng ở cái nhà này, nhất thời khiến mọi người cấm nín.

Luật sư còn chưa tới, tất cả mọi người ngồi nghiêm chỉnh, mỗi một cái thần kinh cũng căng cứng lên.

Lãnh An Thần ngồi song song với Đoan Mộc Mộc, nhưng giữa hai người cách một khoảng cách, không phải anh không muốn đến gần cô, mà là cô căn bản không cho cơ hội.

Quan hệ giữa bọn họ vốn cũng không tốt, hiện tại lại thêm chuyện của lão thái thái càng làm cho bọn họ hoạ vô đơn chí, so với việc mong đợi công bố di sản, giờ phút này Lãnh An Thần lo lắng cho tương lai của mình và Đoan Mộc Mộc hơn.

Không biết bắt đầu từ khi nào, quẳng mất ghen tỵ, quẳng mất không cam lòng, anh phát hiện mình thật không bỏ được cô.

Đang ở ngồi trước đại sảnh, anh vẫn cố gắng, hi vọng cứu vãn hôn nhân tràn ngập nguy cơ của bọn họ, nhưng cô cho đáp án cũng là đem một tia hi vọng cuối cùng của anh bóp chết toàn bộ.

“Lãnh An Thần, trừ phi lão thái thái đem tất cả tài sản Lãnh gia giao cho tôi, nếu không anh đừng nghĩ tôi lưu lại” Đây là đáp án Đoan Mộc Mộc cho Lãnh An Thần.

Một khắc kia, Lãnh An Thần rốt cuộc hiểu rõ, anh tổn thương cô, còn có cái nhà này tổn thương cô, đúng là một khoảng cách vĩnh viễn cũng không cách nào bổ sung, để ngang giữa bọn họ.

Tim của anh, trong khoảnh khắc đó, cũng hoàn toàn trống rỗng thành một mảnh.

Hai tiếng bước chân có lực vang lên, tầm mắt của mọi người bị hấp dẫn qua, chỉ thấy có hai vị luật sư mặc chính trang xách theo va li mật mã đi vào.

Nho nhỏ như nhau. Nhất thời, thần kinh của tất cả mọi người đều giống như nhanh chóng nhảy lên ngựa, thậm chí một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm va li mật mã trong tay luật sư, mắt hận không thể nhìn xuyên thấu, biết trước tất cả nhìn thấy bên trong.

“Thiếu phu nhân, chào cô!” Hai vị luật sư không có chào hỏi bất luận kẻ nào, cũng là không ngờ rất cung kính đối với Đoan Mộc Mộc.

“Khổ cực cho các ngài rồi” Mặc dù cái danh hiệu thiếu phu nhân này, cô đã không có ngồi mấy phút, thế nhưng một khắc, Đoan Mộc Mộc vẫn lễ phép đáp lễ.

Hai vị luật sư lại nhìn mọi người một chút, “Nếu tất cả mọi người đến đông đủ, di chúc này có thể công bố!”

Nói xong, mở hai va li mật mã, mà trong nháy mắt, Đoan Mộc Mộc tựa hồ nghe được lòng của mỗi người nhảy một tiếng, mãnh liệt như vậy!